Chương 1094: Giả Hủ đã đến.
Chương 1094: Giả Hủ đã đến.
Một tháng nữa ở Hợp Phì lại trôi qua, bây giờ đã là tháng giêng năm Kiến An thứ 22, tính đến bây giờ cuộc chiến Hợp Phì đã kéo dài được hơn nửa năm rồi. Với thời gian dài như vậy, hai bên khó mà tránh khỏi được những tổn thất nặng nề: quân Tào bị mất đi gần bốn vạn người, còn quân Hán cũng bị tổn thất nặng nề không kém - hơn hai vạn binh sĩ, trước tình trạng này hai bên cũng không ngừng bổ sung quân tiếp viện, số quân chi viện từ đầu đến giờ đã lên tới 20 vạn binh sĩ.
Chiến dịch kéo dài hàng tháng trời này còn là một thử thách cực lớn đối với thực lực của mỗi nước. Lương thực dự trữ của quân Hán cũng không còn nhiều, chắc cũng chỉ đủ cho vài ba hôm nữa thôi, trước tình hình đó họ đành phải dùng dê bò đổi lấy lương thực của người dân, trước sau điều động hơn ba trăm ngàn dân phu, số tiền đồng và vàng ròng dùng để chi tiêu cho trận chiến này nhiều vô kể, đồng thời các loại binh khí quân tư cũng rơi vào tình trạng thiếu thốn, còn hơn mười vạn thùng dầu mà quân Hán dự trữ được lúc trước đến bây giờ chỉ còn lại chưa đầy hai vạn thùng.
Cũng rơi vào tình trạng khốn đốn như quân Hán, thậm chí tình hình bên nước Ngụy càng khủng hoảng hơn nhiều: quốc khố ở Nghiệp Đô đã cạn kiệt, cả nước đang đứng bên bờ vực sụp đổ, trong khi đó số lương thực và vật tư mà quân Tào cần thì lại quá nhiều, lúc nào cũng cần tiếp viện từ những nơi khác đến, ngay cả kho lương thực của Tào Nhân ở Từ Châu cũng bị điều động hết sạch.
Trận chiến Hợp Phì này, số lương thực mà quân Tào nhận được từ tiếp viện đã gần 150 vạn thạch, phải chiêu mộ thêm hơn 80 vạn dân phu, gần một nửa lương thực bị hao phí trên đường đi. Không chỉ có lương thực bị hao tổn mà ngân lượng và các loại vũ khí quân tư cũng dần dần bị chôn vùi trong cuộc chiến không có hồi kết. Trong khoảng thời gian khó khăn gian khổ này thì giá lương thực ở Nghiệp Đô lại đột ngột tăng cao, khiến cho lòng quân không vững, lòng dân oán thán.
Với mục đích gom góp quân lương mà quan phủ vùng Hà Bắc không ngừng vơ vét lương thực, tăng sưu thuế, chính điều này đã khiến cho cuộc sống của người dân ở đây vốn đã nghèo khổ nay còn nghèo khổ hơn. Cuộc sống lầm than khiến cho nhân dân ở khắp nơi nổi dậy khởi nghĩa, đặc biệt là đến cuối tháng 12, cường hào Cao Hám quận Bột Hải tạo phản ở Nam Bì, tư xưng là Bạch Y Thiên Tử, giết hại tham quan đoạt lại lương thực, trong mấy tháng ngắn ngủi, gã đã tập hợp được mấy vạn dân đói, thanh thế của gã nổi lên nhanh chóng.
Không chỉ ở quận Bột Hải mà ở quận Thường Sơn và quận Hà Gian cũng lần lượt nổi lên những cuộc khởi nghĩa nông dân, đối mặt với hiện thực này Tào Tháo bất đắc dĩ hạ lệnh cho Tào Chương thống lĩnh ba vạn quân U Châu đến Hà Bắc bình loạn.
Tại Nghiệp Đô, Trưởng sử Từ Dịch vội vàng bước vào đài Đổng Tước, rồi đi thẳng đến trước Hồi Xuân Đường - nơi Tào Tháo đang dưỡng bệnh. Tên thị vệ nghe xong liền quay vào bẩm báo, không lâu sau bước ra nói với Từ Dịch:
- Từ trưởng sử, Ngụy công mời ngài vào trong.
Từ Dịch thở phào một cái, cuối cùng thì Ngụy công đã đồng ý gặp y rồi, y vội vàng bước vào trong. Từ Dịch chính là tâm phúc được Tào Tháo tín nhiệm nhất, trước khi Tào Phi lên nắm binh quyền, mỗi lần Tào Tháo đích thân xuất chinh đều giao cho y toàn quyền xử lý chính vụ, rồi đến bây giờ khi Tào Phi đang trấn thủ ở Thọ Xuân, sức khỏe của Tào Tháo không được tốt lắm thì một lần nữa trọng quyền xử lý chính vụ lại do một mình y gánh vác.
Chỉ có điều lần này, Từ Dịch phải chịu quá nhiều áp lực: cục diện chính trị trong ngoài nước Ngụy đang khiến y đau đầu, khổ não, y đã mấy lần khuyên Tào Tháo nên từ bỏ chiến dịch Hợp Phì nhưng Tào Tháo lại nhất quyết không nghe, không những thế còn không ngừng tăng tiếp viện cho Hợp Phì, cuối cùng cũng vì chuyện này mà lão không muốn gặp Từ Dịch. Lần này Từ Dịch đến tiếp kiến đã là lần thứ ba rồi, ông trời đúng là không phụ người có lòng, cuối cùng Tào Tháo đã đồng ý gặp Từ Dịch.
Tuy rằng quốc khố của nước Ngụy đang bị cạn kiệt, cục diện chính trị nguy cấp nhưng bệnh tình của Tào Tháo lại không nghiêm trọng hơn, không chỉ vậy bệnh tình của lão lại có một vài dấu hiệu tốt lên. Thêm vào đó, người con thứ của Tào Tháo - Tào Chương không phụ lòng kỳ vọng của lão, dẹp được đám loạn dân tạo phản ở Hà Bắc, cũng chính Tào Chương là người tự tay giết chết tên trùm thổ phỉ Cao Hám, những điều này khiến cho Tào Tháo rất vui mừng.
Nhưng buổi sáng hôm nay, Tào Tháo vừa nhận được thư khẩn của Tào Phi, trong thư Tào Phi lần đầu đề cập đến chuyện chấm dứt chiến dịch Hợp Phì, nguyên nhân là do sĩ khí quân Tào yếu đuối, tinh thần uể oải, chán ghét chiến tranh, hơn nữa số binh lính bỏ trốn đã hơn 6 nghìn người, trong đó số binh lính Hà Bắc là nhiều nhất, chừng hơn bốn nghìn người gì đó.
Càng nghiêm trọng hơn là số dầu hỏa trong thành Hợp Phì đã hết, máy bắn đá thì có đến tám phần là hư hỏng nặng, không thể cản nổi sự tấn công của quân Hán, cũng như phá hỏng cầu nổi của đối phương. Trong khi đó, những chiến thuyền quân Hán trên sông bảo vệ thành cứ thế được đà diễu võ dương oai, chẳng hạn như hai ngày trước, tướng thủ phía tây thành Hợp Phì đã đầu hàng quân Hán, cho quân Hán tấn công vào thành, buộc Tào Nhân phải đích thân ra trận, hơn nữa là anh dũng chiến đấu lắm mới có thể đánh lui quân Hán, bảo vệ được tây thành không bị thất thủ.
Không chỉ có thế, lương thực của Hợp Phì chỉ có thể duy trì được khoảng một tháng nữa, trong khi đó số lương thực ở Thọ Xuân cũng sắp hết, Tào Phi hi vọng có thể nhận được thêm 30 vạn thạch lương thực, nhưng nếu như tình hình không cho phép thì Tào Phi đề nghị cho phép kết thúc chiến dịch Hợp Phì.
Thực ra không phải Tào Tháo không biết gì, nhất là chuyện quốc khố của nước Ngụy không bằng với nước Hán, cũng không phải không biết Hợp Phì sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay kẻ địch, chỉ là Tào Tháo đã có cách nghĩ riêng, lão hi vọng trận Hợp Phì kết thúc sẽ kéo theo sự sụp đổ của nước Hán, đồng thời khiến cho quân Hán không thể tấn công Giang Đông một lần nữa, cũng là kéo dài thời gian để Giang Đông khôi phục binh lực.
Tào Tháo hiểu rất rõ tầm quan trọng của Giang Đông, chỉ cần Giang Đông vẫn còn tồn tại, Lưu Cảnh sẽ không dám ngang nhiên tấn công nước Ngụy, nhưng một khi mất Giang Đông, Lưu Cảnh lại tiêu diệt được Lưu Bị, thống nhất phương nam, nước Ngụy sao tránh khỏi nguy hiểm.
Nhưng hiện thực vô tình đã đập tan tia hi vọng cuối cùng của lão, với tình hình như bây giờ, bất kể là quốc khố hay quân đội thì nước Ngụy cũng sắp không trụ được rồi.
Đang suy nghĩ miên man thì Từ Dịch bước vào trong, khom người, kính cẩn hành lễ:
- Vi thân tham kiến Ngụy công.
Tào Tháo thấy y gầy đi rất nhiều, cứ như già đi đến chục tuổi vậy, trong lòng không tránh được sự thương tâm, nhẹ nhàng nói với y:
- Thời gian này, đúng là vất vả cho Trưởng sử rồi.
Nghe được câu nói này từ Tào Tháo, Từ Dịch thấy mũi mình hơi cay, suýt nữa thì rơi nước mắt, giọng y run lên:
- Vi thân có khổ thêm, mệt thêm chút nữa cũng không sao, chỉ có điều nước Ngụy sắp không trụ được nữa rồi, không thể nào cắt giảm thêm được nữa, một ngày cũng chỉ được ăn hai bữa.
- Đám rác rưởi đó đúng là chỉ biết tốn cơm tốn gạo thôi!
Tào Tháo lạnh lùng hừ mạnh một tiếng, sau đó lão lại hỏi tiếp:
- Hiện tại chúng ta còn lại bao nhiêu lương thực nữa?
- Hồi bẩm Ngụy công, lương thực đã hết.
- Trong kho không phải là vẫn còn hai mươi vạn thạch nữa hay sao? – Tào Tháo nổi giận.
Từ Dịch sợ quá, chỉ biết cuống quít dập đầu:
- Ngụy công, đó chính là chỗ lương thực cuối cùng duy trì mạng sống của chúng ta, nếu bây giờ chúng ta lại tiếp viện cho Hợp Phì, chỉ sợ sau đó đến thần cũng phải chết đói mất.
Tào Tháo trừng mắt nhìn y, cuối cùng lão cũng phải từ bỏ cái ý nghĩ điều lương thực đến Hợp Phì, yên lặng một lúc rồi lão hỏi tiếp:
- Tình hình nước Hán bây giờ như thế nào?
- Tình hình của nước Hán tuy rằng cũng không được tốt lắm nhưng vẫn mạnh hơn chúng ta rất nhiều, ít nhất bọn chúng cũng còn mấy trăm vạn con dê bò, bây giờ lại là mùa đông nên rất thuận lợi cho việc vận chuyển thịt dê bò, đủ để đảm bảo lương thực cho quân binh.
Nghe những lời này khiến Tào Tháo bất mãn trong lòng:
- Ta hỏi là tình hình nước Hán bây giờ như thế nào? Mà như vậy đi, ngươi nói cho ta biết giá gạo ở Trường An bây giờ là bao nhiêu?
- Trường An sớm đã thực hiện chính sách phân phối lương thực, không cho phép việc mua bán lương thực, bao gồm cả trẻ nhỏ, mỗi ngày mỗi người sẽ đi lĩnh nửa thăng gạo, không chỉ vậy số dân đói khi đến Trường An cũng được đối xử như vậy, thậm chí khắp các con phố ở Trường An mỗi ngày vẫn có canh thịt dê để cung cấp cho dân chúng.
Tào Tháo khoanh tay đi qua đi lại trong phòng, đột nhiên lão dừng lại, nhìn lên trần nhà, rồi lại thở dài một cái:
- Ta đã quyết định chấm dứt chiến dịch Hợp Phì.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta (Dịch)