Chương 1141: Niềm vui khôn xiết.

Chương 1141: Niềm vui khôn xiết.

Lưu Cảnh ngẩn người, Đại Kiều ngã bệnh rồi sao? Hắn bỗng nhiên có chút áy náy, vì cưới Tào Hiến mà trong thời gian này không thể quan tâm đến Đại Kiều được, thật không ngờ nàng ấy lại ngã bệnh.

Lần này dời nhà đến điền trang nghỉ mát, tất nhiên hắn cũng muốn đưa Đại Kiều đi cùng, bèn sai Đào Trạm sắp xếp. Thật không ngờ nàng ấy lại ngã bệnh, hắn phải đi thăm nàng ấy mới được.

Lưu Cảnh hỏi Tiểu Kiều:

- Tỷ tỷ của nàng không khỏe sao?

Tiểu Kiều lắc đầu:

- Thiếp cũng đã lâu không nhìn thấy tỷ tỷ, cũng không biết tỷ ấy ngã bệnh.

- Thôi được rồi, chúng ta lên núi trước đã!

Lưu Cảnh tạm thời để Đại Kiều lại, đưa người nhà ngồi ba xe ngựa vào điền trang. Trong điền trang là một ruộng lúa rộng mênh mông, lúa sắp chín, giống như một biển lúa màu vàng óng ánh, một trận gió thổi đến, lúa đung đưa nhấp nhô, trông rất đẹp.

Lũ trẻ đều vui mừng khôn xiết, lần lượt nhảy xuống xe ngựa, nô đùa trong ruộng lúa. Đào Trạm và các tỷ muội cũng xuống xe ngựa, tận hưởng cảnh tượng hùng vĩ này.

- Đại tỷ! Thật kỳ lạ!

Tiểu Kiều cười nói với Đào Trạm:

- Cùng dưới cái nắng gắt như vậy nhưng ở đây mát hơn Trường An rất nhiều, gió cũng mát mẻ hơn.

- Ta cũng cảm thấy có chút kỳ lạ! Có lẽ là do ngọn núi này?

Đào Trạm nhìn lên trên núi, đứng ở dưới chân núi, nàng ta mới cảm nhận được sự hùng vĩ của ngọn núi này, quả là một ngọn núi lớn.

Lúc này, Đào Trạm bỗng nhiên nhìn thấy có rất nhiều người từ phía trước đi đến, nàng liền hô lên với Lưu Cảnh:

- Phu quân! Phía trước có người đến!

- Chắc là tá điền! Ta đi nói với họ vài câu!

Lưu Cảnh mang theo mười mấy tên binh lính lên nghênh đón, tá điền ở đây nghe nói Hán Vương đem theo gia quyến đến đây nên mang theo cả vợ con đến nghênh đón. Những tá điền này đều là những người dân ở gần đó, bản thân họ cũng có đất, cũng không sống trong điền trang.

Vì sức lao động của họ dư thừa lại muốn kiếm thêm chút tiền nên mới đến trồng ruộng của Hán Vương. Nhưng bọn họ không cần lương thực mà để tùy Lưu Cảnh cấp một phần tiền cho họ.

Hơn mười bậc trưởng giả tiến lên quỳ trước Lưu Cảnh:

- Tiểu dân bái kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh vội vàng đỡ những người già đứng lên, cười nói:

- Các vị lão trượng không cần đa lễ, hôm nay ta đưa gia quyến đến đây nghỉ mát, hai tháng tới đây phải làm phiền mọi người rồi.

- Điện hạ đừng nói như vậy, nơi đây là đất phong của điện hạ, chúng thần nhận phúc ấm của điện hạ, cảm kích còn không kịp.

Lưu Cảnh gật đầu, nói với mọi người:

- Hình như thu hoạch lương thực vụ hè năm nay rất tốt!

- Năm nay tốt hơn năm ngoái, năm ngoái là tiểu niên, thu hoạch không tốt. Còn năm nay là đại niên, thu hoạch ít nhất là tăng ba phần so với năm ngoái. Sau khi thu hoạch xong lúa mạch, sẽ trồng tiếp ngô, tin rằng mùa thu lại là một mùa thu hoạch tốt nữa.

Lúc này Đào Trạm đi tới cười hỏi:

- Xin hỏi mấy lão trượng, lúa mạch khi nào thu hoạch?

Một cụ già nhận ra Đào Trạm, vội nói:

- Khởi bẩm Vương phi, ba ngày nữa sẽ bắt đầu thu hoạch!

Đào Trạm quay đầu cười nói với Lưu Cảnh:

- Đến lúc thu hoạch lúa mạch, chúng ta cùng đi giúp được không?

Câu nói này làm mười mấy cụ già sợ hãi, vội xua tay nói:

- Không được đâu Vương phi! Thu hoạch lúa không chỉ mệt mà ánh nắng mặt trời chiếu xuống, Vương phi sẽ không chịu được đâu!

Lưu Cảnh cũng không muốn thê tử của mình thu hoạch lúa, hắn nghĩ một chút rồi cười nói:

- Trí nhi đã từng đi thu hoạch lúa, có thể để nó thay mặt cả nhà đi, thời gian không cần dài quá, một ngày là đủ.

Đào Trạm cũng không biết nỗi vất vả của việc thu hoạch lúa, nàng muốn đi cũng chỉ vì nghĩ đây là ruộng lúa nhà mình thôi. Nhưng phu quân đã không đồng ý nên nàng đành phải vứt bỏ ý nghĩ đó, gật đầu nói:

- Vậy thì vất vả cho Trí nhi rồi!

Tạm biệt xã nông, mọi người bắt đầu lên núi, ở đây vốn là hành cung triều Hán, đang được tu sửa để có đường lên núi. Mặc dù chỉ có thể ngồi xe ngựa đến sườn núi, mấy trăm bước đường sau đó thì phải đi bộ lên núi, nhưng trong núi mát mẻ hợp lòng người, phong cảnh thanh tú đẹp tươi. Mọi người trên đường đi ngắm cảnh đẹp cũng không thấy mệt, bất giác đã lên được đến đỉnh núi.

Trên đỉnh núi đã sửa xong biệt cung, tầm mười mẫu. Mặc dù không phải huy hoàng tráng lệ nhưng đình đài lầu các tu sửa rất tao nhã, có một ý vị khác. Lúc này, những rương hòm to nhỏ đều được chuyển vào biệt cung, Đào Trạm đã sắp xếp phòng của mỗi người, mọi người đều bận bù đầu lên.

Lưu Cảnh phải về Trường An để xử lý việc triều đình, liền sắp xếp xong xuôi phòng vệ, dặn dò Đào Trạm mấy câu, lúc này, hắn mới quay về Trường An dưới sự hộ vệ của mấy trăm kỵ binh.

Lưu Cảnh trở về thành Trường An, cũng không trực tiếp về Vị Ương cung mà đến phủ Cổ Hòe trước. Bệnh tình của Đại Kiều khiến hắn có chút lo lắng nhưng Lưu Cảnh cũng thầm cảm nhận được, bệnh của Đại Kiều có lẽ là tâm bệnh, có lẽ nàng ấy không muốn sống chung với người nhà mình.

Lúc này Kiều Huyền đã rời khỏi Ba Thục rồi lại đến Kinh Châu thăm bạn bè. Trong phủ chỉ còn lại một mình Đại Kiều, tiểu nha hoàn Hỷ nhi bên cạnh Đại Kiều đưa Lưu Cảnh vào bên trong. Đi đến nơi ở của Đại Kiều rồi Hỷ nhi lập tức lui ra.

Lưu Cảnh chậm rãi đi vào, hắn đã ngửi thấy mùi thuốc sắc, điều này làm Lưu Cảnh ngạc nhiên, lẽ nào Đại Kiều thật sự đã ngã bệnh. Hắn đi thẳng vào phòng của Đại Kiều, chỉ thấy nàng ngồi trước cửa sổ, trong tay cầm chiếc quạt nhỏ.

Thấy Lưu Cảnh bước vào, Đại Kiều cười nói:

- Thời tiết nóng quá, thiếp không đứng dậy nghênh đón người được rồi!

Lưu Cảnh đi lên trước, ngồi xuống trước mặt Đại Kiều, nắm lấy tay nàng, có chút oán trách, nói:

- Sao nàng không đến điền trang nghỉ mát?

Đại Kiều thấy trán và mũi Lưu Cảnh đều là mồ hôi liền lấy tay lau mồ hôi và dịu dàng cười nói:

- Thiếp có chút hổ thẹn với Vương phi, không dám đi gặp tỷ ấy nên không đi!

- Nàng có gì phải hổ thẹn với nàng ấy? Chỉ cần nàng bằng lòng thì bất cứ lúc nào, nàng cũng có thể bước vào phủ nhà ta.

Đại Kiều lắc đầu:

- Đây không phải là vấn đề vào phủ hay không mà Vương phi đối đãi với thiếp như tỷ muội, thiếp lại có quan hệ không minh bạch với phu quân của tỷ ấy. Thiếp biết, chàng có thể có nhiều thê thiếp nhưng ít nhất giấu diếm Vương phi là điều khiến thiếp hổ thẹn.

Lưu Cảnh vừa muốn mở miệng thì nghe thấy Hỷ nhi ở bên ngoài nói:

- Phu nhân! Thuốc đã sắc xong rồi!

Đại Kiều vội vàng rút tay về, nói với Hỷ nhi:

- Thuốc cứ để ở bên ngoài, ta sẽ đến ngay.

Lưu Cảnh đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau bưng vào một bát thuốc nóng. Hắn đặt thuốc lên bàn, nhướn mày hỏi:

- Nàng bị ốm sao?

- Cái này thì phải hỏi chàng rồi!

Lưu Cảnh ngẩn người ra:

- Câu này là có ý gì?

Đại Kiều kéo Lưu Cảnh lại, nằm rạp người vào lòng hắn, hai cổ chạm nhau, chỉ thấy nàng ta thấp giọng nói:

- Trong bụng thiếp đã có cốt nhục của chàng rồi, chàng nói xem thiếp phải làm sao?

Lưu Cảnh mừng rỡ, ôm chặt nàng:

- Nàng thật sự... Thật sự đã mang thai con của ta rồi?

Đại Kiều có chút hờn dỗi đẩy hắn ra:

- Cái gì mà mang thai con của ta, lẽ nào thiếp còn có quan hệ bất chính với người khác sao?

Lưu Cảnh hưng phấn, xoa xoa tay, nói:

- Ta không có ý đó, ta muốn nói là, nàng đã có tin vui rồi?

Trên mặt Đại Kiều cũng lộ ra nét vui mừng, cúi đầu thấp giọng nói:

- Mấy ngày nay thiếp thấy trong người khó chịu, hôm qua đã mời đại phu đến khám. Cuối cùng đại phu nói thiếp đã có tin vui, rồi kê mấy thang thuốc dưỡng thai cho thiếp. Haiz! Trong lòng thiếp vừa vui vừa lo lắng.

- Nàng lo lắng gì vậy?

- Nàng nói đi, nàng lo lắng điều gì?

Đại Kiều tức giận nói:

- Thiếp đang thủ tiết giữ mình nhưng bây giờ lại mang thai, chàng bảo thiếp còn biết giấu mặt vào đâu nữa?

- Vậy nàng hãy vào phủ của ta, ta sẽ phong cho nàng làm Lương đễ.

Đại Kiều nhẹ nhàng lắc đầu:

- Có lẽ sẽ có một ngày thiếp vào phủ nhà chàng nhưng không phải bây giờ. Nếu như bây giờ vào phủ chàng thì thiếp không có cách nào đối mặt với các phụ lão Giang Đông. Cảnh lang! Chàng hãy giúp thiếp một chuyện được không?

- Nàng muốn ta làm gì thì cứ nói ra, đừng nói hai chữ “giúp đỡ”.

- Cũng phải, “oan gia” nhà chàng làm thiếp có thai, vẫn chưa tính sổ với chàng mà lại còn cần chàng giúp thì quả là thiếp hồ đồ rồi.

Đại Kiều nhẹ nhàng nói:

- Thiếp muốn rời khỏi Trường An, chàng hãy sắp xếp một nơi cho thiếp!

- Nhất định phải rời khỏi Trường An sao?

- Nhất định phải rời đi, nếu không thiếp không còn mặt mũi nào nhìn mọi người nữa!

Lưu Cảnh trầm tư chốc lát nói:

- Như vậy đi! Ta sẽ sắp xếp cho nàng ở Hàm Dương, như vậy ta đến thăm nàng cũng tiện hơn.

Đại Kiều cắn môi nói:

- Thiếp muốn tới Thành Đô, được không?

Lưu Cảnh biết Đại Kiều là người rất có chủ kiến, nàng ấy đã đưa ra đề nghị đi Thành Đô thì tất nhiên là nàng ấy đã nghĩ kỹ rồi. Nhưng Thành Đô cũng khiến Lưu Cảnh yên tâm được phần nào, hắn ta có thể sắp xếp nữ hộ vệ bảo vệ Đại Kiều. Cuối cùng Lưu Cảnh gật đầu, đồng ý:

- Thôi được! Nàng định khi nào thì đi?

- Nghỉ ngơi thêm năm ngày nữa, ngày mười lăm tháng sáu thiếp sẽ xuất phát!

Trong lòng Lưu Cảnh đầy nỗi áy náy và thương tiếc với Đại Kiều. Hắn ôm chặt nàng và nói:

- Để một mình nàng đến Thành Đô chịu khổ, trong lòng ta thật sự rất không nỡ.

Đại Kiều sà vào lòng Lưu Cảnh, thấp giọng nói:

- Thật ra thiếp cũng không muốn rời xa chàng, nhưng thiếp thật sự rất muốn có đứa con này. Có con rồi, thiếp sẽ không còn cô độc nữa. Cảnh lang! Trong lòng thiếp cảm thấy rất vui!

Lưu Cảnh cũng thấp giọng nói với nàng:

- Nhưng nàng không thể để đứa bé không có cha, không có danh phận!

Đại Kiều cúi đầu thở dài:

- Vì vậy thiếp mới nói, có một ngày thiếp sẽ vào phủ nhà chàng!

Dừng lại một chút, Đại Kiều nói:

- Thiếp sẽ để lại lời nhắn cho Vương phi và Tiểu Kiều. Chàng không cần quản nhiều, chỉ cần sắp xếp xong lộ trình cho thiếp là được rồi!

Lúc này, Lưu Cảnh lại âm thầm hạ quyết tâm. Bất kể về công hay tư, hắn đều phải nỗ lực chuẩn bị chiến trận với quân Giang Đông rồi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN