Chương 1146: Tình báo quan trọng.
Chương 1146: Tình báo quan trọng.
Ngay lúc ngày hôm sau quân Hán đánh lén người đóng thuyền không thành công, trên Trường Giang luôn luôn yên tĩnh lại trở nên náo nhiệt, nhất là trên mặt sông ngoài thành Kiến Nghiệp xuất hiện mấy trăm chiến thuyền quân Hán, đây là một cảnh tượng cực kỳ hiếm thấy.
Sau khi quân Hán cướp lấy bờ bắc Trường Giang đã bố trí hai vạn quân đội ở bờ bắc Trường Giang, cũng thiết lập ba tòa thủy trại ở Vu Hồ, Nhu Tu Khẩu và Quảng lăng, đóng trú hơn năm trăm thuyền chiến.
Dù quân Hán cách Kiến Nghiệp đã không tới năm mươi dặm, nhưng trong vòng nửa năm, quân Hán vẫn duy trì khắc chế và khiêm tốn ở mức lớn nhất, chiến thuyền cũng chỉ đi ở bộ phận mặt bắc Trường Giang, đầu thành Kiến Nghiệp cũng chỉ thỉnh thoảng thấy một lượng thuyền nhỏ trinh sát tuần tra, điều này khiến Kiến Nghiệp không cảm thấy quân Hán đã gần trong gang tấc.
Nhưng lúc này, quân Hán đã xé toang màn sân khấu ngụy trang, mấy trăm thuyền chiến trắng trợn hiện ra trước mắt người Kiến Nghiệp, diễu võ dương oai trên mặt sông ngoài thành Kiến Nghiệp, khiến quân đội thủ vệ Kiến Nghiệp cảm nhận được áp lực cực lớn.
Chiến tranh u ám bao phủ ở trên bầu trời thành Kiến Nghiệp, sáu vạn quân Giang Đông từ lâu đã bố trí xong, trong đó hai vạn người bố trí ở Ngô Quận, ứng phó với uy hiếp của hướng Thái Hồ và quận Hội Kê, mặt khác mười ngàn người cũng được bố trí ở quận Bì Lăng, cũng ứng đối quân Hán từ Thái Hồ tiến công quận Bì Lăng.
Mà ba vạn người cuối cùng thì bố trí dọc tuyến Trường Giang của quận Đan Dương, trong đó hai vạn tinh nhuệ chủ lực giữ nghiêm thành Kiến Nghiệp.
Chiến thuyền quân Hán quy mô tiếp cận cũng không khiến cho quân đội khủng hoảng, nhưng lại làm cho dân chúng huyện Mạt Lăng cùng với quận Đan Dương lo sợ chiến tranh đến.
Phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố huyện Mạt Lăng đều đã vắng ngắt, nhìn không thấy người đi đường, chỉ có nhiều đội binh lính trinh sát tuần tra đi tuần tra qua lại trên đường, nghiêm mật giám thị người khả nghi hoặc là bồ câu bay lên, từ cửa thành cũng gia tăng canh phòng quản lý, nghiêm khắc kiểm tra từng người vào thành, những nam tử thanh tráng không rõ lai lịch vào thành đều bị quan phủ giam giữ thẩm vấn.
Điểm tình báo của quân Hán là tửu quán Hỉ thị sớm đã không còn sót lại chút gì, năm ngoái tửu quán đã bị một mồi lửa đốt thành bãi đất trống, không ai biết người của tửu quán đã đi đâu, quân Giang Đông cũng từng vài lần lùng bắt thám tử quân Hán nhưng không có kết quả.
Nhưng tất cả mọi người đều biết, quân Hán ở huyện Mạt Lăng nhất định còn có thám tử tồn tại, chỉ là bọn họ xuất quỷ nhập thần, không có ai biết bọn họ là ai, đang ở nơi nào?
Trong một ngõ nhỏ hẹp ở gần cửa thành nam, tên là ngõ Tam Tư, đầu ngõ có một tửu quán không lớn không nhỏ, có tên là Sĩ Lâm tửu quán, cũng giống như tất cả tửu quán trong thành Mạt Lăng, tửu quán này ba tháng trước đã ngừng kinh doanh rồi, chưởng quầy và vài tên tửu bảo đều bị ép đi đào móc kênh đào, trong tửu quán chỉ còn lại vợ và con nhỏ hai tuổi của chưởng quầy, cùng với một cặp vợ chồng già.
Trong ngõ Tam Tư này còn có một tòa tiểu viện, là nhà ở của chưởng quầy của tửu quán này, cũng có một cái cửa nhỏ liên kết với hậu viện tửu quán.
Vào đêm, trong phố lớn ngõ nhỏ càng thêm vắng lạnh, nhà nhà đều không thắp đèn dầu, bởi vì vật chất thiếu, ngay cả dầu thắp cũng rất quý giá, giá cả xa xỉ, vì tiết kiệm tiền, mọi người chỉ có thể chịu cảnh sống lần mò vào ban đêm.
Ngoài ngõ Tam Tư, một người áo đen đang chậm rãi đi dọc theo chân tường, bốn phía hết sức yên tĩnh, ngoài cửa thành mấy trăm bước có đốt đuốc, có thể thấy rõ ràng binh lính thủ thành tuần tra qua lại.
Bởi nguyên nhân cửa thành quá gần, nơi này ngược lại không có binh lính tuần tra, cho nên chỉ cần không bị binh lính tuần tra chỗ cửa thành phát hiện thì vẫn vô cùng an toàn.
Người áo đen càng lúc càng gần ngõ Tam Tư, bỗng nhiên gã tăng thêm tốc độ, lắc mình vào ngõ nhỏ, bóng đen bước nhanh, không bao lâu đi tới một cánh cửa cũ, gã gõ cửa thật khẽ.
Một lát, thanh âm một nữ nhân trẻ tuổi hỏi:
- Ai đó!
- Đại tỷ, là đệ!
Người áo đen hạ giọng, nhưng nghe rất rõ ràng là một nam tử trẻ tuổi.
Cửa mở kẹt một tiếng, lộ ra một khuôn mặt tái nhợt, là một nữ nhân trẻ tuổi sắc mặt xanh xao, nàng bất ngờ vui mừng, ôm lấy nam tử áo đen, bật khóc không thành tiếng:
- A Khánh, đệ sao lại về vậy ?
Nam tử áo đen này tên là Vương Khánh, vốn là tiểu nhị một tửu quán, cũng là em trai của nữ nhân trẻ tuổi này, gã và chưởng quầy cùng bị ép chiêu mộ đi đào kênh đào, nhưng không ngờ lại xuất hiện ở trong thành, khiến nữ nhân trẻ tuổi vừa mừng vừa sợ, nàng vội hỏi:
- Tỷ phu đâu, chàng ấy trở về không?
- Đại tỷ, nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta vào nhà nói đi.
Nữ nhân trẻ tuổi liền tranh thủ kéo đệ đệ vào sân, đóng cửa viện lại, đúng lúc, hai đứa bé chạy ra, ôm chặt lấy nam tử:
- Cậu trở về rồi!
Nam tử lấy một gói lá sen cười đưa cho bọn nhỏ:
- Đây là bánh, các cháu cầm ăn đi.
Hai đứa bé nhận gói lá sen, hoan hô chạy trở về phòng, nữ nhân dẫn đệ đệ đến nhà bếp, gạt nước mắt nói:
- Ngày ngày chỉ được cấp một chút lương thực, căn bản không đủ ăn, cuộc sống như vậy không biết đến còn kéo dài khi nào.
Nam tử an ủi nàng:
- Đại tỷ, quân Hán đã phát động chiến dịch đối với Giang Đông rồi, chịu đựng vài ngày nữa là sẽ có biến hóa thôi.
- Cũng mong là vậy.
Nữ nhân thở dài một tiếng, lại hỏi:
- Tỷ phu đệ đâu, sao chàng ấy không về cùng đệ.
- Hiện giờ binh lính trông coi giảm nhiều, chúng đệ đều trốn ra được, tỷ phu và đám Tứ Thuận bọn họ đang trốn ở ngoài thành, bởi vì quá nguy hiểm, chỉ có một mình đệ leo tường vào thành thôi.
Nữ nhân khẽ kêu lên:
- Trèo tường vào thành để bị bắt là bị xử trảm tại chỗ đấy.
- Vậy cũng hết cách, đệ nhất định phải đi thông báo tin tức tình báo ra ngoài.
Trạm tình báo quân Hán là tửu quán Hỉ thị sau khi bị thiêu hủy, bởi vì bị quân Giang Đông nghiêm ngặt nghiêm liền tạm thời rút lui khỏi Kiến Nghiệp, nhưng ở huyện Mạt Lăng còn có hai tình báo điểm, tửu quán Sĩ Lâm là một trong số đó, Lâm chưởng quỹ và cậu em vợ Vương Khánh đều là thám tử quân Hán.
Lần này Vương Khánh mạo hiểm trở về Mạt Lăng, là vì nắm được một bản tình báo tuyệt mật từ trong tay một gã quan lớn Giang Đông ở huyện Mạt Lăng, chính là bản đồ bố trí quân sự Giang Đông, tình báo đã nằm trong tay Vương Khánh, làm thế nào để đưa ra ngoài cũng là một chuyện phiền phức.
Trong thành ngoại trừ mấy ngàn quân đội còn lại đều là người già, phụ nữ và trẻ em, nếu một nam tử thanh tráng xuất hiện trên đường phố, nhất định sẽ bị bắt tại chỗ.
Vương Khánh một mặt về thăm đại tỷ, về phương diện khác là muốn a tỷ hộ trợ đưa tình báo ra ngoài, y trầm ngâm một chút, nói:
- Có lẽ đệ không ra ngoài được, nhưng có một phần tình báo quan trọng, sáng mai đại tỷ giúp đệ đưa ra ngoài, tỷ phu đang chờ ở ngoài thành!
Nữ nhân mừng rỡ, rốt cuộc có thể gặp trượng phu rồi, nàng không lo lắng ra khỏi thành, phụ nữ và trẻ em, người già bình thường sẽ không bị kiểm tra, nàng mang theo con nhỏ ra ngoài thành nhặt củi, đưa tin tình báo hẳn không vấn đề gì lớn.
Nàng vội vàng nhận ống trúc nhỏ có phần tình báo, vui mừng vô hạn nói:
- Sáng mai tỷ sẽ ra thành!
Vương Khánh lại lấy trong người ra mười miếng tiền vàng, đưa cho a tỷ:
- Đại tỷ cất kỹ số tiền này, có thể ra chợ đen mua chút lương thực.
Nữ nhân nhận tiền, không ngờ bên trong đều là tiền hoàng kim bán chạy nhất trong thành trong nội tâm nàng âm thầm thở nhẹ, có số tiền này, người già và đứa bé ít nhất cũng sẽ không bị chết đói rồi.
Mấy trăm chiếc thuyền của quân Hán dày đặc ở trên mặt sông, Cam Ninh đứng trên đầu thuyền lớn, từ xa nhìn thành Kiến Nghiệp, đó là đô thành của Giang Đông, tường thành cao lớn chắc chắn, nhưng thành trì cũng không lớn, chu vi dài không quá tám dặm, thành trì như vậy nhiều nhất chỉ có thể chứa hơn vạn người thủ thành, đối với quân Hán trải qua trăm trận chiến mà nói, đánh hạ thành trì như vậy vấn đề cũng không lớn.
Nhưng Cam Ninh lại không biết bố trí của quân Giang Đông, nhất thời còn chưa dám hành động thiếu suy nghĩ, mấy trăm thuyền chiến cũng chỉ có thể thực thi uy áp đối với quân Giang Đông ở trên mặt sông.
- Đô đốc, nghe nói Hán Vương Điện hạ đã tự mình xuất chinh, có thật không vậy?
Vài tên thuộc cấp ở bên cạnh hỏi Cam Ninh.
Cam Ninh gật gật đầu cười nói:
- Tình báo mới nhất, Hán Vương Điện hạ đã đến Sài Tang, lúc này phỏng chừng đã xuất chinh, nhiệm vụ của chúng ta là làm chệch hướng quân đội của quân Kiến Nghiệp, tạo điều kiện cho quân đội Hội Kê và thủy quân Thái Hồ bắc thượng.
Một gã thuộc cấp lại thật cẩn thận nói:
- Đô đốc, ta cảm thấy được hai vạn quân đội của chúng ta cũng có thể đánh hạ được thành Kiến Nghiệp, vì sao Hán Vương Điện hạ không để cho chúng ta trực tiếp tiến công chứ?
- Đây là bố trí thống nhất của Điện hạ, đã có thâm ý của ngài ấy, ta đã nhiều lần nói với các ngươi, kẻ làm tướng như chúng ta chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh, không nên hỏi vì sao?
- Vâng! Ty chức hiểu rồi.
Tuy rằng khiển trách thuộc cấp, nhưng Cam Ninh cũng hiểu được bọn họ có thể làm được lớn hơn nữa, huống chi mệnh lệnh của Hán vương là bảo họ làm lệch hướng quân đội của Kiến Nghiệp, còn về phần kiềm chế thế nào, thì phải do Cam Ninh y tự mình quyết định.
Đúng lúc này, một tên binh lính bỗng nhiên chỉ vào mặt sông hô:
- Đô đốc mau nhìn, mặt sông có một con thuyền nhỏ!
Cam Ninh nhìn theo ngón tay chỉ của binh lính, cũng thấy con thuyền nhỏ kia, đang ở trên sông lớn lái tới bên này.
Không cần Cam Ninh hạ lệnh, hơn mười thuyền canh gác của quân Hán lập tức ra đón, một lát đã vây quanh thuyền nhỏ, không bao lâu, một thuyền canh gác lái tới hướng thuyền chính, trên thuyền là một nam tử chừng hơn ba mươi tuổi.
Binh lính đưa nam tử kia lên thuyền chủ, nam tử tiến lên quỳ một gối trước Cam Ninh, hành lễ:
- Thám tử quân Hán Lâm Nghĩa tham kiến Cam Đô đốc!
Cam Ninh đã nghe nói đến người này, liền cười nói:
- Ngươi là Lâm chưởng quỹ của tửu quán Sĩ Lâm Mạt Lăng!
- Đúng là thuộc hạ, thuộc hạ có quân tình quan trọng bẩm báo Đô đốc.
Lâm chưởng quỹ lấy ra một ống trúc nhỏ dâng lên cho Cam Ninh, Cam Ninh đổ ra một quyển lụa trắng từ trong ống trúc, chậm rãi mở ra, đây đúng là bản đồ bố rí quân Giang Đông, trên mỗi một địa phương bố trí bao nhiêu quân đội đều được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ, Cam Ninh hết sức vui mừng, đây đúng là tình báo mà họ đang rất cần.
Y khen ngợi:
- Lâm chưởng quỹ lập nhiều công lớn rồi, đi xuống nghỉ ngơi trước đi, ta sẽ bẩm báo công lao của Lâm chưởng quỹ với Hán vương Điện hạ!
Trong lòng Lâm chưởng quỹ vui mừng, thi lễ, cùng binh lính lui xuống đi nghỉ ngơi. Cam Ninh giao bản đồ cho Tham quân phía sau, phân phó:
- Lập tức phục chế một bản, tình báo này rất quan trọng, phái người lập tức đưa đến Sài Tang!
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư