Chương 1106: Cưỡng chiếm Quảng Lăng.
Chương 1106: Cưỡng chiếm Quảng Lăng.
- Nếu Lưu Cảnh là vì Quảng Lăng, thực ra cũng không cần phí sức trắc trở như thế, trực tiếp rút quân ở Thái Hồ thay vào chiếm giữ Quảng Lăng, tin chắc Ngô hầu cũng sẽ đồng ý.
- Gia Cát Đô đốc nghĩ Lưu Cảnh quá đơn giản rồi, hiệp ước ở Thọ Xuân đã ký, Tào Tháo lại chần chừ không chịu cho Vu Cấm rời khỏi Giang Đông, nếu không phải Lưu Cảnh lấy Từ Châu ra để ép, quân Tào ở Giang Đông cũng tuyệt nhiên không rút về phía bắc, có thể thấy Tào Tháo trước sau không chịu buông tha cho Giang Đông, Lưu Cảnh đương nhiên phải cảnh cáo Tào tháo, khiến hai vạn quân Tào vào được nhưng không ra được, đó chẳng phải là cách cảnh cáo tốt nhất sao? Hơn nữa quận Quảng Lăng rõ ràng là quân Hán đoạt được từ trong tay Vu Cấm, liên quan gì đến Giang Đông? Còn chuyện rút quân ở Thái Hồ, còn phải xem tâm trạng của Lưu Cảnh nữa.
Gia Cát Cẩn lặng lẽ gật đầu, phương sĩ này quả thật nhìn vấn đề rất thấu đáo, Giang Đông không ai sánh kịp, Gia Cát Cẩn không khỏi kính nể trong lòng, bèn hỏi:
- Tiên trưởng nghĩ tiền đồ của Giang Đông ra sao?
Phương sĩ thản nhiên cười:
- Số trời đã định, cần gì phải hỏi nhiều?
Gia Cát Cẩn trầm lặng một lát, lại nói:
- Tiên trưởng có thể theo ta tới cung Kiến Nghiệp không, tin rằng Ngô hầu nhất định sẽ kính trọng tiên trưởng.
Phương sĩ ngửa đầu cười to, đứng dậy nghênh ngang rời đi, phía xa còn nghe thấy tiếng hát của ông ta vang đến:
- Trường cư tiên hương bất giác lão, nhàn du nhân gian biện hôn hiểu, cửu văn Giang Đông đa tuấn kiệt, nhất vấn phương tri học thức thiếu, quân sư trường sử giai trư thỉ, bất như Lư Giang ô giác lão.
Gia Cát Cẩn nghe được trợn mắt há hốc mồm, gã bỗng nhiên biết vị phương sĩ này là ai.
…
Trong cung Kiến Nghiệp, Gia Cát Cẩn thuật lại cuộc gặp gỡ trong tửu quán ngày hôm nay, vẻ mặt Tôn Quyền nặng nề, không nói lời nào, Trương Chiêu bên cạnh cười lạnh lùng, đầy khinh thường, trong lòng y thầm căm tức, lại dám chửi mình là phân lợn, quả là cả gan làm loạn.
- Gia Cát Đô hộ lại cũng tin những lời nói vô căn cứ của tên giang hồ giả thần giả thánh này sao? Hai mươi năm trước ông ta đã lừa biết bao người, ngay cả Tào Tháo và Lưu Biểu cũng bị ông ta bỡn cợt, hai mươi năm không gặp, giờ lại xuất hiện, còn trâng tráo đàm luận đại sự quân quốc, ông ta dựa vào gì mà biết căn nguyên? Tự cho là người ngoài cuộc tỉnh táo là có thể nhục mạ chúng thần Giang Đông, loại người này nên bắt lại chém đầu để răn đe mọi người, tránh cho ông ta tiếp tục mê hoặc mọi người bằng tà thuyết.
Gia Cát Cẩn thờ dài nói:
- Ông ta tuy ăn nói lỗ mãng, nhưng cũng nói có lý, e rằng cục diện hiện nay thật sự bị ông ta nói trúng, Lưu Cảnh tấn công quân Tào, chính là đang múa kiếm ở Hạng Trang, nhưng chí ở Bái Công, hắn là muốn lấy được quận Quảng Lăng của Giang Bắc.
Trong đại sảnh lặng im, lâu sau, Tôn Quyền mới chậm rãi nói:
- Nếu Lưu Cảnh thật sự vì Quảng Lăng, ta cũng không còn cách nào, người ta là dao thớt, ta là thịt cá, đành mặc cho hắn xâm lược, nhưng ta quan tâm hơn đến quân Hán trong Thái Hồ, quân Tào đã rút lui về phía bắc theo hiệp ước, vậy quân Hán trong Thái Hồ khi nào mới rút lui? Ta hy vọng Lưu Cảnh có thể cho ta ý kiến rõ ràng.
Nói đến đây, Tôn Quyền lại liếc mắt nhìn mọi người, cuối cùng ánh mắt của y dừng lại ở Gia Cát Cẩn:
- Tử Du thay ta đi sứ một chuyến tới Nhu Tu Khẩu, đến đàm phán với Lưu Cảnh, ta hy vọng hắn cho Giang Đông một câu trả lời, Giang Đông tuy yếu nhưng cũng có ranh giới của mình, nếu hắn bất chấp tôn nghiêm của Giang Đông thì Giang Đông cũng sẽ liều mạng với hắn!
Mọi người đều thở dài trong lòng, lời nói của Ngô hầu sao không có chút sức mạnh gì cả?
Gia Cát Cẩn cũng lặng lẽ gật đầu, thi lễ:
- Vi thần tuyệt sẽ không khiến Ngô hầu thất vọng!
…
Trên đồi Ngưu giác cách phía bắc huyện Cao Bưu khoảng bốn mươi dặm, năm vạn quân Hán đã bao vây kín hai vạn quân Tào đang mệt mỏi đói khát, Vu Cấm hạ lệnh chặt hết cây tùng trên đồi, dựng một vòng hàng rào, còn bố trí mấy ngàn lính bắn nỏ giằng co với quân Hán, nhưng quân Hán chỉ bao vây chứ không tấn công, thời gian đã trôi qua năm ngày.
Mặc dù quân lương của quân Tào vẫn duy trì được mười mấy ngày, nhưng sĩ khí quân Tào đê mê, tướng sĩ đa phần chán ghét chiến tranh, chỉ bị bao vây ba ngày đã bắt đầu có binh lính tuần tra một đi không trở về, đầu hàng quân Hán.
Vu Cấm cực kỳ tức giận, lệnh cho Đại tướng dưới quyền quản lý chặt chẽ binh lính, ai dám đầu hàng sẽ chém chết tại chỗ, mặt khác, gã thả mấy chục chim bồ câu đưa thư, cầu viện Tào Chân đang đóng quân ở Hoài Bắc.
Ngày thứ bảy của cuộc vây khốn, màn đêm lại lần nữa bao trùm cả vùng Giang Bắc, lúc này, trong đại doanh quân Hán ở phía nam lặng lẽ chuyển ra mười chiếc máy bắn đá loại lớn, khi cách đồi Ngưu giác bốn trăm bước, máy bắn đá chậm rãi dừng lại.
Lúc này, quân coi giữ doanh trại quân Tào đã phát hiện máy bắn đá giống như cự thần trong đêm tối, chúng rối rít sợ hãi, chạy về doanh trướng bẩm báo, không đợi Vu Cấm bố trí quân đội phòng ngự, máy bắn đá của quân Hán đã kéo ra xèo xèo, binh lính đặt vào bệ bắn những quả cầu màu đen khổng lồ.
Trong đêm đen, chỉ nghe thấy tiếng ‘thịch! Thịch’ phóng ra, mười quả cầu màu đen bay vọt lên trời, gào thét ném xuống đại doanh quân Tào ở phía xa, mấy ngàn binh lính quân Tào sợ đến mức gào thét, nhao nhao tìm chỗ trốn, nhưng thứ được ném vào không phải là quả bóng dầu hỏa, cũng không phải viên đá lớn có tính sát thương mạnh.
Quả cầu màu đen nổ tung trong không trung, vô số tờ giấy bay lả tả về phía đại doanh quân Tào theo hướng gió đông nam, mười quả cầu đen tung ra hơn một vạn mảnh giấy, trong đại doanh quân Tào phát ra tiếng gào thét, vô số binh lính ào ào tranh cướp mảnh giấy, mặc dù phần lớn đều không biết chữ, nhưng chúng lại lặng lẽ giấu vào trong ngực.
Lúc này, Vu Cấm nghe tin đã bước nhanh tới, có binh lính đưa mảnh giấy mà quân Hán bắn ra cho gã:
- Tướng quân, đều là những mảnh giấy giống nhau!
Vu Cấm nhìn chữ viết trên đó, hung hăng xé nát tờ giấy, thét lên ra lệnh:
- Yêu cầu tất cả quan tướng thu lại mảnh giấy, không được cho bất kỳ ai giữ riêng, kẻ nào trái lệnh đánh nặng một trăm roi!
…
Mấy hôm nay Giang Bắc liên tục có nắng, ban đêm cũng không còn ẩm ướt lạnh lẽo nữa, không khí đã ấm hơn chút, tuy nhiên tiết lạnh mùa xuân hơi se se vẫn khiến bính lính quân Tào khó ngủ vào ban đêm.
Đêm nay, trong đại doanh quân Tào đầy xao động và bất an, đám binh lính không có doanh trướng, đều lấy chăn lông quấn quanh người, túm năm tụm ba một chỗ bàn luận, không có ai bày mảnh giấy ra, nhưng tất cả mọi người đều kích động bàn tán về nội dung trong mảnh giấy.
Nội dung trong mảnh giấy đã được phá giải từ lâu, thực ra chỉ có một câu:
- Đầu hàng quân Hán, thả các ngươi trở về nhà, đoàn tụ với cha mẹ thê nhi.
Không ai nghi ngờ thành ý của Hán Vương Lưu Cảnh, ngay từ sau đai chiến Xích Bích chín năm trước, Lưu Cảnh đã hạ lệnh thả gần hai mươi vạn tù binh quân Tào quay về, để họ về nhà đoàn tụ với người thân, trong các chiến dịch về sau, tù binh quân Tào bị bắt cũng đa phần được trở về nhà sau vài năm, trên người còn có một khoản tiền.
Hán Vương đối đãi với mọi người nhân từ đã sớm đi sâu vào lòng dân chúng, hơn nữa ai cũng biết nước Hán thuế má thấp, ai cũng đều có đất đai, mặc dù không dám ước mong giàu sang, nhưng ít nhất có thể nuôi sống gia đình, không lo cơm áo, hấp dẫn mạnh mẽ tới dân chúng Trung Nguyên, tương tự cũng thu hút đám binh lính này.
Các quân quan cũng khó ngăn được binh lính tụ tập bàn tán, chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, từng người trốn trong trướng suy nghĩ chuyện của mình.
Toàn bộ đại doanh quân Tào ngoài chủ tướng Vu Cấm ra, đã không còn ai muốn bán mạng cho Tào Tháo, lòng quân đã dần tan rã.
Đề xuất Voz: Nhật ký tán gái