Chương 1077: Sứ giả Hung Nô đến.

Chương 1077: Sứ giả Hung Nô đến.

Tháng 9 ở Trường An cũng giống như tháng ba vậy, là mùa mà khiến lòng người phải say mê, cuối thu khí trời mát mẻ, lương thực đang vào độ thu hoạch, tâm trạng của mọi người cũng vì thế mà vui theo, chiến tranh cũng đã dần dần xa, nên chuyện buôn bán cũng dần phát triển, Trường An một lần nữa lại xuất hiện cảnh tượng thịnh vượng thời Hán Đế.

Đầu tiên là số dân đã tăng lên nhanh chóng, thiên hạ các nơi người người chuyển đến đây không ngừng, trong một năm có khoảng 8 ngàn gia đình giàu có chuyển đến Trường An, nếu tính trung bình cứ một hộ khoảng 20 người, thì sơ sơ cũng có mười sau mười bảy vạn nhân khẩu gia tăng, còn có cả người nhà của các quan viên và các tướng rời đến đây nữa.

Chỉ trong một năm ngắn ngủi, dân số Trường An đã tăng mạnh từ 100 ngàn người lên đến ba trăm, mang đến không ít vấn đề về trị an, nhưng điều này cũng thúc đẩy sự phát triển của thành Trường An.

Trên thực tế, nếu tính cả những người thợ thủ công đến đây tìm việc hay những thương gia đến làm ăn buôn bán, cùng với cả quân đội đóng ở đây, thì nhân khẩu thực tế của Trường An đã tăng lên chừng 400 ngàn rồi.

Toàn bộ trong thành khắp nơi đang xây dựng các tòa nhà và cửa hàng, khiến thành Trường An biến thành một công trường có khí thế lớn.

Vào buổi trưa, một đám sứ thần Hung Nô chậm rãi đi vòa thành Trường An, đội ngũ khoảng trăm người, còn mang theo hơn một trăm con lạc đà, trên lưng lạc đà chở đầy vật phẩm quý báu, những vật phẩm này đều là lông da thượng hạng và dược liệu, cũng không thể thiếu được bạch kim và bảo thạch do Âm Sơn sản xuất ra, đây là lễ vật do Thiền Vu Đạt Man dâng lên cho Hán Vương Lưu Cảnh.

Đặc sứ của Đạt Man có tên là Hô Lan Thi Trục Lưu Đóa, là Cốc Lễ vương của Hung Nô, có địa vị cao trong quân Hung Nô, Thi Trục Lưu Đóa từng sống ở Thái Nguyên vài năm, có thể nói được khá nhiều tiếng Hán, cũng vì vậy nên mới có cái tên Lưu Đạc, cũng là một cái tên dịch sang tiếng Hung Nô, mọi người bình thường điều gọi y là Lưu Đóa đại vương.

Lưu Đóa tuổi chừng hơn 40, bộ dạng trông có vẻ già, tóc hoa râm, trên mặt có nhiều nếp nhăn, thoạt nhìn có khi còn nghĩ là đã hơn 60, đây là lần thứ 2 Lưu Đóa đến Trường An, mấy tháng trước, y cũng nhận được sự ủy thác của Thiền Vu Đạt Man đến Hán quốc đàm phán, về việc chuộc lại một số binh lính, phụ nữ và trẻ em Hung Nô đã bị bắt giữ.

Hán quốc cũng đồng ý yêu cầu của bọn họ, ra giá 50 con dê chuộc 1 người, cái giá này nằm trong phạm vi chịu đựng của quân Hung Nô, Lưu Đóa đáp ứng điều đó, tuy nhiên hai bên đều phải tự động bẩm báo cho chủ công, Lưu Đóa quay trở về thảo nguyên, còn Bình Chương đài nhanh chóng đưa tin đến Hợp Phì.

Lần này Lưu Đóa đến, chính là muốn đạt được hiệp định cuối cùng, còn cần hiệp thương một số vấn đề, người Hung Nô rất quan tâm đến chuyện những tộc nhân đã bị bắt giữ làm nô lệ kia, có thể nói bọn họ rất mong mỏi cứu được những binh lính Hung nô bị bắt đó về, còn về phần phụ nữ và trẻ em chỉ là một hình thức bịt mắt mà thôi.

Vào hai tháng trước, bọn họ và người Tiên Ti ở Mạc Bắc đã nảy ra một trận chiến kịch liệt vì tranh cướp một vùng đất, trước đó phần lớn là do bọn họ đi khiêu khích người Tiên Ti, còn lần này thì ngược lại, lại do người Tiên Ti khơi mào trước, tuy rằng lần này bọn họ đã đánh bại người Tiên Ti, song chính bọn họ cũng bị thương thê thảm và nghiêm trọng.

Quan trọng hơn là, đây chính là một hồi chuông cảnh báo, mà các dân tộc du mục thì lại rất mẫn cảm đối với chuyện này, người Hung Nô đã cảm nhận được người Tiên Ti muốn uy hiếp bọn họ, cho nên việc đi chuộc lại những binh lính Hung Nô đã bị bắt đã trở nên rất chi là cấp bách

Trên phố trong thành Trường An người đi người lại tấp nập, nhìn ai ai quần áo xiêm y đều rất chỉnh tề, hai bên đường ầm lên tiếng hò tiếng hét của những quán hàng lớn nhỏ, có nơi thì nhìn thấy người Tây Vực, nơi thì nhìn thấy người Hồ, còn có cả người Khương với trang phục truyền thống là áo đuôi ngắn và đi giày bó nữa; có nơi còn nhìn thấy cả người Ô Tôn với trang phục áo bào trắng và ống tay nhỏ hẹp; còn có cả những người có mũi cao mắt sâu chính là người Sương, hay như là đầu tóc cắt ngắn trên trán lại đeo băng đầu và trên đầu đội một chiếc mũ nhọn như người Túc Đặc.

Những người Tây Vực hay người Hồ đó phần lớn đều là thương nhân, dắt theo một đoàn lạc đà lớn, ánh mắt tràn đầy hy vọng phát tài, xem ra cũng không khác gì nhiều với sứ thần Hung Nô, vậy nên những người trong Trường An này cũng coi đám sứ thần Hung Nô kia giống như đám người Hồ đến đây buôn bán vậy, nên vẫn cúi đầu chào họ, như một kiểu hành lễ lịch sự.

Lưu Đóa thở dài một hơi, nói với tên phó sứ A Lợi rằng:

- Hai mươi năm trước ta đến Trường An, không nhầm khi đó là 2 năm sau khi kết thúc cuộc loạn của Lý Thôi, cũng chính là ở chỗ này, ta đã nhìn thấy những tấm tường đổ nát, ổ chuột ổ gà khắp nơi, toàn thành đều là những tên ăn mày, đàn bà phụ nữ thì áo không đủ mặc để che thân, đâu đâu cũng thấy người ta mang con đi bán, tình cảnh vô cùng thê lương, nhưng hôm nay lại được đến đây, trong lòng lại cảm thấy vô cùng khâm phục đế quốc Đại Hán, giờ mới hiểu vì sao Thiên Vu lại thuần phục Hán quốc như vậy, Lưu Cảnh quả thực là môt vị vua anh minh kiệt xuất.

A Lợi cũng gật gật đầu:

- Đại vương nói không sai, chỉ cần so với cách đây 2 tháng thôi mà cảm giác đã khác xa nhau rồi, mọi việc thật sự là biến đổi nhanh quá.

Hai người đang nói chuyện, bỗng hơn mười viên quan cưỡi ngựa đi đến, họ chừng ba mấy tuổi, đáng người thuộc hạng trung, trong đôi mắt họ nhận ra được sự tinh nhanh khôn khéo, Lưu Đóa chỉ cần liếc mắt ra là nhận được ra người này, đây chính là Hồng Lư Khanh Lưu Mẫn, người mà lần trước đã tiếp đón họ, Lưu Đóa mừng rỡ, phất tay hô to:

- Lưu sứ quân!

Lưu Mẫn cũng nhìn thấy y, giục ngựa tiến lên thi lễ cười nói:

- Ta đang muốn ra khỏi thành đi đón các ngài, không ngờ mọi người đã vào thành rồi.

Lưu Đóa cười ha hả:

- Người Hung Nô làm việc luôn nhanh gọn, dứt khoát và quyết đoán, nên chúng tôi không có ở bên ngoài thành nghỉ ngơi, mà đi thẳng vào trong luôn.

Lưu Mẫn quan sát bọn họ một chút, cười nói:

- Sao vương gia lại mang theo nhiều đồ vậy?

Lưu Đóa chỉ vào đoàn lạc đà hơn 1000 con phía sau nói:

- Tôi dẫn theo rất nhiều đặc sản thảo nguyên, đây đều là lễ vật mà Thiền Vu muốn mang đến cung tặng điện hạ.

Lưu Mẫn vui vẻ cười nói:

- Vương gia quả là vất vả rồi, mời theo tôi đi đến dịch quán để nghỉ tạm đã.

Trong lòng Lưu Đóa đang sốt ruột, vội vàng kéo Lưu Mẫn thấp giọng nói:

- Hiện còn sớm, đám thủ hạ kia có thể về dịch quán nghỉ ngơi, nhưng tôi muốn đến gặp các vị Thượng thư trước, không biết là có được hay không?

- Vương gia sao phải gấp vậy.

Lưu Mẫn nhìn sắc trời một chút, đúng là còn sớm, liền cười nói:

- Được rồi! Tôi sẽ dẫn Vương gia đi gặp Tư Mã thượng thư, hiện giờ đang là giờ ông ta chấp bút chính sự.

Lưu Đóa mừng rỡ: -

- Vậy làm phiền sứ quân rồi.

Cho dù Hán vương Lưu Cảnh không có ở Trường An, nhưng hắn đã xây dựng lên được một chế độ hết sức cân bằng, khiến cho dù không có hắn ở đây nhưng mọi việc vẫn có thể tiến hành suôn sẻ, chỉ có những việc trọng đại của đất nước mới cần đến sự ra mặt và quyết sách của Lưu Cảnh.

Mà chuyện có được coi là trọng đại hay không, thì còn phụ thuộc vào sự quyết định Thị Trung Doãn Mặc, Thị Trung chính là chức vụ giám sát Thượng thư, để tránh cho việc Thượng Thư tự ý khuyếch đại quyền lực của họ.

Trong Bình Chương đài, nhóm Thượng Thư đang tập trung trong phòng của Tư Mã Ý để thảo luận việc xuất binh đi Tịnh Châu, hôm nay là ngày thứ 5 Tư Mã Ý đảm nhận việc này. Cái gọi là chấp chính sự bút ương đương với chủ Tướng Quốc, ngoài những việc trọng đại cần hiệp thương ra, thì những việc nhỏ nhặt hơn sẽ do chủ Tướng Quốc lo liệu.

Chấp Chính sự bút vốn là chức vụ mà mười ngày sẽ đổi một lần, nhưng từ đầu năm ngoái, Lưu Cảnh đã nghĩ đến việc thay bằng cứ 10 ngày thay đổi 1 lần thì có vẻ sẽ bất tiện, cho nên đổi từ 10 ngày đổi 1 lần thành 1 tháng đổi 1 lần, như vậy mới có thể nhìn ra được ưu nhược điểm, điều này cũng tạo áp lực cho những ai đảm nhận chức vụ đó.

Tư Mã Ý đảm nhận Binh Bộ Thượng Thư, quản lý việc của binh bộ thường ngày, đây cũng là cải cách mới đầu năm nay, thành lập nên Ngũ bộ Cửu khanh, thiết lập 5 bộ Lại, Hộ, Binh, Hình, Công. Phân bố lại Từ Thứ đảm nhiệm chức Lại Bộ thượng thư, Tưởng Uyển đảm nhiệm Hộ Bộ thượng thư, Tư Mã Ý đảm nhiệm Binh Bộ thượng thư, Đổng Hòa đảm nhiệm Hình Bộ thượng thư, Phí Quan đảm nhiệm Công Bộ thượng thư, bên dưới họ đều lập ra hai Thị lang làm trợ thủ, khi nào đến lượt chấp chính, thì người đó sẽ quản lý mọi việc, cuối cùng là mọi việc sẽ nằm dưới sự giám sát của Thị Trung.

Tháng này đến lượt Tư Mã Ý quản lý toàn cục, Tư Mã Ý đưa bức thư mà Lưu Cảnh đã sai người đưa đến cho mọi người xem, cười nói:

- Đây là thư do Điện hạ tự tay viết, tất cả mọi người hãy nhìn một lượt đi! Giờ Điện Hạ đang muốn mở rộng chiến cuộc, không chỉ có muốn đánh Hợp Phì, mà còn muốn đánh Diệp huyện, tiến sát Hứa Xương, hiện giờ đang chuẩn bị xuất binh từ Lạc Dương vào Tịnh Châu, quả là rất náo nhiệt!

Mọi người đều nhận lấy thư và đọc một lần, Từ Thứ cười nói:

- Những việc này đều là vì Điện Hạ muốn phô trương thanh thế, tạo áp lực lên cho Tào Tháo, để suy yếu lực lượng của ông ta ở Trường An, nghe nói năm nay sản lượng lương thực của Tịnh Châu giảm, áp lực lên Tào Tháo sẽ càng lớn, e rằng ông ta sẽ sớm không chịu được.

Đổng Hòa vẫn chưa hiểu lắm hỏi:

- Quan Trung còn chưa vào mùa thu hoạch, sao lương thực của Tịnh Châu lại có thể giảm được?

Từ Thứ chỉ ra Tưởng Uyển cười nói:

- Ngài đi hỏi thần tài của ngài đi! Ông ấy biết rõ hơn chúng tôi đấy!

Tưởng Uyển chủ quản Bộ hộ, nắm trong tay tài chính, thuế vụ và dân số của Hán quốc, bởi vậy ai nấy đều gọi y là Tưởng thần tài. Tưởng Uyển thấy Từ Thứ gọi mình là thần tài, cười khổ nói:

- Lương thực của Tịnh Châu giảm là vì rất nhiều tá điền ở Hà Đông đều rời đến Quan Trung, khiến gần 70% ruộng ở đây không ai trồng cấy, tôi tính sơ sơ, năm nay sản lượng lương thực ở Hà Đông phải giảm đến 60%, quận Thượng Đảng giảm bớt 30%, quận Thái Nguyên cũng phải tầm đó, cho dù là Tào Tháo hạ lệnh bổ sung số lưu dân vào, cũng không bù lại được, mà cũng không kịp nữa, sẽ còn tiếp tục ảnh hưởng đến sản lượng thu hoạch lương thực vụ thu sang năm.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, ai nấy mặt đều biết sắc, bởi từ trước đến giờ phía nam Tịnh Châu chính là kho lúa của Tào Tháo, nhất là quận Hà Đông, gần một nửa lượng thực của quân Tào là đến từ đây, nếu sản lượng thực sự giảm đi 70%, thì việc này đương nhiên sẽ tạo cho Ngụy quốc một áp lực vô cùng lớn.

Tưởng Uyển lại nói tiếp:

- Kỳ thật trải qua nhiều năm chiến tranh, các nơi nhân khẩu đều giảm mạnh, chúng ta đã phải dùng cách để thu hút nhiều nông dân hơn đến Quan Trung, nông dân ở Tịnh Châu đương nhiên là sẽ vì vậy mà thiếu, trừ phi Tào Tháo có thể thực thi việc “phân ruộng giảm phú”, nếu không thì nông dân ở đó sớm muộn rồi sẽ dời đi hết.

Tư Mã Ý gật gật đầu:

- Ta nghe nói Tào Phi đã phái người đi Tịnh Châu và Hà Bắc đo đạc thổ địa, đoán chừng là đang muốn học phần ruộng của chúng ta, chỉ có điều nước xa khó cứu được lửa gần, đại chiến Hợp Phì lấy đâu ra lượng thực? Điện hạ lại đang muốn khởi chiến ở Trung Nguyên và Tịnh Châu, Ngụy quốc lấy đâu ra lương thực mà chuẩn bị chiến tranh? Điện hạ lần này ra quyết định chiến với họ thật là một cao kiến!

Từ Thứ trầm tư một lát, lại hỏi Tưởng Uyển:

- Vậy tiền thuế lương thực chúng ta thu được liệu có đủ không?

Tưởng Uyển trầm ngâm một chút nói:

- Thật ra áp lực của chúng ta cũng rất lớn, lương thực ở kho Kinh Châu đã cạn, lương thực dự trữ ở Ích Châu cũng đã hết bảy phần, thậm chí chúng ta còn đã phản điều động điều lương thực tích trữ ở Kỳ Sơn, may mắn là không bị thiếu dê bò như năm ngoái, nên vẫn có thể chống cự, nói thẳng ra, cho dù là vụ mùa năm nay được thu xong, nhiều nhất cũng chỉ có thể duy trì nửa năm, hơn ai hết ta thực lòng rất hy vọng cuộc chiến ở Hợp Phì mau chấm dứt.

Vừa dứt lời, Tư Mã Ý liền ha hả cười nói:

- Tưởng thượng thư không cần phiền não, chúng tôi đã có 1 cuộc buôn bán lớn tới cửa rồi.

Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Trường
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN