Chương 1107: Hai điều kiện.

Chương 1107: Hai điều kiện.

Vu Cấm mang theo tâm trạng nặng nề, một mình uống rượu trong đại trướng, mặc dù bề ngoài gã khích lệ sĩ khí, duy trì hy vọng của tướng sĩ quân Tào, nhưng chính gã lại không còn bao nhiêu lòng tin.

Gã biết rõ hơn ai hết, lương thực trong quân doanh chỉ duy trì được bảy tám ngày nữa, còn Tào Chân lại xa tít ở Hoài Bắc, không thể nào tới Quảng Lăng cứu viện mình được, kể cả Tào Tháo biết được chuyện mình bị vây khốn thì ít nhất cũng phải nửa tháng sau, khi đó quân đội đã cạn lương thực từ lâu.

Ngay cả gã cũng không biết nên làm thế nào bây giờ? Đầu hàng quân Hán, hiện giờ gã vẫn chưa làm được, nhưng nếu toàn quân bị diệt, gã lại khó ăn nói với Ngụy công, vu Cấm chìm trong sự hoang mang nghi hoặc về tương lai.

Đúng lúc này, một gã thân binh xông vào đại trướng, hoảng sợ hô lên:

- Tướng quân, binh lính doanh trại phía tây toàn bộ trở giáo đầu hàng rồi!

- Cái gì!

Vu Cấm nhảy dựng lên, đôi mắt long sòng sọc đỏ rực:

- Năm ngàn người đầu hàng hết rồi sao?

- Không phải toàn bộ, nhưng chỉ còn lại chưa đến ngàn người.

Vu Cấm xiết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng dữ dội, trong mắt đã có một tia mê man, thực ra những thứ này gã đều đoán được, quân Hán quăng ra nhiều mảnh giấy như thế, lời lẽ trên đó còn có tính sát thương hơn một vạn thùng dầu hỏa, gã biết rõ sẽ xảy ra cuộc chạy trốn quy mô lớn, nhưng lại không ngăn cản, chẳng phải vì gã biết không thể ngăn được dục vọng muốn sống của binh lính sao?

Vu Cấm thở dài, lại chậm rãi ngồi xuống, vẻ mặt ủ rũ chán chường, lâu sau, gã khẽ nỏi:

- Tình hình ở các đại doanh còn lại thế nào?

Thân binh lắc đầu:

- Ty chức không biết, chỉ nghe nói ở doanh trại phía tây.

Vu Cấm gượng cười một tiếng, không cần nói gã cũng nghĩ được, chắc cũng thế!

- Tướng quân!

Ngoài trướng vải còn có thân binh tới bẩm báo, thở hồng hộc nói:

- Doanh trại phía bắc và đông có lượng lớn binh lính phản bội chạy trốn, Từ Tướng quân và Mã Tướng quân cũng đã đầu hàng quân Hán.

Vu Cấm không hề kinh ngạc, kể cả toàn bộ binh lính chạy hết gã cũng sẽ không khiếp sợ nữa, gã biết đại thế đã mất, gã nên suy xét tới đường đi của mình.

Cúi đầu trầm tư một lát, Vu Cấm bỗng nhiên đứng dậy nói:

- Tìm toàn bộ thân binh của ta đến đây!

Thân binh của Vu Cấm có ba trăm người, đều đã đi theo gã nhiều năm, cực kỳ trung thành với gã, lúc này có binh lính dẫn ba trăm con chiến mã tới, còn cả rượu thịt và lương thực.

Vu Cấm nhìn sắc trời, đã canh ba rồi, gã nói với đám thân binh:

- Trước khi trời sáng, chúng ta nếu còn không đi thì thật sự không xong rồi, mọi người ăn no nê một bữa, mỗi người cầm theo một đấu gạo, chúng ta thừa lúc ban đêm lao ra, bất kể ai xông được ra, đều phải tới Nghiệp Đô báo cáo tình hình thực tế, mọi người nhớ kỹ chưa?

Mọi người đồng loạt đáp lại, đều tự lấy rượu thịt, ăn no nê một bước, sau đó buộc chặt khôi giáp, mang theo trường mâu đao cung, Vu Cấm xoay người lên ngựa, hét lên với ba trăm kỵ binh phía sau:

- Theo ta xông ra!

Ba trăm kỵ binh bỗng nhiên phát động, xông ra phía tây bắc, Vu Cấm sớm đã phát hiện ra quân canh giữ ở vùng này không nhiều, dường như cố ý để lại một chỗ hổng, gã nghi ngờ đây là do quân Hán cố ý tạo cơ hội cho gã, để gã rời đi, sau đó hai vạn quân Tào như rắn mất đầu, chỉ có thể đầu hàng.

Lúc này bên dưới sườn núi khắp nơi đều là binh lính quân Tào chạy trốn về đại doanh quân Hán, đông nghìn nghịt đầy trời, có hàng nghìn hàng vạn người, sĩ khí quân Tào đã hoàn toàn sụp đổ, trên đường không ngừng nghe thấy có người hô to:

- Đừng bắn tên nữa, chúng ta tới đầu hàng!

Rất nhiều âm thanh đều là của các bộ tướng quen thuộc của Vu Cấm, lòng gã đau như cắt, không nói lời nào, phóng ngựa chạy gấp, ba trăm kỵ binh mặc dù không nhiều nhưng lao xuống từ trên sườn núi, khí thế đó vẫn như một con rồng đen nhớn nhác, nhưng vượt khỏi dự liệu của mọi người, họ không bị uy hiếp về tính mạng, thậm chí ngay cả tiếng kêu không hữu hảo cũng không nghe thấy, họ lập tức xông ra khỏi chỗ hổng từ phía tây bắc, không có bất kỳ binh lính nào ngăn cản.

Trong giây phút xông ra khỏi chỗ hổng, trng lòng Vu Cấm bỗng nhiên có một ý nghĩ xót xa, có phải gã nên dẫn đại quân phá vây sớm hơn chút không, có lẽ còn bảo toàn được quá nửa quân đội, nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua mà thôi, lý trí nói cho gã biết, quân Hán có thể dễ dàng tha cho ba trăm người bọn họ chạy trốn, nhưng tuyệt nhiên không có nghĩa là sẽ tha thứ cho quân đội gã đột phá vòng vây.

Cho dù phía trước vẫn tối đen, nhưng bóng ma chết bỏ mạng đã biến mất trong lòng họ, ba trăm kỵ binh nhanh chóng quất roi, thúc ngựa chạy nhanh về phía cánh đồng bát ngát phía tây bắc, tiếng vó ngựa từ từ biến mất.

Mùa xuân năm hai mươi hai Kiến An, hai vạn quân Tào đầu hàng quân Hán ở Quảng Lăng, chủ tướng Vu Cấm thừa dịp quân Hán ‘phòng ngự lỏng lẻo’ đã dẫn ba trăm thân binh chạy trốn, không còn chủ tướng, mấy ngàn binh lính cuối cùng cũng từ bỏ chống cự, nộp vũ khí đầu hàng quân Hán lúc trời sáng.

Cam Ninh lập tức dẫn quân xuôi phía nam, Thái thú Quảng Lăng Chu Phường đã cảm thấy Tôn Quyền không có ý bảo vệ Quảng Lăng, gã thay thường phục, đi một con thuyền nhỏ chạy khỏi Kiến Nghiệp, binh lính quân Hán không đánh mà dễ dàng chiếm giữ huyện Quảng Lăng thị trấn trọng điểm của Giang Bắc.

Cam Ninh lập tức bố trí quân đội, y bố trí ba vạn quân Hán và năm trăm chiến thuyền ở bờ bắc Trường Giang, từ Lịch Dương đến Quảng Lăng lập ba đại doanh thủy quân, đến đây, quận Quảng Lăng ban đầu thuộc về Giang Đông cũng bị quân Hán cướp về từ tay quân Tào, thuộc sở hữu của nước Hán, đối với Giang Đông, trú quân của nước Hán ở Giang Bắc giống như tảng đá lớn đè xuống đầu bọn chúng, khiến chúng khó thở nổi.

Bọn chúng giống như con vật nhỏ đáng thương bị uy hiếp, chỉ muốn cuộn mình trong hang ổ, nhưng trong hang của chúng cũng có một một cây gai độc khiến bọn chúng sợ hãi hơn, đó chính là chiến thuyền của quân Hán trong Thái Hồ.

Gia Cát Cẩn tới Nhu Tu Khẩu vào ngày kế tiếp sau khi Cam Ninh chiếm được quận Quảng Lăng, đại doanh quân Hán không ở Hợp Phì nơi họ đã chiến đấu gian khổ một năm, mà ở Nhu Tu Khẩu, giành được Hợp Phì và Thọ Xuân, họ đều nhớ nhà như dao cắt, kể cả Hán Vương Lưu Cảnh, họ đã ở Hợp Phì suốt một năm trời, hắn nên về nhà rồi, Nhu Tu Khẩu chính là điểm xuất phát quay về của họ.

Gia Cát Cẩn được binh lính dẫn lên con thuyền chính của quân Hán, một con thuyền lớn năm ngàn thạch, trong khoang thuyền tầng hai, Lưu Cảnh đang cúi đầu viết thư cho người thân, lúc này, binh lính bẩm báo bên ngoài:

- Điện hạ, người đã đưa tới rồi, đang đợi ở khoang khách tầng một.

Lưu Cảnh đặt bút xuống, thu bức thư nhà lại, gật đầu cười nói:

- Mời cả Bàng Quân sư tới khoang thuyền!

Không lâu sau, Lưu Cảnh tới khoang thuyền dành cho khách, lúc này Bàng Thống đang nói chuyện với Gia Cát Cẩn, thấy Lưu Cảnh bước vào, hai người đều đứng lên, Gia Cát Cẩn tiến lên thi lễ:

- Gia Cát Cẩn tham kiến Hán Vương điện hạ!

- Hóa ra là Gia Cát công, chúng ta đã nhiều năm không gặp, mời ngồi!

Lưu Cảnh khách sáo mời Gia Cát Cẩn ngồi xuống, lại bảo người dâng trà, Lưu Cảnh cười tủm tỉm nói:

- Gia Cát công nghe nói chuyện xảy ra ở quận Quảng Lăng rồi sao?

Trong lòng Gia Cát Cẩn khẽ giật mình, gã không hiểu tại sao Lưu Cảnh chủ động nhắc đến chuyện ở quận Quảng Lăng, gã cũng không tiện bác bỏ, đành gật đầu:

- Cũng có nghe qua.

- Gia Cát công cho rằng quận Quảng Lăng nên thuộc về ai?

Lưu Cảnh lại hỏi.

- Ta cho rằng quận Quảng Lăng thuộc về Giang Đông, không chỉ quan viên do Ngô hầu bổ nhiệm, mà ngay cả trú quân cũng là quân Giang Đông, đương nhiên, giờ có lẽ không phải nữa, nhưng điện hạ không thể phủ nhận sở hữu ban đầu của nó.

Lưu Cảnh cười lắc đầu:

- Đứng đầu một vùng đất chưa hẳn đã là vương thổ, nói gì đến quận Quảng Lăng, kể cả Giang Đông cũng là lãnh thổ của vương triều Đại Hán, Ngô hầu chẳng qua là được triều đình ủy thác, thay mặt thiên tử quản lý Giang Đông mà thôi, lẽ nào không đúng sao?

Gia Cát Cẩn trầm ngâm một lát đáp:

- Nếu điện hạ nhất định phải nói như vậy, ta cũng không còn cách nào, nhưng công đạo tự ở trong lòng mỗi người, điện hạ cưỡng chiếm quận Quảng Lăng có phù hợp đạo nghĩa hay không, ta nghĩ người trong thiên hạ tự có phán xét.

Lưu Cảnh cười ha hả:

- Nếu triều đình bổ nhiệm Lưu Cảnh ta làm Thái thú Quảng Lăng, vậy có công đạo hay không?

- Ta đã nói ban nãy, công đạo tự ở trong lòng mỗi người!

Nụ cười trên mặt Lưu Cảnh biến mất, hắn gật đầu nói:

- Xem ra nhất định phải để Giang Đông chủ động nói rõ từ bỏ Quảng Lăng, mới là hành động phù hợp đạo nghĩa, ta nghĩ Gia Cát công lần này tới đây, chẳng phải là muốn bàn bạc chuyện này với ta sao?

Lúc này, người ngu đi nữa cũng sẽ hiểu ý Lưu Cảnh, ý của hắn là hy vọng Giang Đông chủ động thừa nhận quận Quảng Lăng thuộc về nước Hán, có thể trao đổi bằng điều kiện khác, đương nhiên, điều kiện này chính là vấn đề đóng quân ở Thái Hồ, người bình thường đều sẽ cho rằng như vậy, cũng sẽ nghĩ đây là cuộc mua bán tốt, dùng chuyện rút quân ở Thái Hồ để đổi lấy sự thừa nhận đã trở thành sự thực.

Có điều Gia Cát Cẩn lại rất bình tĩnh, gã biết Lưu cảnh tuyệt đối sẽ không mua dây buộc mình, tự đưa mình vào chỗ chết, ý nghĩ mà Lưu Cảnh dẫn dắt gã trước tiên hướng đến quận Quảng Lăng, có lẽ chính là muốn trước khi bàn đến vấn đề đóng quân ở Thái Hồ, phải giải quyết vấn đề sở hữu của quận Quảng Lăng trước.

Gia Cát Cẩn lắc đầu:

- Ta tới gặp điện hạ không phải vì việc của quận Quảng Lăng, nói thẳng ra, quận Quảng Lăng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ta còn không rõ lắm, vì thế cũng không bàn tới, lần này ta đến gặp điện hạ là vì được Ngô hầu ủy thác, muốn bàn bạc với điện hạ vấn đề đóng quân ở Thái Hồ.

Lưu Cảnh thấy Gia Cát Cẩn không hề mắc mưu, không bị lời nói của mình mê hoặc, cũng không phải thầm khen sự bình tĩnh và lý trí của gã, trầm ngâm một lát, Lưu Cảnh lại cười hỏi:

- Không biết Gia Cát công có bao nhiêu quyền quyết định? Ta dự định ngày mai quay về Trường An, nếu hôm nay không quyết định được, e rằng phải phiền mời sứ giả Giang Đông tới Trường An bàn bạc.

- Ta có quyền lực nhất định, chỉ cần trong phạm vi hợp tình hợp lý, ta có thể thay mặt Ngô hầu ra quyết định, nhưng nếu điện hạ rao giá trên trời, thứ cho ta cũng phải bó tay.

- Cái gì gọi là rao giá trên trời, ta từ trước đến nay chưa bao giờ rao giá không thiết thực cả, hơn nữa ta đã ra điều kiện thì sẽ không bao giờ thay đổi.

Giọng nói của Lưu Cảnh rất bình thản, nhưng trong ngữ khí bình thản lại tràn đầy bá đạo và mạnh mẽ, nói cách khác, Giang Đông không còn đường lựa chọn, hoặc là không cần bàn lại, hoặc là phải chấp nhận điều kiện của hắn.

Gia Cát Cẩn thầm thở dài trong lòng, không biết làm sao đành hỏi:

- Ta muốn nghe điều kiện của điện hạ.

Lưu Cảnh giờ mới chậm rãi đáp:

- Quân Hán sẽ rút đi chín phần mười thủy quân ra khỏi Thái Hồ, một phần mười còn lại sẽ đóng quân ở Dương Tiện phía tây Thái Hồ, vì đợt rút quân lần này, Giang Đông phải đồng ý với ta hai điều kiện, thứ nhất, Giang Đông không được chế tạo lại chiến thuyền, cũng không được lợi dụng danh nghĩa chế tạo thuyền dân mà lén lút dựng chiến thuyền. Thứ hai, Giang Đông phải thừa nhận quận Quảng Lăng nằm trong hiệp ước dừng chiến của quân Hán Tào, nói cách khác phải công khai thừa nhận quận Quảng Lăng thuộc sở hữu của triều đình, chứ không thuộc Giang Đông, chỉ hai điều kiện này, khi nào Giang Đông làm được, ta sẽ rút quân khỏi Thái Hồ.

Đề xuất Đô Thị: Dư Tội
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN