Chương 1153: Chờ đợi.
Chương 1153: Chờ đợi.
Lưu Cảnh đưa ra kì hạn mười ngày, để phối hợp với kì hạn này, Cam Ninh cũng cho rút quân khỏi Kinh Khẩu, đại quân trở về Giang Bắc. Hàn Đương bị đánh bại lui về quận Bì Lăng lại trở về Kinh Khẩu, trấn giữ nơi chiến lược Kinh Khẩu. Nhưng trong tay y chỉ nắm giữ năm nghìn quân đôi, không thể bảo vệ được Kinh Khẩu.
Vì thế, Hàn Đương đã vài lần viết thư cầu cứu Tôn Quyền nhưng lại không nhận được bất kì hồi âm nào, dường như Tôn Quyền không còn quan tâm đến Kinh Khẩu rồi.
Thực ra sau khi Lưu Cảnh đưa ra ba điều kiện, Tôn Quyền vẫn duy trì trầm mặc, cung Kiến Nghiệp không hề có động tĩnh gì, không tiếp kiến ai cũng không ai biết suy nghĩ của y là gì?
Cho dù Tôn Quyền có trầm mặc nhưng đây là đoạn thời gian ngắn ngủi trước khi giông bão đến với Giang Đông.
Sự yên tĩnh trước sóng lớn, ba điều kiện Lưu Cảnh đưa ra sớm đã truyền khắp nơi, nhà nhà đều đóng cửa phân tích ba điều kiện này. Có người cho rằng Lưu Cảnh giả bộ, đưa ra điều kiện Giang Đông không thể nào thực hiện được. Cũng có người cho rằng đây là nghĩa cử cao đẹp của Lưu Cảnh, chỉ là Giang Đông không thức thời.
Nhưng cho dù là ủng hộ hay phản đối, mọi người đều hiểu được một điều, tình hình Giang Đông hiện nay khó có thể thoát khỏi hiểm cảnh. Năm đó, Giang Đông thề quyết chí tiêu diệt Kinh Châu thống nhất phía nam. Hôm nay, ngày thống nhất phía nam ngày càng gần, vẫn là đối thủ cũ của Giang Đông Lưu Cảnh Kinh Châu, đây đúng là ông trời trêu đùa mà.
Đối với dân chúng bình thường quân Hán chiếm Giang Đông đồng nghĩa với việc bớt lao dịch, giảm tô thuế, cũng có nghĩa là bọn họ có thể được cơm no áo ấm, đàn ông trong nhà không cần đông trốn Tây tránh, nếu không thì phải chịu đựng nỗi khổ chiến tranh. Đây chính là việc bọn họ mong mỏi đã lâu, hận Giang Đông vẫn còn cố cầm cự.
Mà đối với quan lớn đại tướng, Giang Đông đứng trước nguy cơ sụp đổ khiến cho bọn họ phải đưa ra quyết định tiền đồ trong tương lai một lần nữa. Một là đến phương bắc nương tựa Tào Ngụy, hai là cùng Ngô hầu chịu chết, ba là vì tiền đồ của gia tộc mà nguyện trung thành với Hán vương. Ai cũng phải lựa chọn, nhưng rất khó quyết định, rất nhiều người vẫn còn ôm một tia hi vọng.
Hoặc là kì tích sẽ xảy ra giống như quân Tào năm đó lây lan dịch bệnh, Tào Tháo bại trong trận Xích Bích, rút khỏi phía nam. Tóm lại, không đến phút cuối cùng các quan lớn sẽ không đưa ra lựa chọn.
Thời gian ngày lại qua ngày, tình hình ở Giang Đông được tình báo của quân Tào nhanh chóng truyền đến Nghiệp Đô, đặt lên trên bàn của Tào Tháo.
Trong cung Đồng Tước ở Nghiệp Đô, Tào Tháo đưa tin tức mới nhất cho quân sư Trình Dục, cười nói:
- Trọng Đức xem một chút đi. Đây là tin tức mới nhất của Giang Đông, bây giờ rất thú vị.
Trình Dục nhận lấy tin tức, nhìn qua một lần lại đưa cho Tào Phi ở bên cạnh, cười với y, nói:
- Thế tử nghĩ gì về chuyện này?
Tin tình báo này là do Tào Phi báo cáo cho phụ thân, y sớm đã biết rõ, y thấy Trình Dục cho mình cơ hội mở miệng, thuận tiện nói:
- Con nghĩ đây là Lưu Cảnh giả bộ, muốn cho mình một lí do hợp lý để đánh Giang Đông, mới nói chuyện vượt qua giới hạn, mà thực tế Tôn Quyền không thể thực hiện được ba điều kiện này.
Tào Tháo gật đầu:
- Ta nói không sai mà, đây đúng là Lưu Cảnh lấy cớ, không muốn bị nói là ỷ mạnh hiếp yếu. Năm đó ta xuất binh đánh Kinh Châu cũng cần thiên tử hạ chiếu đồng ý, tuy rằng hiện tại nhiều người đã quên mất thiên tử, có thiên tử hay không thì cũng không ảnh hưởng gì đến chiếu thư. Nhưng Lưu Cảnh là người thống trị đích thực của Hán triều, xuất quân đối với hắn vẫn rất quan trọng. Hắn chỉ trích Tôn Quyền đi quá giới hạn cũng không cho y cơ hội sửa lại, đây rõ ràng là đả kích ta, không để cho ta có cơ hội giúp Tôn Quyền.
Trình Dục cười nói:
- Ngụy Công muốn giúp Tôn Quyền một tay?
Tào Tháo cười khổ môt tiếng nói:
- Năm ngoái ta vì bảo vệ Tôn Quyền không tiếc dốc hết binh lực quốc gia đối đầu với Lưu Cảnh ở Hợp Phì, chỉ cần bảo vệ được Giang Đông có thể tạo thành thế chân vạc. Nhưng không ngờ lại thua ở trận chiến Hợp Phì, Giang Hoài thất thủ, không còn cách nào giúp đỡ Giang Đông, cũng có nghĩa là quân Hán đã bao vây được toàn bộ Giang Đông. Khi đó ta đã biết, Giang Đông không còn cách nào xoay chuyển, chuyện diệt vong chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Cho dù bây giờ ta có phong Tôn Quyền làm Ngô vương thì trừ phi có thể khiến ác tâm của Lưu Cảnh giảm bớt một chút, nhưng đối với Giang Đông cũng chẳng có ích lợi gì?
- Ý tứ của phụ thân là chúng ta buông tha cho Giang Đông sao?
Tào Phi có chút không cam lòng nói.
Tào Tháo liếc mắt nhìn y, kéo dài giọng nói:
- Không phải ta muốn buông tha cho Giang Đông, mà Giang Đông đã rơi vào con đường diệt vong, ta căn bản không thể xoay chuyển trời đất, ta sao có thể không hiểu rõ thế cục?
Trong giọng nói của Tào Tháo có chút không vừa lòng, Tào Phi vội vàng nói:
- Ý của con là, phụ thân cũng cần đưa ra ý kiến, cho dù không giúp được Giang Đông thì ít nhất cũng phải thể hiện cho người trong thiên hạ thấy.
Những lời này có chút đạo lý, Tào Tháo lại hỏi Trình Dục:
- Trọng Đức thì sao?
Trình Dục khẽ mỉm cười:
- Vi thần cảm thấy, tốt nhất không nên tỏ thái độ gì, lời nhiều dễ sai, có vài lời không nói vẫn tốt hơn.
Tào Phi cực kì không vừa lòng, y nhìn Trình Dục:
- Giang Đông xảy ra chuyện, chúng ta lại không tỏ thái độ gì, đây chẳng phải là lừa mình dối người sao? Như vậy sẽ khiến thiên hạ cho rằng chúng ta yếu thế, thỏa hiệp với Lưu Cảnh. Hôm nay chúng ta không giúp đỡ Giang Đông, sau này ai sẽ giúp đỡ chúng ta?
- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó.
Tào Tháo giận dữ mắng, cắt đứt lời Tào Phi. Tào Phi không dám nói tiếp nữa, chỉ oán hận cúi đầu, trong lòng thầm mắng Trình Dục.
Tào Phi nghe không hiểu ý của Trình Dục, Tào Tháo lại hiểu, Trình Dục muốn lão không được sớm bày tỏ thái độ, Tôn Quyền đã không được nhân dân ủng hộ, thống nhất phía nam là ý của toàn dân. Nếu lão trong lúc này ra sức ủng hộ Tôn Quyền, nếu không cứu được Tôn Quyền có khi còn bị kéo xuống nước. Duy trì trầm mặc, tỏ vẻ không biết việc này là lựa chọn tốt nhất hiện nay, chuyện còn lại để sau hãy tính.
Tào Tháo và Trình Dục liếc nhau, hai người đều ngầm hiểu đối phương cùng mỉm cười, bọn họ đều nghĩ đến một chuyện.
Lúc này, Tào Tháo trừng mắt với Tào Phi, lựa chọn Tào Phi khiến lão vô cùng hối hận, đã ba lăm ba sáu tuổi, đầu óc người lãnh đạo còn đơn giản như vậy, nếu mình qua đời, y sao có thể là đối thủ của Lưu Cảnh.
Tào Tháo càng nghĩ càng tức, lại chất vấn Tào Phi:
- Xuất đinh lệnh phát triển thế nào, sao con lại không bẩm báo với ta?
Tào Phi thầm giật mình, y sợ phụ thân hỏi chuyện Xuất đinh lệnh, phân điền vứt bỏ nô, chuyện này ảnh hưởng đến quyền lợi của vô số quý tộc, quan địa phương mâu thuẫn, căn bản là không thi hành. Chuyện này đã xảy ra hơn nửa năm, y vốn không giải quyết được, không nghĩ trong lúc mấu chốt này phụ thân lại hỏi chuyện này, khiến y không biết trả lời thể nào?
Nhưng phụ thân đang trừng mắt nghiêm nghị nhìn y, khiến cho Tào Phi không thể lảng tránh, y kiên trì nói:
- Xuất đinh lệnh liên quan đến rất nhiều người, không phải chỉ có một mệnh lệnh của phụ thân là có thể giải quyết, cũng không phải mấy tháng có thể hoàn thành, con cần thời gian.
- Hừ, cái gì mà cần thời gian, ta nghĩ ngươi căn bản không muốn làm việc này.
- Con đương nhiên muốn làm, nông dân tự canh tác quá ít, đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tài lực của chúng ta. Lương thực vụ chiêm vừa qua tuy bội thu nhưng thuế so với năm trước giảm ba phần, đương nhiên có liên quan đến việc rất nhiều dân chúng bỏ trốn. Nhưng nguyên nhân chính là gia đình quyền quý giấu nhiều nhân khẩu, khiến cho số hộ nông dân tự canh tác so với mười năm trước đã giảm một nửa. Con biết đây là gốc rễ của giang sơn cho nên cũng rất lo lắng nhưng thật sự cần thời gian.
Tào Tháo sắc mặt hòa hoãn một chút:
- Con biết vấn đề nghiêm trọng, ta cũng không trách móc con, nhưng con nhất định phải cho ta một kế hoạch và thời gian cụ thể, ta muốn biết con chuẩn bị thế nào, cần bao nhiêu thời gian?
Tào Phi bất đắc dĩ đáp:
- Vậy con xin thối lui trước.
- Đi đi
Tào Tháo phất tay cho Tào Phi lui xuống.
Tào Phi đứng dậy chậm rãi lui ra, nhìn đứa con đi xa, Tào Tháo thở dài một tiếng, lo lắng nói với Trình Dục:
- Trọng Đức, ta bây giờ rất lo lắng, có phải ta chọn sai thế tử rồi không, có lẽ ta nên để đứa con trai thứ ba kế thừa sự nghiệp của ta mới là sáng suốt.
Trình Dục ngầm cười khổ trong lòng, nói với Tào Tháo:
- Nếu Ngụy công đã đưa ra lựa chọn, cũng đừng dễ dàng thay đổi, nếu không sẽ dao động nền tảng quốc gia. Mặc dù thế tử về phần chính trị và thế cục suy nghĩ không bằng Lưu Cảnh, nhưng ít ra y rất chăm chỉ. Hơn nữa việc Xuất đinh lệnh thần cũng biết một phần, người phản đối rất nhiều, hơn nữa quân đội phản đối mãnh liệt, quan địa phương cũng cực lực phản đối, không muốn đắc tội với thế gia. Cho nên thế tử làm chuyện này cũng rất mất sức, loại việc thu đất bỏ nô, Lưu Cảnh phải dùng thời gian mười năm mới có hiệu quả, huống chi lợi ích chủ yếu của Tào Ngụy thâm căn cố đế, lời nói của vi thần không dễ nghe,... Cuối cùng chỉ sợ giống như việc Tôn Quyền mở kênh đào.
Trình Dục nói rất hàm súc, Tào Tháo lại hiểu được, thi hành Xuất đinh lệnh, cuối cùng là để Lưu Cảnh được lợi, Tào Tháo cũng bất đắc dĩ, chỉ thở dài nói:
- Năm đó ta cũng không có cách nào làm dao động quyền lợi của đám quan lớn, mới dùng phương pháp thỏa hiệp để xử lí, cho quân đội đồn điền, giải quyết việc thiếu lương thực. Nhưng thỏa hiệp không phải kế sách trị tận gốc, ta hi vọng trước khi ta tạ thế có thể đem chuyện chưa hoàn thành giải quyết nốt, xem ra, hết hi vọng rồi.
Trình Dục thấy Tào Tháo là người trong cuộc có chút mê muội, liền không kìm nổi nhắc nhở lão:
- Sự lo lắng của Ngụy công hẳn nên là mối họa giặc ngoại xâm chứ không phải là lo lắng trong đất nước.
Trình Dục nói một câu thức tỉnh Tào Tháo, lão lập tức tỉnh ngộ, họa lớn trước mắt của lão là Lưu Cảnh, nếu như cưỡng ép tiến hành Xuất đinh lệnh khiến Tào Ngụy nội chiến, chính là cơ hội tốt nhất để Lưu Cảnh tiến đánh Tào Ngụy, lão suýt nữa đã đảo lộn điều tất yếu và thứ yếu rồi.
Lão lại hỏi:
- Vậy theo quân sư, ta nên ứng đối thế nào với lần Giang Đông thay đổi này?
Trình Dục cười nói:
- Vì sao Ngụy công đem con gái gả cho Lưu Cảnh?
Tào Tháo rốt cục gật đầu:
- Ta hiểu ý tứ của quân sư, bất biến ứng vạn biến, nắm chặt thời gian khôi phục thực lực.
Trình Dục ý vị thâm trường nói:
- Lưu Cảnh đã đồng ý với chúng ta chung sống hòa bình hai năm, thần nghĩ lần này hắn cũng sẽ suy nghĩ cặn kẽ, nếu lần này thần không đoán sai, sau khi quân Hán chiếm được Giang Đông, mục tiêu tiếp theo chính là Lưu Bị Giao Châu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Đại Phản Tặc