Chương 1109: Chợ phía tây Trường An.

Chương 1109: Chợ phía tây Trường An.

Ở góc tây bắc ngoài thành Trường An có một khu chợ mới mở, nơi đây vốn là chỗ dân chúng cử hành tế xã, cùng với việc miếu thờ dần đổ nát hoang vu, vùng này trở thành đất hoang cho cỏ dại sinh sôi và chồn hoang lui tới.

Nhưng kể từ năm kia, quan phủ đã san bằng lại vùng này, mở chợ phía tây mới của Trường An, có thương nhân nhạy bén nhanh chóng ra tay mua đất, rất nhanh giá đất ở đây đã tăng vọt, hơn nữa còn khó kiếm, qua gần hai năm phát triển, chợ phía tây đã bước đầu có quy mô lớn hơn.

Cảnh tượng hoang vắng trước kia đã không còn bóng dáng, trên mảnh đất rộng mấy ngàn mẫu này đâu đâu cũng là cửa hàng san sát, cửa hàng, quán rượu, lữ xá mọc lên khắp nơi, thương nhân và khách hàng chen chúc nhau, xe bò và xe ngựa chở hàng từng chiếc nối đuôi nhau, thuyền bè trên sông bỏ neo dày đặc, trên bến tàu, dân phu dỡ từng bao hàng hóa từ trên thuyền xuống.

Chợ phía tây chủ yếu là chợ nhắm vào người Hồ phía tây, do đó thương nhân người Hồ ở vùng này đông nghịt, thỉnh thoảng có thể thấy những đội lạc đà dài từ phía tây tới, tiếng lục lạc vang lên, người Khương, người Ô Tôn, người Quý Sương, người Túc Đặc đâu đâu cũng thấy, cửa hàng châu báu của người Hồ, cửa hàng của người Ba Tư trong chợ đặc biệt bắt mắt với nét khác thường.

Xe ngựa của Lưu Cảnh chậm rãi đi vào chợ phía đông trong sự ồn ào và náo nhiệt, có ba mươi kỵ binh thị vệ bảo vệ xe ngựa của Hán Vương, nhưng không mặc quân trang, mà đổi thành trang phục thường dân, nhìn như đang bảo vệ đại phú thương từ xa tới, cảnh tượng như thế đã quá quen thuộc ở chợ phía tây, cũng không ai quá để ý vào chiếc xe ngựa được bảo vệ nghiêm mật này.

Lưu Cảnh ngồi trên xe ngựa, lặng lẽ nhìn những thay đổi của chợ phía tây, hắn cảm nhận sâu sắc sự thay đổi quá lớn trong một năm nay, có thể nói là những thay đổi nghiêng trời lệch đất, đặc biệt buôn bán phồn thịnh khiến hắn nhớ đến sự hoang vắng, rách nát cảm nhận được khi hắn dẫn quân đi qua nơi này trước đây, giờ lại trở thành khu chợ phồn hoa nhất thiên hạ.

- Phu lang, mau nhìn kìa!

Tôn Thượng Hương chỉ vào một cửa hàng ven đường vui mừng kêu lên.

Lưu Cảnh cũng nhìn thấy, đây là một cửa hàng của người Hồ vừa khai trương, tên là ‘kiếm người Hồ’, chuyên bán binh khí Tây Vực, ở cửa có hai gã người Ba Tư thân hình cao lớn, mặc áo giáp đang đứng, thắt lưng dắt loan đao, trông rất hiên ngang.

Sưu tập binh khí luôn là sở thích lớn nhất của Tôn Thượng Hương, mấy năm nay mặc dù nàng không còn cuồng nhiệt binh khí như trước đây, nhưng sở thích trong xương tủy nàng vẫn không thay đổi, bộ sưu tập của nàng chưa có binh khí Tây Vực, hôm nay lại nhìn thấy cửa hàng chuyên bán vũ khí Tây Vực ở chợ phía tây, sao có thể không khiến nàng hướng tới, ánh mắt tha thiết nhìn phu quân.

Lưu Cảnh hiểu tâm trạng thê tử, hơn nữa hắn cũng có chút hứng thú, ở đây liệu có nhìn thấy kiếm Quý Sương nổi danh hay loan đao Đại Mã Sĩ hay không

Tới cửa hàng người Hồ này xem thử!

