Chương 1150: Binh áp Kiến Nghiệp.
Chương 1150: Binh áp Kiến Nghiệp.
Tôn Quyền rốt cục tiếp nhận phương án của Trương Chiêu và Trình Phổ, tạm không xuất binh đoạt lại Kinh Khẩu, việc này đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến quân đội sĩ khí, xét từ góc nhìn của các đại tướng trong quân, đây là hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.
Nhưng trong mắt của giới cao tầng ra quyết sách, quân đội sĩ khí không nhất định là trọng yếu nhất, đó chỉ là vấn đề chiến thuật, mà Giang Đông đại cục được mất mới là nhân tố quyết định.
Vị trí chiến lược của Kinh Khẩu mặc dù trọng yếu, nhưng dù sao nơi đó cũng không phải là quân Hán chủ lực, quân Giang Đông một khi bị chiến cuộc Kinh Khẩu bám trụ, sẽ lâm vào toàn diện bị động, sau khi cân nhắc lợi hại, Tôn Quyền lựa chọn trầm mặc, ánh mắt của y thủy chung vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của quân Hán chủ lực.
Năm ngày sau khi Kinh Khẩu rơi vào tay giặc, hơn một ngàn rưỡi chiến thuyền của quân Hán chủ lực rốt cục xuất hiện trên sông Trường Giang ngoài thành Kiến Nghiệp, cộng thêm nguyên bản hai trăm chiến thuyền trên sông, tổng cộng hơn một ngàn bảy trăm chiến thuyền trải rộng trên mặt sông, thuyền trận rộng chừng mười dặm, dài hơn ba mươi lý, toàn bộ mặt sông Trường Giang tựa hồ bị chiến thuyền quân Hán phủ kín, cột buồm thuyền như rừng rậm, ngàn buồm tựa như tầng mây, tầng tầng lớp lớp, thanh thế cực kỳ hùng tráng.
Đầu thành Kiến Nghiệp và quân doanh ngoại thành, hơn hai vạn tướng sĩ quân Giang Đông tận mắt chứng kiến một cảnh tượng rung động lòng người, lòng của vô số tướng sĩ đều nguội lạnh, trong trí nhớ không ít người vẫn còn dừng lại ở hoàn cảnh đối lập giữa quân Kinh Châu và quân Giang Đông mười năm trước đây, thực lực hai quân không hơn kém bao nhiêu, có lẽ bởi vì nguyên nhân dầu hỏa, thủy quân Kinh Châu cường hơn một chút, chỉ thế thôi.
Bọn họ căn bản không thể tưởng tượng, quân Hán trải qua mười năm phát triển, đã đạt đến trình độ gì, nhưng cảnh tượng trước mắt rốt cục làm cho bọn họ hiểu được chênh lệch giữa quân Giang Đông và quân Hán là rất lớn, loại chênh lệch thật lớn này làm cho vô số người cảm giác thất lạc.
Màn đêm buông xuống, các tướng sĩ Giang Đông cũng không nhìn cảnh tượng hoành tráng ngoài thành kia nữa, tướng sĩ tụm năm tụm ba, thấp giọng nghị luận về Giang Đông và tương lai của họ.
Bên trong một tiểu trướng, đại tướng Tưởng Khâm một thân một mình buồn bã uống rượu, lúc này ngoài trướng vải truyền tới một thanh âm trầm thấp,
- Tướng quân nhà ngươi đâu rồi?
- Tướng quân nhà ta đang ở trong trướng, xin đợi!
Tưởng Khâm nghe ra thanh âm của đại tướng Đổng Tập, y cuống quít đem rượu và nhĩ bôi giấu đi, trong quân nghiêm cấm uống rượu, y cũng không muốn bị người phát hiện, giấu kỹ chén rượu xong, Tưởng Khâm mới nói:
- Mời Đổng tướng quân tiến vào!
Màn trướng vén lên, đại tướng Đổng Tập đi vào, y lập tức ngửi được mùi rượu trong trướng, nhìn thấy chậu đồng nước ấm hâm rượu, nhưng y cũng không nói toạc ra, khẽ mỉm cười nói:
- Công Dịch tựa hồ có tâm sự?
Tưởng Khâm thở dài,
- Hiện tại có ai mà không có tâm sự, Nguyên Đại mời ngồi!
Đổng Tập ngồi xuống, lại từ trong lòng lấy ra một bình rượu, cười nói:
- Tuy rằng trong quân không được uống rượu, nhưng ta vẫn muốn cùng Công Dịch uống một chén, như thế nào?
Tưởng Khâm cười khổ một tiếng, rồi mới từ trong rương lấy ra bầu rượu và nhĩ bôi,
- Xem ra không gạt được Nguyên Đại rồi, liền uống chung đi!
Hai người đều ngầm hiểu lẫn nhau mỉm cười, Tưởng Khâm lại lấy ra một cái nhĩ bôi, y rót đầy rượu vào, nâng lên nhĩ bôi của mình nói:
- Nào! Ta mời Nguyên Đại một chén.
Nhĩ bôi của hai người đụng nhau, đều uống một hơi cạn sạch, Tưởng Khâm và Đổng Tập đều là lão tướng Giang Đông, đi theo Tôn Sách gây dựng nên cơ nghiệp Giang Đông, nhưng từ sau khi Tôn Quyền đăng vị, những lão tướng bọn họ đã từng đi theo Tôn Sách dần dần bị lạnh nhạt, ngược lại các đại tướng tuổi trẻ như Lục Tốn, Lã Mông, Lăng Thống, Từ Thịnh, Đinh Phụng mấy năm nay đều chiếm được trọng dụng, nếu như nói trọng dụng người trẻ tuổi, thế nhưng Hoàng Cái, Hàn Đương, Trình Phổ ngày đó đi theo Tôn Kiên lão tướng vẫn như cũ rất sôi nổi, không hề bị lạnh nhạt, rõ ràng chỉ có bọn họ ở tầng trung gian mới bị lạnh nhạt.
Chu Du, Lăng Cầm, Thái Sử Từ, Trần Vũ, Phan Chương mất sớm, Lỗ Túc bị vứt bỏ, Hạ Tề bị buộc làm phản, đám người Tưởng Khâm, Đổng Tập và Tống Khiêm cũng chỉ làm chức vị Giáo úy, thật làm bọn hắn nản lòng thoái chí.
Tưởng Khâm than thở:
- Hôm nay thấy được thực lực cường đại của quân Hán, mới biết được vì sao Tào Tháo ở Hợp Phì bị đánh bại, Nguyên Đại, Giang Đông xong rồi!
Tưởng Khâm một hơi uống cạn sạch rượu trong chén, không kìm nổi nước mắt rơi như mưa, dựa bàn khóc rống lên, tay Đổng Tập dùng sức, nhĩ bôi răng rắc vỡ toang, y căm giận nói:
- Ngày xưa Bá Phù tướng quân uy chấn Giang Đông, gây dựng nên cơ nghiệp to lớn, nhưng truyền đến tay Ngô hầu, y lại lũ chiến lũ bại, nội loạn không ngừng, cường ngạnh đem đại cơ nghiệp Giang Đông giày vò tới lui, đây cũng không phải là bởi quân Hán hùng mạnh, mà là họa bên trong chúng ta.
Tưởng Khâm hoảng sợ, vội vàng lau nước mắt, khoát tay một cái nói:
- Nguyên Đại ngàn vạn lần chớ nói lung tung, canh phòng nghiêm ngặt tai vách mạch rừng.
- Đã đến tình trạng hôm nay rồi, ta còn sợ cái gì?
Đổng Tập đổi một cái nhĩ bôi, tự rót đầy rượu, bưng chén uống một hơi cạn sạch, liên thanh cười lạnh nói:
- Mắt thấy Giang Đông đại thế đã mất, hiện tại mỗi người ở đây đều đang tự mưu tiền đồ, chẳng lẽ Công Dịch muốn tuẫn táng theo Ngô hầu sao?
Tưởng Khâm lắc đầu,
- Nếu cái ngày sụp đổ đó thật sự đến, ta thà về quê cha đất tổ ẩn cư, cày bừa làm ruộng qua ngày, không nghĩ đến những việc phiền não này nữa, Nguyên Đại thì sao, ngươi tính toán quay về Hội Kê làm ngư ông sao?
Đổng Tập đứng dậy ra ngoài trướng vải nhìn nhìn, lúc này mới quay về trướng ngồi xuống, nói khẽ với Tưởng Khâm:
- Ta nghe được một tin tức, cháu của quân sư cũng có tham gia khoa cử ở Trường An, còn đỗ cao trung tiền bảng, được bổ nhiệm làm huyện thừa quận Nam Dương huyện Vũ Âm.
Tưởng Khâm chấn động, vội hỏi:
- Tin tức này là thật sao?
- Ngay cả cụ thể đảm nhiệm chức quan gì cũng biết cả rồi, hẳn là không giả được.
Tưởng Khâm sửng sốt một hồi lâu, lắp bắp nói:
- Điều này quả thực làm người ta không thể tưởng tượng nổi.
- Hừ! Cái này gọi là tri nhân tri diện bất tri tâm, tất cả mọi người đều biết, thống hận quân Hán nhất chính là Trương quân sư, nhưng cháu trai y lại sẵn sàng góp sức cho Hán quốc, nếu như nói y không biết chuyện, ta dám đem cái đầu trên cổ đánh cuộc.
- Ngô hầu biết không?
Tưởng Khâm nhỏ giọng hỏi.
Đổng Tập lắc đầu,
- Tin tức này ta cũng chỉ vừa mới nghe nói thôi, phỏng chừng Ngô hầu còn chưa biết, tuy nhiên mật thám của Ngô hầu trải rộng, y hẳn là sẽ biết thôi, chỉ có điều dưới thế cục nơi này hiện tại, y chưa chắc sẽ biểu lộ ra.
Nói đến đây, Đổng Tập lại hạ thấp người tiến lên, hạ giọng nói:
- Ta nói cho Công Dịch chuyện này, là muốn cho Công Dịch trong lòng rõ ngọn nguồn, trận đại chiến này, chúng ta cũng phải kiềm chế một chút.
Tưởng Khâm nghe hiểu ngụ ý của Đổng Tập, y chậm rãi gật đầu,
- Ta hiểu được ý tứ Nguyên Đại.
Sau khi bóng đêm phủ xuống, chiến thuyền quân Hán cũng thu binh đến bờ bắc sông Trường Giang, dày đặc chiến thuyền bỏ neo ở bờ bắc, gió đêm phớt động nước sông, bọt sóng vỗ lên thuyền lớn, bên ngoài thuyền lớn, gần nghìn chiến thuyền tuần tra trên sông Trường Giang, nghiêm mật quản chế động tĩnh trên mặt sông, đề phòng quân Giang Đông đánh lén chiến thuyền quân Hán.
Lúc này, một con thuyền Giang Đông trăm thạch chậm rãi hướng bờ bắc lái tới, ngay khi chiếc thuyền vừa mới lái vào đạo phòng tuyến thứ nhất của quân Hán, lập tức bị thuyền canh gác của quân Hán phát hiện, một chi hỏa tiễn bay lên trời, vẽ ra một đường ánh sáng, đây là biểu thị có một tình huống rất nhỏ phát sinh, tức thời bảy tám chiến thuyền tuần tra từ bốn phương tám hướng đổ tới, bao vây chiến thuyền Giang Đông, mấy trăm lính gác quân Hán giương cung lắp tên, nhắm ngay chiến thuyền Giang Đông.
Một gã lính gác quân hầu quân Hán lớn tiếng quát:
- Thuyền Giang Đông vì sao xông vào ranh giới?
Lúc này một trung niên văn sĩ từ bên trong khoang thuyền đi ra, chắp tay nói:
- Ta là đặc sứ của Ngô hầu, trung lang tướng Nghiêm Tuấn, phụng lệnh Ngô hầu bái kiến Hán vương điện hạ, xin các vị dàn xếp cho.
Hơn mười binh sĩ quân Hán nhảy lên chiến thuyền, cẩn thận lục soát một lần, bẩm báo với quân hầu:
- Trên thuyền không có vật khả nghi.
Mặc dù là vậy, nhưng quân hầu vẫn không yên lòng, y nói với Nghiêm Tuấn:
- Chiến thuyền Giang Đông không được đi vào, có thể theo thuyền tuần tra của quân Hán đi vào.
Nghiêm Tuấn bất đắc dĩ, đành phải lên thuyền tuần tra của quân Hán, bảy tám chiến thuyền tuần tra vẫn như cũ giám thị chiến thuyền Giang Đông, một chiếc thuyền tuần tra hướng chủ thuyền mà đi, còn cách chủ thuyền mấy trăm bộ, bọn họ lại bị đạo phòng tuyến thứ hai ngăn cản, quân hầu lấy ra bài và ám hiệu trạm gác, lúc này mới nói:
- Sứ giả Giang Đông đến đây cầu kiến Hán vương điện hạ, xin thay ta thông báo.
- Xin chờ tại đây!
Thị vệ đội thuyền của Lưu Cảnh chạy tới chủ thuyền.
Lúc này Hán vương Lưu Cảnh đang ở trong khoang thuyền nghe Cam Ninh bẩm báo, vào bảy ngày trước, Cam Ninh dẫn một vạn quân đội đổ bộ tại Kinh Khẩu, thành công chiếm lĩnh Kinh Khẩu, cắt đứt liên hệ giữa Kiến Nghiệp và Ngô quận, nhưng khiến Cam Ninh cảm thấy kinh ngạc đó là, quân Giang Đông cũng không có phản công Kinh Khẩu, tựa hồ thầm chấp nhận chiến lược của quân Hán đối với Kinh Khẩu, điều này vô cùng ngoài dự liệu của y.
Lưu Cảnh khoanh tay nghe Cam Ninh bẩm báo xong, thản nhiên cười nói:
- Chuyện này cũng không khó lý giải, quân Giang Đông binh lực hữu hạn, bọn họ chỉ biết đặt quân đội ở địa phương trọng yếu nhất, đối phó với kẻ thù trọng yếu hơn, nếu ta là Tôn Quyền, ta cũng sẽ từ bỏ Kinh Khẩu.
- Điện hạ nói là Kinh Khẩu không trọng yếu?
- Kinh Khẩu đương nhiên trọng yếu, Kinh Khẩu rơi vào tay giặc, quận Bì Lăng cũng sẽ khó giữ, tin rằng Tôn Quyền rõ ràng điểm này, chỉ có thể nói, Kinh Khẩu ở trong lòng y so ra kém trọng yếu hơn Kiến Nghiệp, cũng không trọng yếu bằng Ngô huyện, trước khi không nắm chắc khả năng đoạt lại Kinh Khẩu, y chỉ có thể lựa chọn tạm thời buông tha Kinh Khẩu.
Cam Ninh gật gật đầu, y hơi hiểu được ý tứ Hán vương, lúc này, y ngẫm nghĩ một chút lại nói
- Ở phía nam quận Bì Lăng, còn có tám vạn dân phu đang đào kênh, theo tình báo vừa mới lấy được, dân phu ngày đó cũng không có bỏ chạy, vẫn như trước dưới sự giám thị của Giang Đông lao động, ty chức chỉ cần phái một chi tinh binh xuôi nam, sẽ lập tức giải cứu ra những dân phu này, không biết điện hạ có chuẩn cho ty chức dụng binh?
Lưu Cảnh hơi hơi mỉm cười,
- Dù sao về sau ta cũng muốn tổ chức sức dân khai thác kênh đào, cứ dứt khoát để Tôn Quyền thay ta hoàn thành công trình này đi, vậy có gì không tốt?
- Nếu như là vậy, chỉ sợ còn phải đợi thêm nửa tháng mới có khả năng khai thác xong.
- Chúng ta sẽ ở đây chờ!
Lưu Cảnh hời hợt nói.
Cam Ninh khom người thi lễ,
- Dạ! Ty chức tuân lệnh.
Cam Ninh đang muốn cáo từ rời đi, lúc này thị vệ ở cửa miệng khoang thuyền bẩm báo,
- Khởi bẩm điện hạ, sứ giả Giang Đông Nghiêm Tuấn cầu kiến điện hạ.
Sứ giả Giang Đông đến đều nằm trong dự liệu của Lưu Cảnh, hắn trầm tư chốc lát, nói với chủ bạc Khích Chính:
- Khích chủ bạc thay ta tiếp đãi y trước đi, cứ nói ta đang thương nghị quân tình quan trọng, nhất thời không rời được.
Khích Chính đứng dậy thi lễ, bước nhanh đi, lúc này, Cam Ninh ở một bên nhỏ giọng nói:
- Điện hạ, Giang Đông nhất định là tới cầu hòa, không bằng đừng gặp!
Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:
- Không nên không phóng khoáng như vậy, có gặp y hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến sách lược của chúng ta, hơn nữa y tới cũng đúng lúc, dù sao ta cũng cần bày ra một thái độ, thủ tín với các quan lại và quân dân.
Đề xuất Voz: Em, nước mắt và mưa