Chương 1065: Quân Tào rút về phía đông.

Chương 1065: Quân Tào rút về phía đông.

Đặng Ngải rút đao ra, chĩa vào cổ họng của một gã binh lính, lạnh lùng nói:

- Binh lính còn lại đi đâu hết rồi? Dám nói một câu nói dối, ngươi sẽ bị giết ngay lập tức.

- Tiểu nhân không dám!

Binh lính vẻ mặt đưa đám nói:

- Huynh đệ còn lại đều bị điều đi rồi, chỉ để lại hai chúng tôi thủ thành, nhất định phải dựng thẳng đại kỳ, ban ngày đúng hạn gõ trống, trinh sát tuần tra đầu thành, lúc Quân hầu trước khi đi từng nói với chúng tôi, đó là quy định của cấp trên.

- Điều đi đâu?

- Tiểu nhân không biết.

Một binh lính khác hoảng sợ nói:

- Trước khi đi, Quân hầu từng oán giận, nói ở Bác An bảo tự do tự tại, đi thành Thọ Xuân liền biến thành lính tôm tướng cua, chỉ sợ bọn họ phải đi thành Thọ Xuân rồi.

Thật ra quân Tào thủ Bảo hay điều đi đâu cũng không quan trọng, mấu chốt là quân Tào đã từ bỏ thành lũy có chiến lược quan trọng này, khiến thành Lục An lấy phía tây vô hiểm có thể thủ, quân Hán là dựa vào tòa thành bảo này làm trọng địa hậu cần, phá được thành Lục An cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Một khi không có thành Lục An, cửa lớn phía tây của Sào Phì cũng mở ra, đây là vấn đề đan xen hoàn hoàn, cho nên thành Bác An Bảo trở thành tòa thành trống không, chỉ có một lời giải thích, quân Tào đã từ bỏ huyện thành Lục An rồi.

Đặng Ngải cũng có ý nghĩ chiến lược nhất định, gã biết rằng quân Hán đã không có quân Giang Đông kiềm chế, đã có thể quy mô bắc tiến, mà mặt nam Hợp Phì là Sào Hồ, quân Tào căn bản không thể ngăn cản quân Hán binh lâm dưới thành, dưới tình huống như vậy, cửa tây Lục An đã trở nên không còn ý nghĩa chút nào, quân Tào từ bỏ Lục An, rút về Hợp Phì cũng là hợp tình hợp lý rồi.

Nghĩ vậy, Đặng Ngải ra lệnh cho một gã Thập trưởng:

- Lập tức quay về bẩm báo với Bàng tướng quân ở Hoàn huyện, nói quân Tào đã từ bỏ Lục An, rút về Hợp Phì!

Ba ngày sau, Bàng Đức suất lĩnh bảy ngàn kỵ binh tới huyện Lục An trước, đại quân của Hoàng Trung thì áp giải lương thảo đồ quân nhu, chậm rãi đến Lục An, không đợi kỵ binh quân Hán giết đến, hai ngàn binh lính thủ ở huyện Lục An cũng từ bỏ thị trấn rút về hướng đông, quân Hán không đánh mà thắng chiếm lĩnh được huyện Lục An, lại qua vài ngày nữa, Hoàng Trung suất lĩnh đại quân cũng tới Lục An, quân Hán lập tức xuất kích về hướng đông, chặt đứt thông đạo thủy bộ giữa Hợp Phì và Thọ Xuân.

Lối vào Thi Thủy ở phía bắc Sào Hồ, quân Hán đã dựng thủy trại rất lớn ở trong này, thủy trại chiếm mấy ngàn mẫu đất, quân Hán bỏ neo hơn bảy trăm chiến thuyền, trên bờ lại xây dựng đại doanh kiểu bản tường, chung quanh đại doanh gần ba mươi dặm, đủ để đóng trú một trăm ngàn quân.

Thủy trại và đại doanh liên kết thành một thể, trở thành trọng địa hầu cần cho quân Hán tấn công Hợp Phì, trong đại doanh có mấy doanh trướng lớn làm kho hàng, chất đống lương thảo và vật tư đồ quân nhu nhiều không đếm xuể, ở mặt đông đại doanh, mấy vạn quân Hán đang dựng một thành nhỏ chung vi dài tám dặm, hoàn toàn mô phỏng thành Hợp Phì mà xây dựng, chỉ có điều chu vi nhỏ gấp mấy lần, thành cao ba trượng năm thước, bốn phía có sông đào bảo vệ thành rộng chừng trăm trượng.

Có mười ngàn quân Hán đóng giả quân Tào thủ thành trì, mặt khác có tám vạn quân Hán thay phiên nhau ngày đêm công thành, tiến hành huấn luyện công thành thực chiến, đây cũng là kinh nghiệm năm xưa quân Hán bắc chinh Kỳ Sơn đạo, ở quận Võ Đô bắt chước thực chiến công thành, đối với loại huấn luyện thực chiến công thành này mang đến kinh nghiệm, khiến quân Hán cuối cùng có thể phá được từng tòa từng tòa thành, thành công chiếm lĩnh Quan Lũng. Lúc này đây quân Hán cũng muốn dùng kinh nghiệm của quận Võ Đô mà phục chế Hợp Phì.

Lưu Cảnh ở trên ngựa đứng trên đồi núi nhìn “thành Hợp Phì nhỏ” đang xây dựng cải tạo cách đó không xa, hắn cười hỏi Pháp Chính:

- Hiếu Trực cảm thấy tòa thành nhỏ này có giống Hợp Phì không?

Pháp Chính là người toàn quyền vạch ra bắt chước tòa thành nhỏ này, y vội vàng khom người nói:

- Hồi bẩm điện hạ, vi thần vào nửa năm trước đã phái ra hơn mười thợ thủ công tham dự xây dựng cải tạo thành Hợp Phì, rõ kết cấu thành Hợp Phì như lòng bàn tay, vi thần xây dựng thành nhỏ bất kể thành cao, thành dày, hay là sông đào bảo vệ thành đều hoàn toàn giống Hợp Phì.

Lưu Cảnh gật gật đầu, lấy roi ngựa chỉ về phương xa, lại hỏi:

- Nơi này cách Hợp Phì có xa lắm không?

- Hồi bẩm điện hạ, ước hai mươi lăm dặm.

- Mới hai mươi lăm dặm, thám báo quân Tào đến đây rất dễ dàng nha! Việc chúng ta kiến tạo thành nhỏ Hợp Phì ở đây, nói vậy Trương Liêu cũng biết rồi, y sẽ ứng phó như nào, quân sư có nghĩ tới không?

- Vi thần đã suy xét rồi, nhưng kết cấu thành trì Hợp Phì đã hoàn thành, không thể không tiếp tục làm, chỉ có thể cải thiện ở một số chi tiết, tỷ như xây dựng cải tạo lỗ châu mai nửa vòng tròn thành vòng tròn, khiến móc công thành khó có thể bám móc vào tường thành, lại tỷ như tăng mạnh số lượng lưới sắt ở cửa thủy cùng với độ dầy của cửa thành, khiến chúng ta khó có thể dùng chùy công thành phá cửa, còn nữa chính là dầu hỏa, dùng dầu hỏa để đối phó với chúng ta, là vũ khí sắc bén lớn nhất của quân Tào.

Pháp Chính chỉ vào sông đào bảo vệ thành, nói:

- Ưu thế lớn nhất của Hợp Phì là nằm ở sông đào bảo vệ thành, sông đào bảo vệ thành quá rộng, chúng ta hoặc là xây dựng cải tạo cầu nổi, hoặc là dùng thuyền công thành nhưng dầu hỏa quân Tào cũng là uy hiếp lớn nhất.

Lưu Cảnh cũng có kinh nghiệm công thành phong phú, đối với sông đào bảo vệ thành của Hợp Phì, từ rất nhiều năm trước hắn đã có ý tưởng rồi. Hắn trầm ngâm chốc lát, nói:

- Ta nhớ Tôn Quyền từng nói với ta, tấn công Hợp Phì bước đầu tiên là dẫn nước ở sông đào bảo vệ thành đi, nếu hắn ta nói như vậy, tất nhiên là có căn cứ, quân sư có thể nghĩ biện pháp thử một chút hay không?

Quân Tào chia làm hai đường, một đường thủ Thọ Xuân, một đường thủ Hợp Phì, quân đội ở Thọ Xuân không tới hai vạn, do đại tướng Từ Hoảng thống soái, Tào Tháo tự mình trấn thủ Thọ Xuân, mà Hợp Phì lại là chiến trường chính, bên trong thành có 5 vạn quân Tào, do đại tướng Trương Liêu thống soái.

Cùng lúc đó, Tào Tháo lại từ Từ Châu, Nghiệp Đô điều binh bảy vạn đại quân xuôi nam, viện quân còn chưa tới Hợp Phì, nhưng thông đạo thủy bộ giữa Hợp Phì và Thọ Xuân đã bị quân Hán cắt đứt.

Trên thực tế đó cũng không phải Từ Hoàng gấp gáp rút khỏi Lục An, căn nguyên là trên người quân Giang Đông, đã không có quân Giang Đông kiềm chế phương hướng phía đông nam, khiến quân Hán không còn lo âu về sau, thủy quân quy mô bắc tiến, binh lâm dưới thành Hợp Phì, dưới loại tình huống này, thật sự nếu không rút quân đội của Từ Hoảng về, quân đội của Từ Hoảng cũng sẽ bị quân Hán bao vây tiêu diệt toàn bộ.

Nhưng quân đội của Từ Hoảng rút về quả thật đã khiến cho quân Tào bị động, khi viện quân quân Tào chưa đến, quân Hán lại chặt đứt thông đạo giữa Thọ Xuân và Hợp Phì, cho dù viện quân quân Tào đã đến, cũng không thể trợ giúp thành Hợp Phì.

Truy căn nguyên, vẫn là quân Giang Đông phối hợp bất lực làm rối loạn kế hoạch mà Tào Tháo bố trí, điều này khiến cho Tào Tháo vô cùng lo lắng, thành Hợp Phì chỉ có 5 vạn quân coi giữ, có thể không chịu được quân Hán mãnh liệt công thành.

Đề xuất Voz: [Review] Đời Lính
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN