Chương 1087: Mưu của vương giả.
Chương 1087: Mưu của vương giả.
Lưu Cảnh nhìn Pháp Chính thật sâu, cười đầy thâm ý nói:
- Tào Phi không phải Tào Tháo, Tào Tháo không cần suy xét mấy vấn đề khống chế quân quyền này, nhưng Tào Phi thì khác, tuy y là Thế tử, nhưng địa vị cũng không mấy vững chắc, chỉ cần y một ngày không đăng vị, Tào Thực vẫn là mối uy hiếp lớn đối với y như trước.
Cho nên nắm trong tay quân quyền, đối với Tào Phi mà nói, quan trọng hơn trận chiến Hợp Phì rất nhiều, chỉ có điều chiến dịch Hợp Phì giằng co, áp lực quân sự khiến y không thể suy xét quá nhiều, cho nên ta muốn rút quân cho y giảm bớt áp lực quân sự, chỉ cần y biết cách tận dụng, sao y có thể không nhân cơ hội này tiến hành khống chế binh quyền?
Pháp Chính yên lặng gật đầu, kiểu quyền mưu chính trị này đúng là điểm yếu của y, đương nhiên y cũng không biết có mất mặt gì, nên biết rằng là Hán Vương, ánh mắt siêu nhân nhất đẳng của hắn, có tư duy chính trị người thường khó sánh bằng, suy nghĩ quyền mưu chính trị của hắn đương nhiên sâu xa hơn mình nhiều.
- Điện hạ có thể tiếp tục giảng giải một chút cho chúng ta không?
Lão tướng Hoàng Trung bên cạnh không kìm nổi lên tiếng thỉnh cầu.
Lưu Cảnh quay đầu lại nhìn các vị tướng, khẽ cười nói:
- Nếu lão tướng quân đã mở lời, ta sao dám không theo.
Hoàng Trung luôn miệng nói không dám, Lưu Cảnh lúc này mới thong thả nói:
- Quân Tào trải qua hơn mười năm chỉnh hợp, hiện tại chủ yếu có ba phe thế lực, một là phe Tào, do Tào Nhân dẫn đầu, tiếp theo là phe Hạ Hầu, do Hạ Hầu Đôn dẫn đầu, tiếp theo nữa là phe chính, như Trương Liêu, Từ Hoảng, đám người Trương Hợp, đều là phe chính Tào Tháo, cho nên lão nhìn phân bố thế lực quân Tào xem, Hạ Hầu ở Tịnh Châu, Tào Nhân ở Từ Châu, Tào Hưu ở Thanh Châu, nhưng chủ tướng Hợp Phì lại là Trương Liêu và Từ Hoảng, các vị thấy thú vị chưa nào!
Các đại tướng xung quanh đều mỉm cười:
- Nếu Điện hạ không nói, chúng ta thật không chú ý tới kiểu phân bố thế lực này.
Lưu Cảnh lại nói:
- Sau khi Hạ Hầu Uyên bỏ mình, phe Hạ Hầu bị áp bức nặng nề, nhưng lần này Nam Dương Tào Hồng tử trận, phe Tào cũng có tổn thất rất lớn, hai bên xem như hòa nhau.
- Điện hạ có ý nói, hai phe này có mâu thuẫn?
Pháp Chính hơi kinh ngạc hỏi.
- Kỳ thật cũng chưa phải mâu thuẫn gì, chỉ là tranh giành lợi ích mà thôi, có điều Tào Tháo sẽ nắm giữ thế cân bằng, bình thường cũng không nổi lên được ngọn sóng nào, nhưng lần này do Tào Phi trấn thủ Hợp Phì, chỉ sợ sự tình sẽ không đơn giản như vậy, Hạ Hầu Đôn trấn thủ Hứa Xương, ta nghe nói gã lui tới chỗ Tào Thực ở Hứa Xương rất nhiều, tuy rằng không biết Hạ Hầu Đôn có ủng hộ Tào Thực hay không, có điều ta tin Tào Phi nhất định sẽ vô cùng căng thẳng.
Lưu Cảnh thấy mọi người đều lắng nghe hết sức chăm chú, không khỏi cười cười rồi nói tiếp:
- Ta có thể nói cho mọi người một chi tiết, đó là lần này Tào Phi phân phối lương thực, từ Hứa Xương đến Thọ Xuân so với Từ Châu đến Thọ Xuân, kỳ thật khoảng cách hai bên đều tương đối như nhau, hơn nữa Từ Châu có thể đi đường thủy, tiêu hao khi vận chuyển lương thực sẽ ít hơn, theo ta được biết, Hứa Xương và Từ Châu đều tích trữ lương thực được hơn ba trăm ngàn thạch, cuối cùng, không ngờ Tào Phi điều hai trăm ngàn thạch lương thực từ Hứa Xương, lại chỉ điều một trăm ngàn thạch từ Từ Châu, đây rõ ràng chính là bảo vệ lợi ích cho Từ Châu, Từ Châu do Tào Nhân trấn thủ, mà Hứa Xương do Hạ Hầu Đôn trấn thủ, tâm tư của Tào Phi, mọi người có hiểu không?
Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, Pháp Chính thở dài:
- Nếu Điện hạ không nói, chúng ta không ai có thể tưởng tượng được đấu tranh trong nội bộ quân Tào lại kịch liệt như thế.
Lưu Cảnh vừa tiếp tục nói:
- Bề ngoài gió êm sóng lặng, nhưng trên thực tế lại là dòng nước ngầm cuộn trào mãnh liệt. Tào Tháo đương nhiên cũng biết, chỉ có điều bệnh tình của lão trầm trọng, lão rất lo lắng mệnh mình không còn lâu dài, cho nên lão giao quyền để bình ổn, lại giao binh quyền Hợp Phì cho Tào Phi, ta hiểu được nỗi khổ tâm của Tào Tháo, kỳ thật lão đã ngầm đồng ý cho Tào Phi lợi dụng đại chiến Hợp Phì lần này để nắm binh quyền trong tay, cho y cơ hội tạo lập quân đội, nhưng lại sợ Tào Phi chỉ huy lung tung, khiến cho Hợp Phì đại bại, cho nên Tào Tháo mới ủy thác cho Trình Dục giúp đỡ Tào Phi, chỉ có điều mọi việc khó có thể lưỡng toàn, nào có đạo lý vừa giành được thắng lợi, lại vừa có thể giao quyền ổn định?
Pháp Chính cũng là người cực kỳ cơ trí, chỉ cần Lưu Cảnh thoáng chỉ điểm, y lập tức sáng tỏ thông suốt, đã hiểu ngay được ngọn nguồn trong đó. Pháp Chính trầm ngâm một lát bỗng nói:
- Có lẽ Tào Tháo đã cảm thấy thực lực của một nước khó có thể chống chọi với chúng ta, mới từ bỏ ý định với Hợp Phì, rút khỏi Hợp Phì, trở về Nghiệp đô.
- Pháp quân sư nói phải, trận chiến Hợp Phì này chính là cuộc chiến về thực lực của một nước, hai bên đấu tiêu hao vật tư lương thực, lương thực của chúng ta tuy rằng cũng sắp tiêu hao hết, nhưng chúng ta còn có mấy trăm vạn dê bò làm hậu thuẫn, chúng ta hoàn toàn có thể kiên trì một năm nữa, nhưng quân Tào ngay cả kiên trì đến mùa đông tới cũng không nổi, trận chiến này đánh không xong, cuối cùng chỉ có thể đàm phán, Tào Tháo biết rất rõ kết quả này, cho nên lão mới rời khỏi Hợp Phì, để Tào Phi lần đầu tiên chân chính thống lĩnh quân đội.
Hoàng Trung lại hỏi:
- Điện hạ cho rằng Tào Phi tiếp theo sẽ có thủ đoạn gì đây?
- Hắn cụ thể sẽ dùng thủ đoạn gì ta cũng không đoán được, nhưng rõ ràng rằng, Tào Phi nhất định sẽ cực lực lôi kéo Tào Nhân, giao cho Tào Nhân quyền cao, về phần Trương Liêu, Từ Hoảng, đám người Trương Hợp, Tào Phi đương nhiên cũng sẽ thể hiện thiện ý lôi kéo, nếu Trương Liêu cảm kích thì thôi, nếu không cảm kích, chỉ sợ Tào Phi sẽ có cách khác.
Đang nói, thuyền lớn xa xa gõ chuông, Lưu Cảnh cười nói với mọi người:
- Chúng ta nên xuất phát thôi, trò lừa gạt này cứ để lại cho Tào Phi, chúng ta cứ xem trò vui là được.
Hắn giục ngựa phi xuống núi, mọi người theo sát phía sau, nhanh chóng chạy về hướng con thuyền lớn năm ngàn thạch.
…..
Khi quân Hán đang rút lui khỏi Hợp Phì, quân Tào ở đầu thành Hợp Phì hoan hô vang dội, không ít binh lính quân Tào lao ra khỏi thành Hợp Phì, chiếm lĩnh đất đai ngoài thành bắc, đứng đó hoan hô nhảy nhót, chúc mừng thắng lợi.
Riêng chỉ có Trương Liêu lại nặng nề tâm sự, dừng ở phía nam không nói một lời, lúc này Phó tướng Tang Bá tiến lên phía trước nói:
- Văn Viễn đang lo lắng chuyện gì?
Trương Liêu thở dài:
- Ta cảm giác Lưu Cảnh vẫn chưa rút lui, hắn thật ra đang tính kế.
- Vì sao Văn Viễn cho là vậy?
- Rất đơn giản, lương thảo của Hợp Phì quân đội đã tích trữ rất nhiều, cho dù không có vật tư của Sài Tang lại đây, quân Hán vẫn có thể vượt qua mùa đông, nếu lương thảo vật tư sung túc, Lưu Cảnh cần gì phải thất kinh, hoảng sợ rút quân khỏi Hợp Phì?
- Văn Viễn nói không sai, quân Hán cũng chưa thất thế, sao phải rút quân? Nên biết rằng rút lui như vậy ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần binh sĩ.
- Đúng vậy đó!
Trương Liêu thở dài nói một tiếng:
- Mấy tháng này quân Hán vốn cũng chưa công thành, đánh trận chính là cuộc chiến thực lực của một nước, bọn họ đã chiếm thế thượng phong, lại vì vụ cháy ở Sài Tang mà rút lui, đây cũng không phải thói quen hành sự của Lưu Cảnh, tất có mưu đồ!
- Nhưng….. bọn họ đang rút quân theo đường thủy, biết rõ chúng ta sẽ không đuổi theo, hắn lại đang mưu đồ cái gì nữa đây?
Trương Liêu lắc đầu:
- Ta cũng không biết nữa, nhưng ta tin hắn rút quân ắt có thâm ý.
Đúng lúc này, một binh lính chạy vội tới, đưa một con chim bồ câu đưa thư đến cho Trương Liêu:
- Đô đốc, Thế tử có lệnh!
Trương Liêu gỡ thư trên chim bồ câu ra nhìn xem, sắc mặt không khỏi biến đổi, Tang Bá thấy sắc mặt Trương Liêu không ổn, bèn căng thẳng hỏi:
- Thế tử nói gì?
- Ngài bảo hai người chúng ta lập tức đi Thọ Xuân bàn bạc quân tình.
Tang Bá ngây ngẩn cả người, không khỏi vội vàng hét lên:
- Vậy Hợp Phì làm sao bây giờ? Ai tới trấn thủ?
Điều này thực không hợp với lẽ thường, bình thường chủ tướng rời đi, phó tướng lưu lại thủ thành, mà Tào Phi lại lệnh cho cả chủ tướng và phó tướng cùng đi Thọ Xuân, hơn nữa vẫn chưa biết quân Hán có thể đột nhiên đánh trở lại hay không, đây quả thực là liều lĩnh.
Trương Liêu trầm ngâm một lát, dứt khoát nói:
- Thành Hợp Phì không thể có nửa điểm sơ suất, ta đi Thọ Xuân, huynh lưu lại trấn thủ Hợp Phì.
- Nhưng về phần Thế tử…...
- Đừng nói nữa, cứ quyết định như vậy, về phần Thế tử ta sẽ giải thích, nếu thật sự khiến Thế tử bất mãn, tất cả mọi trách nhiệm ta sẽ gánh vác, tuyệt không liên lụy đến Tuyên Cao.
Lúc này Trương Liêu hạ lệnh:
- Chuẩn bị ngựa, ta muốn lập tức rời thành!
Trương Liêu lại báo một tiếng với Tang Bá, rồi dẫn mấy trăm kỵ binh hộ vệ rời khỏi thành Hợp Phì, chạy gấp về hướng Thọ Xuân.
Ngay khi Trương Liêu vừa đi, thám báo quân Hán ở phụ cận thành Hợp Phì lập tức tới Nhu Tu Khẩu, cấp báo quân tình của Trương Liêu ở phía bắc lên Hán Vương Lưu Cảnh.
…..
Tào Phi trước tiên nhận được bồ câu đưa thư từ thám tử Sài Tang gửi tới, đã biết Sài Tang bị quân Giang Đông đánh bất ngờ, dãy kho hàng bị thiêu hủy, tổn thất thảm trọng.
Chuyện này trước khi Tào Tháo đi đã từng dặn dò, Tôn Quyền rất nhanh sẽ có thể xuất binh đánh Sài Tang, đối phó với trọng địa hậu cần của quân Hán, trù tính của Tào Tháo quả nhiên chính xác, việc này khiến Tào Phi rất đỗi vui mừng, y nhanh chóng biết được tin tức quân Hán ồ ạt rút lui về phía nam, tin tức này khiến Tào Phi vô cùng phấn chấn, trọng điểm y quan tâm đương nhiên cũng bắt đầu thay đổi.
Ban đêm, trong hành cung đèn đuốc sáng trưng, Tào Phi một thân một mình, khoanh tay đi qua đi lại trên đại sảnh, suy nghĩ phương hướng nắm quyền, y đến Hợp Phì chính là để nắm binh quyền, hiện giờ cơ hội tới, sao y có thể không lợi dụng cho tốt?
Lúc này, thị vệ tâm phúc của y nhanh chóng tiến lên thi lễ, thấp giọng bẩm báo:
- Công tử, Tử Ngư tiên sinh đã đến.
Tào Phi mừng rỡ, Hoa Hâm cuối cùng cũng tới, y vội vàng ra lệnh:
- Dẫn tiên sinh ra hậu đường chờ ta!
Tào Phi cũng xoay người đi về hướng hậu đường, không bao lâu, Hoa Hâm đầu đội nón tre, mặc áo đen dưới sự dẫn đường của thị vệ, bước nhanh đi vào hậu đường.
Hoa Hâm nhận được lệnh của Tào Phi, bí mật đi theo đội ngũ vận chuyển lương thực tới Thọ Xuân, ông không dám công khai lộ diện, e sợ sẽ bị người của Tào Thực phát hiện, bí mật cáo trạng với Tào Tháo, như vậy sẽ ảnh hưởng đến Tào Phi, phải biết rằng, Tào Tháo nghiêm cấm Tào Phi và ông qua lại.
- Vi thần tham kiến Thế tử!
Hoa Hâm tiến lên thi lễ với Tào Phi.
Hoa Hâm là người Tào Phi tín nhiệm nhất, là tâm phúc nhiều mưu trí nhất của y, tuy rằng Hoa Hâm bị Tào Tháo giáng chức đi Hứa Xương, nhưng Tào Phi vẫn bí mật có thư từ qua lại với ông như trước.
Tào Phi mời ông ngồi xuống, cực kỳ vui mừng cười nói:
- Tử Ngư tới quả thật rất đúng lúc.
- Vi thần cũng nghe nói quân Hán rút về phía nam, đây là cơ hội của Thế tử đó!
Tào Phi khẽ gật đầu:
- Việc này không nói trước được, nói đến người kia, gã ở Hứa Xương này thế nào?
Người Tào Phi nói chính là Tào Thực, do Hoa Hâm thay y bí mật theo dõi nhất cử nhất động của Tào Thực, Hoa Hâm trầm ngâm chốc lát mới nói:
- Bề ngoài thấy gã có vẻ rất phóng khoáng, cả ngày uống rượu ngâm thơ, gọi bạn chơi gái, dường như đang tự hủy danh dự, nhưng gã lại quá lộ liễu, trái lại khiến người ta hoài nghi.
Tào Phi cười lạnh một tiếng, phụ thân ngã bệnh, gã chạy đến nhanh hơn ai hết, chạy tới hầu hạ phụ thân, ý đồ tiếp nhận quân quyền ở Hợp Phì, dáng vẻ phóng đãng, cơ hội lại nắm rất chuẩn, đây rõ ràng là có người bày mưu tính kế cho gã.
- Quan hệ của gã và Hạ Hầu Đôn thế nào?
Tào Phi lại lạnh lùng hỏi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)