Lưu Cảnh ra lệnh một tiếng, xe ngựa lập tức quay đầu, chạy về phía khu đất trống bên cạnh, mấy gã thị vệ đi trước một bước vào cửa hàng sắp xếp.

Một lát, một thương nhân trung niên người Túc Đặc được binh lính dẫn ra nhanh bước tới trước xe ngựa, khom người thi lễ nói:

- Tiểu dân Sử Lâm, tham kiến Hán Vương điện hạ!

- Ngươi là chủ của cửa hàng này sao?

Lưu Cảnh nghe y có thể nói tiếng Hán lưu loát, cũng cảm thấy có chút hứng thú.

- Vâng! Tiểu nhân là người nước Sử, trước đây đều buôn bán ở Lạc Dương, đã được mười năm, nửa năm trước mới chuyển đến Trường An.

Lưu Cảnh gật đầu nói:

- Ta không muốn ảnh hưởng đến việc buôn bán trong chợ, trong tiệm có phòng yên tĩnh không.

- Tiểu nhân hiểu, đã chuẩn bị xong, mời điện hạ vào tiệm theo cửa cánh.

Trước cửa tiệm người qua người lại, đi từ cửa chính rất dễ bị nhận ra, Lưu Cảnh xuống xe ngựa, dẫn Tôn Thượng Hương đi vào cửa hàng bằng cửa cánh, mấy tên thị vệ đi theo hai bên.

Trong cửa hàng không đông khách, đa phần ở bên ngoài, khách quý không có ai trong nội đường, chỉ có mấy cô gái người Hồ mời chào khách, chủ tiệm Sử Lâm dẫn họ tới quý khách đường ngồi, khách đường khá rộng rãi, hai bên treo đầy đao kiếm Tây Vực, nước Hán không cấm đao kiếm, nhưng không cho phép buôn bán nỏ và binh khí đài, cửa hàng này cũng không ngoại lệ.

- Điện hạ và Vương phi mời ngồi!

Sử Lâm cung kính mời Lưu Cảnh và Tôn Thượng Hương ngồi xuống, nhưng hai người lại rất tò mò với đao kiếm treo trên tường, đi tới trước tường xem xét kỹ, binh khí ở đây chủ yếu là kiếm Quý Sương và đao Ba Tư, cũng có binh khí của Trung Nguyên, đao, kiếm, cũng tiễn v.v…

Hình dáng của đao kiếm Tây Vực không khác nhiều so với Trung Nguyên, nhưng trang trí đều rất lộng lẫy, trên vỏ đao đa phần khảm đá quý và dùng tơ vàng quấn quanh, thậm chí rất nhiều chuôi kiếm cũng đúc từ vàng ròng, xem ra giá cả không hề rẻ.

Tuy nhiên Lưu Cảnh không chú ý đến bề ngoài, hắn quan tâm hơn đến tính năng thực chiến của đao kiếm, hơn nữa hắn biết sở dĩ kiếm Quý Sương nổi tiếng vì nó dùng thép Ô Tư vang danh từ lâu rèn thành, binh khí chế từ thép này cứng rắn mà rất bền, còn cực kỳ sắc bén, loại thép khối này sau khi bán đến phương tây, lại xuất hiện đao Ba Tư và đao Đại Mã Sĩ nổi danh.

Trên thực tế, Trảm mã đao của quân Hán cũng dùng kỹ thuật rèn đúc tương tự chế thành, chỉ là chất liệu thép kém hơn thép Ô Tư một bậc, chủ yếu là do chất lượng quặng sắt không đồng đều gây nên.

Lưu Cảnh lấy một thanh kiếm xuống, rút ra một nửa, chỉ thấy chuôi kiếm sáng loáng, cực kỳ sắc bén, tuy nhiên không phải chế từ thép Ô Tư mà là loại thép bình thường, hắn treo kiếm trở về, lại xem mấy thanh nữa, đều không hài lòng lắm, những đao kiếm này chỉ có thể miễn cưỡng xem là kiếm thượng đẳng.

- Nàng thấy thế nào?

Lưu Cảnh quay đầu cười hỏi Tôn Thượng Hương.

Tôn Thượng Hương có hiểu biết sâu rộng về kiếm, những thanh kiếm này mặc dù không tệ, nhưng vẫn không lọt nổi vào mắt nàng, nàng lắc đầu, có chút thất vọng đáp:

- Cũng chỉ bình thường thôi!

Lúc này chủ cửa hàng Sử Lâm tiến lên cười nói:

- Những đao kiếm này chỉ là một số đao kiếm trang sức, cho người thường ngắm nghía mà thôi, cửa hàng có mười mấy thanh đao kiếm cực phẩm quý giá, muốn dâng cho Vương phi đánh giá.

Ánh mắt Tôn Thượng Hương lập tức sáng lên, vội vã nói:

- Có thứ tốt sao không lấy ra?

- Mời Điện hạ và Vương phi ngồi tạm, tiểu nhân lập tức đến nhà kho lấy.

Lưu Cảnh và Tôn Thượng Hương ngồi xuống, hai người hầu dâng trà sữa lên, chủ cửa hàng Sử Lâm bước nhanh tới hậu viện lấy hàng, lát sau Sử Lâm dẫn hai gã tiểu nhị khênh tới mười mấy hộp gỗ, lần lượt đặt lên bàn, Tôn Thương Hương tiện tay mở một hộp ra, bên trong là một bảo kiếm da cá mập tạo hình cổ phác, trang trí vô cùng đơn giản.

Tôn Thượng Hương chậm rãi rút kiếm ra, lập tức một luồng khí lạnh phả vào mặt, đôi mắt đẹp của nàng ánh lên tia sáng kỳ lạ, nàng buột miệng khên:

- Kiếm tốt!

Lưu Cảnh cũng cầm lấy kiếm, chỉ thấy thanh kiếm này quả thực sắc bén lạ thường, hắn nhổ một sợi tóc trên đầu, nhẹ nhàng đụng vào lưỡi đao, sợi tóc lập tức bị cắt thanh hai đoạn, quả nhiên là một thanh bảo kiếm chém sắt như chém bùn, Lưu Cảnh lại nhìn thân kiếm, chỉ thấy trên đó có hoa văn dày đặc, đây chính là đặc trưng của thép Ô Tư.

Chủ cửa hàng đứng bên cạnh có chút đắc ý cười nói:

- Thanh kiếm Quý Sương này tên là Tước Minh, khi múa khua phát ra tiếng chim tước kêu, ba mươi năm trước được thợ thủ công nổi tiếng của nước Quý Sương rèn ra, năm kia tiểu nhân đã mua được từ một thương nhân Quý Sương, là thập đại bảo kiếm của cửa hàng.

Lưu Cảnh mặc dù có hứng thú với thứ đao kiếm này, nhưng không định trang bị chúng cho quân đội của mình, trong lòng hắn hiểu rõ, loại đao kiếm này chỉ danh cho hiệp sĩ đeo hoặc để sưu tầm, chứ không thể dùng cho quân đội, tất nhiên vừa là giá thành rèn đúc đắt đỏ, mặt khác thép Ô Tư khá cứng và giòn, không đủ tính dẻo, rất dễ chém nhiều lần sẽ gãy trong chiến tranh quy mô lớn.

Hắn kéo chuôi đao xuống, lại đưa cho Tôn Thượng Hương, lúc này, hắn thấy thị vệ bên dưới dường như muốn bẩm báo gì đó, liền hỏi:

- Có chuyện gì?

- Khởi bẩm điện hạ, nhà ngoài có một đại quản sự của Đào gia, nói có việc quan trọng bẩm báo điện hạ.

Chủ hiệu vội tiếp lời:

- Là Lý đại quản sự của hãng buôn Đào thị, ông ta tới mua đao, điện hạ muốn gặp ông ta không?

Đã là đại quản sự của Đào gia thì có thể gặp một chút, Lưu Cảnh liền gật đầu:

- Để ông ta vào!

Không lâu sau, một đại thương nhân dáng người hơi béo, khoảng hơn năm mươi tuổi bước vào, ông ta quỳ xuống thi lễ:

- Tiểu nhân bái kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh thấy ông ta hơi quen, liền cười hỏi:

- Ta hẳn là đã từng gặp Lý quản sự!

- Tiểu nhân và điện hạ đã gặp nhau nhiều lần, năm đó ở Phàn Thành, điện hạ vẫn là Đốc tào du chước, lần đầu tiên tới hãng buôn Đào thị chính là tiểu nhân tiếp đãi, về sau tiểu nhân đảm nhiệm quản sự ở cửa hàng Giang Đông, cũng gặp điện hạ mấy lần.

- Ta nhớ ra rồi, hình như tên ngươi là Lý Đình, đúng không!

- Đúng vậy!

Lưu Cảnh cười gật đầu:

- Lý quản sự tìm ta có việc sao?

Lý Đình vội đáp:

- Tiểu nhân hai hôm trước mới cùng Nhị lão gia trở về từ Đại Uyên.

Nhị lão gia chính là Đào Lợi, Lưu Cảnh lập tức nhớ đến chuyện hắn bảo Đào gia đi khai thác thị trường phương tây, không ngờ Đào Lợi đích thân đi, còn tới cả Đại Uyên, hắn lập tức thấy hứng thú, bèn hỏi:

- Nhị lão gia của các ngươi ở đâu?

- Nhị lão gia ở trong hãng buôn, hãng buôn ở phía trước không xa, chưa đến trăm bước, tiểu nhân có cần đi mời Nhị lão gia lại đây không?

Lưu Cảnh nghĩ một lát, dù sao Đào Lợi là trưởng bối, hắn nên tự mình đến thăm ông ta, hắn liền cười nói với Tôn Thượng Hương:

- Hay là chúng ta tới hãng buôn Đào thị trước, trở về chúng ta hãy xem kiếm.

Tôn Thượng Hương đều cực kỳ thích thú với những cực phẩm đao kiếm này, nàng mới thưởng thức một thanh, còn chưa xem kỹ những cái khác, đâu cam lòng rời đi, nàng liền cười hì hì nói:

- Nếu không phu lang tới hãng buôn trước đi, thiếp ở lại một lát sẽ qua đó.

Lưu Cảnh hiểu được tâm tư của nàng, liền gật đầu, căn dặn mấy tên thị vệ phía sau:

- Bảo vệ tốt Vương phi!

Tôn Thượng Hương đẩy Lưu Cảnh đi, xinh đẹp cười nói:

- Phu lang mau đi đi! Mấy người bọn họ võ nghệ còn không bằng ta, đâu cần họ bảo vệ, ta có bảo kiếm trong tay, ai dám bắt nạt ta?

Chủ cửa hàng Sử Lâm cười khổ nói:

- Vương phi nói đúng đó!

Lưu Cảnh cười ha hả, đứng dậy liền đi ra khỏi cửa hàng, Lý đại quản sự vội vã đi trước dẫn đường, nhanh chóng ra khỏi cửa tiệm.

Lưu Cảnh ngồi trên xe ngựa, rất nhanh đã tới hãng buôn Đào thị nằm ở vị trí trung tâm chợ phía tây, có điều biển hiệu không gọi là hãng buôn Đào thị, mà là hãng buôn Đông Hán, cái tên này là do Lưu Cảnh đặt, lấy từ ý Đông phương Hán quốc.

Cửa hàng có diện tích cực lớn, ít nhất khoảng năm mươi mẫu, chủ yếu là kho hàng và để điếm, có vẻ cực kỳ nổi bật trong khu chợ phía tây tấc đất tấc vàng, chỉ nhìn từ cửa hiệu lớn này đã chứng tỏ được thực lực hùng hậu của họ, hành thương người Hồ chú trọng mặt tiền cửa hàng, thương nhân từ Tây Vực đến đều muốn bán hàng hóa cho họ, khiến nó trở thành cửa hàng lớn hàng đầu ở chợ phía tây.

Đào Lợi nghe nói Lưu Cảnh tới, vội vàng ra đón, Lưu Cảnh thấy ông ta định quỳ, vội ngăn lại:

- Nhị thúc đừng như vậy!

- Được! Được! Điện hạ mời vào trong ngồi.

Đào Lợi mời Lưu Cảnh vào nội đường, hai người ngồi xuống, Lưu Cảnh cười hỏi:

- Nghe nói Nhị thúc vừa từ nước Đại Uyên trở về?

Đề xuất Huyền Huyễn: Tạo Hóa Chi Môn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN