Chương 1237: Phá được Hứa Xương.

Chương 1237: Phá được Hứa Xương.

Tào Chân bỗng nhiên kịp phản ứng, lớn tiếng quát lệnh:

- Nhanh chóng dùng nỏ sàn và đá tảng lớn, phá hủy chúng nó!

Tào Chân đã ý thức được chiến thuật của quân Hán, quân Hán là muốn trước diệt trừ máy bắn đá trên đầu thành, sau đó lấy số lượng quân đội chiếm ưu thế tuyệt đối tiến công lên đầu thành, từ đó chiếm lấy thành Hứa Xương, Tào Chân khẩn trương đến nỗi trái tim như sắp nhảy ra ngoài, vung đao hô to:

- Phóng ra hỏa cầu, thiêu hủy chúng nó!

Ba mươi máy bắn đá trên đầu thành Hứa Xương két két kéo về sau, từng khối hỏa cầu thật lớn 'Phanh! Phanh! ' bắn ra, mang theo khói đặc cuồn cuộn và lửa cháy bùng, bắn về phía đôn đài của quân Hán, tầm bắn của hỏa cầu tuy rằng chỉ có ba trăm bộ, nhưng tính đàn hồi của nó vô cùng lớn, sau khi rơi xuống liền bắn lên, gào thét lao tới quân Hán.

Nhưng quân Hán sớm đã phòng bị, trên mỗi gò đất đều có trang bị tấm chắn, bất kể lực phóng tên của nỏ sàn có lớn bao nhiêu, hay là hỏa cầu gào thét bắn tới, đều bị tấm chắn ngăn lại, cứ việc thế công của quân Tào hung mãnh, nhưng công kích của bọn họ không cách nào hữu hiệu bắn trúng máy bắn đá của quân Hán.

Lúc này, hơn bốn mươi máy bắn đá đã được bố trí chuẩn bị xong, trên đài chỉ huy huy động cờ xí tấn công, máy bắn đá của quân Hán chợt phóng ra, những bình gốm chứa dầu hỏa nặng đến trăm cân bay lên trời, hướng đầu tường thành gào thét bắn tới, bình gốm rơi xuống đầu thành, vỡ nát bấy, dầu hỏa văng tung tóe khắp nơi, lan chảy đầy đất.

- Dùng bùn cát!

Tào Chân rống lớn quát:

- Dùng bùn cát phủ lên dầu hỏa!

Quân Tào cũng đều biết nên ứng đối với dầu hỏa như thế nào, dùng nước vô ích, chỉ có thể dùng bùn cát để đắp lên, mấy trăm binh lính quân Tào gánh bùn cát từ dưới thành xông lên, nhưng không chờ bọn họ phủ cát, binh sĩ quân Tào bốn phía thình lình phát ra một tiếng hô, đều ngồi xổm xuống, quân Hán công kích phóng lần hai, đợt thứ hai phóng tới không còn là dầu hỏa, mà là vữa dầu bốc cháy, phảng phất như Thiên Nữ tán hoa, vô số điểm lửa lả tả rơi trên đầu tường thành, nháy mắt liền đốt lên dầu hỏa chảy xuôi trên đầu thành.

Đầu tường thành Bắc Hứa Xương tức khắc khói đặc cuồn cuộn, lửa cháy mãnh liệt bùng lên không trung, bọn lính thất kinh, che miệng mũi tránh né ngọn lửa bừng bừng, mà mấy ngàn dân phu bị bắt tới thao túng máy bắn đá lại hoảng sợ, la hét chạy trốn xuống dưới thành, Tào Chân giận dữ, liên tiếp vung đao chém giết mấy người, nhưng vẫn ngăn không được dân phu đang sợ đến vỡ mật, trơ mắt nhìn dân phu hợp thành đàn lao xuống hành lang, không ít người bị chen lấn đẩy rơi khỏi hành lang, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp.

Lúc này bình gốm chứa dầu hỏa của quân Hán liên tục quăng tới đầu thành, thế lửa trên đầu thành Bắc càng lúc càng lớn, ngay cả Tào Chân cũng không cách nào ở lại, bị nhóm thân binh kéo xuống đầu thành, cuối cùng, cả thành lầu cũng bị nuốt sống trong ngọn lửa mãnh liệt ngập trời, bao gồm cả bên trong Hứa Xương Cung, mấy trăm tòa kiến trúc cận thành Bắc cũng bị tai bay vạ gió, toàn bộ lâm vào trong biển lửa.

Lưu Cảnh ở trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nhìn thành Bắc bị biển lửa nuốt chửng, hắn cũng không vội cho phát động tiến công, mà là mệnh lệnh bắt chước làm theo với hai mặt tường thành Đông Tây, từ sáng đến xế chiều, từ xế chiều đến tối, ba mặt tường thành Hứa Xương đều lâm vào ngọn lửa bùng bùng cuồn cuộn, khói đặc tràn ngập toàn bộ thành Hứa Xương, dân chúng và binh sĩ hoảng sợ cùng cực, đều di tản đến thành Nam không có hỏa hoạn, quân tâm tan vỡ, sĩ khí đê mê cực độ.

Thậm chí Tào Chân cũng tuyệt vọng, gã ngửa mặt lên trời thở dài, Tào Phi lệnh gã bằng bất cứ giá nào cũng phải giữ được thành trì, khiến gã không biết làm thế nào để thủ đây?

Đêm đến, thế lửa nhỏ dần, bên trên ba tường thành đã bị thiêu hủy thành đất trống, đầu tường thành bị đốt cháy đến nóng bỏng, căn bản không thể đặt chân, đương nhiên, quân Hán cũng không thể công lên đầu thành, nhưng vào lúc này, lửa thế vừa tắt không lâu dưới tường thành Bắc, bất ngờ xuất hiện vô số quân Hán.

Quân Hán đào địa đạo tiến nhập vào bên trong thành, bọn họ không gặp phải bất kỳ đối kháng nào, càng ngày càng nhiều quân Hán chui ra từ địa đạo, không đến nửa canh giờ, từ bên trong sáu nhánh địa đạo xông ra mấy ngàn quân Hán, bọn họ cấp tốc tập kết binh lực, chạy về phía cửa thành Bắc.

Đúng lúc này, Tào Chân suất lĩnh mấy ngàn binh sĩ phản hồi thành Bắc, hai quân trên đường cái trong thành Bắc gặp nhau, lập tức nổ ra chiến đấu dữ dội, trên đường cái, gần vạn quân đội trong đêm đen chiến đấu ác liệt, tiếng la giết rung trời.

Tào Chân cũng chém giết đỏ cả mắt rồi, vung đại thiết thương tại trong quân đội cuồng giết loạn đâm, binh lính quân Hán mới đầu là binh lực bị vây trong hoàn cảnh xấu, nhưng rất nhanh, theo từ địa đạo, cùng với binh lính không ngừng đánh tới trên đầu thành, nhân số quân Hán dần dà vượt qua quân Tào, thế cục nghịch chuyển, lúc này, cửa thành thành Bắc rốt cục bị quân Hán mở ra, vô số quân Hán ngoài thành cuộn trào mãnh liệt tiến vào, giết cho binh lính quân Tào khóc hô mấy ngày liền, chạy trốn tứ tán.

Tào Chân biết đại thế đã mất, quay đầu ngựa lại hướng về phía thành Nam chạy gấp, gã nhớ binh lực quân Hán ngoài thành Nam không nhiều lắm, có lẽ có khả năng từ thành Nam đột phá vòng vây.

Nhưng chiến mã của gã vừa mới vọt tới trước cửa thành thành Nam, lại phát hiện cửa thành Nam đã bị binh lính quân Tào đầu hàng mở ra, một chi quân Hán ở đối diện đánh tới, đại tướng dẫn đầu cưỡi một con tuấn mã màu trắng oai hùng, người khoác thiết giáp ngân khôi, trong tay một cây ngân thương sáng bóng, dưới hàm ba sợi râu đen, ánh mắt như điện, uy phong lẫm lẫm, đúng là Phó soái quân Hán Triệu Vân.

Triệu Vân cũng nhìn thấy Tào Chân, không nói một lời, thúc ngực đâm tới đỉnh thương, Tào Chân sớm đã tâm hoảng ý loạn, cùng Triệu Vân chiến không được ba hiệp, tranh thủ một kẽ hở, giục ngựa chạy trốn, Triệu Vân cười lạnh một tiếng, nháy mắt thúc ngựa đuổi theo, ngân thương run lên, quát to:

- Để mạng lại!

Ngân thương như tia chớp, một thương đâm xuyên qua lưng Tào Chân, mũi thương nhô ra trước ngực, Tào Chân hét lớn một tiếng, mất mạng tại chỗ, Triệu Vân nâng thi thể bị đâm xuyên của Tào Chân lên thật cao, mấy ngàn quân Hán lập tức reo hò hoan hô.

Năm Kiến An thứ hai mươi bốn tháng năm, quân Hán trong một đêm công phá thành Hứa Xương, chủ tướng quân Tào Tào Chân bị Triệu Vân đâm chết, thành Hứa Xương bị chiếm đóng, Hứa Đô thất thủ gây chấn động Dự Châu, các quận Dự Châu trông chừng mà hàng, quận Dĩnh Xuyên, quận Trần Lưu, quận Nhữ Nam, Trần quận, Lương quận đều tỏ thái độ thoát ly Ngụy quốc, nguyện trung thành với Hán Vương Lưu Cảnh.

Với ngoại vi bị quét sạch, Lạc Dương đã trở thành một tòa cô thành, mà lúc này, Tào Phi trước sau thuyên chuyển mười lăm đại quân, bố trí ở Từ Châu cùng với Bái quận, Tiếu quận và khu vực quận Sơn Dương, lấy Tào Nhân làm chủ tướng, chuẩn bị cùng quân Hán tiến hành trận quyết chiến Trung Nguyên cuối cùng.

Lúc này, quân Hán đứng trước lựa chọn tiến công Lạc Dương trước, hay là đánh Trung Nguyên trước.

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN