Chương 1072: Công thành đánh đêm.

Chương 1072: Công thành đánh đêm.

Trương Liêu nhìn vẻ mặt xúc động phẫn nộ Tang Bá, thở dài nói:

- Tuyên Cao, tỉnh táo lại đi.

Tang Bá dù sao cũng là đại tướng kinh nghiệm phong phú, gã chỉ bị quân Hán công thành không kiêng nể gì chọc giận, nghe lời khuyên của Trương Liêu, gã cũng dần dần tỉnh táo lại.

Trầm tư một lát, Tang Bá nói:

- Mục đích của quân Hán là làm cho tường thành sụp đổ, một chiêu này quả thật rất lợi hại, phỏng chừng tường ngoài bắc thành sẽ bị sụp, giống như năm đó khi tấn công Lã Bố, tường thành Từ Châu cũng bị chùy công thành phá hủy, tuy nhiên tường thành Từ Châu mặc dù bị đổ, nhưng quân Tào vẫn không thể công phá được thành trì.

Ánh mắt Trương Liêu hiện lên tia sáng, vội hỏi:

- Lúc ấy bảo vệ thành trì như nào?

- Lúc ấy Lã Bố nghe theo đề nghị của Trần Cung, dỡ bỏ nhà dân, dùng nền đá lớn tạo nên một tòa nội thành lâm thời, một mặt phản kích, một mặt sửa thành, ba nghìn binh lính chi trong một đêm đã tu sửa được tường thành.

Tang Bá vừa dứt lời, chỉ nghe phương bắc truyền đến liên tiếp trầm đục, sắc mặt của Trương Liêu biến đổi tái mét, lúc này quân Hán dùng tảng đá lớn công thành rồi.

Y không kịp nghĩ ngợi lập tức ra lệnh:

- Tuyên Cao, ngươi nhanh đi đến kho hàng lấy cơ thạch, chuẩn bị tạo nội thành, ta lên thành quan sát.

Tang Bá trở mình lên ngựa, ra roi thúc ngựa, chạy về hướng kho hàng, Trương Liêu thì xoay người chạy về hướng thành tây.

Lúc này tường thành bắc bị lửa và nước luân phiên công kích, liên tiếp nổ nứt, rất nhiều gạch đá đổ rào rào xuống đất, tường thành biến thành bột đá, dưới sự tấn công của tảng đá lớn mà quân Hán nện xuống liên tiếp, tường thành rốt cuộc không chống đỡ được nữa, một đoạn tường thành chừng năm trăm trượng đã ầm ầm sụp đổ, cát vàng và bùn đất đắp bổ sung trên tường thành trút xuống.

Phương xa, mấy ngàn binh lính đang điều khiển máy bắn đá cùng nhau hoan hô, lúc này, đại tướng Ngụy Diên phóng ngựa chạy gấp lên một gò đất, Lưu Cảnh và mười mấy tướng linh đang ở trên đó quan sát cuộc chiến.

Ngụy Diên xoay người xuống ngựa, bước nhanh đi lên trước quì một gối hành lễ nói:

- Khởi bẩm Điện hạ, bắc thành của hp, đã sụp đổ, ty chức thỉnh lệnh, nguyện dẫn mười ngàn quân giết vào trong thành!

Lưu Cảnh cười cười:

- Bên trong thành có năm vạn quân Tào, ngươi chỉ dẫn mười ngàn quân giết đi vào, có bao nhiêu ý nghĩa đâu chứ?

- Ty chức có thể mở cửa thành ra, để quân Hán chủ lực giết vào trong thành.

Lưu Cảnh lại lắc lắc đầu:

- Sĩ khí quân Tào đang dâng cao, nào có dễ dàng bị đánh tan như vậy, tuy nhiên ngươi nguyện ý công thành, ta có thể chuẩn lệnh, ngươi có thể ẫn mười ngàn quân tiến công chỗ tường thành bị sụp đổ.

Ngụy Diên mừng rỡ, ôm quyền nói:

- Ty chức tuân lệnh!

Ông ta quay người lên ngựa chạy về quân doanh cách đó không xa, lúc này Pháp Chính hạ thấp giọng nói với Lưu Cảnh:

- Chẳng phải Điện hạ nhất định phải dùng trận chiến hp để kéo đổ kinh tế nước Ngụy sao? Nếu chẳng may bị Ngụy tướng quân tấn công vào trong thành, vậy thì kế hoạch của Điện hạ chẳng phải là...

Không đợi Pháp Chính nói xong, Lưu Cảnh liền lắc lắc đầu:

- Ngoài tường thành sụp đổ một đoạn, cũng không có nghĩa thành hp sẽ rơi vào tay giặc, tuy nhiên cần phải tạo áp lực cho Trương Liêu, để ý không được coi khinh ta.

Nói đến đây, Lưu Cảnh lại nói với Cam Ninh:

- Dưới áp lực, Trương Liêu tất sẽ cầu viện với tt, ngươi có thể dẫn ba vạn quân bắc thượng, chặn viện quân tx lại.

- Mạt tướng tuân lệnh!

Cam Ninh vội vàng đi, Lưu Cảnh lại lệnh Vương Bình dẫn mười ngàn quân làm hậu viên Ngụy Diên, từ nơi đổ của thành bắc sắp bùng nổ một trận chiến đấu thảm liệt rồi.

“Thùng thùng thùng!”, trong tiếng trống đêm kịch liệt, mười ngàn binh lính quân Hán dưới sự suất lĩnh của Ngụy Diên đằng đằng sát khí xông vào thành bắc, bọn họ vượt qua sông đào bảo vệ thành, hô gào dũng mãnh lao tới nơi tường thành bị sụp đổ, chung quanh tiếng kêu rung trời, binh khí va chạm chói tai.

Hai tòa núi đất trong và ngoài bắc thành đã phát động đối chiến hơn mấy giờ đồng hồ, tảng đá lớn và hỏa cầu như mưa bắn tới đối phương, ảnh lửa đỏ rực chiếu sáng cả bầu trời đêm.

Máy bắn đá của quân Tào bắn ra tảng đá lớn nện vào từng nhóm binh lính quân Hán đang chạy trốn, tảng đá quay cuồng, máu nhục văng tung tóe, tiếng kêu thảm thiết vang vọng.

Mà máy bắn đá trên tòa núi đất của quân Hán cũng không chút nào yếu thế, ném hộp dầu hỏa và tảng đá lớn lên đầu thành, đá vụn bắn ra, lửa mạnh bay lên không trung, trên đầu bắc thành hp, mấy ngàn quân Tào đang ngồi xổm tựa vào tường thành tránh né những tảng đá lớn đang gào thét từ trên không trung nện xuống, binh lính quân Tào không ngừng bị tảng đá lớn đập trúng, máu thịt bầy nhầy, bị nện thành bánh thịt, lửa lớn mau chóng lan tới gần, không ít binh lính bị lửa mạnh vây quanh, kêu thảm nhảy vội xuống thành.

Nhưng bất kể là máy bắn đá của quân Tào hay quân Hán đều không thể ngăn dừng tấn công của quân Hán và phòng ngự của quân Tào, binh lính quân Tào gương cung lắp tên, chờ đợi quân Hán nhảy vào trong tầm bắn.

Ngụy Diên đầu tầu gương mẫu dẫn đầu xông lên lòng sông, lúc này, ông ta nhìn thoáng trạm canh gác của quân Tào trên đầu thành, lập tức giương cung lắp tên, một mũi kình tiễn từ trong cung bắn ra, xuyên qua cổ họng lính canh gác, lính canh gác kêu thảm ngã xuống đầu thành cao bốn trượng.

Tiếng kêu thảm này giống như tiếng chuông tang trong đêm tối, đập tỉnh tất cả binh lính quân Tào trên đầu thành, binh lính trên đầu thành đều đứng lên, mở cung bắn tên, trong lúc nhất thời tiễn dầy như mưa, mấy trăm kỵ binh quân Hán cầm đầu đều bị trúng tên, chiến mã hí vang phá vỡ bầu trời đêm.

Lúc này, từ lổ hổng bị sụp xuống bỗng nhiên trào ra mấy ngàn binh lính quân Tào, bọn họ gào thét, từ lỗ hổng chạy đến, múa trường mâu và chiến đao xông vào quân Hán đang đối diện chạy tới.

Đây là quân Tào vì tranh thủ thời gian, bên trong thành cũng đang khẩn trương xây mọt tòa Ủng thành tường đá thế dài, bọn họ cần thời gian, mấy ngàn quân Tào liền đảm nhiệm nhiệm vụ kéo dài trận tiến công với quân Hán.

Mười ngàn quân Hán do Ngụy Diên suất lĩnh đều là quân tinh nhuệ đến từ Ích Châu, người nào cũng sĩ khí cao ngút, dũng mãnh thiện chiến, rất nhiều binh lính đều trải qua trăm trận chiến, dù địa hình bất lợi đối với bọn họ, nhưng bọn họ vẫn tạo thế tấn công như nước lũ, phát khởi từng đợt từng đợt tấn công về hướng quân Tào.

So sánh ra, Trương Liêu phái ra mấy ngàn cảm tử quân phần lớn là binh lính già yếu, tinh binh đã được Trương Liêu giữ ở trong thành, sau khi quân Tào xuất kích ra khỏi thành rất khó quay trở lại thành được, bọn họ tất nhiên sẽ chết dưới trận tấn công của quân Hán.

Nhân số quân Tào xuất kích cũng không nhiều, chỉ có ba nghìn người, bọn họ chỉ dựa vào chút ưu thế của địa hình mà tiến hành ác chiến với quân Hán, nhưng dù sao nhân số quá ít, lại là binh già yếu, bọn họ còn xa mới là đối thủ của quân Hán. Không bao lâu, dưới sự tấn công như nước lũ của mười ngàn quân Hán, ba nghìn quân Tào đã bỏ mình hơn phân nửa.

Hơn ngàn quân Tào còn lại đã không thể ngăn cản sự tấn công của quân Hán, bắt đầu bỏ chạy tứ phía, nhưng quân Hán lại không để ý đến họ, không tiến hành truy kích, hiện tại mấu chốt chính là tranh đoạt chỗ hổng đã sụp xuống.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Thiên Ký
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN