Chương 1204: Trách nhiệm thuộc về ai.
Chương 1204: Trách nhiệm thuộc về ai.
Tào Chân, Trình Dục lần lượt bước vào phòng chính, Tào Chân liếc mắt nhìn trấy Tào Thực bên cạnh Ngụy công, trong lòng không khỏi ngẩn ra, sao Tào Thực lại ở chỗ này? Nhưng Tào Chân không rảnh nghĩ nhiều, tiến lên quỳ xuống thi lễ;
- Ty chức tham kiến Ngụy công!
Lúc này, Trình Dục cũng tiến vào, thi lễ với Tào Tháo, Tào Tháo khoát tay cười nói:
- Hai vị mời ngồi!
Hai người ngồi xuống, ánh mắt Tào Tháo chuyển đến trên người Tào Chân, lão rất muốn biết, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, quân Hán sẽ không vô duyên vô cớ phát động tiến công, cho dù là khiêu khích, cũng sẽ tìm một cái cớ, vậy cái cớ này là gì?
Tào Chân hiểu rõ mọi chuyện xảy ra, liền báo cáo với Tào Tháo:
- Khởi bẩm Ngụy công, lần xung đột này với quân Hán, chủ yếu là quân Hán đã tìm được một cái cớ.
- Cái cớ gì?
Tào Tháo vội cắt ngang lời truy vấn.
- Là vì con trai của Nhạc Quần Nhạc Dịch dẫn một đội binh lính tuần tra các thương đội, phát hiện có thương đội cất chứa binh khí, phạm lệnh cấm, nên bắt giữ thương đội này, không nghĩ tới thương đội này chính là Tương Dương Thái Gia thương đội, kết quả chọc giận Diệp thành chủ Thái Tiến, y liền tập kích Tào quân trinh sát tuần tra, khi Nhạc Quần tìm y đòi người, bị trúng mai phục, hai bên liền bạo phát chiến tranh kịch liệt, kết quả quân Hán chiếm lĩnh Côn Dương huyện.
- Lời ngươi nói là thật?
Tào Tháo lại hỏi.
- Đây là Nhạc Quần bẩm báo với ty chức, ty chức cũng đã điều tra qua, hẳn là sự thật.
Lúc này, Trình Dục bên cạnh lại hỏi:
- Vậy thương đội bị bắt có bao nhiêu người, hàng hóa vận chuyển là gì? Có bao nhiêu hàng hóa?
- Hồi bẩm quân sư, có khoảng hơn mười người, nghe nói là vận chuyển tơ lụa, có hơn ba trăm con la vận chuyển hàng hóa.
Tào Chân có chút bất an, y cảm thấy Trình Dục đang hoài nghi điều gì, chẳng lẽ Nhạc Quần còn điều gì giấu diếm?
Tào Tháo cũng cảm thấy Trình Dục đang có điều hoài nghi, liền hỏi:
- Quân sư cảm thấy có chỗ nào không ổn?
Trình Dục cười cười nói:
- Ta chẳng qua là cảm thấy có một số chỗ không hợp lẽ thường, là ta quá lo lắng.
- Quân sư không ngại nói thử.
- Vấn đề đầu tiên chính là vì sao thương đội này lại vận chuyển hàng cấm, bọn họ biết rõ sẽ bị tra xét, sao lại còn vận chuyển vĩ khí, hơn nữa họ cũng chỉ có hơn mười người, ta không hiểu ý đồ mang theo hàng cấm của họ?
- Có thể bọn họ cảm thấy trên đường không an toàn, nên mang theo phòng thân.
- Nếu cảm thấy không an toàn, vậy không nên mang theo có mười người, còn phải chăm sóc cho ba trăm con la, ta cảm thấy quá ít người, hơn nữa nghe Tào tướng quân nói, dường như sau mọi chuyện mới biết họ là thương đội Thái Gia, nhưng theo lẽ thường, khi những người này bị bắt đều phải hô lên thân phận của bọn họ, ta cảm thấy có chút kỳ quái.
Lúc này, Tào Thực ngồi bên cạnh, hừ lạnh nói:
- Quân sư, một chút cũng không kỳ quái, là Nhạc Dịch muốn chiếm hàng hóa của người ta, hàng có giá trị cao, gã nổi lòng tham, dùng lệnh cấm vu oan đối phương, Thái Tiến liền lợi dụng cơ hội này gây xung đột.
Tào Chân khẩn trương;
- Tam công tử, người không nên xuyên tạc như vậy!
Tào Thực lờ đi lời của y, nói với phụ thân:
- Khởi bẩm phụ thân, con ở Hứa Đô cũng có nghe nói, Nhạc Quần thu phí cao đối với các đội thương thuyền lui tới ở Côn Dương, thương nhân đối với việc này oán than dậy trời, phụ thân nếu muốn biết thực hư, rất đơn giản, truyền đội thương nhân kia đến hỏi liền biết, bất quá, ta đoán là bọn họ đã bị giết người diệt khẩu rồi.
Tào Thực oán hận Tào Chân thay thế vị trí của Hạ Hầu Đôn, đến giám thị mình, hôm nay nhân cơ hội này, liền không chút do dự ném đá xuống giếng, sắc mặt Tào Chân trắng bệch, nếu lời Tào Thực là thật, chỉ sợ ngay cả y cũng bị liên lụy.
Tào Tháo nhìn thoáng qua Trình Dục, thấy Trình Dục cười nhạt, trong lòng lão đột nhiên hiểu ra, chỉ sợ ý tứ của Trình Dục cũng chính là như vậy, chỉ là bị con mình nói trúng, Tào Tháo trầm ngâm một chút nói với Tào Chân:
- Chuyện này sợ có chút kỳ lạ, nhất định phải tra ra manh mối, không được phép giấu diếm điều gì.
Trong lòng Tào Thực thầm than một tiếng, phụ thân vẫn là muốn buông tha cho Tào Chân, Tào Chân cũng như trút được gánh nặng, lau mồ hôi trên trán, đứng lên nói:
- Ty chức sẽ điều tra rõ ràng.
Tào Chân vội vàng rời khỏi, lúc này, Trình Dục chậm rãi nói:
- Kỳ thật cho dù cho Nhạc Quần có hành vi không chính đáng, bắt người cướp của các đội thương thuyền, nhưng cũng không thể trở thành lý do khiến cho quân Hán vượt biên bắt giữ quân lính tuần tra, hai chuyện này hoàn toàn bất đồng, cho nên rõ ràng là quân Hán khiêu khích trước, quân Hán làm trái với bản hiệp nghị, Ngụy công hẳn là phải chủ động lên án Lưu Cảnh, để tránh rơi vào tình trạng bị động.
Đang đàm luận, có thị bệ bẩm báo:
- Khởi bẩm Ngụy công, Hán vương phái sứ giả tới gặp!
Tào Tháo và Trình Dục ngơ ngác nhìn nhau, động tác của Lưu Cảnh thật nhanh, tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì chiếm được lợi thế)
Không bao lâu, thị vệ mời sứ giả Hán vương mời vào tiền đường, sứ giả chính là chủ bạc (chức quan chuyên quản lý công văn) của Lưu Cảnh - Khích Chính, Khích Chính tiến lên khom người thi lễ:
- Khích Chính tham kiến Ngụy công!
- Hóa ra là Khích Chính tiên sinh, đã lâu không gặp, mời ngồi!
Tào Tháo mỉm cười mời Khích Chính ngồi, lại lệnh cho thị vệ dâng trà, hỏi hắn:
- Hán vương điện hạ khỏe chứ?
- Hồi bẩm Ngụy công, Hán vương điện hạ vẫn khỏe, Tào phi cũng khỏe, Hán vương có chút lễ vật lệnh ta dâng cho Ngụy công, là tâm ý của vãn bối.
Một gã thị vệ đặt một cái hộp gỗ mạ vàng lên bàn, Khích Chính mở hộp ra, bên trong đều là đông trùng hạ thào vô cùng quý giá, Khích Chính cười nói:
- Đồng trùng hạ thảo này được đưa tới từ cao nguyên Thanh Hài, do người Khương hiến cống cho Hán vương điện hạ, điện hạ dâng cho Ngụy quốc sắc thuốc, để khôi phục sức khỏe.
Tuy rằng song phương vẫn trong trạng thái đối địch, nhưng Lưu Cảnh vẫn không quên lễ nghĩa đối với cha vợ, khiến cho Tào Tháo cũng cảm thấy vui mừng, lức trước, lão nhận được thư của nữ nhi, biết Lưu Cảnh đối đãi với nữ nhi vô cùng tốt, không có thành kiến, vương phi cũng khoan dung, điều này làm cho Tào Tháo bớt lo lắng.
Tào Tháo vui vẻ nhận lấy đông trùng hạ thảo, lại cười nói:
- Hán vương biết ta đến Hứa Đô sao?
- Hán vương điện hạ nói, Ngụy công nhất định sẽ đến.
Tào Tháo gượng cười hai tiếng, nhưng trong lòng thầm nghĩ ‘Lưu Cảnh thế nhưng lại đoán trước lại phu sẽ đến, cho thấy xung đột ở Nam Dương vẫn còn có thể khống chế, vậy cũng không cần quá mức lo lắng. ’
Lúc này, Trình Dục bên cạnh cười nói:
- Khích tiên sinh chắc vì xung đột ở Côn Dương mà đến Hứa Đô?
- Cũng không hẳn!
Khích Chính lắc đầu, nghiêm nghị nói:
- Ta là vì xung đột ở Diệp thành mà đến Hứa Xương.
Mặc dù là cùng một việc, nhưng địa điểm xảy ra lại khác nhau, tính chất sự việc liền cũng khác nhau, Khích Chính hiển nhiển trên nguyên tắc không chịu nhường nửa bước, lúc này, Tào Tháo cười nói:
- Côn Dương cũng được, Diệp thành cũng được, sự tình đã phát sinh, bây giờ quan trọng là phải bình ổn xung đột lần này như thế nào, không biết Hán vương điện hạ có đề nghị gì?
Tào Tháo chỉ muốn nhanh chóng giải quyết sự việc này, chuyện lớn hóa nhỏ, về phần ai đúng ai sai cũng không quan trọng, chỉ cần điều kiện của Lưu Cảnh hợp lý, lão cũng nguyện ý nhường một bước, dù sao quân Hán vẫn nắm giữ quyền chủ động.
Khích Chính hạ thấp người nói:
- Hán vương điện hạ nói, song phương đã ký kết hiệp nghị đình chiến, ngài ấy cũng không muốn phá vỡ cục diện hòa bình này, chỉ hy vọng Ngụy công có thể đáp ứng hai điều kiện, chuyện này liền kết thúc.
Lúc này, Trình Dục chợt phát hiện Tào Thực vô cùng an tĩnh, nếu là lúc trước, Tào Thực nhất định sẽ nhảy dựng lên án Lưu Cảnh vô lễ, nhưng hôm nay y trước sau không nói một lời, Trình Dục kỳ quái liếc nhìn qua Tào Thực ngồi bên cạnh, thấy vẻ mặt bình thản của y, nhưng trong mắt lại lóe lên tia hy vọng, Trình Dục có chút hiểu ra, xem ra Tào Thực vẫn chưa từ bỏ ý định.
Tào Tháo cũng không có tức giận, gật đầu:
- Khích tiên sinh mời nói, là hai điều kiện nào?
- Thứ nhất, xung đột lần này là do con trai của Nhạc Quần vu oan cho thương đội Hán quốc nhằm cướp đoạt hàng hóa, chúng ta yêu cầu thả người giao hàng, chấp thuận nhận lỗi, nghiêm trị hung thủ, và cam đoan chuyện này sẽ không phát sinh lần nữa; yêu cầu thứ hai chính là muốn Ngụy công xóa bở lệnh cấm giao dịch, chỉ có hai điều hiện này, hy vọng Ngụy công có thể sớm hồi đáp.
Dù là Tào Tháo xưa này bình tĩnh, lúc này cũng bị chọc giân, lão lạnh lùng nói:
- Nếu ta không đáp ứng, thì thế nào?
- Điều này Hán vương điện hạ không có nói tới, nhưng ta nghĩ nếu Ngụy công không chịu hợp tác, kia chỉ sợ song phương chúng ta đều không muốn nhìn thấy chuyện sẽ phát sinh, chúng ta cũng hy vọng không đi đến bước cuối cùng này.
Tào Tháo vô cùng tức giận hừ mạnh, đứng lên đi vào phòng trong, Trình Dục nhìn Tào Tháo đã đi xa, lúc này tại đại sảnh đường chỉ còn lại y và Khích Chính, Trình Dục lắc đầu nói:
- Thứ cho ta nói lời khó nghe…, Hán vương yêu cầu hơi quá đáng, tuy rằng Tào quân không kiểm soát được hành vi của lính tuần tra thương thuyền, nhưng quân Hán lại bắt giữ lính tuần tra của Tào quân, không thể nghi ngờ chính là làm cho tình hình càng thêm căng thẳng, chúng ta cảm thấy xung đột lần này là vì quân Hán vượt biên bắt người mà gây ra, mà không hẳn là do sự kiện thương nhân, Ngụy công không muốn phá vỡ tình cảm cha vợ con rể nên hy vọng có thể nhanh chóng xử lý chuyện này, vì sao Hán vương lại muốn gây khó dễ?
Khích Chính gay gắt phản bác:
- Trình quân sư tránh nặng tìm nhẹ, như thế nào coi nhẹ chuyện thương đội bị bắt giữ? Thương nhân cũng là con dân Hán quốc, nước lấy dân làm gốc, khi sinh mạng và của cải của họ gặp phải nguy hiểm, Hán quân làm sao có thể làm lơ, chủ ý của Thái quân chỉ là muốn dùng quân Tòa trinh sát để đổi lấy thương nhân, nhưng Nhạc Quần lại đem đội quân tiếp cận, vượt qua ranh giới ở sông, làm cho xung đột ngày càng gay gắt, bất kể về tình về lý đều là quân Tào quá phận, Trình quân sư sao có thể chỉ trích Hán vương?
Trình Dục trầm mặc chốc lát nói:
- Xem ra quan niệm của chúng ta khác nhau quá nhiều, rất khó đàm phán, như vậy đi! Mời Khích tiên sinh truyền lại đề nghị của Ngụy công, chuyền này chỉ có một lần, sau không được lấy chuyện này làm cớ, song phương duy trì khắc chế, mời quân Hán rời khỏi Côn Dương huyện, chuyện Tào quân bị thương vong chúng ta sẽ không so đo nữa.
Khích Chính đứng dậy chắp tay thi lễ;
- Một khi đã như vậy Khích Chính xin cáo từ.
Trình Dục tiễn Khích Chính ra cửa chính, lúc này mới vội vàng tiến vào nội đường, trong nội đường, Tào Tháo đang chờ y, trên thực tế, Tào Tháo là mượn cớ giận dữ là rời đi, để cho Trình Dục và Khích Chính tiếp tục luận đàm, nói cách khác, song phương đều không muốn nhượng bộ, nên để cho đại diện ra mặt đàm luận là thích họp nhất.
Trình Dục bước vào nội đường, Tào Tháo liền hỏi:
- Kết quả thế nào?
Trình Dục lắc đầu:
- Đều nằm trong dự liệu của ta, song phương đều không muốn nhượng bộ.
Tào Tháo trầm ngâm một chút liền nói:
- Kỳ thật yêu cầu của Lưu Cảnh cũng không quá phận, điều kiện thứ hai ta có thể đáp ứng hắn, song phương có thể tự do mậu dịch, thực tế ta cũng hy vọng giao dịch tinh thiết và lương thực của đối phương, nhưng điều kiện thứ nhất, hai bên nhất định phải thương lượng lại, hơn nữa còn phải yêu cầu quân Hán rời khỏi Côn Dương huyện, nếu không sẽ gây áp lực lớn cho vòng phòng ngự ở Hứa Đô.
Tào Thực đứng bên cạnh liền nói:
- Phụ thân, con cảm thấy không thể dung túng cho Nhạc Quần, gã xảo trá dám vơ vét tài sản của các thương đội, con gã lại trước đoạt sau cướp, nếu không nghiêm trị hạng người như vậy, thanh dnah của phụ thân đều bị bọn họ bôi nhọ.
Tào Tháo hiều dụng ý của nhi tử chỉ là muốn mượn cơ hội này đả kích Tào Chân, lão không muốn sự cố lại phát sinh, trừng phạt Nhạc Quần đương nhiên phải làm, nhưng không phải vì điều kiện của quân Hán, Tào Tháo không đề cập tới việc này, lão có chút lo lắng nói:
- Ta không biết bước tiếp theo Lưu Cảnh sẽ dùng kế sách gì để đối phó?
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Thừa Kỳ Mới Có Nghịch Tập Hệ Thống