Chương 1205: Tình hình ngày càng nguy cấp.
Chương 1205: Tình hình ngày càng nguy cấp.
Trận đại chiến Hợp Phì đã kết thúc gần hai năm, cùng với việc trở về cố hương của dân chạy nạn, đất đai phục khẩn, xây dựng thành mới tại Hợp Phì, bên bờ Nam sông Hoài cuộc sống dần được khôi phục, nhưng về mặt quân sự, quân lính hai nước Hán, Tào ở hai bên bờ sông vẫn giằng co như trước, bốn vạn quân Hán được bố trí dọc đường Thọ Xuân, Lưu Hổ làm chủ tướng.
Còn bên Tào quân có khoảng hai vạn quân, chỉ tướng vốn là Tào Chân, nhưng sau khi Tào Chân được thăng chức trở thành Dự châu đại đô đốc, chủ tướng Hoài Bắc do Vu Cấm đảm nhiệm.
Song phương Hán Tào lấy Sông Hoài làm ranh giới, Hoài Bắc thuộc về Tiếu quận, phía nam thuộc về Hoài Nam quận, hai năm qua hai bên vẫn yên bình, cho dù thủy quân của quân Hán gồm ba trăm chiến thuyền khống chế được sông Hoài, nhưng quân Hán vẫn chưa thể đổ bộ bờ bắc, một thời gian sau, sự hoảng sợ của dân chúng cũng giảm bớt, hai bên bờ sông Hoài trở nên náo nhiện hẳn, mỗi ngày người qua kẻ lại nhiều không kể xiết, đặc biệt là thương nhân từ hai bờ sông.
Tối hôm đó, huyện Nghĩa Thành của Tiếu quận vẫn sớm đóng cửa thành như mọi ngày, trên thành binh lính qua lại tuần tra, vì tuyến phòng ngự khá dài, mà quân Tào chỉ có hơn hai vạn, không thể bố trí phòng ngự ở mọi nơi, chỉ có thể phòng ngự ở một vài vị trí chiến lược quan trọng.
Huyện Nghĩa Thành cũng là một trong những vị trí chiến lược quan trọng, nơi này nằm ở vị trí có dòng Qua Thủy chảy vào của khẩu sông Hoài, Qua Thủy nối liền Tiếu huyện và sông Hoài, sông rộng nước sâu, có thể sử dụng chiến thuyền thiên thạch, chiến thuyền của quân Hán có thể từ nơi này tấn công vào Trung Nguyên, cho nên tại đây có khoảng ba ngàn quân Tào đóng giữ, phải hình thành phòng ngự tại điểm chiến lược này.
Thời gian dần trôi, cũng đã đến canh ba, bóng đêm càng thêm dày đặc, lúc này, một nhánh quân lặng lẽ tiếp cận huyện Nghĩa Thành, nhánh quân Hán này có khoảng tám ngàn người, do đại tướng Đinh Phụng thống lĩnh.
Sau khi Giang Đông bị diệt vong, Đinh Phụng cũng chính thức đầu hàng quân Hán, được Lưu Cảnh phong làm Trung Lang tướng, gia phong đình hầu, cùng với một viên tướng khác của Giang Đông trở thành trợ thủ đắc lực của đại tướng Lưu Hổ.
Đinh Phụng cách thị trấn khoảng mười dặm thống lĩnh quân Hán vượt sông Hoài, lặng lẽ tiếp cận huyện Nghĩa Thành, y dẫn quân mai phục tại một rừng cây cách Đông thành khoảng trăm bước, đợi cửa thành mở ra, sáng sớm, y liền phái trăm tên lính tinh nhuệ giả trang thành xã nông vào thành bán cá, chuẩn bị nội ứng ngoại hợp, đánh chiếm huyện Nghĩa Thành.
Vì hai bên đã ký vào hiệp nghị đình chiến, hai năm gần đây vẫn yên bình, hơn nữa huyện Nghĩa Thành cách xa Thọ Xuân, lại nằm sát biên với khu vực phòng ngự, tính cảnh giác của quân lính tuần tra không cao, không có tinh thần sẵn sàng chiến đấu, quân Tào tuần tra trên thành cũng chưa tới trăm tên.
Quân Tào trên cửa thành Đông chỉ có hai mươi tên, phụ trách việc đóng mở cửa thành, vào lúc canh ba, hai mươi tên lính Tào đang chìm trong giấc nồng, trên đầu thành chỉ có hai tên lính canh gác, bọn họ phải mở cửa thành vào đúng giờ mẹo một khắc.
Lúc này, một đội quân Tào từ thông đạo đi tới, ước chừng khoảng trăm tên lính, cầm đầu là một tên Nha tướng, hai tên lính canh gác đang nói chuyện phiếm sợ tới mức vội vàng đứng lên, Nha tướng nhìn trước nhìn sau, nổi giận nói:
- Sao chỉ có hai người, những người khác đâu?
Một tên lính sợ sệt chỉ về phía thành lâu, Nha tướng cả giận nói:
- Nửa đêm dám đi ngủ, trói lại hết cho ta!
Hai trăm binh lính vọt vào trong thành lâu, đem những tên lính ngủ say trói lại, hai mươi mấy binh lính quỳ trên mặt đất, hai tay bị trói sau lưng, bọn họ mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi nào có quy định không được ngủ vào ban đêm?
Nha tướng hừ mạnh một tiếng:
- Sau khi trời sáng sẽ xử lý các ngươi!
Y sai người dùng vải bố bịt miệng hai mươi mấy binh lính, nhốt toàn bộ vào trong thành lâu, lúc này họ mới lộ ra bộ mặt thật, không ngờ lại là quân Hán giả trang, bọn họ mở cửa thành, trên đầu thành châm một ngọn lửa.
Đinh Phụng nhìn thấy tín hiệu xa xa trên đầu thành, mừng rỡ, lập tức ra lệnh:
- Xông vào thành!
Tám ngàn quân Hán từ rừng cây xông ra ngoài, dưới sự thống lĩnh của Đinh Phụng, trực tiếp tiến vào huyện Nghĩa Thành, ba nghìn quân Tào đóng giữ trong thành còn chưa kịp phản ứng, đã trở thành tù binh của quân Hán.
Đinh Phụng lập tức thả trăm tên lính Tào, cho bọn họ trở về doanh trại chủ lực đóng ở Thái huyện báo tin.
Ngay khi quân hán công chiếm huyện Nghĩa Thành, đồng thời mấy trăm thiên thạch chiến thuyền cũng từ Hợp Phì tiến vào sông Hoài, uy hiếp bờ Bắc, bờ Nam quân Hán đã sẵn sàng cho trận đại chiến, ba vạn quân Hán toàn bộ bắt đầu chiến đấu.
Dị động của quân Hán khiến cho quân Tào ở bờ sông bên kia cũng trở nên căng thẳng, đối mặt với sự uy hiếp của quân Hán, Vu Cấm khẩn cấp hạ lệnh toàn quân tiến vào trạng thái chiến tranh, cùng lúc đó, huyện Nghĩa Thành bị quân Hán công chiếm, ba nghìn quân phòng ngự bị bắt, tin tức cũng được truyền tới Thái huyện, Vu Cấm lúc này mới ý thức được tình huống vô cùng nghiêm trọng, y lập tức gửi quân báo khẩn cấp tám trăm dặm, phái người đưa tới Hứa Đô.
Không chỉ tình huống ở sông Hoài phát sinh đột biến, ở Tịnh châu, hai vạn quân Hán vượt qua sông Hoàng Hà, đánh chiếm quận Hà Đông, quân đóng giữ tại quận Hà ĐÔng bị truy đuổi tháo chạy về phía bắc, quân Hán chiếm được quận Hà Đông, tình thế ở Tịnh châu cũng trở nên nguy cấp.
Tin tức ở Tịnh châu và Hoài bắc gần như đồng thời được đưa tới Hứa Đô, lúc này cách ngày hai bên đàm phán mới qua mười ngày, tình thế liền phát sinh đột biến, gây áp lực lớn cho Tào Tháo.
Trong đại sảnh đường, Tào Tháo khoanh tay trước ngựa đi qua đi lại, tình thế nguy cấp tại Tịnh châu và Hoài Bắc khiến cho lão vừa căm tức lại vừa lo lắng, ngay cả lão cũng không ngờ tới, phòng ngự của quân Tào không hề yếu ớt, vậy mà quân Hán lại có thể dễ dàng đột phá, lão mới đột nhiên hiểu được dụng ý thực sự của Lưu Cảnh khi gây ra trận xung đột tại Nam Dương, kỳ thật chính là đang thăm dò phòng ngự của quân Tào.
Ba tuyến phòng ngự Nam Dương, Thọ Xuân, Hà Đông đồng thời rơi vào tình thế nguy cấp, cục diện này chính là trận diễn luyện của quân Hán cho việc công Tào trong tương lai, một trận diễn luyện nho nhỏ, liền khiến cho chỗ hỏng của hàng phòng ngự hoàn toàn bại lộ.
Nhưng điều Tào Tháo lo lắng nhất hiện tại chính là, một khi Lưu Cảnh phát hiện được lỗ hỏng trong hàng phòng ngự của quân Tào, có khi nào biến trận diễn luyện này thành trận chiến chân chính, trong lòng Tào Tháo có chút hối hận, sớm biết như vậy lần trước nên chấp nhận điều kiện của Lưu Cảnh, nhanh chóng bình ỏn xung đột tại Nam Dương, mà không cần phải làm cho xung đột trở nên gay gắt hơn.
Lúc này, một tên thị vệ bẩm báo:
- Ngụy công, quân sư cầu kiến!
Tào Tháo có chút trách cứ Trình Dục, lão tin Trình Dục sớm nghĩ tới tình huống sẽ xấu đi, như vậy sao y lại không thức tỉnh mình, không khuyên giải mình nên nhanh chóng bình ổn trận xung đột đó, là một quân sư, Trình Dục lần này thật khiến người ta thất vọng.
- Mời y vào!
Tào Tháo thở dài một tiếng, kiềm chế lo lắng trong lòng, ngội lại vị trí, rất nhanh, Trình Dục vội vàng tiến vào, quỳ xuống thi lễ:
- Bái kiến Ngụy công!
- Trọng Đức, tình thế không ổn a! Quân Hán mấy hôm trước đã công chiếm quận Hà Đông và huyện Nghĩa Thành Hoài Bắc, ba trăm thuyền chiến của quân Hán đã tiến vào Qua Thủy, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến công vào Tiếu quận.tình thế Tịnh châu bên kia cũng vô cùng nguy cấp, nghe nói Triệu Van đã có mặt tại quận Hà Đông.
Tào Tháo đưa Trình Dực xem hai bức quân báo khẩn cấp, lo âu trong mắt đã không thể che dấu, Trình Dục lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, dường như những tình huống này đều nằm trong dự liệu của y, y nhìn hai bức quân báo, nói với Tào Tháo:
- Xin Ngụy công hãy yên tâm, vi thần tin tưởng đây chỉ là Lưu Cảnh muốn gây thêm áp lực cho Ngụy công, hiện tại bọn chúng vẫn chưa chuẩn bị tốt cho trận quyết chiến với Ngụy công, đây chỉ là diễn luyện, vi thần tin họ sẽ rút quân.
- Có thể chúng sẽ rút quân, nhưng ta nhất định phải đáp ứng điều kiện của bọn chúng.
Tào Tháo lúc này thật hết cách, trận xung đột này làm cho giá lương thực ở Nghiệp Đô tăng gấp ba, dân chúng oán than, điều này làm cho lão không kịp trở tay, trong lòng lão có chút hối hận, chuyện này không thể kéo dài.
Mặt khác, lão đã lệnh cho Tào Chân tra rõ chân tướng, đúng là do con trai của Nhạc quần cướp đoạt hàng hóa của cải của thương đội mà gây ra, Nhạc Dịch còn giấu người và hàng hóa ở huyện Tương Thành, Tào Tháo tức giận, bãi miễn chức quan của Nhạc Quần, bắt giam Nhạc Dịch, hiện tại tuy trong lòng Tào Tháo muốn chấp nhận điều kiện của Lưu Cảnh, nhưng cũng không muốn mất thể diện.
Trình Dục hiểu rõ tính tình của Tào Tháo, y khẽ mỉm cười nói:
- Ngụy công không cần quá lo lắng về phía Lưu Cảnh, hắn dù sao cũng là nghĩ tế của Ngụy công, hắn sẽ giữ thể diện cho cha vợ, sẽ không tăng thêm điều kiện gì, bất quá, trận diễn luyện này của quân Hán đối với chúng ta cũng chưa hẳn là chuyện xấu, có thể cho chúng ta thấy rõ lỗ hỏng của mình, chỉ cần trong thời gian tới, Ngụy công gia tăng cải tiến lỗ hỏng, đợi khi trận chiến chính thức bắt đầu, mới có thể bình tĩnh mà ứng chiến.
Tào Tháo gật đầu:
- Trọng Đức nói đúng, nhìn từ điểm này, quân Hán diễn luyện đúng là chuyện tốt, thẳng thắn mà nói, ta cũng thật không ngờ tới phòng ngự của chúng ta lại yếu kém như vậy.
Tào Tháo hiểu được nguyên do Trình Dục không khuyên giải mình, y cũng muốn nhìn một chút, xem hàng phòng ngự của Tào quân như thế nào, xem ra Trình Dục quả thật thấu triệt mọi chuyện hơn mình, nghĩ vậy Tào Tháo lại nói:
- Có thể thỉnh Trọng Đức thay ta đến Uyển thành một chuyến để chấm dứt lần nguy cấp này.
Trình Dục khom người thi lễ:
- Nguyện vì Ngụy công phân ưu!
Diệp thành, Lưu Cảnh đã đến cửa Đông của Nam Dương quận được hai ngày rồi, lúc này, Lưu Cảnh đứng trên đầu thành, ngắm nhìn hoàng hôn dần buông xuống ở phía xa xa nơi chân trời, ở những tầng mây lơ lửng, nhiều tia sáng mờ xuyên qua đám mây, nhuộm hồng đất trời.
Lưu Cảnh đã lâu không ngắm nhìn hoàng hôn, lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy hoàng hôn thật tráng lệ, khiến cho lòng hắn xức động thật lâu, Thái Tiến lặng yên đứng ở phía sau Lưu Cảnh, trong lòng y vô cùng bối rối, căn bản không chú ý tới vẻ mỹ lệ của hoàng hôn, y là được Lưu Cảnh triệu kiến, không biết Hán vương tìm y vì chuyện gì?
- Lần đầu tiên tới Kinh châu, ở sườn núi ta cũng nhìn thấy hoàng hôn như thế này.
Thanh âm Lưu Cảnh trầm thấp, đông đầy nhung nhớ, hoài niệm chuyện xưa,
- Hiện tại lại nhìn thấy cảnh hoàng hôn như vậy, giống như năm đó, nhưng lúc này hai mươi năm đã trôi qua.
- Sau hai mươi năm, điện hạ thấy hoàng hôn vẫn như nhau.
Thái gia đứng ở sau thận trọng hồi đáp.
Lưu Cảnh gật gật đầu, xoay người cười nói:
- Nghĩa phu nói không sai, con người phải hướng tới tương lai mà không phải đắm chìm vào quá khứ.
- Là ty chức vô tâm.
Lưu Cảnh không ngắm nhìn hoàng hôn nữa, hỏi y:
- Hiện tại Thái gia như thế nào?
Thái Tiến thở dài:
- Thái gia càng ngày càng trầm luân, buông tha cho con đường học vấn và võ quán, hứng thú với buôn bán, nếu cứ tiếp tục như vậy, không đến năm năm, Thái gia sẽ trở thành đại thương đứng đầu Kinh châu, tiền thì có, nhưng thanh danh của gia tộc lại bị hủy trong tay của thế hệ này.
- Vậy nghĩa phu có tính toán gì không?
Lưu cảnh lại cười hỏi.
- Ta?
Thái Tiến trầm tư một lát, lấy hết dũng khí nơi:
- Ta đang chuẩn bị xây dựng một gia tộc họ Thái khác ở Nam Dương quận, có mấy chi trong gia tộc ủng hộ ta, không biết điện hạ có ủng hộ cho ta?
- Chuyện này sao có thể hỏi ta.
Lưu cảnh cười nói:
- Tuy nhiên, một người luôn phải có lý tưởng của mình, nên quyết định con đường cho bản thân, nên kiên trì đến cùng, đời người dù sao cũng rất ngắn ngủi, có một số việc không nên do dự nhiều.
Thái Tiến yên lặng gật đầu, chuyện này y đã suy tính hai năm, đến lúc quyết định rồi.
Hai ngày sau, Lưu cảnh tiếp kiến Tào Tháo toàn quyền sứ giả Trình Dục ở Diệp thành, lức này đôi bên đã có sự ngầm hiểu, khi Trình Dục trả lại thương đội bị bắt giữ, dâng đầu Nhạc Dịch, tạo nên thành ý cho hòa đàm của đôi bên.
Trình Dục chấp thuận hai điều kiện mà Lưu Cảnh đã đề xuất lúc trước, hứa hẹn phát triển mậu dịch đôi bên, không đặt bất kỳ chướng ngại nào, cùng lức đó, Lưu Cảnh cũng đáp ứng rút khỏi các thành trì đã đánh chiếm,, khôi phục lại ranh giới đôi bên trước trận xung đột.
Vì vậy, mà quan hệ giữa hai nước Tào Hán trở nên nghiêm trọng vì trận xung đột cũng được giải quyết.
Đề xuất Voz: Sau Này...!