Chương 1088: Tào Phi mưu quyền.

Chương 1088: Tào Phi mưu quyền.

Hoa Hâm suy nghĩ một chút nói:

- Nghĩa nữ của Hạ Hầu Uyên gả cho cháu của Thôi Lâm, mà vợ của Tào Thực lại là con gái của Thôi Lâm, quan hệ giữa bọn họ vô cùng phức tạp, đương nhiên sẽ không quá chênh lệch.

- Việc này ta biết!

Tào Phi có phần không nhịn được hỏi:

- Ta đang hỏi, bọn họ liên hệ ở Hứa Xương như thế nào?

- Lý ra thì ở Hứa Xương cũng không gặp mặt, vi thần cũng không chắc chắn, nhưng ở nơi đông người, bọn họ có chừng bốn lần gặp nhau.

Tào Phi trầm tư một lát, lại hỏi:

- Ngươi cảm thấy Hạ Hầu Đôn sẽ ủng hộ gã chứ?

- Ta cho rằng, cá nhân Hạ Hầu Đôn muốn ủng hộ Tào Thực, nhưng y cũng biết, Tào Thực tranh đoạt Thế tử thất bại, khả năng thượng vị không lớn, y vì tiền đồ Hạ Hầu nhất thị, đương nhiên sẽ không quá thân cận với Tào Thực, tận lực ở thế trung lập, nhưng nếu như Tào Thực lại có khả năng thượng vị, vi thần tin tưởng, y nhất định sẽ toàn lực ủng hộ.

Tào Phi khẽ gật đầu:

- Xem ra y vẫn đang xem xét, vẫn chưa có tư tâm.

Ngừng một chút, Tào Phi lại hỏi:

- Lần này Hứa Xương vận chuyển lương thực, y có thái độ gì?

- Hạ Hầu Đôn có thái độ gì vi thần không rõ, nhưng vi thần biết vài đại tướng tâm phúc dưới trướng y đều vô cùng bất mãn với Thế tử, cho rằng Thế tử bất công, đang chèn ép Hứa Xương, cũng ầm ĩ lên sẽ không bán mạng vì Thế tử, kết quả bị Hạ Hầu Đôn công khai đánh năm mươi trượng, có lẽ đây là thái độ của Hạ Hầu Đôn đó!

Tào Phi đương nhiên biết Hạ Hầu Đôn nhất định sẽ tỏ thái độ ủng hộ chiến dịch Hợp Phì, nếu không phụ thân cũng sẽ không tha cho y, về phần ý kiến thật của y, ai mà biết được? Tào Phi không khỏi hừ lạnh một tiếng:

- Y trái lại rất biết làm người.

- Không biết Thế tử chuẩn bị nắm binh quyền ra sao?

Hoa Hâm kéo đề tài về với thực tế.

Tào Phi bèn tạm thời gác lại suy đoán về Hạ Hầu Đôn và Tào Thực, đứng dậy đi vài bước nói:

- Ta định để Tào Nhân đảm nhiệm chủ tướng chiến dịch Hợp Phì, ngươi thấy có được không?

Hoa Hâm biết Tào Phi muốn thông qua Tào Nhân để nắm quân quyền trong tay, tuy nhiên cứ như vậy, sẽ phá hỏng sự bố trí quân sự của Ngụy công, phải biết rằng Trương Liêu là chủ tướng chiến dịch Hợp Phì, Hoa Hâm trầm tư chốc lát rồi nói:

- Từ Hoảng là chủ tướng Thọ Xương, kỳ thật Thế tử có thể cho Tào Nhân thay thế Từ Hoảng, còn về phần Hợp Phì, Thế tử có thể tận lực lôi kéo Trương Liêu, chỉ cần Trương Liêu đồng ý trung thành với Thế tử, vậy chẳng phải giống như thêm một trợ thủ lớn sao?

Tào Phi khẽ lắc đầu:

- Trương Liêu chỉ thuần phục phụ thân, trước khi phụ thân đi, y tuyệt đối sẽ không trung thành với ta, người như thế vừa không dễ lôi kéo, cũng không khuất phục, thuận theo tự nhiên thì tốt, kỳ thật ta định bổ nhiệm y làm chủ tướng Thọ Xuân.

- Sao Điện hạ lại muốn y chủ quản Thọ Xuân?

Tào Phi cười giảo hoạt nói:

- Quân đội Thọ Xuân đại bộ phận đều là quân Từ Châu, là thuộc hạ của Tào Nhân, nhưng quân Hợp Phì đều là quân Ký Châu và Dự Châu, là quân đội trực thuộc của phụ thân, quân ta cần nắm trong tay, chính là quân đội ở đây.

Hoa Hâm giờ mới bừng tỉnh đại ngộ, dựng thẳng ngón cái lên khen:

- Điện hạ quả là cao minh!

Tào Phi khoanh tay cười ngạo nghễ:

- Nếu y thức thời, ta sẽ cho y cơ hội thăng chức, nhưng nếu y không thức thời, không chịu phối hợp, như vậy, ta cũng chỉ có thể gạt y sang một bên thôi.

….

Sáng sớm hôm sau, Trương Liêu chạy tới Thọ Xuân, mấy trăm kỵ binh hộ vệ Trương Liêu vào thành Thọ Xuân, thanh thế rất lớn, chỗ cửa thành lập tức hỗn loạn một trận, đại tướng Tào Chân đang tuần tra ở đầu thành chạy đến cao giọng quát:

- Thành phòng thủ trọng địa, sao lại cho đại quân vào thành, toàn bộ ra khỏi thành hết cho ta!

Gã giơ tay chặn lại, hơn ngàn binh lính quân Tào cùng nhau ùa lên trước, giương nỏ nhắm ngay vào Trương Liêu và thân binh của y, ngăn chặn đường đi của bọn họ, năm đó Trương Liêu trở mặt với Tào Hồng, làm cho Tào Hồng bị đánh rồi bị giáng chức, Trương Liêu cũng bởi vậy mà đắc tội với thế lực phe Tào, lúc này Tào Chân thấy Trương Liêu, đương nhiên cũng không có thái độ hòa nhã gì.

Trong lòng Trương Liêu giận dữ, mình là chủ tướng Hợp Phì, một tên tiểu tốt cũng dám vô lễ quát lớn trước mặt mình, lại còn dám giương nỏ uy hiếp mình, nhưng y khắc chế căm tức trong lòng, lạnh lùng nói:

- Đây chỉ là thành trì thôi, cũng không phải hành cung của Ngụy công, đâu có những quy củ này!

Tào Chân đã xuống khỏi thành, chắp tay nói:

- Trương đô đốc chỉ mang theo ba đến năm tùy tùng vào thành, ta sẽ không ngăn cản, nhưng phía sau ngươi có mấy trăm kỵ binh vào thành, đây sẽ uy hiếp đến tuyến phòng ngự của thành Thọ Xuân, thân là chủ tướng đương nhiệm phụ trách thủ thành, ta có trách nhiệm phòng ngừa ẩn họa.

- Chẳng lẽ Tào Chân tướng quân cho rằng Trương Liêu ta muốn làm phản sao?

- Cũng không phải! Đây chỉ là chức trách của ta, tất cả tướng lĩnh đều đối xử bình đẳng, không có đặc thù, mời Trương đô đốc để thủ hạ chờ ở ngoài thành, chúng ta sẽ đảm bảo an toàn cho Trương đô đốc.

Trương Liêu không muốn làm to chuyện, chỉ nhịn xuống một bụng ghê tởm, quay đầu nói với thân binh nha tướng:

- Các ngươi có thể chờ ở ngoài thành, ta sẽ mau chóng trở ra.

Đám thân binh quay đầu ngựa đi về hướng ngoại thành, Tào Chân lúc này mới cho binh lính chặn đường rút lui, để Trương Liêu mang theo ba tùy tùng tiến vào hành cung. Vừa đến cửa chính hành cung, đã thấy một nhóm trăm tên thị vệ đứng bên ngoài hành cung, trong lòng y khẽ giật mình, nói khẽ với thân binh:

- Đi hỏi xem bọn họ là ai?

Thân binh tiến lên hỏi, một lát trở về nói:

- Đô đốc, bọn họ đều là kỵ binh thân vệ của Tào Nhân.

Trương Liêu từ từ siết chặt chuôi kiếm, trong lòng cảm thấy vô cùng khuất nhục, ở đâu ra cái quy củ đó, Tào Chân rõ ràng là cố ý làm khó dễ mình, y bỗng nhiên hiểu ra, đây là gia tộc Tào thị đem trách nhiệm về cái chết của Tào Hồng đổ lên đầu mình.

Thị vệ đi vào bẩm báo, một lát, một thị vệ đi ra nói:

- Trương đô đốc, Thế tử cho mời!

Trương Liêu nhịn xuống nỗi bất mãn trong lòng, bước nhanh đi vào hành cung, y theo thị vệ đi thẳng tới đại sảnh, chỉ thấy Tào Phi đang ngồi ở công đường bàn gì đó với Tào Nhân, Trương Liêu bước nhanh về phía trước, quỳ một gối thi lễ với Tào Phi:

- Ty chức Trương Liêu tham kiến Thế tử!

- Trương Đô đốc không cần đa lễ, mau mau đứng lên!

Tào Phi cũng không đứng dậy đỡ, thậm chí ngay cả Tào Nhân cũng không đứng dậy né tránh, cứ như vậy ngồi bên cạnh nhận bán lễ, tuy rằng mặt Tào Nhân mang ý cười, nhưng điệu cười này hiển nhiên không xuất phát từ thật tâm.

Hôm nay Trương Liêu liên tục chịu nhục, cho đến bây giờ, y mới hiểu ra, chẳng lẽ những việc này đều do Tào Phi âm thầm sai khiến, cố ý chèn ép mình, Trương Liêu bỗng nhiên ý thức được, Tào Phi triệu mình tới Thọ Xuân, cũng không chỉ đơn giản là thảo luận quân vụ.

Nghĩ thông suốt điểm này, Trương Liêu lập tức tỉnh táo lại, không hề phẫn hận sự vô lễ của các tướng Tào thị, y lại khom người nói:

- Không biết Thế tử gọi ty chức đến, có quân sự trọng yếu gì cần thảo luận?

- Đương nhiên là vì việc quân Hán rút lui khỏi Hợp Phì, vậy cũng là đại sự đúng không!

Đề xuất Tiên Hiệp: Mục Thần Ký [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN