Chương 1206: Lại đến viếng thăm Long Trung.

Chương 1206: Lại đến viếng thăm Long Trung.

Nguy cơ phát sinh tại Diệp huyện và Côn Dương huyện quét tới như bão tố mưa giông, cuối cùng lại kết thúc như gió mát vân đạm, nhưng sức ảnh hưởng lại vô cùng sâu sắc, đợt diễn luyện này tấu lên khúc nhạc dạo đầu cho trận chiến giữa quân Hán và quân Tào, khiến cho mối quan hệ mỏng manh thông qua hiệp ước đình chiến của Tào Hán càng trở nên bất ổn và căng thẳng hơn.

Lưu Cảnh cũng không từ ải Nam Tương trở về Quan Trung, mà xuôi nam tới Tương Dương, lúc này đã là trung tuần tháng năm, vào cuối xuân khí trời trở nên ấm áp hơn, thành Tương Dương đã nhuộm chút không khí đầu hạ.

Nhưng cái gọi là ‘vị'Nhân gian tháng tư ngào ngạt hương hoa, hoa đào trên núi mới nở rộ', ngày xuân làm cho Long Trung như được thay áo mới, nơi nơi nhìn thấy từng cánh hoa đào Lý Bạch, mênh mông vườn hoa cải dầu nhuộm sắc vàng, trong không khí ngập tràn hương thơm thoang thoảng của hoa cỏ.

Trưa hôm nay, một nhánh kỵ binh hơn trăm người hộ tống Hán vương Lưu Cảnh chậm rãi tiến vào trấn Long Trung, Lưu Cảnh đã mười mấy năm không trở về Long Trung, kiến trúc tại Long Trung trấn vẫn như trước đây, chỉ có điều giờ đây trở nên sa sút hơn, người trong trấn cũng ít đi nhiều.

Sự suy tàn của trấn Long Trung không phải vì ảnh hưởng của chiến tranh, trước trận chiến Xích Bích, Long Trung trấn là nơi Lưu Cảnh an bài các sĩ tộc phương bắc chạy về nam, đa số sĩ tộc phương bắc đều trú ngụ tại Long Trung trân, làm cho Long Trung trấn trở nên phồn vinh.

Khi Tào quân xâm lược phía nam, các sĩ tộc phương bắc bỏ chạy xuống Giang Hạ, sau lại theo Lưu Cảnh nhập Thục, cuối cùng hầu hết các sĩ tộc định cư tại Quan Trung, không ít người đảm nhiệm các chức vị tại Hán quốc, cùng với việc các sĩ tộc rời khỏi Long Trung trấn, đặc biệt là sau khi Long Môn thư viện dời đến Thành Tương Dương, Long Trung trấn liền không có thêm nhân khẩu, liền càng ngày càng su sút.

Long Trung trấn trở nên tan hoang vắng vẻ làm cho Lưu Cảnh âm thầm lắc đầu, Long Trung trấn đã không còn là nơi tu họp của văn nhân, như vậy không biết khi Gia Cát Lượng trở về sẽ cảm thấy như thế nào.

Đi qua Long Trung trấn, lại theo hướng tây nam đi thêm hai dặm, quẹo vào một con đường mòn, lại vượt qua một con sông nhỏ đi thêm mấy trăm bước, phía trước liền xuất hiên một bức tường trắng, chính là tòa nhà cũ của Gia Cát Lượng ở Long Trung trấn.

Tòa nhà khoảng ba mẫu đất, vây quanh là một bức tường trắng, tuy nhiên không hoang tàn như Long Trung trấn, mà được gìn giữ cẩn thận, còn nguyên vẹn như lúc Lưu Cảnh nhìn thấy tòa nhà này trước kia, được một đôi vợ chồng già tận tâm chăm nom thay cho Gia Cát Lượng.

Lưu Cảnh lệnh cho binh lính đứng chờ ở phía xa, hắn một thân một mình dạo bước tới phủ đệ của Gia Cát Lượng.

- Ngươi tìm ai?

Bỗng trên đỉnh đầu một giọng nói trong trẻo vang lên.

Lưu Cảnh ngẩng đầu, chỉ thấy có một thiếu nữ váy lụa xanh ngồi dưới gốc cây lê, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, trên đầu đội một vòng hoa lê trắng, dáng vè vô cùng thanh tú, dung mạo loáng thoáng có vài phần giống với Gia Cát Lượng.

Lưu Cảnh mỉm cười:

- Ngươi là Quả nhi a! ta là bằng hữu của phụ thân ngươi, đến thăm y, y có nhà không?

Nghe nói là bằng hữu của phụ thân tới chơi, Gia Cát Quả Nhi nhất thời có chút ngượng ngùng, xoay người chạy vào nhà, chỉ đi vài bước, lại quay đầu lại hỏi:

- Xin hỏi quý danh của đại thúc?

Lưu Cảnh cảm thấy nàng thật đáng yêu, liền có chút yêu thích tiểu cô nương này, liền cười nói:

- Ta họ Lưu, từ Trường An đến đây.

- Xin Lưu thúc phụ chờ chút, ta đi bẩm báo với phụ thân.

Nàng chạy tới cửa, vừa lúc mẫu thân Hoàng Nguyệt Ánh cầm giỏ trúc bước ra, giữa chặt nàng cười nói:

- Nha đầu ngốc, vội vội vàng vàng làm cái gì?

- A nương, có một vị đại thúc đến tìm phụ thân, thúc ấy nói là bằng hữu của phụ thân.

Gia Cát Quả Nhi chỉ ra hướng hẻm nhỏ, Hoàng Nguyệt Ánh lúc này mới nhìn thấy có một người ở phía trước, nàng nhất thời không thấy rõ là ai, lúc này Lưu cảnh mới chậm rãi đến gần, cười nói:

- A tẩu còn nhớ ta không?

Hoàng Nguyệt Anh lập tức ngây dại.sau một lúc mới phản ứng lại, liền vôi vàng thi lễ:

- Tham kiến điện hạ!

Lưu Cảnh cười nói:

- Nơi này không có điện hạ nào cả, ta là bằng hữu của Khổng Minh, đến thăm y, y có ở nhà không?

- Có ! Có!

Hoàng Nguyệt Anh vội vàng nói với nữ nhi:

- Con đến thư phòng nói cho phụ thân, nói là… Lưu Châu Mục đến thăm.

Gia Cát Quả tuy tinh nghịch, nhưng nàng rất thông minh, nàng nghe thấy mẫu thân gọi đối phương là điện hạ, lền đoán được thân phận của Lưu Cảnh, le lưỡi một cái, nhanh như chớp chạy đến thư phòng.

Lưu Cảnh nhìn bóng dáng của nàng cười nói:

- Nhìn nàng như vậy, chắc là mười bốn tuổi đi!

Hoàng Nguyệt Anh hơi ngượng ngùng nói:

- Tháng sau vừa tròn mười bốn tuổi, còn nghịch ngợm như một tiểu hài tử, vẫn là chưa trưởng thành a, thật làm người ta lo lắng!

Lưu Cảnh mỉm cười:

- Đứa nhỏ như vậy mới làm cho người ta yêu thích.

Hoàng Nguyệt Anh thở dài một hơi, bỗng nhận thấy, sao lại để Hán vương đứng ở ngoài trò chuyện, nàng vội vàng nói:

- Mời điện hạ vào nhà ngồi.

Lưu Cảnh đi vào sân, vừa lúc Gia Cát Lượng từ trong nhà bước ra, tuy rằng, ở Giao châu Gia Cát Lượng không chấp nhận đầu hàng quân Hán, nhưng gã sẽ không vô lễ với Lưu Cảnh, dù sao Luu Cảnh cũng là người đứng đầu Hán quốc, mà Gia Cát Lượng hắn lại là thần dân của Hán quốc.

Gia Cát Lượng khom người thi lễ:

- Thảo dân tham kiến Hán vương điện hạ!

- Vừa rồi ta đã nói với đại tẩu, hiện tại ta là tới thăm bằng hữu, nơi này không có Hán vương, Khổng Minh huynh không cần đa lễ.

- Mặc dù nói như vậy, nhưng đạo đãi khách không thể thiếu, điện hạ mời vào!

Gia Cát Lượng mời Lưu Cảnh vào thư phòng, song phương cùng ngồi xuống trò chuyện, Lưu Cảnh nhìn quanh đánh giá thư phòng, thấy thư phòng được bài trí vô cùng thanh nhã, ở góc tường đặt một cái lư hương, khói nhẹ tỏa quanh, ngoài ra chỉ có một cái bàn, trên mặt đất phủ một tấm ván gỗ dày, trông có vẻ ấm áp thoải mái.

Lúc này, Hoàng Nguyệt Anh bưng hai chén trà bước vào, nàng dâng trà cho Lưu Cảnh, cười nói:

- Đào muội hiện tại như thế nào?

Một câu nhắc nhở Lưu Cảnh, hắn từ trong lòng lấy ra một phong thư, đưa cho Hoàng Nguyệt anh:

- Đây là thư mà thê tử nhờ ta gửi cho tẩu, ta suýt chút quên mất.

Gia Cát Lượng ngồi một bên thản nhiên mỉm cười, trong mắt ẩn ẩn lóe lên một tia sáng, Hoàng Nguyệt Anh vội vàng nhận lấy phong thư cười nói:

- Các ngươi nói chuyện, ta không quấy rầy.

Nàng lui xuống, trong phòng chỉ còn lại hai người Lưu Cảnh và Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng uống một ngụm trà, điềm tĩnh hỏi:

- Hiện tại hoàng thúc như thế nào?

- Ông ấy đã đến Trường An, đảm nhiệm chức thái úy Hán quốc, chỉ có điều lúc ở Giao châu sức khỏe không được tốt, hiện tại đang ở trong phủ chậm rãi điều dưỡng, sức khỏe cũng có chuyển biến tốt, ta tính để cho hoàng thúc chủ quản tông miếu hiến tế, hai vị tướng quân Quan, Trương đã đến Thanh Hải và Hà tây, bọn họ rất có hứng thú với bên ấy.

- Hoàng thúc vẫn là nên điều dưỡng tốt thân thể, ông ấy thật không thích ứng được với khí hậu Giao châu.

Gia Cát Lượng thở dài một tiếng, chuyển đề tài, cười hỏi:

- Hai ngày trước ta có nhận được thư của nhạc phụ, nói Nam Dương bên kia xảy ra xung đột với Tào quân, không biết hiện tại cục diện như thế nào?

Lưu Cảnh nghe ra ngụ ý của Gia Cát Lượng, gã cũng không phải là hỏi tình hình của Nam Dương, mà là quan tâm tới thế cục thiên hạ, cho thấy gã cũng không hoàn toàn lạnh tâm với con đường làm quan, còn đang chờ đợi cơ hội tái nhậm chức.

Trên thực tế, trong lòng Lưu Cảnh hiểu rõ, ở Giao châu Gia Cát Lượng không chịu đầu hàng là vì ngạo khí của gã khiến cho gã không muốn đánh mất mặt mũi, năm đó gã cự tuyệt mình, cuối cùng lại bị bức bách đầu hàng, là bất cứ ai cũng khó chấp nhận được kết cục như vậy.

Cho nên Gia Cát Lượng mới trở về Long Trung trấn, dưới tình huống này, liền muốn chính mình chiêu hiền đãi sĩ, hạ mình tới cầu gã hạ sơn, cũng là cấp đủ mặt mũi cho Gia Cát Lượng, đạo lý đối nhân xử thế này, Lưu Cảnh đã sớm quen thuộc.

Lưu Cảnh uống ngụm trà cười nói:

- Tình hình nguy cấp ở Nam Dương đã kết thúc, ta cùng Tào Tháo đã thống nhất hai điều kiện, một là Tào Tháo nghiêm trị hung thủ cường bắt thương đội, chấp nhận xin lỗi, tiếp theo hai bên đã hứa hẹn mở rộng mậu dịch hai nước, chấp thuận tự do mậu dịch, không được gây ra trở ngại, có thể nói, tình huống nguy cấp lần này, hai bên đều có mặt lợi mặt hại.

- Ồ! Không biết Tào Tháo lợi ở điểm nào?

Gia Cát Lượng cười hỏi.

- Ít nhất lão biết được lỗ hỏng vòng phòng ngự, sau đó lão nhất định sẽ gia tăng kiên cố cho vòng phòng ngự, bổ khuyết cho điểm yếu, dĩ nhiên điều này có lợi cho lão.

- Kia điện hạ lợi ở chỗ nào?

- Mặt lợi của ta a! Ít nhất làm cho ta thấy được quân Tào chỉ là mặt ngoài hùng mạnh, nhưng bên trong lại yếu ớt, cũng khiến ta có thế nắm vững quyền chủ động, ta nghĩ đây là một thu hoạch lớn.

Gia Cát Lượng gật gật đầu:

- Thì ra là vậy!

Lưu Cảnh lại thử thăm dò mà hỏi y:

- Khổng Minh huynh cho là ta lợi ở chỗ nào?

- Kỳ thật ta cảm thấy mặt lợi của điện hạ nằm ở điều kiện thứ hai trong hai điều kiện, điện hạ phí nhiều tâm cơ như vậy, không phải là muốn Tào Tháo đáp ứng điều kiện thứ hai sao?

Gia Cát Lượng và Lưu Cảnh nhìn nhau, đồng thời cười ha hả.

Lúc này, Hoàng Nguyệt Anh bưng ấm trà tiến vào, rót thêm nước trà cho hai người, Hoàng Nguyệt Anh cười nói với trượng phu:

- Trong thư Đào muội muốn mời chúng ta tới Trường An làm khách, đây đã là lần thứ ba, ta cảm thấy thịnh tình không thể từ chối, ý của phu quân như thế nào?

Hoàng Nguyệt Anh là một nữ tử cực kỳ thông minh, nàng biết lý do Lưu Cảnh đến đây, Lưu Cảnh đường đường là một Hán vương, cự nhiên có thể đích thân đến Long Trung trấn thỉnh trượng phu hạ sơn, không chút nào để ý đến hiềm khích lúc trước, thành ý này, tấm lòng này, khiến cho phu thê họ cảm thấy vô cùng vinh dự, đây là tác phong của một minh quân, Hoàng Nguyệt Anh không hy vọng trượng phu vì cái gọi là tự trọng mà lần nữa cự tuyệt thành ý của Hán vương.

Quan trọng hơn, trượng phu tuổi còn chưa tới bốn mươi, vì thất bại mà thu mình, nàng biết đây không phải là hoài bão của trượng phu, cũng không phải là cuộc sống mà nàng mong muốn, nàng ny vọng trượng phu có thể nắm vững cơ hội để thi triển tài hoa, không cần sai thêm lần nữa.

Gia Cát Lượng hiểu được ám chỉ của thê tử:

- Tìm được thời gian thích hợp liền đi!

Hoàng Nguyệt Anh biết trượng phu đã muốn nhượng bộ, trong lòng thầm vui mừng, thi lễ với Lưu Cảnh, chậm rãi lui xuống.

Thời cơ đã chín muồi, Lưu Cảnh liền chuyển đề tài đến chuyện chính sự, hắn trầm tư trong chốc lát nói:

- Năm trước sau khi ta công diệt Giang Đông, đã đổi ngũ tướng thành thất tướng, do Trương Chiêu đảm nhiệm nhất tướng, đến nay vẫn chỉ có lục tướng, còn một vị trí ta muốn dành cho Giao Châu hay Chung Diêu, ta muốn lợi dụng Chung Diêu để lôi kéo sĩ tộc Tào Ngụy, nhưng Chung Diêu bị Tào Tháo giữ lại, nếu tiên sinh không chê Hán quốc nghèo nàn, không chê Lưu Cảnh ngu dốt, mời tiên sinh đảm nhiệm thất tướng Hán quốc.

Nói xong, Lưu Cảnh đặt lên bàn một phương ấn, ánh mắt chờ mong nhìn qua Gia Cát Lượng.

Đề xuất Voz: Người con gái khiếm thính của em
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN