Chương 1152: Sự chân thành rung động lòng người.

Chương 1152: Sự chân thành rung động lòng người.

Khi đứng trước khủng hoảng của bộ máy chính quyền, người bề trên thường sẽ hiềm nghi những người thân thuộc, đây là định luật khó phá từ thời xưa, Tôn Quyền cũng không ngoại lệ.

Các đại thế gia của Ngô Quận và quận Hội Kê vì lợi ích gia tộc mà vứt bỏ Giang Đông, Tôn Quyền càng thêm ngờ vực cấp dưới. Y không tiếc khởi động Mỏ ưng một lần nữa ở Giang Đông, đây là cơ cấu điều tra bí mật, cơ cấu này bị quan dân Giang Đông căm ghét đến tận xương tủy.

Từ sau khi Vương Ninh bị xử tử, mỏ ưng liền bị giải tán, nhưng không lâu trước đây, Tôn Quyền lại bí mật khởi động lại cơ cấu điều tra bí mật này, cũng bổ nhiệm Triệu Kiên làm Giáo Úy Mỏ ưng.

Gia Cát Cẩn là trọng thần đầu tiên bị giám thị, y bị Tôn Quyền hoài nghi căn nguyên là đưa con đi Giao Châu, cho đi làm con trai thừa tự của Gia Cát Lượng. Chuyện này thực ra cũng chẳng phải chuyện lớn gì, Gia Cát Lượng không có con trai, huynh trưởng đưa đứa con của mình làm con thừa tự của em trai mình cũng là điều bình thường.

Nhưng lúc Gia Cát Cẩn làm chuyện này lại không đúng lúc, lại đúng vào lúc Giang Đông rơi vào nguy hiểm. Hơn nữa Tôn Quyền cầu cứu Giao Châu, Giao Châu lại duy trì trầm mặc không phản ứng. Điều này khiến Tôn Quyền căm tức, y hoài nghi Gia Cát Cẩn chuẩn bị rời khỏi Giang Đông đến Giao Châu.

Kỳ thật Tôn Quyền đoán không sai, Giang Đông càng ngày càng rơi vào tình thế nguy hiểm, đã không còn bao nhiêu người nguyện ý hi sinh vì Giang Đông. Hơn nữa Giang Đông trở nên vô cùng hiếu chiến, vùi lấp nhân dân dưới khói lửa chiến tranh, không chỉ có thế gia vứt bỏ Giang Đông, mà dân chúng bình thường cũng hận thấu xương. Trong tình huống như vậy, quan văn luôn coi danh dự như sinh mạng sao có thể đẩy hậu nhân vào một chính quyền hủy diệt lý tưởng, khát vọng chứ?

Năm đó Đổng Trác, Lý Thôi lần lượt tạo phản, khiến phương bắc đại loạn. Tào Tháo lợi dụng Thiên tử ra lệnh cho chư hầu, khiến cho đám văn nhân danh sĩ vô cùng phản cảm. Mà chính quyền của Viên Thiệu tràn ngập nguy cơ, mà chính quyền Giang Đông lại như ánh mặt trời đang lên đỉnh, an toàn trù phú và đông đúc. Tôn Sách Tôn Quyền chiêu mộ nhân sĩ, khiêm tốn hấp dẫn ánh mắt của bao người cũng khiến cho Gia Cát Cẩn không kìm được đầu quân gia nhập Giang Đông.

Gần hai mươi năm qua đi, Giang Đông sụp đổ do quyết sách sai lầm của Tôn Quyền, sụp đổ dưới sự tranh quyền đoạt lợi của gia tộc Tôn thị. Hôm nay, ngọn lửa lí tưởng trong lòng Gia Cát Cẩn đã tắt, tính mạng của y và thân quyến bị uy hiếp, khiến cho tâm của Gia Cát Cẩn sao có thể không lạnh, sao có thể tiếp tục muốn báo đáp Giang Đông, chỉ là chính y cũng không biết nên đi đâu?

Sáng hôm nay, Gia Cát Cẩn nhận được một bức thư mật của Gia Cát Lượng, mời y đến Giao Châu tránh nạn. Lúc này Gia Cát Cẩn mới biết được, kì thật Gia Cát Lượng vẫn luôn chú ý tới tình thế Trung Nguyên, biết rõ Giang Đông rơi vào nguy hiểm.

Nhưng muốn y đi Giao Châu lánh nạn lại khiến y cảm thấy do dự. Một là Giao Châu hẻo lánh khiến cho y có cảm giác mình mất mát xa rời cục diện chính trị Trung Nguyên. Hơn nữa Gia Cát Cẩn dù có trốn được nhưng vợ con y cũng không trốn thoát, bị Tôn Quyền giám sát nghiêm ngặt.

Vừa rồi, Gia Cát Cẩn nghe được từ miệng Nghiêm Tuấn ba điều kiện Lưu Cảnh yêu cầu, y liền hiểu được, chỉ còn mười ngày nữa thì sẽ xảy ra chiến tranh, y nên chuẩn bị một chút trước khi chiến tranh xảy ra.

Gia Cát Cẩn lên xe ngựa đi ra khỏi thành Kiến Nghiệp vội vàng đến huyện Mạt Lăng. Lúc này cửa thành đã đóng, Tôn Quyền có lệnh không cho bất cứ ai ra vào thành. Nhưng quan viên Giang Đông là ngoại lệ, bọn họ cần vào cung Kiến Nghiệp bàn chuyện, nhất định phải vào thành, Gia Cát Cẩn cũng không bị ngăn lại ở cửa thành.

Huyện Mạt Lăng cách Kiến Nghiệp khoảng ba dặm, giữa hai thành có một con đường lớn bằng phẳng, hai bên đường là những rừng cây rậm rạp. Đoạn đường gần thị trấn thì bắt đầu không còn rừng cây, hai bên đường xuất hiện nhiều cửa hàng, quán trọ, tửu điếm.

Đã qua canh một, xe ngựa của Gia Cát Cẩn đi về phía thị trấn, đường đi vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng lộc cộc của xe ngựa của y ra không còn bất cứ tiếng nào khác.

Không biết tại sao trong lòng Gia Cát Cẩn luôn cảm thấy bất an. Nếu Ngô hầu muốn đối phó y lúc này chính là cơ hội tốt nhất. Y không ngừng nhìn về phía hai bên rừng cây lại giục xa phu tăng tốc.

Nhưng đúng lúc này, xa phu bỗng nhiên cho xe dừng lại, Gia Cát Cẩn cả kinh, vội hỏi:

- Sao lại dừng lại, xảy ra chuyện gì?

- Lão gia, phía trước có người.

Xa phu run rẩy nói.

Gia Cát Cẩn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lập tức nguội tâm, phía trước có mười người áo đen đứng chắn, ngăn cản đường đi. Không chỉ đằng trước mà xung quanh đều có người bao vây xung quanh xe của y.

- Các ngươi là ai?

Gia Cát Cẩn bất an hỏi.

Lúc này một tên áo đen cưỡi ngựa chắp tay thi lễ nói:

- Gia Cát tiên sinh không cần phải sợ hãi, chủ nhân của chúng ta muốn mời ngài đi một chuyến.

Gia Cát Cẩn thấy lời nói của gã đúng chừng mực, trong lòng an tâm hơn liền hỏi:

- Chủ nhân của ngươi là ai, mời ta đến làm gì?

Thủ lĩnh áo đen cười nói:

- Chủ nhân của ta là ai, tiên sinh gặp sẽ biết, nếu tiên sinh không muốn đi chúng ta cũng không ép.

Gã vung tay lên, đám người áo đen chặn đường đều lui ra, thủ lĩnh áo đen áy náy nói:

- Chặn đường cũng chỉ vì muốn bảo vệ tiên sinh, không có ác ý gì, nếu tiên sinh không muốn cứ việc đi tại hạ tuyệt đối không cản đường.

Gia Cát Cẩn thấy tất cả người mặc áo đen đều đã rút lui, trên đường lớn chỉ còn lại một mình thủ lĩnh áo đen. Gã quả thực có thể rời đi bất cứ lúc nào, đi thêm chút nữa sẽ có mấy cửa hàng, Gia Cát Cẩn trầm ngâm một lát lại hỏi:

- Chủ nhân của các hạ ở đâu?

- Đi về phía tây ba dặm là đến.

Gia Cát Cẩn gật đầu:

- Nếu đã như vậy ta sẽ đi gặp chủ nhân của các hạ, mời dẫn đường.

Người áo đen cưỡi ngựa mừng rỡ, quay đầu ngựa lại nói:

- Mời đi theo ta.

Gia Cát Cẩn bảo xa phu:

- Đi theo y.

Phía trước là ngã tư, đi không đến mười bước xe ngựa liền vòng sang hướng tây, đi theo người áo đen không chút hoang mang. Gia Cát Cẩn cảm thấy đối phương không hề có ác ý, chắc có lẽ sẽ không gây thương tổn cho mình, hơn nữa y cũng tò mò, rốt cuộc là ai muốn gặp mình.

Xe ngựa đi được ba dặm, đường dần tới gần Trường Giang, xa xa chỉ thấy một chiếc thuyền lớn ở bờ sông, Gia Cát Cẩn nhớ rõ đó là một bến tàu bỏ hoang sao có thể đậu một chiếc thuyền lớn như vậy?

Xe ngựa dừng trước thuyền lớn, Gia Cát Cẩn xuống xe, ánh mắt nghi ngờ nhìn chiếc thuyền, người áo đen chắp tay cười nói:

- Chủ nhân của tại hạ chờ ở trên thuyền, mời tiên sinh lên thuyền.

Do dự một chút, Gia Cát Cẩn cuối cùng cũng đi theo người áo đen lên thuyền. Chỉ thấy trong khoang thuyền đèn đuốc sáng ngời, một thanh niên mặc áo dài đầu đội kim quan mỉm cười nhìn mình.

- Điện hạ.

Gia Cát Cẩn sợ ngây người, nam tử trước mắt chính mình lúc này không ngờ là Hán Vương Lưu Cảnh, trong lòng y mờ mịt, ngơ ngác đứng đó.

Lưu Cảnh cười khẽ nói:

- Muộn như vậy rồi còn mời Gia Cát công đến đây, thật xin lỗi.

Gia Cát Cẩn lúc này mới bừng tỉnh, chân tay y có chút luống cuống tiến lên thi lễ nói:

- Tham kiến điện hạ.

Tay Lưu Cảnh chỉ về chiếc bàn bên cạnh cười nói:

- Nếu Gia Cát công không vội trở về, vậy chúng ta nói chuyện một chút đi.

Gia Cát Cẩn gật đầu, ngồi xuống bên cạnh bàn nhỏ, thị vệ tiến lên dâng trà, Lưu Cảnh nâng trà lên cười nói:

- Ta thấy Gia Cát công là người biết thời thế, do thám của ta bẩm báo lại, Gia Cát công một mình quanh quẩn ở ngoài cung Kiến Nghiệp, hình như có tâm sự. Cho nên ta mới mời tiên sinh đến đây mà không hề báo trước mong tiên sinh thứ lỗi.

Gia Cát Cẩn lúc này mới biết, thì ra nhất cử nhất động của mình quân Hán đều nắm bắt được. Nhưng y lập tức hiểu được, do thám của quân Hán cũng không phải giám thị y mà là đang giám thị cung Kiến Nghiệp, đúng lúc mình tránh ở ngoài cung Kiến Nghiệp nên bọn họ thấy được.

Nghĩ thông suốt rồi, trong lòng Gia Cát Cẩn thư thái hơn nhiều. Hơn nữa Lưu Cảnh đối với y rất khách khí, điều này cũng thỏa mãn lòng tự tôn của y.

Gia Cát Cẩn cười nói:

- Thần ở ngoài cung Kiến Nghiệp là muốn đợi Nghiêm Mạn Tài ra, hỏi thăm một chút tình huống, thần biết ba điều kiện điện hạ đưa ra rồi.

- Gia Cát công thấy ba điều kiện thế nào, Ngô hầu liệu có đáp ứng không?

Gia Cát Cẩn lắc đầu:

- Một điều kiện y cũng sẽ không đáp ứng, đừng nói đến chuyện miễn thuế ba năm, miễn thuế một năm quan phủ Giang Đông sẽ đóng cửa toàn bộ. Đầu năm, Ngô hầu mượn các đại thế gia Giang Đông hai trăm nghìn thạch lương thực, chỉ chờ vào tô thuế để trả lại. Y không tăng thuế đã là tốt lắm rồi còn muốn y miễn thuế, có giết y y cũng sẽ không đồng ý.

Lưu Cảnh thấy Gia Cát Cẩn dùng loại giọng điệu “Giết y” này trong lòng liền cảm thấy buồn cười. Có thể thấy oán niệm của Gia Cát Cẩn đối với Tôn Quyền sâu đậm thế nào, hắn cũng biết việc Gia Cát Cẩn bị Tôn Quyền giám thị, nhưng Lưu Cảnh không nhắc tới chuyện này, vẫn cười bình tĩnh như cũ:

- Điều kiện thứ hai và thứ ba thì sao?

- Điều kiện thứ hai là trả tự do cho dân chúng Giang Đông, không ngăn trở bọn họ, nếu thật sự trả lại tự do, không đến nửa năm dân chúng Giang Đông sẽ chạy trốn hết, có thể đến Kinh Châu để bớt bị lao dịch, tô thuế. Làm gì có ai nguyện ý ở lại Giang Đông chịu đựng tô thuế nặng nề, đến da cũng không còn, đến lông cũng phải mang ra? Dân chúng Giang Đông chạy hết, binh lính cũng sẽ trốn hết, như vậy Giang Đông cũng sẽ không còn. Mà điều thứ ba càng không có khả năng đáp ứng, điều thứ hai có lẽ còn được cân nhắc, điều thứ ba trực tiếp đuổi Tôn Quyền xuống, khôi phục lại quận huyện, chính quyền Giang Đông không còn, chuyện vứt bỏ tính mạng này Tôn Quyền sao có thể làm.

Gia Cát Cẩn phân tích rất hợp với ý của Lưu Cảnh, Lưu Cảnh đương nhiên biết Tôn Quyền sẽ không đáp ứng, hắn mới cho y thời gian mười ngày, cho quan viên Giang Đông cơ hội lựa chọn, chính là hi vọng những hiền lương chi thần như Gia Cát Cẩn có thể sẵn sàng góp sức vì mình.

Lưu Cảnh chậm rãi nói:

- Có người nói ta tấn công Giang Đông lần này chính là để báo thù. Năm đó Giang Đông tấn công Kinh Châu ý đồ thâu tóm Kinh Châu, hôm nay chỉ là ngược lại. Thực tế không phải cùng một chuyện, lần này ta tấn công Giang Đông là muốn thống nhất phía nam, đi bước đầu tiên trong việc thống nhất thiên hạ, để dân chúng toàn thiên hạ có thể nghỉ ngơi lấy sức, để Đại Hán có thể phục hưng. Khát vọng của ta cũng là khát vọng của bao nhiêu người có lí tưởng, ta tin tưởng hoài bão trong lòng Gia Cát tiên sinh cũng giống ta. Tận mắt thấy Giang Đông đã không còn hi vọng, Gia Cát tiên sinh vì sao còn tiếp tục ở lại để bị dân chúng Giang Đông oán hận, đi ngược lại lòng dân.

Gia Cát Cẩn cúi đầu, một lúc lâu sau thở dài nói:

- Thần sớm đã nản lòng thoái chí với Giang Đông, cũng không muốn tiếp tục tận trung với Tôn Quyền. Hôm nay đệ đệ thần viết thư mời thần đến Giao Châu lánh nạn, thần đã dao động, chỉ có điều người nhà bị giám sát, không thể thoát cho nên vẫn đang lo lắng.

- Đi Giao Châu lánh nạn?

Lưu Cảnh lắc đầu:

- Đi Giao Châu quá xa, cũng cách xa Trung Nguyên, cách xa cơ hội phục hưng Đại Hán, Gia Cát công sao lại lựa chọn không sáng suốt như vậy.

Gia Cát Cẩn cúi đầu một lúc lâu sau không nói, y sao có thể muốn đi Giao Châu, nhưng không thể mở miệng. Lưu Cảnh hiểu được tự tôn của người đọc sách, thành khẩn nói với y:

- Nếu Gia Cát công nguyện ý gia nhập vào việc phục hưng Đại Hán, chức Lễ Bộ Thừa sẽ do tiên sinh đảm nhiệm.

Lưu Cảnh đã cho Gia Cát Cẩn mặt mũi, Gia Cát Cẩn sao có thể cự tuyệt, hơn nữa còn là chức Lễ Bộ Thừa, trong lòng y kích động, đứng dậy thi lễ với Lưu Cảnh:

- Vi thần Gia Cát Cẩn nguyện vì đại nghiệp phục hưng Đại Hán mà dốc lòng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thập Phương Võ Thánh [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN