Chương 1230: Phá được Hàm Cốc quan.

Chương 1230: Phá được Hàm Cốc quan.

Cuộc chiến công thành Hàm Cốc Quan tiến vào ngày hôm sau, ngày đầu tiên quân Hán lấy thương vong thê thảm và nghiêm trọng của bốn ngàn người để kết thúc trận chiến công thành, Hàm Cốc Quan không hề bị đánh hạ, vẫn nằm trong tay quân Tào như cũ, nhưng quân Tào cũng phải trả giá gần ba nghìn người bị chết.

Dù ngày đầu tiên quân Hán thất bại, nhưng Hàm Cốc Quan cũng chẳng còn vững chắc nữa rồi, quân Hán đã vài lần suýt phá được quan thành đấy, khiến Hàm Cốc Quan tràn đầy nguy cơ. Buổi chiều ngày kế tiếp, quân Hán lại phát động ra trận công thành quy mô lớn, Triệu Vân trước sau đầu nhập ba vạn quân đội, dựa theo bố trí trước đó của Hán Vương Lưu Cảnh, hôm nay chính là ngày cuối cùng đánh hạ Hàm Cốc Quan.

Triệu Vân biết rõ máy bắn đá sắp đưa tới, nhưng y cũng không còn thời gian để đợi nữa, y đã quyết tâm, bất kể phải trả giá bằng thương vong thế nào, hôm nay nhất định phải đánh hạ Hàm Cốc Quan.

Quân Hán giống như thủy triều đánh tới, bọn họ giơ lá chắn lên cao, đỡ mưa tên che phủ trời đất trên đỉnh đầu và tảng đá lớn gào thét đập tới, liều lĩnh chạy vào đầu thành, từng tổ xe và thang mây khổng lồ dưới sự thúc đẩy của quân Hán kẽo kẹt di chuyển về phía trước.

Ầm một tiếng, một khối đá lớn đập trúng vào một tòa tổ xe, gỗ bay tứ tung, tổ xe ầm ầm sụp xuống, trăm binh lính phía dưới kêu gào, bỏ chạy bốn phía.

Tảng đá lớn liên tiếp từ không trung gào thét đập tới, hoặc đập trúng đấu xe, hoặc nện vào đám binh lính, lăn trong trong đám binh lính, máu thịt bắn tung tóe, tiếng kêu thảm thiết vang vọng.

Quân Tào đem hết phòng ngự toàn lực cũng không ngăn cản được quân Hán điên cuồng tiến công, từng cái thang đáp lên đầu thành, vài chục tòa tổ xe to lớn dần dần cũng tới được gần tường thành, binh lính quân Hán bám thang trèo lên, nhưng cây lăn và mưa đá từ trên đầu thành vẫn nện xuống, không ngừng có binh lính quân Hán bị nện ngã lăn xuống dưới.

Lúc này, một tòa tổ xe rốt cuộc đã tới đầu thành, tấm gỗ rộng to đáp lên đầu thành, mấy chục binh lính quân Hán từ trong tổ xe lao ra, binh lính quân Tào nghênh chiến, song phương chém giết kịch liệt ở một chỗ.

Lại một tổ xe đáp lên đầu thành, Từ Hoảng thấy tình thế nguy cấp, hô lớn:

- Dùng dầu hỏa thiêu hủy tổ xe và thang mây.

Dầu hỏa là vũ khí áp trận cuối cùng của y, không đến thời khắc mấu chốt y sẽ không sử dụng, lúc này mà không sử dụng, chỉ sợ Hàm Cốc Quan sẽ bị chiếm đóng rồi, mấy trăm binh lính quân Tào chuyển từng thùng dầu hỏa, ném mạnh về phía tổ xe và thang mấy, thùng gỗ vỡ toang, dầu hỏa tạt bắn ra tung tóe, mấy chục binh lính quân Tào ném ra cây đuốc, lửa lớn hừng hực bốc cháy, hơn mười tổ xe và thang mấy lập tức lâm vào trong biển lửa.

Binh lính quân Hán đều rút lui ra phía sau, trên người không ít binh lính cũng bị lửa bám vào, bùng cháy, kêu khóc ngã xuống tường thành...

Triệu Vân đứng xa xa xem cuộc chiến, mí mắt đập mạnh từng đợt, y rốt cuộc không kìm nổi, quay lại quát hỏi:

- Máy bắn đá lắp xong chưa?

- Hồi bẩm tướng quân, đã lắp xong mười cái rồi.

- Đẩy lên!

Ba mươi máy bắn đá cỡ lớn của quân Hán rạng sáng hôm nay mới vận chuyển đến, làm trễ nải hai ngày chiến đấu, đã tạo cho quân Hán thương vong thê thảm và nghiêm trọng, vì thế Triệu Vân đã chém đầu Nha tướng vận chuyển tại chỗ để răn đe rồi.

Ba trăm thợ thủ công theo quân lập tức bắt đầu hành động, họ tháo từng bộ kiện máy bắn đá to lớn từ trong đội đồ quân nhu trên lạc đà xuống, bắt đầu lắp ráp ngay tại chỗ.

Súc vật vận chuyển máy bắn đá là năm nghìn con lạc đà mà Đào gia mua được từ Tây Vực, lần đông chinh này chúng có tác dụng cực lớn, lạc đà chở được vật nặng, đi được đường xa, khiến cho lương thảo hậu cần và các loại đồ quân nhu trọng hình của quân Hán có thể theo quân mà đi, mang đến tiện lợi rất lớn cho quân Hán.

Không đến nửa canh giờ, nhóm thợ thủ công đã lắp ráp xong hơn mười máy bắn đá khổng lồ, loại này có thể ném được tảng đá lớn nặng trăm cân, lực đạo mạnh mẽ, phóng ra ngoài bốn trăm bước, một khối đá là phá hủy được thành lâu, mỗi máy bắn đá cao tới ba trượng, cần hai trăm lực sĩ để kéo phát, giống như mười tên khổng lồ đứng sừng sững ở trong đại doanh, theo một tiếng ra lệnh của Triệu Vân, mười máy bắn đá lớn do trâu bò kéo túm, ầm ầm lôi từ trong đại doanh ra.

Lúc này, trước đại doanh vang lên tiếng chuông liên miên không dứt, đây là tín hiệu rút quân, hơn một vạn quân Hán công thành giống như thủy triều lui lại, nhưng bọn họ cũng không hề rút về đại doanh, mà là rút lui đến bên ngoài một dặm, chỉnh đội để đợi cùng hai vạn quân Hán chuẩn bị chiến đấu, chờ đợi mệnh lệnh tiến công.

Trên đầu thành bên ngoài một dặm, Từ Hoảng thấy được máy bắn đá loại lớn, con ngươi y dần dần co rút lại, sát khí hiện ra, y gằn từng tiếng ra lệnh:

- Máy bắn đá chuẩn bị ứng chiến!

Mười máy bắn đá lớn đã vận chuyển đúng chỗ, một tên binh lính chạy tới chỗ Triệu Vân, bẩm báo:

- Triệu tướng quân, máy bắn đá đã chuẩn bị xong.

Triệu Vân quay đầu lại nhìn về hướng tây, mặt trời đã sắp xuống núi, màn trời nhuộm một màu đỏ tím, lộ ra khí tức bi thương.

- Bắt đầu tấn công!

Triệu Vân hạ mệnh lệnh tiến công, y nhìn tường thành cũng bị nhuộm tím thẫm, lẩm bẩm:

- Khoảnh khắc phá thành sắp đến rồi.

“Thùng thùng thùng!”

Trong tiếng trống gõ long trời lở đất, mỗi một tiếng trống đều đập vào trong lòng tướng sĩ quân Tào, làm lòng họ sợ hãi, bọn họ tay cầm cung tiễn, lực lượng đơn bạc, ngơ ngác nhìn máy bắn đá khổng lồ giống như quái thú, trong lòng họ đều tràn đầy sự bất an.

Tiếng trống dừng lại, trong thiên địa hoàn toàn yên tĩnh, đột nhiên mười bóng đen to lớn bay lên không trung, vẽ ra mười đường cong, bay vút giữa không trung, phát ra tiếng rít chói tai.

Đây là mười bình gốm dầu hỏa, mục tiêu của nó không phải là binh lính đầu thành, mà là hai tòa lầu quan sát cao ngất trên đầu thành, mười bình gốm chất đầy dầu hỏa đập trúng lầu quan sát, dầu hỏa chảy ra, trên đầu thành tràn ngập mùi vị gay mũi.

Trong lòng Từ Hoảng lập tức trầm xuống, y biết dụng ý của quân Hán rồi, gấp gáp hô to:

- Máy bắn đá phóng ra, phá hủy quân địch!

Hơn mười máy bắn đá trên đầu thành cùng lúc phóng ra, bắn tảng đá lớn ra xa, nhưng tầm bắn của máy bắn đá quân Tào không đủ, cách máy bắn đá của quân Hán còn chưa tới trăm bước, liền ầm ầm rơi xuống, không phát huy ra hiệu quả gì.

- Dùng nỏ sàn!

Từ Hoảng gấp gáp quát to.

Binh lính quân Tào chuyển ra trăm nỏ sàn, đặt đại tiễn dài ba xích lên, nỏ sàn phóng ra, trăm tiễn lớn mạnh mẽ bắn về phía máy bắn đá to lớn ngoài bốn trăm bước.

Nhưng quân Hán đã có phòng bị từ sớm, trước mỗi máy bắn đá đều dựng lán gỗ, khiến nỏ sàn quân Hán không thể bắn trúng máy bắn đá, chỉ đánh trúng vào lán gỗ.

Lúc này máy bắn đá quân Hán đã phóng ra bốn vòng, bắn bốn mươi bình gốm dầu hỏa lên đầu thành, binh lính quân Hán bắt đầu đổi thành hỏa bùn, loại này dùng đất sét và dầu hỏa trộn lẫn hình thành vũ khí dẫn hỏa tốt nhất, lực đốt lửa còn tốt hơn nếu so với hỏa du cầu co dãn quá lớn.

Mười hộp dầu hỏa bùn cháy hừng hực bay lên trời, bắn về phía đầu thành ngoài bốn trăm bước, gần như tất cả binh lính quân Tào đều la hoảng lên, ngay cả Từ Hoảng cũng than dài một tiếng, y căn bản cũng vô lực ngăn cản hỏa công của quân Hán.

Dầu hỏa bùn đập trúng vào hai tòa lầu quan sát, hỏa thế nhanh chóng lan tràn, chỉ khoảng nửa khắc, lửa lớn phóng lên cao, khói đặc cuồn cuộn, lửa lớn ngập trời nuốt sống toàn bộ hai tòa lầu quan sát.

Hai tòa lầu quan sát bị lửa lớn nuốt sống đã đả kích trầm trọng khí thế của quân coi giữ trên đầu thành, cũng chính là sự xuất hiện máy bắn đá to lớn của quân Hán, khiến trận công thành của quân Hán xuất hiện chuyển biến.

Lúc này, ba mươi máy bắn đá giống như Gấu bự của quân Hán đã xuất hiện trên chiến trường, chúng đổi thành tảng đá lớn nặng trăm cân, ba mươi khối đá lớn che phủ trời đất ném tới đầu thành Hàm Cốc Quan.

- A!

Trên đầu thành vang lên những tiếng kêu tuyệt vọng, những tiếng “ầm”, “ầm” không ngừng nổ vang, bụi đất trên đầu thành tung bay, sương khói đập vào mặt, dù tường thành Hàm Cốc Quan dùng đá lớn và gạch lớn xây dựng, tường thành cao lớn chắc chắn, nhưng dưới sự tấn công mạnh mẽ của tảng đá lớn nặng hơn trăm cân, tường thành vẫn xuất hiện sự sụp đổ từng tảng lớn.

“Ầm” một tiếng vang rất lớn, một khối đá đập trúng vào lỗ châu mai cách Từ Hoảng không xa, lỗ châu mai bị nện đập nát, đá vụn bắt tứ tung, lực bắn của tảng đá lớn vẫn chưa hết, tiếp tục quét ngang, hơn chục binh lính bị nện thành thịt vụn tại chỗ, máu thịt bắn tung tóe, tiếng la khóc của binh lính trên đầu thành vang dội.

Vòng công kích thứ nhất đã chết hơn ba trăm người, một máy bắn đá bị hai khối đá lớn đồng thời đánh trúng, ầm ầm đổ xuống, hơn mười binh lính chạy trốn không kịp, bị mai táng dưới tảng đá lớn và trong vụn gỗ.

Ngay sau đó đợt công kích tảng đá lớn thứ hai lại phát động, ba mươi khối đá lớn trên trăm cân chuyển động trên không trung, mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa, lao thẳng tới tường thành, lại một tiếng đập nặng nề, một đoạn tường thành rốt cuộc không chịu nổi sự va chạm liên tục của đá lớn đã xuất hiện một khe hở đáng sợ, lung lay sắp đổ.

Đúng lúc này, lại một khối đá lớn lăng không bay tới, đập trúng khe hở, tường thành sụp đổ rồi, giống như da bị xé mở, lập tức kéo dài rộng hơn hai mươi trượng, tường thành, lớp kép của tường thành bỏ thêm bùn cát đổ nghiêng xuống, tạo thành một sườn dốc lên thành.

Từ Hoảng gấp gáp đến đỏ cả mắt, lớn tiếng gào rú:

- Nhanh dùng bao cát lấp tường thành, mau.

Hơn một ngàn binh lính quân Tào ôm bao cát chạy về phía lỗ hổng, liều lĩnh ném bao cát vào trong khe hở, ý đồ xây dựng lại một đạo tường thành, phương xa, quân Hán vẫn án binh bất động như cũ, đội ngũ của họ chỉnh tề, đằng đằng sát khí.

Triệu Vân lạnh lùng nhìn chăm chú trên thành, trong lòng y đã nắm chắc thắng lợi trong tay, chỉ cần đánh hạ được Hàm Cốc Quan, cuộc chiến săn gấu của Trung Nguyên rốt cuộc cũng mở màn.

- Một, hai, ba, thả!

Hai trăm lực sĩ quân Hán đồng thời phát lực, cán ném thật dài hất lên, phát ra một tiếng gió rít, một quả hỏa bùn lớn bay lên trời ngay sau đó là quả thứ hai, thứ ba, thứ tư... tổng cộng mười quả hỏa bùn hừng hực cháy, gào thét đánh về hướng cửa thành.

Va chạm liên tục khiến cửa thành lay động kịch liệt, nhưng vẫn không bị hỏa cầu lớn đẩy ngã, giống như bùn đất dính hỏa cầu vào trên cửa chính, dầu hỏa chảy xuống đầy cửa thành, bắt đầu thiêu đốt tòa cửa thành, lửa đỏ rực bùng lên cao, thế lửa ngập trời, khói đặc tràn ngập trong ngoài cửa thành.

Bóng đêm giáng xuống, không trung hiện đầy mây đen, bóng đêm chiến tranh u ám đã che phủ trên thành Hàm Cốc Quan, thời khắc phá thành đã đến.

Tiếng la khóc hoảng sợ vang lên trên đầu thành, cửa chính bị lửa lớn thiêu đốt hừng hực, ánh lửa rực sáng đâm vào ánh mắt từng người.

Cửa thành chế tạo bằng gỗ, bên ngoài bọc một lớp sắt lá, lửa lớn đã đốt thông vài khe hở lớn, trong khe hở lớn đều bùng lên ngọn lửa đáng sợ, khiến việc cứu hỏa ở trong thành có vẻ như đã vô lực, hỏa cầu không ngừng quăng tới khiến hỏa thế càng thêm mãnh liệt.

Sau nửa canh giờ, cửa chính cuối cùng đã bị đốt cháy thành khung than, ngay cả sắt lá cũng bị tan chảy, đúng lúc này, một khối đá lớn bay tới, một tiếng vang thật lớn, tảng đá lớn này rốt cuộc đã nện khung than tan xương nát thịt, cửa thành hoàn toàn mở rộng.

Thời khắc phá thành cuối cùng đã đến, Từ Hoảng biết rằng không thể bảo vệ Hàm Cốc Quan được nữa, hô lớn:

- Lui lại! Lui lại!

Trong tiếng chuông rút lui vang lên chói tai, Từ Hoảng trở mình lên ngựa, dưới sự bảo vệ của hơn trăm thân vệ kỵ binh chạy về phía sau thành, binh lính quân Tào trên đầu thành đã hỗn loạn, đều chạy xuống đầu thành, liều mạng chạy trốn.

Triệu Vân chậm rãi rút ra chiến đao, chỉ hướng Hàm Cốc Quan, hô lớn:

- Giết vào thành đi!

Ba vạn quân Hán bạo phát ra tiếng hò hét ngút trời, bọn họ quơ chiến đao trường mâu, che trời phủ đất, giống như sóng thần chạy chồm tới, thổi quét về hướng Hàm Cốc Quan.

Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN