Chương 1076: Diệp Thành thất thủ.

Chương 1076: Diệp Thành thất thủ.

Trong tiếng trống tấn công ầm ầm, mười lăm ngàn quân Hán chia làm ba phương trận, bộ binh trọng giáp xếp ở hàng cuối cùng, cùng nhau tiến về phía Diệp Thành. Người dày đặc, nhìn từ xa, quân Hán san sát đen ngòm dưới ánh trăng giống như một đàn kiến, bao trùm toàn bộ phía ngoài Diệp Thành.

- Xông lên!

Trong tiếng trống, Văn Sính giơ cao thanh đao lên hét.

- Quét sạch quân Tào, chinh chiến thiên hạ, xông lên!

Trong tiếng hò hét vang lên như tiếng sấm của binh lính mười lăm ngàn quân Hán tiến lên Diệp Thành như dời non lấp biển, lúc này tất cả vũ khí công thành mà quân Hán sử dụng đều là chế tác ngay tại chỗ.

Đầu tiên là bè tấn công thành, dùng để vượt qua sông đào bảo vệ thành. Đoạn sông này không rộng, chỉ có ba trượng, quân Hán liền lấy mười cây đại thụ buộc lại, những cây đại thụ này đều là cây dương được chặt trong rừng gần đấy, vừa thẳng vừa dài, cây nào cây nấy bốn năm trượng. Giữ lại chạc cây, sau khi buộc chặt lại, buộc thêm một lớp da trâu đã làm chín, liền trở thành bè.

Loại bè này không chỉ có thể khiến quân Hán vượt qua sông đào bảo vệ thành, đồng thời cũng có thể dùng để để làm thành thang lên thành. Bên trên có các cành cây đặt ngang vừa với bước chân, vô cùng có lợi cho bộ binh tấn công thành.

Mười mấy tên lính đỡ một chiếc bè đi nhanh, nó đồng thời cũng có thể chống đỡ sự tấn công của máy bắn đá và cung tiễn của quân Tào.

Trong tiếng trống trận, mười lăm ngàn quân Hán đã rục rịch, đao thuẫn quân, trường mâu quân, cung nỏ quân cùng với bộ binh trọng giáp trùng trùng điệp điệp hợp thành một làn sóng đen đồ sộ, kéo về phía thành.

Trên đầu thành, quân Tào đã chuẩn bị đầy đủ, hai mười chiếc xe ném đá loại nhẹ được kéo ra hai hàng, loại này chỉ bắn cao tám thước, gậy ném dài hai trượng tư, xa nhất cũng chỉ ném xa một trăm tám mươi bước.

Đặc điểm lớn nhất của nó là rất nhỏ, thích hợp với tường thành không rộng của Diệp Thành, chỉ cần hai mươi người là có thể vận hành máy.

Bốn mươi cái máy bắn đá, một nửa dùng để phóng tảng đá lớn, một nửa dùng để phòng dầu hỏa bình gốm. Từng chiếc túi da đựng bình gốm mỏng chứa mười cân dầu hỏa, loại bình gốm bụng tròn này đã trải qua vô số cuộc khảo nghiệm, thay thế loại thùng gỗ dầu hỏa trước kia, trở thành vật tư quân sự cần thiết của quân Tào và quân Hán.

Quân Hán tiến công càng ngày càng gần, đã tiến vào ba trăm bước. Nếu như máy bắn đã loại nặng trăm người kéo là có thể bắn rồi, nhưng máy bắn đã của Diệp thành còn hơi nhỏ, tầm bắn chỉ có một trăm năm mươi đến một trăm tám mươi bước, Nha tướng quân phụ trách chỉ huy máy bắn đã hét:

- Chuẩn bị bắn!

Các binh sĩ vận hành máy bắn đá hồi hộp đến nỗi hai tay phát run lên bần bật, bất an chờ đợi lệnh phóng ra.

Nhưng chủ tướng Lý Điển lúc này đã bình tĩnh trở lại, gã chú ý nhìn chăm chú vào quân Hán tiến công như thủy triều, đang tiến dần vào thành trì. Gã phát hiện không có máy bắn đá và xe tổ, thậm chí không có thang mây loại lớn, khiến gã thoáng yên tâm. Lúc này một tên lính hô to:

- Tướng quân, quân địch đã tới hai trăm năm mươi bước!

Lý Điển gật gật đầu, lớn tiếng hét:

- Nỏ sàng bắn!

Nỏ sàng quân Tào chợt bắn ra, mỗi nỏ hai mũi tên, một trăm tên sắt dài ba tấc bắn về phía quân Hán. Quân tiên phong của quân Hán người ngã ngựa đổ, mười mấy tên lính bị bắn ngã.

Xạ kích mãnh liệt nhằm ngăn Nha tướng chỉ huy máy bắn đá, nhưng cờ đỏ trong tay y thủy chung vẫn nhất quyết không buông xuống. Cờ đỏ không buông xuống, bốn mươi tên chỉ huy thủ của quân Tào liền không dám hạ lệnh bắn.

Một trăm tám mươi bước, quân Hán cuối cùng đã đi vào tầm bắn, cờ đỏ trong tay Nha Tướng cuối cùng cũng hạ xuống.

- Bắn!

Bốn mươi tên chỉ huy quân Tào gần như đồng thời hô to.

Máy bắn đã đã hoạt động, bốn mươi chiếc gậy ném dài đã bật ra, khiến hai mươi tảng đá lớn và hai mươi bình gốm đựng dầu hỏa ném về phía quân Hán. Tảng đá xé gió rít mạnh, quay cuồng trên không trung, nhanh chóng xuất hiện trên đỉnh đầu quân Hán. Binh lính quân Hán hô to, trốn về hai bên, cho dù tảng đá chỉ nặng hai ba mươi cân, nhưng vẫn vô cùng uy lực.

Oành…

Một âm thanh vang lên, tảng đá nện xuống đất, bụi tung mù mịt, vài binh lính quân Hán trốn không kịp, bị nện vỡ óc, chết thảm tại chỗ.

Còn bình gốm đựng dầu thì vỡ vụn, dầu hỏa tạt ra tung tóe, bay ra ngoài ba trượng, quân Hán cũng biết lợi hại, lần lượt dùng đất vùi lấp dầu hỏa.

Lúc này một khối đá ba mươi cân đập trúng vào bè trên đỉnh đầu binh lính. Một tiếng “uỵch” vang lên, tiếp đó là âm thanh vỡ vụn, dây lưng trên bè bị đập gãy, mấy chục cây rơi xuống, mười mấy Hán binh ẩn dưới bè lảo đảo chạy, có người bị thân cây đập vào bị thương, quỳ rạp trên mặt đất rên lên khổ sở.

Đợt thứ hai máy bắn đá lại tiếp tục, lúc này quân Hán đã vào trong trăm bước, quân Tào phát hiện ra dầu hỏa không có tác dụng, liền đổi toàn bộ thành những tảng đá lớn. Bốn mươi khối đá lớn quay cuồng trên không trung, gào thét đập tới, trăm chiếc nỏ sang tiễn lớn lớn cũng phóng tới.

Binh lính quân Hán hô to trốn tránh, nhưng vẫn có không ít binh lính bị nện trúng, trong lúc nhất thời máu văng tung tóe, tấm chắn bị phá nát.

Cho dù máy bắn đá và nỏ sàng rất có uy lực, nhưng dù sao số lượng cũng quá ít, căn bản không thể sát thương, mười ngàn binh lính quân Hán đã xông đến chân thành, quân Tào trên thành bắn tên loạn lên, mũi tên như mưa đá nặng hạt, che phủ cả một bầu trời.

Binh lính quân Hán nâng lá chắn đón đỡ, không ngừng có người chết thảm trên mặt đất, trong mưa mũi tên, mấy ngàn binh lính quân Hán đem bốn bè dài đặt trên sông đào bảo vệ, tạo thành hai mươi mấy cây cầu tạm, từng chiếc bè trong chớp mắt lại biến đổi thành thang công thành cao ngất, từng chiếc đặt lên đầu thành.

Từng đám binh lính quân Hán dũng mãnh xông lên thang, bắt đầu leo lên phía trước. Mưa tên của quân Tào bắn đến, lại thêm những tảng đá nện xuống, từng đám binh lính quân Hán kêu lên thảm thiết, ngã từ trên thang ngã xuống. Người bị đá nện, người bị tiễn bắn trúng, tử thi dưới thành chồng chất như núi, ngay sau đó đám binh lính quân Hán lại điên cuồng bám lên cầu thang, liều lĩnh xông lên phía trước.

Lúc này, Lưu Hổ đã sốt ruột đỏ cả mắt đến trước mặt Văn Sính, lớn tiếng hô lớn:

- Đô đốc muốn chúng ta là vật bài trí sao?

Văn Sính áy náy nói:

- Ta chỉ muốn thủ thực hư quân thực, phía dưới còn có binh giáp bộ tấn công thành.

Ông ra lệnh:

- Binh công thành lui xuống, dùng cung tiễn áp chế đầu thành!

Mệnh lệnh truyền ra, binh lính quân Hán lui ra như thủy triều, sáu ngàn binh lính chuyển thành nỏ thủ, hướng đến đầu thành mà bắn, ngăn chặn quân Tào.

Lúc này, trong quân Hán vang lên tiếng nổ lớn, trời đất rung chuyển, năm nghìn binh lính trọng giáp bộ binh ra trận, bọn họ xếp thành năm hàng, người nào người nấy khôi ngô cao lớn, trong tay cầm trảm mã đao sắc bén, đi về phía thành trì. Bọn họ nện bước thong thả, nhưng mỗi bước đi đều khiến người ta kinh hồn lạc vía, giống như sự xuất hiện của bọn họ không thể cản nổi.

- Một trăm bước… năm mươi bước.

Mũi tên của quân Tào gào rít bắn đến, bắn lên đầu trọng giáp bộ quân, lần lượt gãy cong rơi xuống đất. Quân Tào trên thành xuất hiện hành động kỳ lạ, không ngờ đội quân này không sợ tiễn thỉ, làm bọn họ kinh hồn táng đảm. Lý Điển cũng hoang mang, quân Hán không ngờ lại phái ra Trọng giáp bộ binh.

Hơn mười chiếc thang khổng lồ đáp lên tường thành, móc vào lỗ châu mai, trọng giáp bộ binh bắt đầu trèo lên tường, quân Tào ở đầu thành lúc này mới phản ứng lại, lăn cây đá lớn nện xuống như mưa.

Một gã bộ binh trọng giáp quân Hán bổ đôi một khúc gỗ, lại bị tảng đá nặng đè lên trọng giáp, cho dù không chí mạng, nhưng lực lớn đập vào vẫn khiến y quay cuồng. Trảm mã đao giơ lên, quanh quẩn trên không trung giống như hoa băng đang bay lượn.

Quân Hán bị nện ngã dù sao cũng ít, bộ binh trọng giáp xếp hàng xông lên càng nhiều hơn, đỡ những khúc cây tảng đá lăn xuống, từng bước tiến công.

Lý Điển đã mồ hôi đầm đìa, gã dốc sức nghĩ cách, dùng tên bắn, dùng đá đập, dùng hỏa thiêu, những biện pháp gã có thể nghĩ ra đều đã áp dụng hết rồi, nhưng quân Hán trước mặt tất cả đều không làm nên chuyện gì. Sắc mặt gã trắng bệch, dường như trong khoảnh khắc nhìn thấy thành bị thất thủ.

Không! Nhất định có cách. Ánh mắt của gã bỗng nhiên nhìn vào cái thang, thân thang còn thô hơn cả đùi, được bao bằng da trâu chín.

Sau khi ngây người một lúc lâu, gã xông lên như điên, giơ bình gốm đựng dầu liều mạng đập vào thang. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của bọn họ rồi, binh lính của quân Tào mới như sực tỉnh, đồng loạt xông lên, đem những chiếc bình gốm đựng dầu hỏa dội xuống.

Lửa bắt đầu hừng hực thiêu đốt, mấy trăm quân Hán trên thang bị lửa nuốt hết, kêu thảm nhảy xuống, mắt thấy dường như trọng giáp bộ binh đã sắp chìm trong đám lửa.

Ở nơi này đang trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, trên không trung vang lên tiếng rống to như tiếng sét, một bóng đen khổng lồ như cuồng phong cuốn tới, Lưu Hổ vượt qua đám lửa hừng hực xông lên.

Trảm mã đao của y vung lên, lập tức máu ngập tràn. Ba gã quân Tào bị chặt thành sáu đoạn, trảm mã đao của y tung bay, chỉ trong nửa khắc hơn nửa binh lính quân Tào bị chém ngã xuống mặt đất.

Lý Điển đã tức đến đỏ mắt, gã quát to lên một tiếng, vung thiết thương xông lên, hợp lại cùng Lưu Hổ. Nhưng bộ binh trọng giáp được sự ủng hộ của chủ tướng, bọn họ không sợ lửa lớn, xông lên đầu thành. Càng ngày càng nhiều bộ binh trọng giáp xông lên, bắt đầu xếp thành hàng, kịch liệt chiến đấu với quân Tào, khiến cho binh sĩ quân Tào lần lượt bại lui.

Lý Điển và Lưu Hổ đại chiến hơn hai mươi hiệp, gã thấy quân Hán đã chiếm lĩnh đầu thành, biết đại thế đã mất, liền không có lòng dạ nào mà chiến đấu nữa, gã nhân lúc sơ hở, xoay người muốn chạy trốn, lại phát hiện ra xung quanh gã đã bị hơn trăm trọng giáp bộ binh bao vây.

Lưu Hổ cười to:

- Ngươi cho dù có giết ta, cũng đừng mơ có thể chạy đi!

Lý Điển hét lớn một tiếng, xoay người đánh về phía Lưu Hổ, không ngờ một chiếc lưới lớn nhào đến, kéo Lý Điển lại. Lý Điển liều mình giãy dụa, nhưng mấy chục Trảm mã đao sáng như tuyết đã chĩa thẳng trước ngực và cổ họng y. Lưu Hổ lạnh lùng nói:

- Ta kính trọng ngươi là một nam tử, mới không muốn giết ngươi, ngươi đừng tự rước lấy nhục.

Lý Điển thở dài một tiếng, đau khổ nhắm đôi mắt lại, lúc này Lưu Hổ ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng:

- Các huynh đệ, theo ta vào thành!

Y vung Trảm mã đao, dẫn mấy ngàn trọng giáp bộ binh vọt vào trong huyện thành, vị trí chiến lược này của quân Tào cuối cùng cũng rơi vào tay giặc. Lưu Hổ đồng thời cũng thắng cược, y không cần đến một canh giờ cũng đánh bại được Diệp thành.

Đề xuất Ngôn Tình: Hoan Nghênh Đi Vào Địa Ngục Của Ta
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN