Chương 1235: Kế phản gián.
Chương 1235: Kế phản gián.
Thời điểm thái dương đã xuống núi, màn đêm chưa giáng lâm là lúc, vài tên kỵ binh quân Hán từ trong đại doanh quân Hán phóng ra, chạy thẳng đến thành Côn Dương, lập tức đưa tới sự cảnh giác trên đầu tường thành Côn Dương, binh lính thủ thành ào ào ló đầu ra nhìn về phía mấy tên kỵ binh này, bọn họ đương nhiên không phải tiến đến công thành, tất cả quân coi giữ đều có thể đoán được, bọn họ đến đây là để truyền tin.
Bốn gã kỵ binh không tới cùng một chỗ, mà là phân chia đi đến bốn phía Đông Tây Nam Bắc dưới tường thành, binh sĩ kỵ binh hô lớn nói:
- Hán Vương điện hạ có thư tín cho Tướng quân Lý Điển, xin nhanh chóng chuyển đến Tướng quân Lý Điển!
Lớn tiếng hô xong, kỵ binh giương cung lắp tên, đem một chi tiễn không đầu bắn lên đầu thành, một phong thư xuyên qua trên mũi tên, ở bốn phía đầu thành đều bắn một phong thư có nội dung hoàn toàn giống nhau, binh lính sớm đã nhặt lên, chạy vội xuống thành.
Lúc này đúng là thời gian dùng cơm chiều, Lý Điển ngồi trong doanh trướng của mình buồn bã uống rượu, mặc dù trong lúc chiến tranh không được uống rượu, nhưng loại quân quy này đối với Chủ tướng như Lý Điển không có trói buộc.
Tâm tình của Lý Điển quả thực không tốt, y vẫn luôn là thuộc cấp của Hạ Hầu Đôn, nhưng không tính là tâm phúc của Hạ Hầu Đôn, mà Hạ Hầu Đôn bị Tào Phi chèn ép, Tào Nhân đắc thế, tất cả tâm phúc của Hạ Hầu Đôn đều bị tẩy trừ, mặc dù y không tính là tâm phúc, nhưng cũng chịu liên lụy, bị Tào Chân lấy cớ Diệp Thành thất thủ cách chức y làm Giáo úy.
Hiện tại tuy rằng lại dùng y làm tướng thủ Côn Dương, nhưng vẫn như cũ không tín nhiệm y, phái một tâm phúc phụ tá đảm nhiệm chức Tư mã, nắm giữ quyền to, y trên thực tế chỉ có quyền chỉ huy khi lâm chiến, còn quyền lực Chủ tướng đều nằm trong tay Thành Lượng, điều này khiến cho y không thể nào cao hứng được.
Y thở dài, đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch, lúc này, thủ hạ tâm phúc của y Nha tướng Dương Liên vội vàng đi đến trước trướng lớn, thấp giọng nói:
- Tướng quân, có việc gấp bẩm báo!
- Chuyện gì?
Dương Liên bước nhanh đi vào trướng, lấy ra một phong thư đưa cho Lý Điển:
- Đây là thư tín quân Hán bắn lên đầu thành, hình như là thư Hán Vương đích thân viết cho Tướng quân.
Lý Điển cả kinh, vội vàng buông xuống nhĩ bôi nhận lấy thư tín, y không xem thư trước, mà là hỏi:
- Phong thư này có bao nhiêu người biết?
- Hẳn là rất nhiều binh lính trên thành đều thấy được, tuy nhiên binh sĩ bên thành Nam đều là thủ hạ của ty chức, Tướng quân không cần lo lắng.
Lý Điển nhanh chóng mở thư ra nhìn một lần, quả nhiên là thư Hán Vương Lưu Cảnh chính tay viết cho y, Hứa Xương đã sắp bị đánh hạ, hy vọng y có thể thấy rõ đại thế, vì xã tắc Hán thất cống hiến, không nên để cho binh sĩ phải đánh một trận chiến vô nghĩa mất mạng vô ích.
Lý Điển xem xong thư, trong lòng hỗn loạn, y cũng không biết bản thân nên làm thế nào mới tốt, không ngờ Lưu Cảnh lại tự mình viết thư cho y, Dương Liên ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi:
- Tướng quân, Hán Vương nói gì vậy?
- Hán Vương hy vọng ta đầu hàng, không nên chống cự nữa.
Dương Liên do dự một chút nói:
- Tướng quân, nếu thật là thư Hán Vương viết, ta cũng cảm thấy Tướng quân hẳn là nên quy thuận quân Hán, Tào Chân vô tình vô nghĩa, căn bản không tín nhiệm Tướng quân, mắt thấy Tào Phi đã sắp ngồi lên ngai vị, Tướng quân vì sao còn muốn cống hiến cho Tào Phi?
- Ai! Ta cũng biết, chỉ có điều... Để cho ta suy nghĩ đã!
Đang nói, bên ngoài truyền đến những tiếng bước chân dồn dập, chỉ nghe thân vệ của Lý Điển nói:
- Xin Thành Tư Mã dừng bước!
Ngay sau đó nghe thấy Thành Lượng lớn tiếng hỏi:
- Lý Tướng quân ở nơi nào, bảo y tới gặp ta.
Lý Điển thầm cả kinh, Thành Lượng sao trùng hợp như vậy đã tới rồi, chẳng lẽ gã biết chuyện Hán Vương truyền tin cho mình sao? Y bước nhanh đi ra lều lớn, chỉ thấy Thành Lượng dẫn theo một nhóm lớn binh lính chắn ở trước lều lớn của mình, Lý Điển chắp tay một cái nói:
- Thành Tư Mã có chuyện gì không?
Thư quân Hán bắn lên thành, cũng có ba phong rơi vào tay Thành Lượng, gã lập tức giận tím mặt, đùng đùng nổi giận tìm đến Lý Điển chất vấn, Thành Lượng cười lạnh một tiếng nói:
- Lý Tướng quân còn giả bộ hồ đồ làm chi, ngươi thật không biết ta đến đây là vì chuyện gì sao?
Lý Điển lắc đầu:
- Ta không biết Thành Tư Mã là vì sự tình gì mà đến đây khởi binh vấn tội.
Thành Lượng cũng lo lắng Lý Điển phản kháng, lúc này gã ra lệnh:
- Trói y lại cho ta!
Lập tức mấy tên lính xông lên, dùng dây thừng buộc chặt Lý Điển, Lý Điển ra sức giãy giụa nói:
- Thành Lượng, ngươi muốn làm gì?
Thành Lượng lùi về sau một bước, từ trong ngực lấy ra thư tín, hô to:
- Ngươi cấu kết quân Hán, ý đồ hiến thành đầu hàng, Lưu Cảnh thậm chí còn viết thư cho ngươi, ngươi dám giả vờ nói không biết?
Trong lòng Lý Điển lập tức hơi hiểu ra, hóa ra quân Hán không chỉ bắn một phong thư, nhưng trong thư nào có ý tứ nói chính mình cấu kết quân Hán, đây rõ ràng là Thành Lượng nhân cơ hội hãm hại mình, cướp lấy quân quyền, Lý Điển giận dữ nói:
- Ngươi cái tên tiểu nhân vô sỉ, chỉ biết suy nghĩ cho bản thân, bất cần đại địch trước mắt!
Thành Lượng đúng là có tư tâm, gã muốn nắm giữ toàn bộ quân quyền của Côn Dương, sau đó gã sẽ đến đàm phán cùng quân Hán, nhằm mưu cầu địa vị cho mình, không nghĩ tới Lưu Cảnh lại viết thư cho Lý Điển, khiến gã ghen tị vạn phần, gã múa may cánh tay hô to:
- Bắt y lại, tử hình tại chỗ!
Những lời này của gã vừa kêu lên, lập tức chọc giận Nha tướng Dương Liên ở phía sau, Dương Liên hét lớn một tiếng, rút đao xông lên chém lung tung, liên tiếp chém đổ mấy tên lính, cứu Lý Điển, gã dứt khoát hoặc là không làm, đã làm phài làm đến cùng, vọt tới trước mắt Thành Lượng, vung đao bổ tới gã:
- Tha...
Thành Lượng lời còn chưa dứt, đầu người đã bị một thanh đao chém bay, thi thể ngã quỵ, Dương Liên hô to với thân binh xung quanh:
- Động thủ cho ta, giết!
Mười mấy tên thân binh cũng xông lên tham gia chiến đấu, đem thủ hạ Thành Lượng mang tới toàn bộ giết chết, Lý Điển không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn Thành Lượng bị Dương Liên giết chết, y không khỏi thở dài một tiếng, chuyện cho tới bây giờ, mình không hàng cũng phải hàng.
Buổi tối hôm đó, Lý Điển phát động binh biến, chém giết bốn gã đại tướng tâm phúc của Thành Lượng, nắm trong tay toàn bộ quân quyền, y lập tức hạ lệnh mở thành đầu hàng quân Hán, Lưu Cảnh đích thân tiếp nhận đầu hàng, mười lăm ngàn binh lính quân Tào chính thức đầu hàng quân Hán, Lưu Cảnh lập tức phong Lý Điển làm Đình Hầu Côn Dương, Thiên Tướng Quân, cũng thăng Nha tướng Dương Liên làm Giáo Úy, thưởng năm trăm lượng hoàng kim.
Quân Tào Côn Dương đầu hàng quân Hán, liền vì quân Hán chiếm lấy Hứa Xương quét sạch chướng ngại cuối cùng, Lưu Cảnh lúc này hạ lệnh, Triệu Vân, Văn Sính hai quân sáp nhập, ông tự thân làm Chủ soái, Triệu Vân, Văn Sính làm Tả Hữu Phó Soái, mười vạn đại quân bao vây thành Hứa Xương.
...
Bên trong thành Hứa Xương sớm đã loạn thành một bầy, nhưng loại hỗn loạn này không phải là biểu hiện bề ngoài, mà là lòng người hỗn loạn, trải qua sự việc Hán quốc trên kinh tế rút củi dưới đáy nồi, thương nghiệp Hứa Xương tan hoang suy thoái, lương thực giống như ở Nghiệp Đô, cũng thi hành chế độ bán phân phối, phố lớn ngõ nhỏ sớm đã vắng ngắt, người có chút tài sản đều đã rời khỏi Hứa Xương, chỉ có những người nghèo khó không đường có thể đi mới ở lại Hứa Xương, chờ quan phủ phân phối lương thực cứu tế.
Chính là vì loại chế độ bán phân phối lương thực này thời điểm quân Tào cưỡng ép bắt đi ba vạn dân phu, dân chúng Hứa Xương cũng chỉ có thể nén giận, không dám công khai gây rối, nhưng lòng người ủng hộ hay phản đối sớm đã rõ ràng, không một ai ủng hộ chính quyền cưỡng ép bắt thân nhân mình đi đánh giặc cả.
Giả Quỳ mang theo vài tên tùy tùng cưỡi ngựa trên đường cái chậm rãi đi tới, Giả Quỳ đảm nhiệm Thái Thú Dĩnh Xuyên, từ sau khi Tào Thực đóng giữ Hứa Đô bị triệu hồi Nghiệp Đô, chính vụ Hứa Xương đều do Giả Quỳ tiếp quản, kiêm nhiệm Hứa Xương Thừa, hơn nữa mấy tháng nay, hầu như mỗi ngày Giả Quỳ đều phải bận rộn đến đêm khuya.
Giả Quỳ bỏ mặc quân sự, thẳng đến hôm trước, Tào Chân ở trong thành đại quy mô bắt lính, Giả Quỳ mới biết được tin tức quân Hán Lạc Dương đã đánh hạ Tương Thành, điều này khiến ông chấn động, rất hiển nhiên, quân Hán đem Hứa Xương trở thành mục tiêu tập trung binh lực tấn công thứ nhất, với lại quân đội bên trong thành Hứa Xương chỉ có một vạn người, làm sao thủ được một tòa thành hùng vĩ có chu vi rộng chừng hơn ba mươi dặm?
Giả Quỳ đã trải qua tình cảnh Uyển Thành thất thủ, cảnh tượng này của Hứa Xương làm ông có một cảm giác quen thuộc, tình huống Uyển Thành thất thủ lại từ đầu chí cuối xảy ra tại Hứa Xương, Tào Chân có thể nào giẫm lên vết xe đổ của Tào Hồng hay không? Ông quả thực không biết.
Nhưng có một điểm Giả Quỳ rất rõ ràng, bất kể thế nào ông cũng phải khuyên Tào Chân một lời, nếu Tào Chân không nghe, coi như Giả Quỳ ông đã tận tình tận nghĩa rồi.
Giả Quỳ vào quân doanh, trong quân doanh cũng bận rộn rối loạn, nơi nơi chất đầy các loại vật phẩm quân khí, có vẻ lộn xộn, nhiều đội binh lính giơ đuốc chạy ra ngoài doanh, Giả Quỳ lắc lắc đầu, ông đi thẳng tới trước lều lớn của Tào Chân, nói với thị vệ:
- Mời thay ta bẩm báo với Tào Tướng quân, ta có việc cần thảo luận với y.
Thị vệ xoay người vào lều lớn, một lát đi ra nói:
- Mời Giả Thái Thú vào!
Giả Quỳ nhanh bước đi vào lều lớn, trong đại trướng, Tào Chân đang cùng vài tên phụ tá thảo luận quân vụ, gặp Giả Quỳ tiến vào, gã liền nói với mọi người:
- Cứ dựa theo phương án thảo luận vừa rồi xử lý, mọi người đi về nghỉ ngơi trước đi! Có chuyện gì sẽ triệu tập mọi người đến.
Mọi người đứng dậy, thi lễ với Giả Quỳ, rồi đều tự lui xuống, bên trong đại trướng chỉ còn lại có hai người Tào Chân và Giả Quỳ, Tào Chân cười nói:
- Vốn cũng muốn mời tiên sinh đến cùng thảo luận quân sự, lại sợ tiên sinh sự vụ bận rộn, cho nên không quấy rầy tiên sinh.
Giả Quỳ biết gã nói một đằng nghĩ một nẻo, gã nếu thật có lòng nghe đề nghị của mình, gã cũng sẽ không từ sau khi nhậm chức cho tới bây giờ đều coi thường không thèm để ý mình chứ, càng sẽ không giấu giếm mình tin tức quân Hán đã đến Tương Thành, đơn giản là vì mình từng là quân sư của Hạ Hầu Đôn.
Giả Quỳ cười cười, đáp lễ nói:
- Đa tạ Tào Tướng quân coi trọng, nhưng ta chỉ quản chính vụ, chuyện tình phương diện quân sự không phải là chức trách của ta, hôm nay ta đến, là muốn cùng Tướng quân thảo luận một chút sự tình dân chúng Hứa Xương.
Tào Chân đương nhiên cũng chỉ là nói cho có lệ mà thôi, gã có phụ tá của mình, đồng thời không hy vọng Giả Quỳ tham dự quân vụ, không chỉ bởi Giả Quỳ từng là quân sư của Hạ Hầu Đôn, quan trọng hơn là, một khi Giả Quỳ tham dự quân sự, lấy địa vị của ông ta, chắc chắn sẽ phân chia một phần quyền lực rất lớn với mình, đây là điều Tào Chân quyết không thể dễ dàng khoan nhượng.
Cũng chính vì vậy, Tào Chân đề cử Giả Quỳ đảm nhiệm Hứa Xương Thừa, nhìn ở ngoài mặt, Tào Chân hy vọng trọng dụng Giả Quỳ, nhưng trên thực tế là muốn ràng buộc ông vào chính vụ, không có thời gian rỗi để bận tâm quân sự.
Tào Chân nâng chung trà lên chậm rãi uống một ngụm, không chút để ý nói:
- Không biết Giả Thái Thú muốn cùng ta thảo luận sự tình gì, hiện tại quân vụ bận rộn, quân Hán đang dần áp sát, chỉ sợ ta không có quá nhiều tinh thần và thể lực.
- Ta hiểu được gánh nặng đè trên vai Tướng quân, ta cũng nói ngắn gọn, trước đây Tử Liêm Tướng Quân ở Uyển Thành cũng gặp phải tình huống tương tự, quân Hán quy mô áp thành, bên trong thành chỉ có một vạn quân đội, Tử Liêm Tướng Quân cưỡng ép trưng dân phu thủ thành, cuối cùng không những không không bảo vệ được thành trì, mà còn...
Sắc mặt Tào Chân càng lúc càng âm trầm, cuối cùng gã rốt cục nhịn không được nói:
- Ý tứ của Giả Thái Thú, là nói kết quả của ta sẽ giống như Tử Liêm Tướng Quân, bị loạn dân giết chết sao?
Giả Quỳ vội vàng nói:
- Ta không phải có ý tứ này, ta là nói, cưỡng ép trưng dân phu sẽ tổn hại nghiêm trọng đến thanh danh của Ngụy công tại Hứa Xương, năm đó Uyển Thành vốn là ủng hộ quân Tào, cuối cùng lại biến thành khua chiêng gõ trống hoan nghênh quân Hán vào thành, ta lo lắng...
- Đủ rồi!
Tào Chân bỗng đứng lên, đem mệnh lệnh của Tào Phi ném tới trước mặt Giả Quỳ:
- Đây là mệnh lệnh của Thế tử, ông tự xem đi!
Nói xong, gã nổi giận đùng đùng xoay người mà đi, đi đến cửa trướng phân phó thân binh:
- Mời Giả Thái Thú hồi Quận nha đi, nơi này không phải là nơi để ông ta nán lại!
Tào Chân phóng người lên ngựa, thúc ngựa chạy nhanh đi, vài tên thân binh đứng phía sau Giả Quỳ nói:
- Giả Thái Thú, xin mời!
Giả Quỳ xem mệnh lệnh của Tào Phi, chỉ thấy trên đó viết, không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ cho Hứa Đô...
Ông không khỏi thở dài một tiếng, buồn bã mà đi.
Đề xuất Ngôn Tình: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá