Chương 1212: Thêm phần tâm sự (2)

Chương 1212: Thêm phần tâm sự (2)

Đào Trạm gật gật đầu:

- Tiểu nha đầu kia rất hợp tính tình Thượng Hương, Nguyệt Anh nói nàng không thích đao kiếm, nhưng Thượng Hương cho thiếp biết, Quả Nhi cũng có vài thanh kiếm, có điều Nguyệt Anh không biết thôi.

Lưu Cảnh cười cười lại nói:

- Quả Nhi tuy rằng hiện tại hơi nghịch ngợm, nhưng sau này lớn lên sẽ dần dần văn tĩnh, quan trọng là nàng tâm địa hồn nhiên, tính cách hoạt bát, ta rất thích nàng, ta cảm thấy nàng cùng Trí Nhi của chúng ta thật ra có thể bổ sung cho nhau.

Đào Trạm ngạc nhiên, nàng hơi nghe ra ý ở ngoài lời của trượng phu:

- Ý phu quân là nói, tác hợp nàng cùng Trí Nhi?

- Đây chỉ là ý niệm trong đầu của ta thôi, mấu chốt là xem bọn họ có duyên phận không, tuy nhiên hiện tại bọn chúng cũng còn nhỏ, tạm thời không cần lo lắng nhiều tới.

Lòng Đào Trạm có chút rối loạn, nàng đương nhiên cũng cân nhắc qua chuyện chung thân đại sự của nhi tử, kỳ thực nàng hơi thích nữ nhi của Phí Y, tuy nhiên nữ nhi của Phí Y chỉ mới tám tuổi, cho nên nàng tạm thời cũng không suy xét chuyện này, không nghĩ tới trượng phu lại nhìn trúng Gia Cát Quả Nhi, Quả Nhi không phải là không thể được, đúng là nàng có một mặt đáng yêu, giao tình của mình và Nguyệt Anh cũng vô cùng tốt, nếu như hai nhà có thể kết thông gia, đương nhiên là chuyện tốt, chỉ là...

- Phu quân, thế nhưng Quả Nhi lớn hơn Trí Nhi một tuổi.

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Ta đương nhiên biết, lớn hơn một tuổi kỳ thực cũng không có vấn đề gì, quan trọng chính là bọn nó, nàng và Nguyệt Anh tạo cho bọn nó nhiều cơ hội chung đụng, rồi xem duyên phận của chính bọn nó thôi!

Đào Trạm không kiên trì nữa, dù sao nhi tử của nàng tương lai có thể sẽ quân lâm thiên hạ, sẽ không chỉ có một vợ, nữ nhi của Phí gia nàng yêu thích tương lai cũng đồng dạng có thể gả cho nhi tử, đều không có vấn đề gì.

Đêm nay trượng phu thuận miệng nói một câu, lại làm cho Đào Trạm thêm vài phần tâm sự...

Đào Trạm có tâm sự, nàng bình thường đều để trong lòng, sẽ không dễ dàng biểu lộ ra, nhưng hôm nay có chút ngoại lệ, loại chuyện này nàng lần đầu tiên gặp phải, sự tình liên quan đến hôn nhân tương lai của nhi tử, trong lòng nàng tựa như có một con trùng đang bò, khiến nàng đứng ngồi không yên.

Đào Trạm trở lại tẩm cung của mình ngồi chốc lát, liền lệnh cho thị nữ:

- Đến chỗ Nhị phu nhân!

Tôn Thượng Hương ở tại Thanh Lương các trong Vị Ương cung, cũng giống như Phượng Hoàng đài, là một tổ hợp kiến trúc, một tòa lầu các cao mấy trượng vươn ra giữa Dao Trì, trong các gió mát phơ phất, mùa hè phá lệ mát mẻ, cố danh Thanh Lương các.

Tôn Thượng Hương cũng không phải ở trong Thanh Lương các, mà là ở tại một ngôi nhà sàn khác bên Lâm hồ, cách Phượng Hoàng đài của Đào Trạm cũng không xa, đêm đến, Tôn Thượng Hương đang cùng nhi tử Lưu Lũng viết chữ, năm nay Lưu Lũng đã bốn tuổi, lớn lên khỏe mạnh kháu khỉnh, thân thể cường tráng, có vài phần bóng dáng của phụ thân Lưu Cảnh.

Có lẽ là chịu ảnh hưởng của mẫu thân, Lưu Lũng cũng thích đao kiếm, lúc một tuổi chọn đồ vật đoán tương lai, cậu liền nắm một cây kiếm gỗ, mặc dù Lưu Lũng từ nhỏ đã biểu hiện ra thiên tính giỏi võ, nhưng Tôn Thượng Hương lại hy vọng đứa con văn võ song toàn, ba tuổi bắt đầu học nhận biết chữ, năm nay bốn tuổi, đã được mẫu thân chỉ dẫn nâng bút hạ bút viết chữ.

Lúc này, một thị nữ đi tới, nhỏ giọng nói:

- Phu nhân, Vương phi tới.

Tôn Thượng Hương gật đầu:

- Ta đã biết!

Nàng yêu thương sờ sờ cái ót của tiểu tử kia cười nói:

- Viết chữ cho tốt, nương chốc lát nữa trở lại.

- Dạ!

Tiểu tử kia đưa tay cầm bút, chăm chú viết một chữ 'Chi', mẫu thân nói cho cậu biết, viết chữ cũng là một cách luyện võ, làm cho cậu có nhiều hứng thú hơn, chẳng qua lúc này mặt mũi với hai tay cậu đều dính đầy mực nước.

Tôn Thượng Hương đi đến gian ngoài, vừa lúc Đào Trạm đi tới, Tôn Thượng Hương cười nói:

- Đại tỷ sao lại tới đây?

Đào Trạm thở dài:

- Trong lòng có tâm sự, muốn tìm người trò chuyện.

Nàng ló đầu nhìn nhìn Lưu Lũng đang viết chữ trong phòng, cười nói:

- Không quấy rầy muội đi!

- Không sao, có vú nuôi trông nom thằng bé rồi, mời đại tỷ sang bên này!

Tôn Thượng Hương mời Đào Trạm đến cư phòng của mình, hai người ngồi xuống, Tôn Thượng Hương phân phó thị nữ dâng trà, Đào Trạm cười cười hỏi:

- Muội cảm thấy Gia Cát Quả Nhi thế nào?

Tôn Thượng Hương mỉm cười:

- Tiểu nha đầu kia rất giống muội hồi nhỏ, chẳng qua không có quyết đoán của muội thời niên thiếu, hồi muội lớn bằng tuổi nàng, đã vác cung đeo đao đến Kinh Châu xông xáo, kết quả đem tên kia chỉnh cho một trận.

Đào Trạm hiểu ý nở nụ cười, nàng biết Tôn Thượng Hương đang nói tới Lưu Cảnh, nàng lắc lắc đầu nói:

- Tỷ chỉ hỏi muội, muội cảm thấy nha đầu Quả Nhi kia thế nào?

Tôn Thượng Hương suy nghĩ một chút nói:

- Rất đơn thuần, không có tâm cơ, bây giờ nhìn lại không tệ, nhưng không biết tương lai sẽ thế nào.

Nàng hơi kỳ quá, lại hỏi:

- Đại tỷ sao lại hỏi đến nàng?

Đào Trạm thở dài:

- Mới vừa rồi cùng tướng quân nhắc đến nàng, tướng quân nói, tính toán tương lai sẽ để cho Trí Nhi cưới nàng.

Tôn Thượng Hương ngây ngẩn cả người, rất nhanh nàng lại không kìm nổi cười:

- Xem ra chúng ta đều biến thành lão thái bà cả rồi, sắp sửa lên chức bà bà luôn.

- Muội đừng đùa giỡn nữa, lòng ta rất lo lắng, nói thật đi, muội cảm thấy Quả Nhi có thích hợp không?

Tôn Thượng Hương cũng không đùa nữa, suy nghĩ một chút nói:

- Phụ thân nàng là Tướng quốc, mẫu thân cũng là hậu nhân của danh môn, cùng tỷ kết giao nhiều năm, hai nhà hẳn là cũng môn đăng hộ đối, chẳng qua muội thấy bây giờ bàn đến chuyện hôn sự dường như có chút hơi sớm, dù sao tâm trí hai đứa cũng chưa được chín chắn, ít nhất phải đợi thêm bốn năm năm nữa rồi hẳn suy xét tới.

Lời nói này của Tôn Thượng Hương đi vào trong đáy lòng Đào Trạm, Đào Trạm gật gật đầu nói:

- Muội nói không sai, hiện tại quả thật có chút quá sớm, thẳng thắn mà nói, bây giờ nghĩ đến khả năng Quả Nhi trở thành con dâu tỷ, trong lòng tỷ luôn không quá thoải mái.

- Đại tỷ là cảm thấy nàng quá...

Đào Trạm gật đầu:

- Mặc dù tướng quân nói nàng tinh khiết thật đáng yêu, nhưng tỷ càng thích cô nương văn tĩnh một chút, hy vọng nàng sau này có thể thay đổi!

Đào Trạm không nói rõ trước mặt trượng phu, nhưng trước mặt Tôn Thượng Hương, nàng lại nói ra băn khoăn của mình, nàng không quá thích cô nương có cái loại tính cách như Quả Nhi, nữ nhi của bằng hữu thì không có vấn đề, nhưng nếu thành con dâu của mình, trong lòng nàng liền có chút không thoải mái.

Tôn Thượng Hương hiểu rất rõ khó xử của Đào Trạm, liền an ủi nói:

- Chung quy bây giờ cũng chỉ có thể nói một câu, từ giờ cho đến lúc trở thành hiện thực còn cần nhiều năm thời gian, tục ngữ có câu con gái lớn mười tám thay đổi, nhớ năm đó muội hào hiệp vũ dũng thế nào, luôn làm theo ý mình, hiện tại muội lại ra sao, đại tỷ chẳng lẽ không cảm giác được?

Đào Trạm chỉ phải bất đắc dĩ cười cười, có lẽ Tôn Thượng Hương nói đúng, hẳn là nên đợi thêm vài năm rồi mới lo lắng đến việc này.

Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN