Chương 1149: Xuất binh chi tranh.
Chương 1149: Xuất binh chi tranh.
Tin tức Kinh Khẩu rơi vào tay giặc theo sau bại binh cùng dân phu lưu vong chạy trốn rất nhanh truyền đến Kiến Nghiệp, khiến cho dân chúng Kiến Nghiệp cùng triều dã một mảnh khủng hoảng, ai cũng không hề nghĩ đến chiến tranh lại đến nhanh như vậy, bọn họ thậm chí còn không có chuẩn bị tốt thì Kinh Khẩu đã bị chiếm đóng.
Đối với thường dân bá tánh, quân Hán ở Kinh Khẩu đổ bộ liền ý nghĩa chiến tranh bắt đầu, lập tức dẫn phát một loạt tranh mua hàng hóa, ngắn ngủi chỉ trong nửa ngày, có chừng hơn mười cửa hàng bán các loại vật phẩm sinh hoạt đều bị tranh mua không còn, trong chợ đen giá lương thực tăng vọt, một đấu gạo vượt hơn ngàn tiền.
Dưới khủng hoảng, thậm chí còn xuất hiện tình trạng hai hướng đào vong, trong thành phụ nữ trẻ em và lão nhân đều ùn ùn chạy ra ngoài thành, ý định đào thoát khỏi huyện Mạt Lăng, trong khi cư dân ở ngoại thành trốn chạy lại muốn vào bên trong huyện thành tị nạn, dẫn đến cửa thành chen chúc thành một đoàn.
Còn đối với quan viên và quân đội, quân Hán ở Kinh Khẩu đổ bộ liền ý nghĩa liên hệ giữa Kiến Nghiệp cùng Bì Lăng quận, Ngô quận bị chặt đứt, Giang Đông bị chia cắt thành hai chiến trường, thế nhưng vấn đề có nên đoạt lại Kinh Khẩu hay không đã đưa tới tranh luận mãnh liệt trên triều.
Bên trong nghị sự đường của Kiến Nghiệp cung, hơn trăm danh văn võ quan lớn tụ tập một chỗ, thảo luận bước tiếp theo quân Giang Đông nên hành động thế nào, bọn họ chia làm hai phái, một phái lấy Lã Mông làm chủ, là phái trẻ trung, mạnh mẽ yêu cầu đoạt lại Kinh Khẩu, trọng chấn sĩ khí quân Giang Đông.
Phái còn lại là lấy Trương Chiêu và Trình Phổ cầm đầu phái bảo thủ, chủ trương bảo tồn lực lượng, cùng quân Hán chủ lực quyết chiến, mà không nên đem binh lực hữu hạn tiêu hao vào chiến dịch đoạt lại Kinh Khẩu nói trên.
Tôn Quyền một mặt âm trầm ngồi bên trên, y không nói lời nào, cũng không can thiệp mọi người tranh luận, trên mặt âm tình bất định, ai cũng không biết y đang suy nghĩ cái gì?
- Quân sư và lão tướng quân vì sao sợ chiến như vậy?
Thanh âm Lã Mông rất cao, nghe ra được nội tâm của y cực kỳ phẫn nộ, y lớn tiếng hướng về Trương Chiêu và Trình Phổ nói:
- Hồ chiến giả, dũng khí dã! (Chiến tranh, cần nhất là dũng khí!) Nếu chúng ta cứ trơ mắt nhìn Kinh Khẩu bị chiếm đóng, không nghĩ đi đoạt lại nó, lại còn nhận thất bại, như vậy chỉ càng giảm thấp sĩ khí, khiến cho quân lính càng thêm chán ghét chiến tranh.
Lã Mông bởi vì phẫn nộ mà không thèm bận tâm đến lễ tiết, khiến cho người cực kì trọng thị cao thấp tôn ti và cấp bậc trật tự là Trình Phổ trong lòng hết sức bất mãn, trong mắt Trình Phổ, Lã Mông chẳng qua là thằng nhóc con chưa ráo máu đầu, lịch duyệt kém cỏi, lại dám mạnh mẽ lên án chính mình sợ chiến, khiến cho Trình Phổ vô cùng căm tức, ông lạnh lùng nói:
- Lã đô đốc nói chuyện mời để ý một chút, nơi này không phải quân doanh, cũng không phải tửu quán, nơi này là Kiến Nghiệp cung, mời chú ý thân phận của mình!
- Ta nói đúng sự thật!
- Sự thật chính là ta sợ chiến sao?
Trình Phổ thật mạnh hừ một tiếng,
- Lúc ta theo tiên chủ thảo phạt Khăn Vàng, chinh chiến sa trường, ngươi sợ rằng còn đang bú sữa mẹ, ngươi hiểu được cái gì là chiến tranh, hiểu được cái gì gọi là dũng khí, cái gì là sợ chiến? Ngươi có tư cách gì mà chỉ trích ta?
- Ông!
Lã Mông tức giận đến cả người phát run, chỉ vào Trình Phổ một câu nói không nên lời.
Lúc này Trương Chiêu cười hòa giải nói:
- Lã đô đốc không nên tức giận làm chi, chúng ta chỉ là đang luận sự, ta đương nhiên cũng hy vọng có thể đoạt lại Kinh Khẩu, nhưng sự tình không phải đơn giản như vậy, chúng ta cần phải đối mặt thực tế, không thể hành động theo cảm tính.
Lã Mông không để ý tới Trình Phổ nữa, quay đầu lại hỏi Trương Chiêu:
- Xin hỏi quân sư, chúng ta cần phải đối mặt thực tế gì?
- Rất đơn giản, chúng ta muốn đoạt lại Kinh Khẩu, cần phải xuất binh, vậy dám hỏi Lã đô đốc, chúng ta cần phải ra bao nhiêu quân binh? Là từ Kiến Nghiệp xuất binh, hay là từ Ngô quận xuất binh? Nếu là từ Kiến Nghiệp xuất binh, như vậy quân Hán trên sông ngoài thành Kiến Nghiệp thì phải ứng phó thế nào? Nếu như từ Ngô quận xuất binh, thế thì quân Hán ở Hội Kê quận có thể nhân cơ hội Bắc thượng hay không?
- Quân sư quá cực đoan, xuất binh đoạt lại Kinh Khẩu cũng không tất yếu dùng đến bao nhiêu quân lực, dù sao Kinh Khẩu chỉ có một vạn địch quân, chúng ta chỉ cần ra hai vạn quân ứng đối là được, có thể là từ Kiến Nghiệp và Ngô quận mỗi nơi điều một vạn quân, nam bắc giáp công Kinh Khẩu, lợi dụng ưu thế binh lực của chúng ta trực tiếp đối đầu, Cam Ninh chỉ có thể lựa chọn rút lui.
- Sau đó thì sao?
Trình Phổ cười lạnh hỏi:
- Sẽ không phải là điều hai vạn quân canh giữ ở Kinh Khẩu, phòng ngừa bọn họ lại tiến công Kinh Khẩu sao, giả như quân Hán không tiến công Kinh Khẩu nữa, ngược lại tiến công nơi khác, chúng ta chẳng lẽ lại phái hai vạn quân đi chặn đường?
- Nếu lão tướng quân đã có ý nghĩ như vậy, chúng ta cái gì cũng đừng làm nữa, cứ một mực bảo vệ Kiến Nghiệp, tùy ý quân Hán chiếm lĩnh Giang Đông thôi.
Song phương giương thương múa kiếm, không ai nhường ai, lúc này Tôn Quyền bỗng nhiên đứng lên, hừ mạnh một tiếng, xoay người từ cửa hông rời khỏi nội đường, bên trong nghị sự đường nhất thời an tĩnh lại, Trương Chiêu, Trình Phổ đều tự mỉm cười, cũng rời đi nghị sự đường, nội đường chỉ còn lại Lã Mông và một đám đại tướng, Lã Mông thở dài một tiếng,
- Ngô hầu tự có quyết sách, không phải chúng ta có thể chi phối, chúng ta chỉ cần để ý thi hành mệnh lệnh thôi!
Mọi người cũng cảm giác được Ngô hầu không có lòng đoạt lại Kinh Khẩu, chỉ đành theo Lã Mông buồn bực không vui mà đi.
Tôn Quyền trở lại thư phòng lập tức ra lệnh:
- Cho gọi Trương quân sư và Trình lão tướng quân tới gặp ta!
Dừng một chút, y lại phân phó nói:
- Cũng mời Lã đô đốc tới!
Tôn Quyền cũng không phải không muốn đoạt lại Kinh Khẩu, y cũng biết Kinh Khẩu bị chiếm, đồng nghĩa liên hệ giữa Ngô quận và Kiến Nghiệp mất đi, tương đương toàn bộ Giang Đông bị chia cách thành hai chiến trường, nhưng từ tranh luận vừa rồi, y phát hiện nhóm đại tướng yêu cầu xuất binh đoạt lại Kinh Khẩu hầu như là do kích động, suy xét vấn đề tương đối giản đơn, điều này làm cho y đối với đoạt lại Kinh Khẩu không mấy tin tưởng.
Chỉ chốc lát, Trương Chiêu cùng Trình Phổ đi vào thư phòng Tôn Quyền, Trình Phổ vốn dĩ rất ít hỏi đến quân chính sự vụ, phần lớn đều ở nhà dưỡng bệnh, nhưng lúc này đây ông có lẽ cũng ý thức được tình thế nguy cấp, chủ động tham dự vào quân chính sự vụ.
Tôn Quyền thấy hai người tiến vào, liền khoát tay một cái nói:
- Không cần hành lễ, mời ngồi!
Trương Chiêu và Trình Phổ ngồi xuống, lúc này, Lã Mông cũng bước nhanh đi vào thư phòng, Tôn Quyền cũng để cho y ngồi xuống, nói với ba người bọn họ:
- Ở chỗ này của ta, ba vị cũng đừng có cãi vã nữa, mỗi người có thể phát biểu ý kiến của mình, chúng ta cần làm ra một quyết sách.
Trương Chiêu đầu tiên nói,
- Khởi bẩm Ngô hầu, vi thần cũng không phải không nghĩ đoạt lại Kinh Khẩu, chỉ có điều vi thần cảm thấy hẳn là nên cân nhắc lợi hại, chọn dùng sách lược hữu hiệu nhất để ứng đối.
Tôn Quyền gật đầu,
- Lời của quân sư rất hợp ý ta, hiện tại tình thế phức tạp, quả thực không thể hành động thiếu suy nghĩ, nhưng Kinh Khẩu là một vị trí chiến lược, mất đi nó khiến chúng ta vô cùng bị động, ta lại cảm thấy hẳn là nên mau chóng đoạt lại, cho nên trong lòng hết sức khó xử, ta muốn nghe một chút cái nhìn sâu rộng của quân sư và lão tướng quân.
Lã Mông ý thức được Ngô hầu tìm mình tới, không phải là để cho mình ra quyết sách, mà là để mình chấp hành quyết sách, y cũng không cần phải nhiều lời nữa, lẳng lặng ngồi một bên, Trình Phổ đắc ý liếc nhìn y, tiếp tục đề tài Trương Chiêu vừa nói:
- Ý tứ của lão thần cũng không phải là buông tha Kinh Khẩu, chỉ có điều quân Hán chủ lực còn chưa tới, chúng ta không thể bị quân đội Cam Ninh kéo đi quá sớm, một khi quân đội của chúng ta bị vùi lấp ở Kinh Khẩu, mà lúc này quân Hán chủ lực đến, binh lực phòng ngự Kiến Nghiệp không đủ, hậu quả không thể lường nổi.
Trương Chiêu cũng tiếp lời nói:
- Trình lão tướng quân nói đúng, Cam Ninh vì sao đột nhiên tấn công Kinh Khẩu, mục đích của y là gì? Thần nghĩ thực sự cũng không phải chỉ đơn giản là cắt đứt liên hệ giữa Ngô quận và Kiến Nghiệp, rất có thể là muốn làm rối loạn bố trí của chúng ta, chúng ta tiến binh, y liền bỏ chạy, chúng ta lui binh, y lại lần nữa trở về, như vậy điều động qua lại, chúng ta sẽ lâm vào tình thế vô cùng bị động, sở dĩ vi thần kiến nghị tạm thời án binh bất động, trước xem chừng quân Hán chủ lực, nếu như quân Hán chủ lực theo Vu Hồ tiến nhập Lật Thủy, chúng ta đây liền lập tức xuất binh đoạt lại Kinh Khẩu, nếu quân chủ lực cũng không phải đi Thái Hồ, mà là đánh tới Kiến Nghiệp, vậy liền có thể lệnh cho quân Ngô quận Bắc thượng, đồng thời đoạt lại Kinh Khẩu.
Lúc này, Lã Mông không kìm nổi nói:
- Nếu quân Hán chủ lực chia hai đường, một đường đi Ngô quận, một đường đến Kiến Nghiệp, thế lại nên làm cái gì bây giờ?
- Nếu vậy cũng không cần quản đến Kinh Khẩu nữa, Kiến Nghiệp và Ngô quận đều tự ứng đối!
Lúc này Tôn Quyền gật đầu, y rốt cục tán thành phương pháp của Trương Chiêu, y nói với Lã Mông:
- Ta hiểu được tâm tình của Lã đô đốc, Kinh Khẩu bị chiếm đóng, trong lòng ai cũng không được tốt, nhưng chúng ta phải lấy đại cục làm trọng, phải suy xét đến tình hình của mình, bản thân chúng ta binh lực khuyết thiếu, lấy nhược chiến cường, dưới loại tình huống này, chúng ta không có khả năng gặp địch tất chiến, không thể cùng quân Hán liều mạng, chúng ta chỉ có thể tập trung binh lực ứng đối quân Hán chủ lực, bất luận kết quả thế nào, thành bại chỉ có thể trông vào lần hành động này.
Lã Mông đứng dậy thi lễ nói:
- Ty chức tuân theo Ngô hầu lệnh!
- Tốt! Ngươi đi trấn an các tướng, nói cho bọn hắn biết vì sao không thể lập tức đoạt lại Kinh Khẩu, ổn định tâm tình bọn họ, nghiêm thủ Kiến Nghiệp!
- Ty chức tuân lệnh!
Lã Mông thi lễ một cái, vội vã đi, Tôn Quyền hướng Trương Chiêu nói:
- Mạt Lăng hỗn loạn, dân tâm bất ổn, ta đã lệnh Tạ tướng quân đóng cửa thành, không cho dân chúng ra vào, quân sư cần phải an bài phân phối lương thực cho tốt, ổn định dân tâm Mạt Lăng.
- Xin Ngô hầu yên tâm, lão thần đi an bài chuyện này.
Trương Chiêu cũng đứng dậy đi, lúc này trong phòng chỉ có hai ngườiTôn Quyền và Trình Phổ, Tôn Quyền liếc qua Trình Phổ, lúc này mới lạnh lùng nói:
- Ta cảm thấy rất kỳ quái, tựa hồ Quân Hán biết bố trí quân đội của chúng ta, tinh chuẩn xuất binh đánh đến Kinh Khẩu, ta hoài nghi trong số cao quan Giang Đông có kẻ ám thông với Quân Hán, lão tướng quân nói một chút coi, người này sẽ là ai chứ?
Tim Trình Phổ đập mạnh, vội vàng đứng dậy nói:
- Vi thần cũng không biết sẽ là ai, nhưng vi thần cam đoan với Ngô hầu, vi thần tuyệt sẽ không bán đứng Giang Đông.
- Phải không?
Tôn Quyền thản nhiên nói:
- Lão tướng quân nói như vậy, ta an tâm.
Trình Phổ lặng lẽ lau một chút mồ hôi trên trán, lại nói:
- Có lẽ cũng không có người bán đứng tình báo, mà là thám báo quân Hán lợi hại, Ngô hầu quá lo lắng.
- Ta cũng mong là vậy, nhưng Giang Đông thân ở nghịch cảnh, khó tránh khỏi sẽ có người vì ích lợi của mình mà bán đứng Giang Đông, lão tướng quân, chúng ta không thể không phòng a!
Tôn Quyền nói đến đây, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn xoáy vào Trình Phổ, bố trí quân đội của Giang Đông, chỉ có năm người biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ, trong năm người này y không tin tưởng nhất chính là Trình Phổ, dù sao Trình Phổ năm đó từng ủng hộ qua Tôn Bí, gần đây lại bỗng nhiên sôi nổi hẳn lên, xác thực làm y sinh lòng hoài nghi, nhưng Tôn Quyền cũng không có chứng cứ, y chỉ có thể hàm súc cảnh cáo Trình Phổ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân