Chương 1093: Giả Hủ đã đến.

Chương 1093: Giả Hủ đã đến.

Trên đỉnh núi, quân Hán đang chiến đấu với quân Tào. Trong trận đánh này, điều quan trọng nhất chính là chiếm được tiên cơ trước, bất luận là bên nào chỉ cần chiếm được tiên cơ thì bên đó sẽ có được ưu thế, đồng thời sẽ khiến cho đối phương không kịp trở tay. Trận chiến này, mấy tháng về trước hai bên thay nhau hoán đổi vị trí nhưng lần này thì quân Hán lại một lần nữa chiếm được tiên cơ.

Vùng đất phía trong Bắc Thành, khói đen cuồn cuộn, lửa cháy ngút trời, cả ngọn núi đã bị ngọn lửa hừng hực nuốt chửng, hơn một nghìn quân Tào vừa mới lên được đỉnh núi, đang tất bật chuẩn bị phóng dầu hỏa thì lại bị bắt rút lui ngay. Hàng nghìn người chỉ biết trơ mắt nhìn hơn mười cỗ máy bắn đá bị ngọn lửa thiêu rụi hầu như không còn.

Bỗng nhiên, ngọn lửa bùng lên một cách dữ dội, hướng thẳng lên trời và kèm theo một tiếng nổ vang trời, đinh tai nhức óc. Nguyên nhân của vụ này chính là do ngọn lửa đã làm thiêu cháy hàng nghìn thùng dầu hỏa đang được cất giữ ở trên đỉnh núi. Sau tiếng nổ đó, các bình gốm liên tục bị nổ, những mảnh vỡ kèm theo tàn lửa bay kín trời và rơi xuống phía tường thành, dưới chân núi.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, tất cả những binh lính đang đứng gác trên thành đều sợ hãi đến mức giơ lá chắn lên chống đỡ. Mặc dù họ đã có sự che chở của những lá chắn kia nhưng vẫn không thể nào tránh được việc bị thương, trên đầu thành vang lên tiếng kêu thảm thiết vỡ vụn.

Lúc này, Hán Vương Lưu Cảnh đã xuất hiện ở gò núi phía ngoài Bắc Thành, phía sau hắn là hàng trăm kỵ binh thị vệ, còn quân sư Giả Hủ thì đứng ngay bên cạnh. Giả Hủ là người cùng với Mã Quân từ Trường An đuổi tới Hợp Phì, mặc dù tuổi tác của y đã cao, sức khỏe đã không còn như xưa nhưng y lại là người có kinh nghiệm đầy mình, những kinh nghiệm này không phải ai cũng có cơ hội được trải nghiệm qua, có thể hiến kế cho Lưu Cảnh trong những thời khắc quyết định.

Ví dụ như bây giờ, chiến dịch Hợp Phì đã bước vào gian đoạn cuối, quân Hán đang trong khoảng thời gian có tính chất quyết định, Lưu Cảnh thì đang do dự không biết dùng cách gì để kết thúc trận đánh này. Trong hoàn cảnh này, Giả Hủ đã dùng tất cả kinh nghiệm sống của y để chỉ đường mách lối cho Lưu Cảnh, nói cách khác y chính là ngọn đèn dẫn lối quân Hán.

Giả Hủ nhìn ngọn lửa dữ dội đang bốc lên tận trời trên đỉnh núi trong thành kia mà cười rằng:

- Trông nó chẳng khác gì biển lửa, mau nói cho Thọ Xuân biết, quân Hán đã quay lại rồi.

Thực ra ý mà Giả Hủ muốn nói là: nếu làm như vậy thì hiệu quả không cao.và đương nhiên là Lưu Cảnh hiểu được ý nghĩa ẩn trong lời nói của y, hắn cũng cười đáp lại:

- Một khi chúng ta áp chế được sự phản kháng trong thành thì chuyện đối phó với sự tấn công của quân Bắc Thành sẽ dễ dàng hơn nhiều, từ đó sẽ khiến cho đội quân cố thủ ở Bắc Thành không thể không rút lui, cuối cùng chúng ta sẽ có cơ hội phá được Bắc Thành.

- Điện hạ định dùng vũ lực để tấn công Hợp Phì hay sao?

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Lúc đầu ta định đánh vào đội quân chủ lực, làm tiêu hao binh lực của Tào Tháo nhưng bây giờ quân Tào đã đổi tướng, ta cảm thấy nếu chiếm được Hợp Phì sẽ khiến cho Tào Phi lại một lần nữa nếm mùi thất bại thảm hại, đồng thời cũng sẽ khiến cho quân Tào bị kích động, gia tăng sự bất mãn của bọn chúng với y.

- Nhưng nếu làm như vậy, Tào Tháo sẽ giao toàn bộ binh quyền cho Tào Phi, thậm chí Tào Tháo sẽ mang Tang Bá ra làm người thế mạng cho lão, đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu Tang Bá, hơn nữa Tào Tháo là người biết suy nghĩ cho thế cục, lẽ nào đến giờ phút này vẫn còn có thể khiến lão ta đổi thế tử hay sao?

Mặc dù là Lưu Cảnh đã hạ quyết tâm phá thành nhưng những lời khuyên của Giả Hủ đã khiến cho hắn bị dao động. Giả Hủ nói rất đúng, Hợp Phì thất thủ cũng không ảnh hưởng đến thanh danh của Tào Phi, trái lại Tào Tháo sẽ càng giúp y gia tăng quyền lực và thanh thế, đồng thởi tìm cách giúp y thoát khỏi những ảnh hưởng không tốt từ sự thất bại của trận Hợp Phì.

Lưu Cảnh trầm tư chốc lát nói:

- Vậy ý kiến của Giả công như thế nào?

Giả Hủ khẽ mỉm cười:

- Cách tốt nhất là công chứ không phá, buộc Tào Phi phải chủ động cầu hòa, một khi quân Tào lấy việc cầu hòa để kết thúc trận chiến Hợp Phì thì bọn chúng sẽ nhanh chóng rút khỏi đông nam, sẽ không thể lại một lần nữa công khai can thiệp vào hành động quân sự của quân Hán đối với Giang Đông nữa, đây chẳng phải là kết quả tốt nhất hay sao?

- Nhưng chỉ công chứ không phá đối với Hợp Phì, chắc gì đã khiến cho quân Tào cầu hòa.

Giả Hủ đã có tính toán từ trước, chậm rãi giải thích cho Lưu Cảnh:

- Kế sách của Điện Hạ không phải là rất chính xác hay sao? Tiêu hao thực lực quốc gia của Tào Ngụy, thần có nghe Từ thượng thư nói qua, lúc này Nước Ngụy đang thất thu, lương thực mất mùa, quốc khố cạn kiệt, Lý Phù lại phá hỏng nguồn viện trợ từ Tiên Ti, theo thần dự đoán, nước Ngụy sẽ loạn lên vì chuyện này, tại sao ngài lại không thể kiên trì thêm chút nữa?

Lưu Cảnh gật gật đầu, đúng là Giả Hủ phân tích rất có lý, áp đảo sức mạnh quốc gia mới chính là cách mà quân Hán giành thắng lợi tuyệt đối, một khi Tào Tháo không thể duy trì nguồn sức mạnh này thì dù lão có lòng cũng khó có thể tiếp tục can thiệp vào Giang Đông.

Lúc này, Giả Hủ từ trong ngực lại lôi ra một chiếc túi gấm, đưa cho Lưu Cảnh:

- Mấy ngày nữa thần phải trở về rồi, nhưng xin điện hạ chớ lo, thần xin gửi Điện Hạ một chiếc túi gấm, sáng mai ngài hãy mở ra, trong đó có một kế sách, thần đảm bảo với kế sách này Tào Tháo nhất định phải cúi đầu chịu thua.

Lưu Cảnh nhận lấy túi gấm, nhìn ngắm một lúc rồi bất giác cười phá lên:

- Hóa ra quân sư đã có chuẩn bị từ trước, ta thực sự là rất nôn nóng, rất muốn mở luôn chiếc túi gấm này.

Lưu Cảnh làm theo kế sách của Giả Hủ, dùng thuyền dựng cầu nổi để mấy vạn quân Hán vượt qua sông bảo vệ thành, ngày đêm đốc thúc tấn công Hợp Phì. Bao vây bên ngoài Bắc Thành chính là hàng rào lửa dũ dội, căn bản không cho quân Tào cơ hội nghỉ ngơi. Cả một trời mạt lửa và tảng đá lớn không ngừng giáng xuống Bắc Thành, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Bắc Thành lại một lần nữa bị sụp đổ, quân Tào lại một lần nữa đại loạn.

Mặc dù quân Hán vẫn đang ngày đêm tấn công thành, tuy không thể vào được thành nhưng lại khiến cho quân Tào rơi vào tình huống cực kỳ nguy hiểm: quân lính bị thương và tử trận nhều vô kể, buộc Tào Phi trước sự thỉnh cầu của Tào Nhân, lệnh cho Tào Chân dẫn bốn vạn binh mã cùng với năm nghìn kỵ binh tinh nhuệ đến tiếp viện cho Hợp Phì. Biết được tin này, Lưu Cảnh lập tức phái Hoàng Trung và Bàng Đức dẫn theo năm vạn quân Bắc Thượng ra nghênh chiến, cốt là để chặn đội quân tiếp viện của Tào Phi. Hai bên đã có một trận giao tranh kịch liệt ở huyện Thành Đức nằm giữa Hợp Phì và Thọ Xuân.

Trận đấu quyết liệt và dữ dội này đều khiến cho hai bên tổn thất nặng nề: số binh lính bên quân Tào bị tử trận là 15000 người, số còn lại bắt buộc phải quay trở về thành Thọ Xuân, còn quân Hán tuy cũng bị tổn thất gần 8000 người nhưng lại đập tan được mưu đồ cầu quân tiếp viện Hợp Phì của quân Tào.

Sau cuộc chiến ở Thành Đức, Lưu Cảnh vây công thành Hợp Phì chậm lại, khiến cho Tào Phi và Tào Nhân cuối cùng cũng đã có cơ hội giải lao ngắn ngủi.nhưng đến khi hai bên cùng bước vào cuộc chiến đấu, thì những trận đánh lớn không phát sinh, mà những trận đánh nhỏ lẻ, tuy là quy mô trận đánh không lớn nhưng vẫn vô cùng ác liệt, khiến cho Tào Phi đứng ngồi không yên, tâm trí lúc nào cũng căng lên như dây đàn vậy.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đế Trở Về (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN