Chương 1140: Tị Thử Sơn Trang.

Chương 1140: Tị Thử Sơn Trang.

Việc Tào, Lưu liên hôn được truyền đi rất náo nhiệt ở nước Ngụy nhưng Trường An cũng náo nhiệt không kém. Trong lúc xe ngựa đón dâu vào thành đã làm cho toàn thành chấn động, hơn mười vạn người ở hai bên đường phố nghênh đón con gái Tào thị đến.

Mặc dù tất cả nghi thức vô cùng long trọng náo nhiệt nhưng hôn lễ lại vô cùng đơn giản, không có phô trương xa hoa, càng không có tiệc rượu, cũng từ chối lễ vật của bách quan.

Trong tiếng cổ nhạc vui tai, Tào Hiến được nghênh đón vào phủ Hán Vương, cùng Lưu Cảnh bái đường thành thân. Một vài quan viên quan trọng được mời đến buổi lễ, tất cả nghi thức hôn lễ đơn giản mà náo nhiệt. Sau khi bái đường thành thân xong, Tào Hiến đã chính thức trở thành Thứ phi của Hán Vương.

Trong hôn nhân triều Hán, các quan lớn vương hầu phần lớn đều có năm thê bảy thiếp, ngoài chính thê, cũng không phải mỗi người phụ nữ đều có địa vị giống nhau. Nói chung, ‘sính tắc vi thê, bôn tắc vi thiếp’; nói cách khác, theo lục lễ đón dâu, cưới vợ phải có đủ lễ nghi, còn thiếp thì không cần bất kì nghi lễ nào, chỉ lặng lẽ vào phủ.

Nhưng đối với các quan lớn vương hầu mà nói, rất nhiều người cưới thiếp cũng có những nghi thức long trọng như vậy. Giống như Đổng Trác lấy quả phụ của Hoàng Phủ Quy về, quy mô tổ chức rất lớn, hôn lễ gây chấn động Lạc Dương.

Vì thế giữa các ‘thiếp’ cũng có sự khác nhau. Các quan viên đặt ra lễ nghi thì trong ‘thiếp’ chia ra một loại rất có địa vị được gọi là ‘dắng’ (tức thiếp, vợ lẽ), ngoài chính thê, ‘thú tắc vi dắng, bôn tắc vi thiếp’ (tức là có cưới hỏi đàng hoàng thì mới gọi là vợ lẽ, bằng không thì gọi là hầu thiếp).

Trước khi Lưu Cảnh vẫn chưa được phong làm Hán Vương thì Tôn Thượng Hương chính là ‘dắng’ còn Tiểu Bao nương là thiếp. Nhưng khi Lưu Cảnh được phong làm Hán Vương, lại được nghi thức như Đông cung, như vậy thì thê thiếp của Lưu Cảnh cũng có địa vị không giống với những người bình thường.

Theo như quy chế nhà Hán thì chỉ có Đào Trạm mới có thể xưng là Vương phi còn những thê thiếp còn lại chỉ có thể xưng là Lương đễ và Nhụ tử. Nhưng trên thực tế, trên dưới nước Hán đều gọi Tôn Thượng Hương là Thứ phi. Lần này Tào Hiến xuất giá, theo như thống nhất của hai bên thì Tào Hiến cũng được gọi là Thứ phi.

Nhưng Tào Tháo lại không muốn thế, lão xin Thiên tử hạ chiếu, liệt Thứ phi vào nội quan, bổng lộc hơn hai ngàn thạch, sắc phong con gái mình là Tào Hiến và Tôn Thượng Hương là Thứ phi của Hán Vương, Kiều thị và Bao thị làm Lương đễ. Như vậy địa vị của Tào Hiến sẽ cao hơn Tôn Thượng Hương, Tào Hiến là Tả thứ phi, Tôn Thượng Hương là Hữu thứ phi, đây cũng là suy tính sâu xa của Tào Tháo.

Nhưng trong phủ Hán Vương lại không tính đến địa vị chính thức này, trong phủ Hán Vương có quy tắc riêng. Theo như thứ tự chỗ ngồi vào bữa tối thì Đào Trạm ngồi ghế đầu tiên, Tôn Thượng Hương ngồi ghế thứ hai, vị trí của Tào Hiến ở ghế thứ ba, Tiểu Kiều ghế thứ tư và Bao Nương ở ghế thứ năm.

Còn về các con thì ngoài Thế tử Lưu Trí nhất định phải ngồi ở ghế đầu tiên thì các con khác có thể tùy ý mà ngồi, không cần trật tự nào.

Đây là quy định chung trong phủ Hán Vương, Tôn Thượng Hương thật sự vẫn cao hơn Tào Hiến một bậc, tất nhiên Tào Hiến cũng không có điều gì bất mãn cả. Nàng ta không chỉ kính trọng Đào Trạm mà đối với những tỷ muội khác cũng kính trọng như vậy, đều gọi họ là tỷ.

Sự thông minh nhanh nhẹ của Tào Hiến cũng nhận được sự yêu mến của mọi người, rất nhanh họ đã có thể hòa hợp được với nhau.

Đặc biệt quan hệ của Tào Hiến và Tôn Thượng Hương rất tốt. Minh Nguyệt Lâu nàng ta ở và Vọng Hồ Các của Tôn Thượng Hương khá gần nhau, chỉ cách mấy chục bước nên ngày ngày họ đều đến thăm nhau.

Thoắt cái đã đến hạ tuần tháng sáu, Tào Hiến được gả vào phủ Hán Vương cũng sắp được hai mươi ngày, nàng đã dần dần quen với mọi người trong phủ. Nhưng mùa hè ở Trường An rất nóng, nóng hơn Nghiệp Đô rất nhiều, khiến cho Tào Hiến cũng không thích ứng lắm với khí hậu ở Trường An.

Cũng may trong phủ có hầm băng, trong khe tường tiểu lâu nàng ở có đặt khối băng nên làm cho trong phòng mát hơn rất nhiều, Tào Hiến cũng không chịu xuống lầu, hầu như đều ở trong phòng.

Buổi trưa hôm đó, trời nóng ngột ngạt, thân mình vừa nhúc nhích đã cảm thấy toàn thân toát mồ hôi. Tào Hiến vẫn ở trong phòng mình như mọi khi, nàng ngồi trước cửa sổ đọc sách, tay cầm quạt tròn, phe phẩy vài cái.

Lúc đầu về làm vợ người ta, Tào Hiến rất được phu quân sủng ái, sống trong hạnh phúc an nhàn thấy thời gian trôi nhanh, khiến nàng cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hôn nhân này. Cảm giác bất an và lo lắng ban đầu dần dần biến mất, tâm tư nàng đều nghĩ đến phu quân, nhưng lại có một ý nghĩ, nếu như phu quân thật sự thống nhất được thiên hạ thì nàng cũng có thể chấp nhận.

Cuộc sống hôn nhân dần dần đi vào ‘quỹ đạo’, phu quân cũng không thể hàng đêm chỉ ở bên cạnh nàng ta, giống như Bao Nương thích ẩm thực, Tiểu Kiều thích âm nhạc, Tôn Thượng Hương lại đam mê thu thập các loại binh khí, còn Đào Trạm thì phải quản lý tất cả mọi việc lớn nhỏ trong phủ. Mỗi người đều có việc của riêng mình, Tào Hiến cũng bắt đầu tìm hứng thú và đam mê cho bản thân.

Tào Hiến rất thích đọc sách, cũng cất giữ thẻ tre và trục thư đầy hai gian phòng. Trong hơn một trăm hòm rương của hồi môn của nàng thì hơn nửa là sách, đây mới chỉ là những sách nàng hay đọc.

Cũng may, Minh Nguyệt Lâu có nhiều gian phòng trống, nàng ta đã viết thư về nhà để phụ thân gửi tất cả sách đến đây.

Lúc này, thị nữ ngoài cửa cười nói:

- Nhị phu nhân đến rồi!

Đó là Tôn Thượng Hương đến, Tào Hiến vội đặt sách xuống, ra nghênh tiếp, đúng lúc gặp Tôn Thượng Hương bước vào. Nàng vội cười, khoác cánh tay của Tôn Thượng Hương nói:

- Trời nóng thế này mà sao nhị tỷ lại ra ngoài thế?

- Tính cách ta không giống muội, ta không ở trong phòng mãi được. Nếu ta là muội, lúc đến Trường An ngồi trong xe ngựa mấy ngày mấy đêm, ta sớm đã bị phát điên rồi.

Tôn Thượng Hương lấy khăn tay ra lau mồ hôi, rồi nhìn Tào Hiến một cái, cười nói:

- Trông muội xinh đẹp yểu điệu hơn lúc mới đến đấy, xem ra “người đó” rất biết cách chăm sóc muội!

Trước nay, Tào Hiến chưa bao giờ ứng phó với kiểu nói đùa như thế này nên nàng ta lập tức xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt lên. Nàng nhéo tay của Tôn Thượng Hương, ngượng ngùng nói:

- Nhị tỷ nói lung tung gì vậy?

Tôn Thượng Hương ngồi xuống cười nói:

- Lúc ta mới được gả đến đây, ta cũng thẹn thùng như muội vậy, lâu rồi, da mặt cũng dày lên, về sau muội cũng sẽ vậy!

Tào Hiến ngồi đối diện với Tôn Thượng Hương, rồi thấp giọng hỏi:

- Muội viết thư cho phụ thân, phu quân sẽ không giận chứ!

- Không đâu! Cảnh lang sẽ không để ý đến những chuyện như vậy đâu! Chỉ cần muội đừng nói đến việc quốc gia đại sự thì dù cho một ngày muội viết một trăm lá thư cũng không sao!

Tào Hiến gật đầu, buồn bã nói:

- Muội vẫn luôn nghĩ rằng cuộc hôn nhân này của mình là cuộc hôn nhân chính trị, nhất định sẽ là một bi kịch. Nhưng sau khi được gả đến đây thì phát hiện ra mọi chuyện không giống như muội nghĩ, chỉ có thể nói, trước đây muội suy nghĩ quá trẻ con.

Tôn Thượng Hương cầm tay nàng, thở dài nói:

- Suy nghĩ của muội không trẻ con đâu, thật ra ta cũng giống muội. Cuộc hôn nhân của ta cũng là hôn nhân chính trị, chỉ là chúng ta may mắn, gặp được vị hôn phu “đặc biệt”. Chàng không để ý đến xuất thân của chúng ta ra sao mà thật lòng coi chúng ta như người thân, giúp chúng ta thoát khỏi nỗi bất hạnh của cuộc hôn nhân chính trị và có được cuộc hôn nhân đúng nghĩa. Hiến muội! Mối nhân duyên này đến được không hề dễ dàng gì, ta và muội đều phải học cách trân trọng nó.

Tào Hiến yên lặng gật đầu:

- Muội hiểu!

- Được rồi! Tỷ muội ta không nói đến những chủ đề đau đầu này nữa, hôm nay ta đến là muốn nói cho muội nghe một tin tốt lành. Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát đếnTị Thử Sơn Trang, hôm nay muội hãy mau chóng thu dọn đồ đạc đi!

Tào Hiến ngạc nhiên kêu lên một tiếng, vội nói:

- Nhưng sách của muội nhiều như vậy, làm sao thu dọn được? Còn nữa, mấy ngày nữa phụ thân sẽ chuyển sách của muội đến đây, muội không ở đây thì phải làm sao?

- Những thứ này thì muội không cần lo, đợi lát nữa bà quản gia sẽ chuyển mười mấy hòm rương đến đây. Muội hãy đặt những thứ mà muội cần mang đi vào trong đó, mang ít sách đi một chút, đến lúc cần thêm gì nữa thì sai người về lấy, dù sao cố gắng mang những gì cần thiết, hòm rương thì bọn họ sẽ tự mang đi.

Lúc này, Tào Hiến mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi:

- Chúng ta phải đi bao lâu, ở đâu ạ?

- Chắc chưa đầy hai tháng! Trước tiết Bạch lộ mới về, nghe nói ở Ung huyện, vốn là sơn trang hoàng thất, có núi có sông, phong cảnh tuyệt đẹp, hơn nữa vô cùng mát mẻ, ta thật sự không thể chờ được nữa rồi!

Sau khi Phí gia giao nộp đất không lâu thì nước Hán liền tiến hành phân đất lần đầu tiên. Những người dân bình thường đều có vĩnh nghiệp điền, mỗi đinh nam đinh nữ có tám mươi mẫu, người nhập ngũ được thêm năm mươi mẫu quân điền, điều này đã thực hiện rất nhiều năm ở nước Hán.

Tất nhiên các quan viên và các tướng lĩnh cũng có vĩnh nghiệp điền của mình. Vĩnh nghiệp điền đối với các võ tướng mà nói được phân theo tước vị và quân chức, còn quan văn thì dựa vào kinh nghiệm quan trường và chức quan cao thấp.

Nói chung, đất của quan viên có năm nguồn, một là sản nghiệp tổ tiên, loại này được nước Hán thừa nhận nhưng có hạn chế. Đó là không thể vượt quá tiêu chuẩn vĩnh nghiệp điền, phần thừa ra phải nộp lên.

Tiếp theo đó là vĩnh nghiệp điền, tiêu chuẩn này một khi định ra thì không thay đổi, cũng nghiêm cấm mua bán, có thể kế thừa qua nhiều thế hệ. Nếu như con nối dõi chết, hơn nữa không chỉ định được người kế thừa thì vĩnh nghiệp điền đó sẽ thuộc về quan phủ.

Nguồn thứ ba là mua, đất có thể mua bán gọi là sản điền. Ngoài vĩnh nghiệp điền thì thông thường những đất mới khai hoang hoặc đất có được từ việc mở rộng lãnh thổ như đất Linh Châu và Hà Tây đều thuộc loại sản điền.

Còn thứ tư là người lập nhiều công trạng nên được ban thưởng đặc biệt, đất ban thưởng trích từ quan điền, giống như các đại tướng Triệu Vân, Hoàng Trung, Cam Ninh và Văn Sính đều nhận được ban thưởng ở những mức độ khác nhau.

Thứ năm thì khá đặc biệt, đó chính là chức phận điền, đất phân theo chức quan. Mỗi chức quan đều có chức phận điền tương ứng, thu hoạch ở đó tất cả đều thuộc về quan viên. Trên thực tế chính là một loại trợ cấp chức vụ, một khi quan viên từ quan thì ruộng này sẽ phải giao hồi.

Chế độ đất đai đều vô cùng phức tạp, ở đây cũng chỉ đơn giản nói vài câu. Lưu Cảnh làm Hán Vương, vĩnh nghiệp điền mà hắn có được là một nghìn khoảnh, ngoài ra còn có năm trăm khoảnh chức phận điền.

Vĩnh nghiệp điền của Lưu Cảnh ở núi Thần Du, Ung huyện. Nơi này vốn là hành cung nghỉ mát của vương triều Tây Hán, cũng là sơn trang trên mặt đất của Hoàng đế qua các triều đại.

Vùng đất một nghìn khoảnh rộng lớn, đất canh tác chỉ chiếm một nửa, một nửa khác là dãy núi Cô Phong với phong cảnh vô cùng thanh tú đẹp đẽ. Dòng nước xanh biếc giống như chiếc đai ngọc vắt ngang qua núi, trên núi có thác nước, những tảng đá hình thù kì lạ cùng với đại thụ ‘che trời’. Trên núi vốn có một hành cung, trải qua mưa gió hàng trăm năm, sớm đã không được tu sửa, đã sụp đổ hầu như không còn gì.

Tuy nhiên ở đây, năm ngoái sớm đã được Lưu Cảnh chọn làm vĩnh nghiệp điền của mình rồi. Hành cung trên núi được xây dựng lại, bốn phía chân núi còn đóng rất nhiều quân đội, và có trăm hộ tá điền phụ trách trồng trọt gần năm trăm khoảnh ruộng tốt.

Trải qua quãng đường dài một ngày trời, Hán Vương Lưu Cảnh dẫn theo người nhà dưới sự bảo vệ của mấy nghìn hộ vệ, dồn dập đi đến điền trang.

Lưu Cảnh ngồi trên ngựa, chỉ vào non xanh nước biếc ở phía xa cười nói với vợ con:

- Núi đó gọi là núi Thần Du! ruyền thuyết kể rằng có một vị thần tiên đi qua đất này, rơi một miếng ngọc bội từ trong túi áo ra, hóa thành ngọn núi này, sông nhỏ dưới núi chính là sợi tơ buộc trên miếng ngọc bội đó.

Mọi người đều chen nhau đứng ở trước cửa sổ nhìn về lên núi, chỉ thấy sườn núi có mây mù che phủ, địa hình núi đẹp lạ kỳ, tràn đầy linh khí, bạch hạc vờn bay trong núi, dường như là chốn thần tiên ngự trị.

Mọi người cùng kinh ngạc, bọn họ thật không ngờ ngọn núi này lại đẹp như vậy. Đào Trạm than thở:

- Đây thật là chốn bồng lai tiên cảnh!

Lưu Cảnh thấy người nhà đều thích nên trong lòng hắn không khỏi đắc ý, rồi cười nói:

- Đây là nơi ta đã tìm kiếm rất lâu rồi, bây giờ đã là vĩnh nghiệp điền của ta, cũng là nơi ở khác của chúng ta, hy vọng mọi người đều thích.

Lúc này, Đào Trạm chợt nhớ tới một chuyện liền cười nói với Lưu Cảnh:

- Đại Kiều nói hôm nay người không được khỏe, không thể đi cùng chúng ta được, ngày mai thiếp sẽ đón muội ấy đến!

Đề xuất Huyền Huyễn: Tiên Giới Đệ Nhất Nội Ứng
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN