Chương 1147: Không khí chiến tranh bao phủ.
Chương 1147: Không khí chiến tranh bao phủ.
Trên mặt sông Trường Giang phía đông Sài Tang, một đội tàu do 1500 thuyền dân dụng và quân dụng đang trùng trùng điệp điệp chạy về hướng đông, đội tàu quy mô lớn, chiếm hơn nửa mặt sông, kéo trăm dặm, đây là đội tàu đại quy mô nhất từ đại chiến Xích Bích tới nay.
Phương diện này bao gồm hơn bảy trăm thuyền chiến thuyền và 800 thuyền dân ngàn thạch trở lên, thuyền dân thì phụ trách vận chuyển lương thực vật tư, bao gồm ba trăm ngàn thạch lương thực và vô số quân dụng vật tư.
Nhưng quân đội cũng không nhiều, chỉ có bảy vạn chủ lực quân Hán, hơn nữa bố trí ba vạn quân đội ở Giang Hoài và quận Hội Kê, tổng cộng là một trăm ngàn quân Hán, nếu như là tiến công Tào Ngụy, chút quân đội còn xa mới đủ, nhưng tấn công Giang Đông, một trăm ngàn đại quân đã đủ.
Một trận đại chiến Hợp Phì khiến quân Hán cướp lấy địa khu Giang Hoài, quân Tào bị bắt lui về Trung Nguyên, quân Hán thì hoàn thành chiến lược vây quanh Giang Đông, quân Hán ở địa khu Giang Hoài như đại đao chém núi trọng áp ở đỉnh đầu Giang Đông khiến quân Giang Đông bó tay không biện pháp.
Mà mười ngàn quân Hán ở Hội Kê lại bắn lén sau lưng Giang Đông, bất cứ lúc nào cũng có thể bắn lén sau lưng Giang Đông. Ngoài ra còn bố trí thuỷ quân quân Hán ở Thái Hồ là một thanh dao găm sắc bén ngăn bụng Giang Đông, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm một đòn trí mạng vào bụng Giang Đông.
Quân Hán vây quanh khiến quân Giang Đông chỉ bị bó hẹp ở khu vực ba quận Ngô Quận, quận Đan Dương, và quận Bì Lăng, tương đương với địa khu Tô Nam đời sau.
Chính là hoàn thành chiến lược bao vây Giang Đông, hơn nữa thắng lợi tại trận chiến Hợp Phì, đuổi thế lực Tào Tháo khỏi Giang Hoài, khiến quân Tào vô lực trợ giúp Giang Đông, như vậy, thời cơ quân Hán tiêu diệt Giang Đông đã chín muồi rồi, một khi tiêu diệt Giang Đông, quân Hán đã thống nhất đại bộ phận địa khu phía nam ngoại trừ Giao Châu.
Giang Đông cũng biết rõ thân lâm hiểm cảnh, bọn họ cũng bị bức bách tiến hành chiến lược co rút lại, lợi dụng thời cơ quân Hán tạm thời hòa hoãn với Giang Đông nhanh chóng rút mấy ngàn quân đội và tất cả quân dụng vật tư, về quận Cửu Giang và quận Dự Chương, trên thực tế buông tha cho quận Cửu Giang và quận Dự Chương.
Đương nhiên, quận Hội Kê thất thủ cũng khiến Giang Đông buông tha cho quận Lâm Hải, quận Kiến An và quận Lâm Xuyên ở mặt nam, nếu cộng thêm quân Tân Đô, quận Quảng Lăng, quận Lư Giang trước đó bị cắt nhường cho quân Hán, thì mười một quận Giang Đông không còn đủ ba phần đất đai rồi.
Vào tháng sáu năm Kiến An thứ 22, quân Hán đã phát động ra trận chiến diệt vong cuối cùng.
Trong đội tàu thanh thế lớn, chủ thuyền năm nghìn thạch của quân Hán đi trước đội ngũ, phía trước có ba thuyền chiến ngàn thạch mở đường, trái phải đều có một chiến thuyền ngàn thạch bảo vệ.
Lưu Cảnh thì đứng ở ngay trước lầu hai của chủ thuyền, đón gió nhìn sông lớn mênh mông sóng nước, không biết đây là lần thứ mấy hắn đi về phía đông rồi, mười mấy năm trước, hắn khốn thủ Sài Tang, bị quân Đông đến gần như sắp diệt vong, có nằm mơ hắn cũng không nghĩ ra sẽ có một ngày mình suất quân đi tiêu diệt Giang Đông.
Nhưng ngày này lại thật sự đã đến, ánh mắt Lưu Cảnh lại nhìn về hướng bắc, khát vọng lớn nhất của hắn là thống nhất thiên hạ, không biết một khắc này khi nào mới đến?
Lúc này, một gã thị vệ tiến lên bẩm báo:
- Điện hạ, bờ Nam có quan viên cầu kiến!
- Ai muốn gặp ta?
Lưu Cảnh thản nhiên hỏi.
- Điện hạ, là quận thừa Lỗ Túc quận Dự Chương.
- Hóa ra là y.
Lưu Cảnh mỉm cười, hắn nhìn nhìn phía trước, bên bờ phía trước tựa như một thị trấn, Lưu Cảnh chỉ thị trấn kia:
- Khích Chủ bạc, kia là nơi nào?
Tân chủ bạc của Lưu Cảnh do Tham quân Khích Chính đảm nhiệm, người này chỉ có hai mươi mấy tuổi, nhưng nhanh nhẹn, kiến thức uyên bác, được Tư Mã Ý đề cử cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh vô cùng thưởng thức tài hoa của gã, liền lệnh gã làm Chủ bạc, thay thế Tần Mật chuyển đi đảm nhiệm Hoài Nam Thái Thú.
- Khởi bẩm Điện hạ, nơi đó là trấn Phượng Hoài huyện Nam Lăng, là điểm tiếp tế nổi tiếng trên Trường Giang.
Lưu Cảnh gật gật đầu, trước đây hắn đã nghe Đào Trạm nhắc đến, Đào gia ở trấn Phượng Hoàng có vài kho hàng lớn, sau đó đã chuyển bán cho thương nhân khác. Hắn lập tức ra lệnh:
- Sắc trời đã tối, tạm dừng nghỉ ngơi ở trấn Phượng Hoàng!
Đội tàu không phải là không thể đi đêm được, tại trận chiến Hợp Phì, đội tàu vận chuyển vật tư thường đi vào ban đêm, nhưng đó là bởi vì thời gian gấp, nhiệm vụ nặng nề, không thể không mạo hiểm đi.
Nhưng nếu thời gian không quá gấp, đội tàu sẽ không chọn đi đêm, mà lần này quân Hán đông chinh, đội tàu quá mức dày đặc, đi đêm trên sông lớn vô cùng nguy hiểm, rất dễ dàng phát sinh sự cố đụng thuyền, hơn nữa đội tàu đại quy mô, một khi đụng thuyền tổn thất không chỉ hai chiếc, mà là tổn thất vô cùng nghiêm trọng, cho nên Lưu Cảnh đặc biệt hạ lệnh, ban đêm đội tàu không đi, nhất định phải cập bờ bỏ neo nghỉ ngơi, hừng đông hôm sau mới đi.
Đội tàu thả chậm tốc độ chạy về bờ nam, thuyền lớn năm nghìn thạch của Lưu Cảnh chậm rãi đến gần bến tàu trấn Phượng Hoàng, sớm đã có binh lính xuống thuyền để giới nghiêm, không cho phép bất cứ người khả nghi nào tới gần bến tàu.
Một lúc lâu sau, hơn mười người quan viên cưỡi ngựa chạy tới bến tàu trấn Phượng Hoàng, người cầm đầu đúng là Lỗ Túc – Quận thừa Dự Chương, theo sau còn có vài tùy tùng trẻ tuổi, bởi vì quân Hán hoàn thành chiến lược bao vây Giang Đông, bức bách Giang Đông không thể không buông tha quận Dự Chương, Cửu Giang và Lâm Xuyên.
Mà quân Hán sắp tiến công Giang Đông khiến quan viên ba quận đều cảm nhận được áp lực thật lớn, vì bảo vệ ích lợi của mình, quan viên ba quận tề tụ tại huyện Nam Xương, thảo luận đối sách, chúng quan lớn nhất trí quyết định quy hàng Hán nước, cũng đề cử Lỗ Túc có quan hệ tốt với Lưu Cảnh đi liên hệ với quân Hán.
Lỗ Túc sớm đã lòng thoái chí đối với Tôn Quyền, ông ta biết Giang Đông đại thế đã mất, ông ta cũng không có ích lợi cá nhân gì, nhưng ông ta vẫn một lòng vì dân, vì ích lợi của dân chúng quận Dự Chương, cuối cùng ông ta cũng quyết định quy hàng Hán quốc, tiếp nhận sự thật Lưu Cảnh thống nhất phía nam.
Đoàn người Lỗ Túc đuổi tới trấn Phượng Hoàng, trời đã tối, binh lính trên bến tàu trước đó đã nhận được lệnh, sau khi Lỗ Túc thông báo danh tính, lập tức được một thuyền nhỏ đưa đến chủ thuyền bỏ neo ở trên sông.
Lỗ Túc được binh lính đưa đến chủ thuyền, đi vào trước phòng của Lưu Cảnh ở lầu hai, thị vệ bẩm báo:
- Điện hạ, Lỗ Quận Thừa đến đây.
Lúc này, Lưu Cảnh bước nhanh đi ra, cười nói:
- Tử Kính, chúng ta đã lâu không gặp.
Lỗ Túc vội vàng thi lễ thật sâu:
- Vi thần tham kiến Hán Vương Điện hạ!
- Nào, vào trong khoang thuyền nói chuyện.
Lưu Cảnh mời Lỗ Túc vào khoang thuyền, hai người phân chủ khách ngồi xuống, Lưu Cảnh thấy Lỗ Túc vô cùng gầy, khí sắc rất kém, liền thân thiết hỏi han:
- Tử Kính dường như không khỏe lắm?
Lỗ Túc thở dài nói:
- Năm trước bệnh nặng một trận, vẫn chưa khỏi hẳn, hơn nữa chính vụ nặng nề, thân thể cũng càng ngày càng kém, cũng không có chịu đựng được đến sang năm hay không.
Lưu Cảnh lắc lắc đầu nói:
- Không thể như vậy được, Tử Kính là lương đống, ta không thể để Tử Kính tiếp tục lao lực nữa, Tử Kính đừng về nữa, cứ dưỡng bệnh ở trên thuyền của ta, điều dưỡng mấy tháng để khỏe hẳn.
Lỗ Túc cả kinh, liên tục xua tay:
- Điều này không thể được, quận Dự Chương không thể thiếu ta.
Lưu Cảnh cười:
- Có gì mà không thể thiếu, ta sẽ bổ nhiệm một Quận Thừa khác.
Lỗ Túc lúc này mới nhớ ra quận Dự Chương còn thuộc Giang Đông, nhưng Lưu Cảnh lại nói như vậy, chứng minh hắn đã nắm chắc rồi. Lỗ Túc trầm mặc một lát, thở dài một tiếng nói:
- Không ngờ Giang Đông lại suy bại đến mức này, thật là làm người ta đau lòng.
Lúc này, thị vệ đưa tới hai chén trà, Lưu Cảnh uống một ngụm trà, thong thả nói:
- Thiên hạ nhất thống là hy vọng của dân chúng, tổn thất chẳng qua chỉ là một lợi ích cực nhỏ của cá nhân, Tử Kính một lòng vì dân, cần gì phải để ý được mất của quyền quý Giang Đông?
- Điện hạ nói đúng, thống nhất là chiều hướng phát triển, Lỗ Túc ta cũng là Hán thần, thấy Đại Hán đã sắp phục hưng, ta hẳn là nên cảm thấy cao hứng mới đúng, tuy nhiên nhớ ân tình cũ cũng là thường tình của con người, thất vọng của Lỗ Túc, mong Điện hạ thứ lỗi!
Nói đến đây, Lỗ Túc lấy ra danh thư của ba quan đại thần của ba quận, dâng lên cho Lưu Cảnh:
- Đây là thư liên danh của quan viên cao cấp ba quận Dự Chương, Cửu Giang và Lâm Xuyên, chúng ta đều nguyện ý quy thuận Hán quốc, bảo vệ dân chúng ba quận.
Phong thư này là nằm trong dự liệu của Lưu Cảnh, trên thực tế, hắn sớm đã nhận được thư riêng của Thái thú hai quận Dự Chương và Cửu Giang phái người đưa đi Trường An, trong thư hai người đều tỏ nguyện ý hiệu trung với hắn, cho nên lúc này nhận được thư quy hàng, Lưu Cảnh không cảm thấy kỳ lạ chút nào.
Hắn nhìn nhìn thư, lại nói với Lỗ Túc:
- Mười năm trước quận Cửu Giang quận Dự Chương vẫn trực thuộc triều đình, sau bị Giang Đông chiếm đoạt, tám năm trước, quân Giang Đông thất bại thảm hại ở Sài Tang, lúc ấy rõ ràng đã cắt nhường quận Dự Chương và Cửu Giang cho Kinh Châu, sau này song phương hiệp nghị, ta mới đáp ứng đem quận Dự Chương và Cửu Giang trả lại cho Giang Đông, đó là lần thứ nhất. Bốn năm trước, quân Giao Châu bắc phạt, lại chiếm lĩnh quận Dự Chương và Cửu Giang, lại bị quân Hán ta đoạt lại, ta cũng tạm thời trả lại cho Giang Đông. Bất kể theo lịch sử hay là thực tế khống chế, quận Dự Chương và Cửu Giang không còn thuộc Giang Đông nữa, lần này quân Hán thu hồi hai quận này cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý, Tử Kính không cần suy xét đây là quân Hán cướp lấy chúng, không cần phải phiền muộn gì cả.
Lỗ Túc cười khổ nói:
- Lời nói của Điện hạ làm người ta không thể nào phản bác được, tuy nhiên bao gồm cả ta và tất cả người Giang Đông đều cho rằng cướp lấy quận Dự Chương và Cửu Giang thật sự không phải là phát sinh từ trước, mà là hiện tại chiến thuyền của quân Hán.
Lưu Cảnh cười to:
- Tử Kính quả nhiên rất thú vị!
Lưu Cảnh lại cùng Lỗ Túc đàm phán một lúc, sau đó sai người dẫn Lỗ Túc đi nghỉ ngơi. Thật sự sức khỏe của Lỗ Túc rất kém, nếu không tĩnh dưỡng, ông ta sẽ không qua được năm nay, đối với Lưu Cảnh mà nói, Lỗ Túc còn có trọng dụng, nhất định phải chữa khỏi bệnh cho ông ta.
Lưu Cảnh lập tức bổ nhiệm Tham quân Khoái Hành làm Dự Chương thừa, mang theo thư của mình cùng Lỗ Túc đi tới Nam Xương.
Khoái Hành là con trai của Khoái Việt, là người khôn khéo, tài học không kém, thi đỗ khoa cử Tương Dương, sau đó nhập ngũ từ Thư tá một bước thăng làm Tham quân, Lưu Cảnh sớm có tâm bồi dưỡng y, nhân cơ hội lần này để y đảm nhiệm Dự Chương thừa, sau hai năm rèn luyện thì lại thăng y làm Thái Thú Dự Chương.
An bài xong tất cả mọi chuyện, lúc này Lưu Cảnh mới hỏi thị vệ đứng ở cửa đang ngập ngừng muốn bẩm báo:
- Có chuyện gì?
- Khởi bẩm Điện hạ, Cam Đô đốc phái người đưa tới tình báo khẩn cấp.
Thị vệ tiến lên đem một hòm thư màu đỏ dâng cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh mở thùng thư, bên trong đổ ra một quyển lụa trắng, hắn mở ra xem, không ngờ là bản đồ đóng trú quân các nơi ở Giang Đông, hắn mừng rỡ, lập tức đứng dậy đi đến trước sa bàn, đối chiếu với những điểm đánh dấu ở trên sa bàn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thương Nguyên Đồ (Dịch)