Chương 1073: Công thành đánh đêm.
Chương 1073: Công thành đánh đêm.
Quân Tào trên đầu thành đã đóng cọc gỗ dày đặc hai bên tường thành bị sụp, cũng xếp chồng lên năm tầng đá lớn, hoàn toàn cách ly tường thành với đoạn bị sụp mở ra, khiến quân Hán không thể công lên đầu thành, chỉ có thể vượt qua lỗ hổng tiến công vào bên trong thành.
Lúc này quân Hán đào mở chỗ hổng, san chỗ hổng cao hai trượng thành đất bằng, mấy ngàn quân Hán giống như thủy triều công vào trong thành, bởi vì hai chi quân đội quá gần, trên núi đất đã đình chỉ phóng tên, để mặc hai đội quân vì tranh đoạt vào thành mà triển khai chém giết máu tanh.
Theo lỗ hổng thất thủ, quân Tào cũng sắp xây xong tường đá, bọn họ trước tiên đánh hàng rào gỗ, hàng rào thô to đều là dùng cột lớn của nhà dân chế thành, thô to mà chắc chắn, ở giữa hàng rào gỗ chỉ có một khe hở để thông qua, vô cùng dày đặc.
Mấy vạn khối đá lớn bằng phẳng xây dựng nên một tòa Ủng thành chiếm diện tích hơn mười mẫu lớn ở chung quanh lỗ hổng của thành. Tường đá cao bốn trượng, ngang bằng với tường thành, dầy chừng một trượng, có thể chống sự va chạm chùy công thành, trên tường nằm phúc mấy ngàn binh sĩ quân Tào, giương cung lắp tên, chờ đợi quân Hán giết vào.
Quân Tào một khi từ bên trong bổ sung tường thành, chỗ hổng trên thực tế liền không thể bị phá được nữa, chỉ có điều thời gian cấp bách, còn có một đoạn tường rộng ước chừng ba trượng vẫn chưa khép lại.
Mấy ngàn binh lính quân Hán vọt vào bên trong hành, mũi tên như gió bão mưa rào từ bốn phương tám hướng bắn về phía binh lính quân Hán dưới thành, bọn họ giơ cao tấm chắn, không chút do dự thẳng hướng về phía chỗ tường hổng rộng ba trượng kia.
Trung tâm song phương tranh đoạt chính là chỗ hổng rộng ba trượng này, đây là lối duy nhất giết vào trong thành, song phương cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể liều chết chiến một trận.
Hơn ba ngàn quân Hán và hai ngàn quân Tào triển khai một trận ác chiến từ chỗ hổng rộng ba trượng này.
Hơn ba ngàn quân Hán như thủy triều vọt tới, bọn họ không kịp xếp thành đội hình, giơ trường đao, tay cầm tấm chắn, cung tiễn lên dây, vừa đỡ mưa tên dày đặc vừa lao về phía trước. Từng ánh đao lạnh léo, tên dài cắn máu, mười mấy binh lính quân Tào trong Ủng thành đóng cọc gỗ chạy không kịp bị quân Hán giết tới chém chết.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi khiến quân Hán trở nên hung hãn không sợ chết, cho dù xung quanh người ở phía trước đã bị giết chết, nhưng binh lính phía sau vẫn điên cuồng nhào lên, đỡ đòn khiên thi thể, lực hùng mạnh đánh vào mười mấy kỵ binh quân Tào đang ngăn ở chỗ hổng ngã trên mặt đất, lập tức kỵ binh đều rơi xuống đất, bị chém thành thịt nát dưới loạn đao của quân Hán.
Tang Bá gầm rú, chỉ huy mấy trăm quân Tào ngăn chặn dũng đạo, bọn họ cùng với quân Hán chen chúc một chỗ, đao cũng không giơ lên được, liền dùng răng cắn, dùng tay kéo, dùng dao găm đâm, một bước cũng không lui về sau, chỉ nghe những âm thanh xương cốt bị gãy, tiếng cổ họng đứt gãy, người chết và người sống nhét chung một chỗ, hít thở không thông làm người khác thở không nổi.
Càng ngày càng nhiều quân Hán dũng mãnh lao vào Ủng thành, dưới sự suất lĩnh của Ngụy Diên khởi phát tấn công linh hoạt vào chỗ hổng, thế tấn công sắc bén. Trong Ủng thành, binh lính quân Hán thây ngang khắp đồng, cung binh quân Tào trên tường thành bắn tên xuống dưới, không ngừng có quân Hán trúng tên chết thảm.
Lúc này, Ngụy Diên hạ lệnh dùng người chết ngựa chết làm thang thịt, tuy rằng độ ca không đủ so với tường vây nhưng đã có mười mấy binh lính quân Hán dũng mãnh bật lên tường đá, chiến đấu kịch liệt với cung binh quân Tào trên tường đá, giết binh lính quân Tào đều lui về sau, tử thương vô số.
Tang Bá thấy tình thế nguy cấp, gã hét lớn một tiếng, túm đại đao từ trong tay thân binh, nhảy lên tường đá, đánh vài tên binh lính quân Hán vọt tới, ba trường mâu đâm tới, Tang Bá lắc mình tránh thoát, vung mạnh đại đao lên, huyết quang phụt ra, hai gã quân Hán bị một đao của gã chém thành bốn đoạt, từ trên tường thành ngã xuống dưới.
Sự hung mãnh của Tang Bá dường như lây nhiễm đến toàn bộ binh lính quân Tào, lại có thêm gần trăm quân Tào xông lên tường đá, bọn họ ra sức phản kích, đuổi mười mấy binh lính quân Hán xuống.
Ngụy Diên giận dữ, ông ta nấp trong bóng tối, giương cung lắp tên, nhắm ngay đại tướng quân Tào, một mũi tên lao vút đi, bắn về phía Tang Bá. Tang Bá né tránh không kịp, bị mũi tên cắm trúng hõm vai, khí lực trên tay gã cũng biến mất, đại đao rời tay bay đi.
Mấy chục binh lính quân Hán lại lần nữa giết lên tường đá, đặt thang mây lên đường, ý đồ bay qua tường đá vào thành, mấy trăm binh lính quân Tào trên tường đá xông lên một loạt, chiến đấu kịch liệt với binh lính quân Hán, ngăn bọn họ qua tường.
Lưu Cảnh đứng sau tòa núi đất quan sát trận chiến kịch liệt, mặc dù là ban đêm nhưng trong tay rất nhiều binh lính quân Tào cầm đuốc, khiến hắn mơ hồ có thể thấy được trận đấu kịch liệt trong tường vây.
Lúc này, Pháp Chính phát hiện không ổn, lập tức nói với Lưu Cảnh:
- Điện hạ có trông thấy không, binh lính quân Tào trên tường thành hình như không bắn tên nữa, nếu bọn họ đóng kín chỗ hổng đã bị sụp, đốt lửa đốt thành, quân đội của chúng ta chỉ sợ toàn quân bị diệt rồi.
Lưu Cảnh lập tức toát mồ hôi lạnh, hắn cũng ý thức được ý đồ của quân Tào, chỉ cần bọn họ chặt đứt đường lui của quân Hán, dùng dầu hỏa đốt thành, mấy ngàn binh lính quân Hán toàn bộ bị chết cháy.
Lập tức hắn hạ lệnh:
- Gõ kẻng.... Không! Lập tức thông tri Ngụy Diên tướng quân rút về phía sau.
Lưu Cảnh không dám hạ lệnh gõ kẻng thu binh, điều đó sẽ tạo tín hiệu động thủ cho quân Tào, hắn lấy ra kim bài giao cho một gã thị vệ:
- Nếu y không tuân lệnh, lập tức trảm!
Thị vệ tiếp nhận kim bài lên ngựa lao đi như bay, một lát, gã vọt vào chỗ hổng la to:
- Ngụy Tướng quân, Điện hạ lệnhângì lập tức lui lại!
Ngụy Diên đã giết được đỏ mắt, làm sao chịu nghe, ông ta hô lớn:
- Nói cho Điện hạ, ta sắp đột phá vào trong thành rồi!
Thị vệ thấy ông ta không chịu nghe lời, nâng cao kim bài lên hô:
- Ngụy Diên tướng quân, nếu như ngài không nghe lệnh của Hán vương, lập trảm không tha!
Ngụy Diên nhận ra kim bài của Hán Vương, trong lòng ông ta thất kinh, không ngờ Hán vương dùng kim bài lệnh mình lui lại, ông ta không dám trái lệnh, lập tức cao giọng hô:
- Truyền lệnh rút quân!
Quân Hán giống như thủy triều rút ra ngoài thành, có binh sĩ quân Tào lập tức đi bẩm báo với Trương Liêu, Trương Liêu lập tức đi lên tường thành, quả thật y chuẩn bị chặn đường lui của quân Hán, dùng dầu hỏa đốt cháy quân Hán bên trong thành, nhưng sở dĩ y không hạ lệnh động thủ ngay, là bởi vì y cảm thấy quân địch trong tường vây còn chưa đủ, bên ngoài còn có mấy ngàn quân Hán chưa giết đi vào.
Lúc này y nhận được binh lính bẩm báo, không ngờ quân Hán đã rút lui, Trương Liêu cả kinh, lao lên như bay, chỉ thấy mấy ngàn quân Hán đã nhanh chóng rút ra khỏi chỗ hổng bị sụp, trong thành không tới mấy trăm người.
Sau một lúc lâu, Trương Liêu mới thở dài, quân Hán đang lấy được ưu thế đột nhiên lui lại, hiển nhiên là nhìn thấu ý đồ của mình, làm y thất bại trong gang tấc.
Bất đắc dĩ, Trương Liêu đành phải ra lệnh:
- Truyền mệnh lệnh của ta, triệu tập năm ngàn người tu sửa thành, tước hừng đông ngày mai nhất định phải xây xong thành.
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên