Chương 1231: Cuộc đi săn của bầy gấu.

Chương 1231: Cuộc đi săn của bầy gấu.

Quân Hán sau khi chiếm lĩnh Hàm Cốc quan, cũng không tiếp tục tiến công Lạc Dương, Triệu Vân lệnh cho phó tướng Ngô Ý thống lĩnh mười lăm ngàn binh lính trấn thủ Hàm Cốc quan và Nghi Dương, phòng ngừa quân Tào ở Lạc Dương quay lại phản công quận Hoằng Nông, còn y thống lĩnh ba vạn quân Hán quay về hướng Nam, đánh tới Hứa Xương.

Đây chính là chiến lược Trung Nguyên của Lưu Cảnh, không tấn công Lạc Dương, cũng không đánh chiếm Từ Châu, mà tập trung lực lượng quân đội xluống tay từ Hứa Xương, từ năm trước trong trận diễn luyện tại Nam Dương, kỳ thật ý đồ của Lưu Cảnh cũng mơ hồ bộc lộ, cướp lấy Hứa Xương.

Đây là chiến lược hai năm trước Lưu Cảnh hoạch định ra, khi đó, trong quân Tào xuất hiện phe phái đấu tranh khiến cho Hạ Hầu thị ủng hộ Tào Thực bị thất bại, Hạ Hầu Đôn bị bãi miễn chức vụ Đô đốc Dự Châu, vì vậy mà Tào Chân thay thế y đóng giữ Hứa Xương, điều này liền mở ra cơ hội cho Lưu Cảnh.

Tào Chân bất kể là kinh nghiệm chiến đấu hay khả năng thống lĩnh không thể so sánh được với Hạ Hầu Đôn, Lưu Cảnh từng đọ sức cùng Tào Chân ở Hợp Phì, vì vậy việc điều y đến trấn giữ Hứa Xương, không thể nghi ngờ chính là dâng Hứa Xương cho Hán quốc.

Đặc biệt là Tào Chân lại trọng dụng tên tướng tham lam tài phú Nhạc Quần, càng làm cho Lưu Cảnh quyết định tấn công đánh chiếm Hứa Xương trước tiên, nhưng Hứa Xương dù sao cũng là Nam đô của Tào Ngụy, mang một ý nghĩa quan trọng đối với Tào Ngụy, một khi quân Hán tấn công Hứa Xương, quân Tào nhất định sẽ phái quân cứu viện.

Suy nghĩ đến đây, Lưu Cảnh liền quyết định tấn công hai nhánh quân cứu viện trước, một là từ Từ Châu, một là từ Lạc Dương, đối phó với nhánh quân Từ Châu khá đơn giản, hắn sử dụng nhược điểm của Trương Lễ, xúi giục viên đại tướng này, để cho hai vạn quân Hán tiến vào huyện Thành Phụ, điều này như thêm một cây kim lén đâm vào dưới mắt của quân Tào, liền khống chế Từ Châu, ngăn chặn Tào Nhân không thể đi cứu viện Hứa Xương.

Tiếp đến là Lạc Dương, đánh hạ Hàm Cốc Quan, tạo uy hiếp phía tây thành Lạc Dương, giữ chân Từ Hoảng xuôi nam cứu viện Hứa Xương, mà quân cờ trọng yếu khác chính là mười vạn quân của Ngô Lan và Lãnh Bao, bọn họ tấn công quận Hà Nội, chiếm lĩnh Mạnh Tân Độ, phụ trách ngăn chặn viện quân từ Nghiệp quận xuôi nam.

Nhìn bề ngoài, quân Hán là đánh lẻ tẻ từng cứ điểm như Hà Đông, Lạc Dương, Nam Dương, Thọ Xuân, nhưng thực chất mũi tên của quân Hán lại hướng về Hứa Xương.

Đương nhiên, về phương diện này Tào Tháo cũng có nhân tài cao minh, tỷ như Trình Dục, Chung Diêu, vì vậy, Lưu Cảnh phải lấy tốc độ nhanh nhất để hoàn thành chiến lược vây quanh này, lợi dụng giao thông, tin tức chậm, làm cho Tào Tháo chưa kịp bố trí, một lần đánh hạ Hứa Xương.

Một khi hoàn thành việc bố trí ở vòng ngoài, Hứa Xương liền trở thành cơm trong chén của quân Hán, bảy vạn quân Hán trở thành những con gấu hung mãnh săn bắt Hứa Xương.

Ngày kế tiếp khi ba vạn đại quân của Triệu Vân phá được Hàm Cốc Quan, liền nhanh chóng tiến về phía nam, theo Lạc Dương xuôi nam tới Hứa Xương, chủ yếu có hai con đường, một con đường chủ đạo, từ Lạc Dương tiến đến Thành Cao, Tân Trịnh sau đó xuôi nam, đây là con đường đồng bằng, cũng là một quan đạo trọng yếu nhất của Trung Nguyên.

Một con đường khác là tuyến đường Tương Thành từ Nghi Dương, Tân Thành mới đến Lương huyện, cuối cùng vượt qua Nhữ Thủy trực tiếp tiến vào Tương Thành, từ hướng bắc tiến đến Hứa Xương, đường này kém hơn, là đường mòn, nhưng Triệu Vân chính là suất lĩnh quân Hán hành quân theo tuyến đường Tương Thành này.

Sáng sớm, sắc trời còn chưa sáng rõ, mờ mờ ảo ảo như một lớp sương sớm bao phủ Nhữ Thủy và vùng núi xung quanh, nơi này là vùng núi giữa Lương huyện và Tương Thành, Nhữ Thủy như một đai lưng nạm ngọc uốn lượn giữa những ngọn núi hùng vĩ.

Tiếng vó ngựa dồn dập phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sớm, chim tước kinh sợ vỗ cách bay cao, phía xa xa trên quan đạo hơn trăm kỵ binh quân Hán xuất hiện, chiến mã phi nhanh trên quan đạo, vó ngựa tung bay, bùn lầy tung tóe khắp nơi:

- Giá! Giá!

Binh lính không ngừng giục ngựa, hơn trăm kỵ binh như trận gió lướt qua, biến mất ở phương xa.

Một lúc sau, mặt đất rung động, như sấm rền giữa sơn cốc hoang vắng, trên mặt sông Nhữ Thủy tĩnh lặng từng đợt sóng dập dềnh, rất nhanh, xa xa xuất hiện một đội kỵ binh đông đảo, nhưng không còn là mấy trăm người mà là hơn nghìn người, thậm chí hơn vạn kỵ binh, tốc độ của họ không phải quá nhanh, không giục ngựa phi nhanh, nhưng cũng không quá chậm, một con chiến mã tiếp một con, liên tục không ngừng nghỉ.

Đây là đội quân gồm tám ngàn kỵ binh của chủ tướng Bàng Đức, không hề tham gia đánh hạ Hàm Cốc Quan, mà đang ở ngoài Hàm Cốc Quan chờ đợi lệnh nam hạ, nhiệm vụ của y là cắt đứt liên lạc giữa Tương Thành và Hứa Xương bằng tốc độ của kỵ binh

Đây là một bước vô cùng quan trọng trong cuộc săn bắt Hứa Xương, hiện tại ở Hứa Xương có ba vạn quân trấn giữ, bởi vì quân Hán ở Nam Dương đã bắt đầu tấn công Côn Dương, quân Tào ở Hứa Xương cũng bắt đầu xuôi nam, hai vạn trọng quân được bố trí dọc từ Tương Thành đến Côn Dương, Hứa Xương ngược lại là hậu phương, chỉ có mười vạn quân đóng giữ.

Sau khi Triệu Vân phá được Hàm Cốc Quan, tám ngàn kỵ binh của Bàng Đức phải lấy tốc độ nhanh nhất để xuôi nam, cắt đứt đường lui quân Tào ở Tương Thành, khiến cho quân Tào ở Tương Thành và Côn Dương không kịp lui về Hứa Xương, cứ như vậy, Hứa Xương liền chỉ có mười ngàn quân đóng giữ, sẽ do Triệu Vân phụ trách công hạ Hứa Xương.

Còn quân Tào ở Tương Thành và Côn Dương sẽ do Nam Dương quân của Văn Sính bao vây tiêu diệt, kỵ binh của Bàng Đức sẽ phối hợp với Văn Sính, nhanh chóng tiêu diệt toàn bộ quân Tào ở Tương Thành, đây là một nước cờ cực kỳ cao minh, mấu chốt chính là ở tốc độ, trong lúc quân Tào chưa nhận ra mục đích thực sự của quân Hán, quân Hán cũng đã bao vây được thành Hứa Xương.

Bang Đức ở giữa đội kỵ binh, nhìn sắc trời một chút, cũng sắp hoàng hôn, y ra lệnh:

- Truyền lệnh toàn quân tăng tốc, trước khi trời tối nhất định phải đến được Tương Thành.

Tám ngàn kỵ binh lập tức tăng tốc, lúc này bọn họ cách Tương Thành chưa đến ba mươi dặm, trước mắt, vẫn chưa phát hiện quân trinh sát của Tào Ngụy, có thể thấy, quân Tào cũng không ngờ tới quân Hán sẽ từ Lạc Dương đọt nhiên tiến công tới.

Huyện Tương Thành cũng chính là Bình Đỉnh Sơn ngày nay, nằm hướng Tây Nam của Hứa Xương, cách Hứa Xương khoảng tám mươi dặm, tiếp tục tiến về phía Nam khoảng bốn mươi lý chính là tuyến phòng ngự ngoài cùng của quân Tào – huyện Côn Dương.

Tương Thành là một huyện lớn, thành trì rộng lớn, nhưng cũng không phải là cứ điểm chiến lược trọng yếu, ý nghĩa quân sự không lớn, cho nên huyện tuy có đất đai rộng lớn, nhưng cũng không được kiên cố, tường thành chỉ cao có hai trượng, cửa thành cũng có vẻ mục nát.

Tuy nhiên, một hai năm gần đây, Tương Thành lại trở thành cứ điểm quan trọng chuyên chở hậu cần cho huyện Côn Dương, trong huyện thành ngoài cất trữ tám vạn thạch quân lương, một lượng lớn quân dụng vật tư, bên trong thành còn có mười vạn quân đóng giữ, do một giáo úy thống lĩnh.

Ban đêm, trên đầu thành binh lính Tào Ngụy qua lại tuần tra, vì mấy vạn quân Hán Nam Dương đã vượt qua biên giới, phát động tiến công huyện Côn Dương, chiến tranh bùng nổ, vì vậy, quân Tào huyện Tương Thành cũng hết sức khẩn trương, binh lính tuần tra ban đêm tăng gấp đôi, từ một trăm binh bình tăng thành một ngàn binh lính tuần tra.

Nhưng cho dù quân Tào phòng ngự chặt chẽ như thế nào, bọn họ đều đặt chú ý đến phía nam huyện Côn Dương, không có bất kỳ ai ngờ được, quân Hán sẽ đánh tới từ phía sau.

Đầu thành phía nam, giáo úy quân Tào Hàn Thanh đang đáp vào lỗ châu mai ở phía nam, gã e sợ huyện Côn Dương sẽ không giữ được, cũng lo lắng quân Tào lần này không thể chống đỡ được thế tiến công của quân Hán.

Hàn Thanh cũng chỉ là một tên quan trung cấp, với đại vị của gã, không có khả năng biết được quân Hán phát động tiến công ở Lạc Dương, tin tức của gã chỉ giới hạn ở một đường Nam Dương, gã chỉ biết quân Hán xuất gần năm vạn quân tấn công huyện Côn Dương, thanh thế rất lớn.

Tuy nhiên, điều làm cho Hàn Thanh nghi ngờ chính là, từ bảy ngày trước quân Hán Nam Dương tấn công huyện Côn Dương đến nay, dường như có chút đầu voi đuôi chuột, cho dù quân Hán xuất ra năm vạn binh lính nhưng lại không toàn lực tấn công huyện Côn Dương, bảy ngày chỉ có hai đợt tấn công, điều này làm cho Hàn Thanh suy nghĩ trăm lần vẫn không tìm ra đáp án, quân Hán vì sao không toàn lực tấn công huyện Côn Dương, chỉ là tạo ra thanh thế lớn, chẳng lẽ bọn họ đang chờ cái gì sao?

Đúng lúc này, xa xa tiếng vó ngựa truyền đến, một đội kỵ binh tuần xa từ xa phi ngựa tới, hô to:

- Hàn tướng quân có ở đây không?

- Ta đây, xảy ra chuyện gì?

Hàn Thanh thăm dò cao giọng hỏi.

- Khởi bẩm tướng quân, chúng tôi phát hiện một đội thám báo kỵ binh của quân Hán, khoảng hơn trăm người, đang ở phía bắc ngoại thành chúng ta.

Hàn Thanh ngẩn người, kỵ binh thám báo của quân Hán sao lại ở ngoại thành phía Bắc, chẳng lẽ quân Hán đánh lén Tương Thành sao? Hàn Thanh lập tức khẩn trương hẳn lên, Tương Thành cất trữ số lượng lớn lương thực quân dụng, một khi quân Hán thật sự đánh lén Tương Dương, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi, gã nhất định phải biết được ý đồ thực sự của quân Hán.

Gã lại cao giọng hỏi:

- Đội kỵ binh thám báo của quân Hán này hiện tại còn ở đó không?

- Hồi bẩm tướng quân, bây giờ còn đang ở ngoại thành phía bắc quan sát địa hình.

Hàn Thanh có chút không yên tâm, đội vận chuyển lương thực từ Hứa Xương đang đến Tương Thành, nửa đường có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, gã lập tức quay đầu phân phó một nha tướng:

- Ngươi lập tức dẫn một ngàn huynh đệ đi tiếp ứng cho đội vận chuyển lương thực, phải hết sức cẩn thận!

- Tuân lệnh!

Nha tướng nhanh chóng bước xuống thành trì, cửa thành phía bắc mở ra, một nhánh quân hơn ngàn quân Tào vội vã chạy ra, từ quan đạo chạy về hướng bắc.

Ngay lúc Hàn Thanh phái thuộc hạ đi vây bắt thám báo của quân Hán, đội vận chuyển lương thực của quân Hán cách quan đạo khoảng mười dặm, đang nhanh chóng hướng về Tương Thành, đội vận chuyển này do hai trăm ngàn chiếc xe trâu gỗ tạo thành, bốc xếp và vận chuyển mười ngàn thạch lương thực.

Việc quân Hán phát minh ra trâu gỗ sớm truyền khắp thiên hạ, quân Tào cũng chế tạo hơn vạn chiếc, chuyên dùng vận chuyển quân lương, từ Hứa Xương đến Tương Thành, chủ yếu là đồng bằng, rất thích hợp cho việc sử dụng trâu gỗ vận chuyển.

Vì quân Hán tấn công ồ ạt vào huyện Côn Dương, khiến cho tình thế ở huyện Côn Dương vô cùng căng thẳng, Tào Chân khẩn cấp hạ lệnh vận chuyển thêm hai vạn thạch lương thực tới Tương Dương, vì vậy quân lương tại Tương Dương lên tới trăm ngàn thạch, cung cấp lương thực cho quân chủ lực của quân Tào.

Nhánh quân Tào này suốt đêm vận chuyển, là một trong hai đội quân vận chuyển quân lương Tào Chân phái tới Tương Thành, đội quân này gồm ba ngàn binh lính, trong đó hai ngàn binh lính điều khiển xe trâu gỗ, còn một ngàn binh lính phụ trách bảo vệ cho đội vận chuyển, bọn họ xuất phát vào giữa trưa ngày hôm qua, sắp đến Tương Thành, cho dù đêm đã khuya, nhưng đội vận chuyển cũng không có nghỉ ngơi, một đường hành quân đến Tương Thành mới nghỉ ngơi.

Hai ngàn chiếc xe sắp xếp thành bốn đội, trên con đường rộng lớn bằng phẳng trùng trùng điệp điệp hành quân, ánh trăng sáng tỏ, chiếu rọi khắp một vùng rộng lớn, làm cho đường đi thêm rõ ràng, hai bên đường là đồng ruộng mênh mông, rừng núi trùng điệp, xa xa là một dải đồi núi thấp.

Đội quân Tào nhanh chóng di chuyển, nhưng cũng không quá khẩn trương, nơi này là hậu phương không có quân địch xuất hiện, nhưng sau khi họ đi qua rừng cây, trong rừng vang lên tiếng mõ, ngay sau đó là hàng loạt mũi tên phóng ra, bắn về phía đội quân vận chuyển.

Đội lương thực quân Tào không kịp phản ứng, hộ vệ quân lương đều trúng tên ngã xuống, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, xe vận chuyển lương thực trên quan đạo nhất thời hoảng loạn, đại tướng thống lĩnh quân Tào liều mạng hô to:

- Đừng hoảng loạn, xếp thành hàng phòng ngự!

Đúng lúc này, một đại đội kỵ binh từ trong rừng lao ra, bọn họ đã thu hồi cung tiễn, giương cao trường thương tấn công đội vận chuyển lương thực quân Tào, mà bên kia một nhánh kỵ binh quân Hán cũng đánh tới, tả hữu giáp công, tuyến phòng ngự của quân Tào bị phá vỡ.

Không ngờ là kỵ binh, binh lính quân Tào sợ tới mức bủn rủn tay chân, quay đầu tháo chạy, nhưng kỵ binh quân Hán bốn phương tám hướng đánh tới, khiến cho binh lính quân Tào không thể trốn chạy, chỉ có thể quỳ xuống đầu hàng.

Quân Hán nhanh chóng bắt được nhánh quân vận chuyển lương thực này, chỉ dùng một khắc khiến cho ba nghìn binh lính quân Tào toàn bộ đầu hàng, lương thực cũng trở thành tiếp tế cho kỵ binh của quân Hán.

Đúng lúc này, một tên thám báo kỵ binh chạy tới, ngồi trên ngựa ôm quyền thi lễ với Bàng Đức:

- Khởi bẩm tướng quân, phát hiện một nhánh quân Tào ở phía Nam, khoảng hơn ngàn người, dường như là tới tiếp ứng cho đội vận chuyển lương thực này.

Bang Đức cười lạnh một tiếng, ra lệnh:

- Trực diện nghênh chiến, bao vây tiêu diệt toàn bộ!

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN