Chương 1211: Thêm phần tâm sự (1)
Chương 1211: Thêm phần tâm sự (1)
Hè đến, tiết trời dần dần nóng lên, gia quyến của Hán vương cả một năm ròng mong mỏi rốt cuộc cũng chờ được đến ngày đi trang viên nghỉ hè, bắt đầu từ năm trước, nhóm vợ con của Lưu Cảnh đã yêu thích cuộc sống nghỉ mát ở trang viên vào mùa hè.
Tuy rằng bọn họ đã dọn vào Vị Ương cung sống, nhưng ở lâu trong cung mệt mỏi khiến bọn họ như cũ vẫn luôn muốn đến trang viên nghỉ hè.
Mọi người bắt đầu thu thập hành trang, tuy nhiên so với năm ngoái, hành trang của bọn họ năm nay đơn giản hơn rất nhiều, thậm chí mỗi người chỉ cần mang theo một rương hòm là được, dùng để chứa một ít vật phẩm tùy thân.
Hôm nay Đào Trạm có một vị khách, chính là Hoàng Nguyệt Anh thê tử của Gia Cát Lượng, đây đã là lần thứ tư Hoàng Nguyệt Anh đến Vị Ương cung cùng tụ họp với Đào Trạm, Gia Cát Lượng cũng có một quan trạch, là một tòa nhà lớn có diện tích ba mươi mẫu, một nhà Gia Cát Lượng và mấy người đầy tớ già cư trú ở đó, chẳng qua nữ nhi nhà Gia Cát quả là rất thích Dao Trì trong Vị Ương cung, bị nữ nhi năn nỉ suốt, Hoàng Nguyệt Anh đành phải dẫn theo nữ nhi đến Vị Ương cung thăm viếng Đào Trạm.
Dù rằng Đào Trạm là Vương phi cao quý, nhưng bằng hữu lại không nhiều, chỉ có một số rất ít người, Hoàng Nguyệt Anh chính là một trong số đó, chỗ ở của Đào Trạm bên trong Phượng Hoàng đài, Đào Trạm vừa lúc tán gẫu việc nhà với Hoàng Nguyệt Anh.
- Ba ngày nữa, một nhà chúng ta sẽ đi điền trang nghỉ hè, không bằng các ngươi cũng cùng đi đi! Ta sẽ rất hoan nghênh.
Đào Trạm rất thành khẩn mời một nhà Hoàng Nguyệt Anh đi điền trang nghỉ hè, Hoàng Nguyệt Anh do dự một chút nói:
- Ta thì không có vấn đề, nhưng phải cùng với phụ thân của Quả Nhi thương lượng một chút, y đồng ý thì mới được.
Đào Trạm cười nói:
- Ta nghe Điện hạ nói, Khổng Minh tiên sinh vô cùng bận rộn, có lẽ qua mấy ngày nữa y phải đi Kinh Châu và Giang Đông tuần tra, nếu là đi Giang Đông mà nói, ít nhất cũng phải hai ba tháng mới có thể trở về, dù sao ba mẹ con các ngươi trong nhà cũng không có việc gì, đúng dịp cùng chúng ta đi sơn trang nghỉ hè thôi.
Hoàng Nguyệt Anh cũng có chút động tâm, nếu trượng phu phải ra ngoài làm việc hai ba tháng, bọn họ ở trong nhà quả thật nhàm chán, đi ra ngoài một chút cũng là chuyện tốt, nàng liền cười nói:
- Như vậy đi! Ta sẽ hết sức thuyết phục y, tính tình của y kỳ thực cũng rất nóng nảy, nếu không được y đồng ý, y sau khi trở về nhất định sẽ tức giận.
Đào Trạm gật gật đầu:
- Nếu như quyết định thì nói cho ta biết một tiếng, dù sao bên kia có rất nhiều phòng trống, đồ đạc này nọ cũng không cần chuẩn bị, chỉ mang theo một ít y phục tắm rửa thay đổi hằng ngày là được.
Hai người nhàn rỗi tán gẫu một lát, lúc này, xa xa truyền đến tiếng la của một nữ thị vệ:
- Châu cô nương, Quả cô nương, bên kia nước sâu không an toàn, đừng đi qua!
Đào Trạm và Hoàng Nguyệt Anh đều bị dọa giật mình, hai người vội vàng đi đến ban công, vịn lan can nhìn xuống phía dưới, bên dưới chính là Dao Trì rộng mấy ngàn mẫu, mặt hồ dập dềnh lung linh, chỉ thấy Gia Cát Quả và Lưu Châu hai người đang đứng trong nước cách bờ không xa, kéo quần dài lên đi chân trần, phía trước các nàng có một con thuyền nhỏ, các nàng dường như là muốn lội nước qua kéo thuyền nhỏ.
Hai nữ thị vệ trên bờ đang lo lắng phất tay hô to, Hoàng Nguyệt Anh mặt trầm xuống, quát:
- Quả Nhi, lên bờ đi!
Gia Cát Quả nghe được thanh âm của mẫu thân, vừa quay đầu lại, thấy mẫu thân cùng Vương phi đứng ở trên lầu, mẫu thân mặt trầm như nước, đầy tức giận, nàng sợ đến mức le lưỡi, vội vàng đi lên bờ, nàng lên bờ, Lưu Châu tự nhiên cũng đi theo.
Hoàng Nguyệt Anh lắc đầu nói:
- Đứa nhỏ này bị phụ thân nó chiều hư rồi, tuổi đã mười bốn, vẫn cứ như dã nha đầu, cả ngày leo cây nghịch nước.
Đào Trạm khẽ mỉm cười:
- Quả Nhi không đọc sách sao?
- Đọc sách thì cũng đọc, có điều nó không tĩnh tâm được, phải luôn bị ta canh chừng, ta vừa đi ra, nó liền len lén chuồn mất, mà đệ đệ của nó Chiêm Nhi lại rất chịu khó đọc sách, ngồi xuống cái là cả một ngày, chuyên tâm chú ý, đứa nha đầu chết tiệt kia nếu có được một nửa kiên nhẫn của đệ đệ nó thì tốt rồi.
- Chẳng qua Hán vương cũng rất thích nàng, khen nàng thẳng thắn chất phác.
Hoàng Nguyệt Anh cười khổ một tiếng nói:
- Trừ bỏ cha nó cưng chiều nó, chỉ sợ cũng chỉ Hán vương mới khen ngợi nó thôi, ai gặp nó cũng phải nhức đầu, ngoại tổ phụ của nó mỗi lần đến đều phải giáo huấn nó, ta thật lo lắng có nhà ai đồng ý thú nó đây.
- Con gái lớn tự nhiên xuất giá, không cần lo lắng, kỳ thực Thượng Hương cũng rất thích nàng, nói Quả Nhi rất giống nàng khi còn bé, nếu Quả Nhi mà thích đao kiếm, các nàng sẽ càng hợp ý nhau.
- Quả Nhi hình như không quá để ý đao kiếm, nó thích nhất tiểu động vật, trước kia khi còn ở Giao Châu, con bé không biết đã nuôi bao nhiêu là thỏ, chó săn các loại, sau đó rời khỏi Giao Châu không có mang chúng theo, nó còn khóc lớn một trận.
Các nữ nhân mà nói đến hài tử, luôn có đủ loại đề tài nói mãi không dứt, lại tán gẫu thêm một lát, Hoàng Nguyệt Anh liền đứng dậy cáo từ, Đào Trạm cũng không giữ nàng lại, cười nói:
- Trở về nhớ cùng Khổng Minh tiên sinh nói về chuyện nghỉ hè.
- Yên tâm đi! Ta sẽ không quên.
Hai người đi ra Phượng Hoàng đài, xe ngựa đã chuẩn bị tốt, lúc này Gia Cát Quả chạy tới, lôi kéo tay mẫu thân năn nỉ nói:
- Nương, để cho con chơi thêm một lát nữa đi!
- Không được!
Hoàng Nguyệt Anh giận tái mặt răn dạy nữ nhi nói:
- Xem con kìa, cả người dính đầy nước, con mà còn nghịch ngợm như vậy nữa, lần sau nương sẽ không mang con theo, mau lên xe!
Gia Cát Quả bất đắc dĩ, chỉ phải thi lễ với Đào Trạm, bĩu môi lên xe ngựa, Đào Trạm cười nói:
- Ngoan ngoãn nghe lời mẫu thân, lần sau Đào di dẫn ngươi đi sơn trang.
Ánh mắt Gia Cát Quả sáng lên, nàng nghe Lưu Châu nói, cả nhà bọn họ sớm sẽ đi sơn trang nghỉ hè, ở đó còn có thể cưỡi ngựa, khiến trong lòng nàng hâm mộ vạn phần, không nghĩ tới Vương phi cũng muốn mang mình đi theo, nàng lập tức ôm lấy cánh tay mẫu thân năn nỉ nói:
- Nương, Đào di đều đáp ứng rồi, chúng ta cũng đi đi!
Hoàng Nguyệt Anh đối với nữ nhi này cũng rất bất đắc dĩ, đành phải nói:
- Mấy ngày này con làm xong hết bài học còn nợ, rồi nương sẽ dẫn con đi.
Gia Cát Quả mở cờ trong bụng, nợ bài học tuy nhiều, nhưng nàng có thể để đệ đệ làm giúp một phần, ba ngày khẳng định là kịp, nàng làm nũng gối đầu lên vai mẫu thân:
- Vẫn là nương hiểu rõ con nhất!
Đào Trạm cũng nhịn không được bật cười, nha đầu này quả thật đáng yêu, khó trách trượng phu thích nàng...
Vào đêm, Đào Trạm ở bên trong thư phòng nói với Lưu Cảnh việc ban ngày:
- Thiếp tính toán mời Nguyệt Anh cùng đi sơn trang nghỉ hè, chàng cảm thấy thế nào?
Lưu Cảnh buông sách cười nói:
- Đó là một đề nghị hay, vừa lúc có thể để cho Gia Cát Chiêm Nhi với Trí Nhi cùng nhau đọc sách, có bạn có bè, Trí Nhi cũng sẽ không cô đơn.
- Trái lại hai đứa chúng nó đều quá mê đọc sách, vừa vặn có thể cùng nhau chơi đùa, ngay cả Thượng Hương cũng có bạn rồi.
- Nàng là nói Quả Nhi sao?
Lưu Cảnh cười hỏi.
Đề xuất Đồng Nhân: Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản