Chương 1236: Phá được Hứa Xương.

Chương 1236: Phá được Hứa Xương.

Suốt đêm, quân phòng thủ trên tường thành đều nghe thấy và nhìn thấy động tĩnh bên ngoài thành, nơi nơi vang vọng tiếng trống và tiếng kèn, ánh đuốc như nước lũ, từ bốn phương tám hướng hướng đến thành Hứa Xương tụ tập, đến tảng sáng, khi ánh bình minh lặng yên giáng lâm trên bình nguyên ngoài thành Hứa Xương, binh lính thủ thành đều bị cảnh tượng ngoài thành kinh sợ đến ngây người.

Trong tầm mắt có thể nhìn tới, khắp nơi đều là đội ngũ tiến công đông nghìn nghịt, bên ngoài bốn cửa thành, đâu đâu cũng là lều trại màu trắng, kéo dài tới vài dặm, tựa như nấm mọc lên trong đêm.

Quân Hán chủ lực toàn tuyến áp tới, bao quát cả hai vạn hàng quân mới được bố trí vào trong quân Hán, tổng cộng mười vạn đại quân bao vây thành Hứa Xương, tiếng trống như sấm, cờ xí tựa biển, thanh thế thật lớn.

Ở khoảng cách ước chừng bốn trăm bộ ngoài bốn phía tường thành, quân Hán đang bận rộn dùng gạch đá và bùn đất xây dựng từng tòa đài cao, những tòa đài cao này ngang bằng với đầu thành Hứa Xương, mỗi bình đài chiếm diện tích năm mẫu, mà mặt trên cùng của bình đài có kích cỡ ước chừng ba mẫu, binh lính đầu thành cũng không biết quân Hán xây dựng những đài cao này có dụng ý gì, đều xì xào bàn tán.

Nhưng cũng có lão binh kinh nghiệm phong phú, bọn họ đã từng tham dự qua đại chiến Hợp Phì, ký ức của những tòa đài cao ngoài thành này hãy còn mới lắm, có người quát to lên:

- Đây là đài phóng của máy bắn đá!

Binh lính quân Tào một mảnh xôn xao, chiếm đất quy mô như vậy, máy bắn đá này có thể khổng lồ đến cỡ nào, bọn họ ngơ ngác nhìn từng tòa đài cao, trong lòng tràn đầy sợ hãi.

Cùng lúc đó, tại hai dặm ngoài thành Bắc, mấy ngàn quân Hán đang dựng một tòa đài gỗ khổng lồ, hình thức cơ bản của đài gỗ đã đủ, cột cờ cao tới năm trượng, Vương kỳ màu đỏ có viền vàng kim một bên mặt phất phới phần phật trong gió, trên Vương kỳ thêu một chữ 'Lưu' to chừng cái đấu, biểu thị sự có mặt của Hán Vương Lưu Cảnh trong quân đội.

Mặt Vương kỳ này xuất hiện, khiến cho quân phòng thủ thành Hứa Xương chịu đả kích, nhất thời lòng người bàng hoàng, sĩ khí đê mê, mặc dù Tào Chân đã bắt giữ ba vạn tráng đinh, nhưng ai cũng biết, những tráng đinh này không hề trải qua bất luận huấn luyện gì, không có khả năng lên thành trấn thủ, nếu không, một khi quân Hán quy mô công thành, những tráng đinh này tất nhiên sẽ sụp đổ chạy trốn, từ đó khiến cho quân đội hỗn loạn nghiêm trọng.

Tào Chân cưỡng ép bắt lính chủ ý là để cho bọn họ ở trên đầu thành thao tác máy bắn đá cùng với vận chuyển vật tư, đầu tường thành Hứa Xương có một trăm hai mươi máy bắn đá cỡ lớn, tầm bắn có thể đạt tới ba trăm bộ, một trận ném đá cần trăm người kéo phát, mà quân phòng thủ của gã chỉ có một vạn người, làm sao có thể phân ra nhân lực kéo phát máy bắn đá.

Mặc dù Tào Chân cũng biết những tráng đinh này khó có thể đối mặt với chiến tranh thảm khốc, nhưng sự tình hiện tại, gã đã không còn kịp huấn luyện, chỉ có thể vội vã đẩy bọn họ vào chuẩn bị chiến tranh.

Lúc này, ngoài thành truyền đến tiếng hoan hô tựa như núi thở sóng thần, đang thị sát phòng ngự trên đầu thành Tào Chân giật mình kinh hãi, quay đầu hướng tới ngoài thành nhìn lại, chỉ thấy trên đài cao ngoài thành Bắc xuất hiện hơn mười người, dường như là quan lớn và mưu sĩ, vây quanh một người ở giữa, kim khôi dưới ánh mặt trời loang loáng sáng chói.

Lòng của Tào Chân lập tức giống như rơi xuống vực sâu, gã đã đoán được, người đầu đội kim khôi này là ai, tất nhiên chính là Hán Vương Lưu Cảnh, trong lòng Tào Chân dần dần tuyệt vọng, giờ khắc này, lòng gã tràn đầy hận ý đối với Tào Phi, Tào Phi lệnh cho mình không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ cho Hứa Xương, cũng không cho gã chi viện, đây rõ ràng là mặc cho mình chết trận ở Hứa Xương mà, trong lòng Tào Chân hận vô cùng, hung hăng nện một quyền lên tường thành.

Lưu Cảnh đứng trên đài gỗ cao cao, từ trên cao mắt nhìn xuống thành Hứa Xương, Hứa Xương là nơi long hưng của Tào Tháo, là gốc rễ lập nghiệp của Tào Tháo, một khi cướp lấy Hứa Xương, sẽ là đả kích vượt xa hết thảy đối với Tào Ngụy, làm lung lay căn cơ thống trị của Tào Ngụy.

Lưu Cảnh cũng không hiểu được, Tào Tháo tại sao lại không đủ xem trọng Hứa Xương, số lượng trú quân thua xa Từ Châu, chẳng lẽ đúng như Bàng Thống nói, Từ Châu là đại môn của Thanh Châu, Từ Châu bị mất, Thanh Châu cũng khó bảo toàn, mà Hứa Xương bị mất, ít nhất vẫn còn Hoàng Hà có thể phòng ngự.

Lưu Cảnh lắc đầu, nếu Thào Tháo thực sự có cách nghĩ thế này, chỉ có thể nói lão đã phạm phải một sai lầm chiến lược trọng đại.

Đang trong lúc cân nhắc, Văn Sính bước nhanh tới trước bẩm báo:

- Điện hạ, đôn đài bắc thành đã xây xong!

Lưu Cảnh đi lên trước, vịn lan can nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy cách tường thành trên dưới bốn trăm bộ, quân Hán đã xây dựng hơn bốn mươi tòa đôn đài khổng lồ, kéo dài ước chừng mười dặm, Lưu Cảnh lại thoáng nhìn thành Hứa Xương ở nơi xa, bọn họ nắm rõ bố trí của Hứa Xương như lòng bàn tay, chỉ có một vạn quân phòng thủ, lấy năng lực công thành hùng mạnh của quân Hán, trong vòng một ngày liền có thể đoạt được thành Hứa Xương.

Lưu Cảnh chậm rãi gật đầu:

- Có thể bắt đầu.

Tinh thần Văn Sính phấn chấn, ông đã đợi ngày này nhiều năm rồi, thời điểm quân Hán công thành cướp trại khắp nơi, quân đội của ông chỉ có thể trơ mắt bàng quan, ngày hôm nay rốt cục cũng đã đến khoảnh khắc Uyển Quân mở mày mở mặt, ông bước nhanh xuống đài cao, lớn tiếng ra lệnh:

- Bố trí máy bắn đá!

Ở ngoài thành Hứa Xương xây dựng đôn đài đúng là chuẩn bị cho máy bắn đá, vì tấn công Hứa Xương, quân đội của Văn Sính đã chuẩn bị gần hai trăm máy bắn đá to lớn, loại máy bắn đá này và loại máy bắn đá Triệu Vân đã sử dụng để phá Hàm Cốc Quan hoàn toàn giống nhau, cao ba trượng, cánh tay đòn đạt năm trượng, có thể đem trăm cân đá tảng lớn tung ra hơn bốn trăm bộ, đây là khí cụ Quân khí giám của quân Hán nhằm vào máy bắn đá của quân Tào trên đầu tường thành mà đặc biệt thiết kế.

Các thành trì rất trọng yếu của quân Tào, như là Hứa Xương, Nghiệp Đô, Bành Thành, Lạc Dương, huyện Tiếu và những nơi khác đều có trang bị máy bắn đá hạng nặng, là loại máy bắn đá cực hạn mà đầu tường thành có khả năng trang bị, có thể ném năm sáu chục cân đá xa đến ngoài ba trăm bộ.

Quân khí giám của quân Hán liền nhằm vào tầm bắn của máy bắn đá quân Tào, thiết kế loại máy bắn đá to lớn này, chính là để dễ dàng tránh khỏi tầm bắn của máy bắn đá quân Tào, lần này quân Hán tiến công toàn diện Tào Ngụy, quân Hán lần đầu tiên đưa vào loại máy bắn đá này trên chiến trường.

Dưới sức đẩy của mấy chục đầu trâu bò cùng mấy trăm binh lính, thân hình khổng lồ của máy bắn đá chậm rãi theo sườn dốc lên trên bình đài, mấy chục tên binh sĩ đang bề bộn đem nó cố định trên bình đài, không bao lâu, hơn bốn mươi cỗ máy bắn đá to lớn đều đã được đẩy lên bình đài, hình thể khổng lồ của nó khiến mỗi tên binh lính quân Tào trên đầu thành đều cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN