Chương 1244: Đại chiến Trung Nguyên (năm)

Chương 1244: Đại chiến Trung Nguyên (năm)

Mặt biển mênh mông vô bờ, gió biển dấy lên những ngọn sóng lăn tăn, vỗ lên những dãy đá ngầm và bờ biển, dưới bầu trời xanh thẳm tựa bảo thạch, một đội tàu khổng lồ đang chẻ gió cắt sóng hướng đến phương bắc mà đi.

Đây là đội tàu quân Hán từ Trường Giang khẩu chạy tới, do sáu trăm chiến thuyền hai ngàn thạch trở lên tạo thành, thân tàu vô cùng kiên cố, có thể chống lại sóng cồn vùng duyên hải, đội tàu chở đầy ba vạn quân Hán tinh nhuệ, một đường lao nhanh đến phương bắc.

Hiện thời đại chiến Trung Nguyên đang ở giai đoạn giằng co, Tào Nhân đã không còn cách nào rút về Từ Châu, quân Hán cũng lần lữa không phát động tiến công quân Tào, chủ yếu chính là Lưu Cảnh đang chờ đợi tin tức của Cam Ninh.

Từ sau lần dùng kỳ binh thu phục Giao Châu, quân Hán liền nếm trải được ngon ngọt của việc xuất kích theo đường biển, lần này vì để giành lấy thắng lợi đại chiến Trung Nguyên, Lưu Cảnh không hề do dự một lần nữa bắt đầu dùng thủy quân, hắn hy vọng thủy quân có thể tạo được tác dụng kỳ binh.

Từng trải qua trận xuất kích bằng đường biển năm ngoái, quân Hán đã tích lũy được kinh nghiệm nhất định, lần thứ hai đi đường biển đã tương đối dễ dàng hơn nhiều, tuy thế, quân Hán vẫn làm ra rất nhiều chuẩn bị.

Vừa mới sang xuân, Cam Ninh liền phái ra hai đội tàu tiền trạm tra xét đường biển ở vùng duyên hải phương bắc, trải qua ba lượt hàng hành trong mấy tháng, quân Hán trên cơ bản đã xác định được tuyến đường, thời điểm quân Hán và quân Tào bắt đầu giằng co ở Tiếu quận, Cam Ninh và Lục Tốn đã suất lĩnh ba vạn quân Hán xuất phát về hướng bắc rồi.

Lần đầu tiên quân Hán theo đường biển Bắc chinh cũng không tính toán quá xa, không có suy xét đến tiến công Hà Bắc, mà là muốn đoạt lấy Thanh Châu, trong lần đại chiến Trung Nguyên này, Tào Phi đã hạ lệnh cho Tào Hưu dẫn năm vạn quân Thanh Châu đi Từ Châu, hành động này liền khiến cho Thanh Châu trống rỗng, để cho Lưu Cảnh thấy được cơ hội cướp lấy Thanh Châu.

Một khi quân Hán cướp lấy Thanh Châu, tất nhiên sẽ đưa đến áp lực cực lớn cho Từ Châu, như vậy cán cân thắng lợi của đại chiến Trung Nguyên sẽ hoàn toàn đảo hướng nghiêng về quân Hán, đây là phong cách nhất quán của Lưu Cảnh, Trung Nguyên thì đánh cẩn trọng nhưng vòng ngoài tất nhiên sẽ có kỳ binh.

Sáu trăm chiến thuyền giữa những dải sóng xanh ngọc bích trên vùng duyên hải chẻ gió cắt sóng một đường mà đi, đội tàu kéo dài trăm dặm, cánh buồm như mây, thanh thế thật lớn, đi đầu là một chiếc lâu thuyền bốn ngàn thạch, Cam Ninh tay cầm đoản kích đứng trên mạn thuyền dõi mắt trông tới bờ biển, dừng lại tại một lục địa xám xịt ở xa xa.

Trong lòng Cam Ninh cảm xúc phập phồng, cả cuộc đời y đều là trải qua tác chiến trong nước, mười năm trước đây, y có thế nào cũng không nghĩ tới mình sẽ có một ngày ra biển tác chiến, đi lên một con đường xưa nay chưa từng có.

- Đô đốc đang suy nghĩ gì?

Tư mã Lục Tốn chậm rãi đi đến bên cạnh Cam Ninh cười hỏi.

Cam Ninh hơi than thở nhẹ một tiếng:

- Ta là cảm thán mình đang đi trên một con đường mà người xưa chưa từng có ai đi qua, Bắc phạt theo đường biển, đối với quân Tào mà nói, trận tập kích bất ngờ này chỉ sợ là bọn họ không thể tưởng tượng nổi.

- Theo ta có lẽ Tào Tháo từng có lo lắng qua, dù sao chúng ta cũng đã từng xuôi nam đánh bất ngờ Giao Châu thành công, Tào Tháo sao có thể không biết? Nhưng cho dù biết, bọn họ cũng khó lòng phòng bị, trừ phi bọn họ có thủy quân để ngăn chặn, bằng không quyền chủ động vẫn nằm trong tay chúng ta, lão càng không thể đem tinh binh mãnh tướng đều bố trí đến vùng duyên hải, thực sự không thực tế.

Cam Ninh gật đầu, lại cười nói:

- Kỳ thực ta từng cân nhắc qua, Hán Vương vì sao không để cho chúng ta trực tiếp tiến vào Hà Bắc, Hà Bắc hiện tại binh lực trống rỗng, chúng ta có thể quét ngang Hà Bắc, thẳng tiến đánh giết tới Nghiệp Đô, áp lực đè nặng lên quân Tào chẳng phải là càng lớn hơn?

- Đây là vì Hán Vương điện hạ muốn thận trọng vững chắc, Tào Ngụy không phải Giao Châu, không có khả năng một ngụm nuốt chửng, nhất định phải từng bước một mà đi, huống chi chiến dịch Trung Nguyên là bước mấu chốt nhất để công phạt Tào Ngụy, một khi chúng ta chiếm được Trung Nguyên, đại thế của Tào Ngụy coi như đã mất, mà cướp lấy Thanh Châu, thì hình thành thế Nam Bắc hô ứng.

Hai người đang nói thì, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hô to của binh lính quan sát:

- Đô đốc, ở phía trước nhìn thấy khói lửa!

Cam Ninh và Lục Tốn vội vàng nhìn tới phía bắc, bọn họ cũng nhìn thấy, ở xa xa xuất hiện một đám khói lửa hẹp dài, đó là quân tiền trạm phát tín hiệu cho bọn họ, bọn họ rốt cục đã đến được mục tiêu.

Cam Ninh mừng rỡ, hạ lệnh:

- Phát cờ hiệu cho hậu phương, chuẩn bị nhập cảng!

Có binh lính múa may cờ hiệu, thông tri cho đội thuyền hậu phương giảm tốc độ chậm lại, lúc này, chủ thuyền của Cam Ninh cũng buông buồm xuống, thuyền tức thì đi chậm lại, hướng đến tháp canh nơi khói lửa thiêu đốt chạy tới.

Quân Hán đổ bộ vào một vịnh thật to lớn, cũng chính là vịnh Giao Châu ngày nay, nơi này lệ thuộc sự quản hạt của quận Thành Dương, vùng bờ biển này trên cơ bản đều hoang tàn vắng vẻ, chỉ có một số rất ít ngư dân sinh sống trên bờ biển.

Nhưng điều này cũng không đại biểu quan phủ không coi trọng lợi ích của biển, từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, Tề quốc đã biết phơi muối trên bờ biển thu lợi, thời kì Lưỡng Hán, nơi khởi nguồn chủ yếu của muối Hán cũng ở tại bờ biển, chỉ là Tề quốc cũng tốt, Lưỡng Hán cũng tốt, ruộng muối quan phủ kinh doanh chủ yếu đều nằm ở Bột Hải, Hoàng Hải và Đông Hải là sau Tùy Đường mới chậm rãi phát triển.

Lần này quân Hán Bắc phạt, cũng vì suy xét đến hiệu quả kỳ binh, mới không Bắc thượng Bột Hải, mà đổ bộ tại quận Thành Dương đang trong tình trạng dân cư thưa thớt, quân Hán thẳng vào Thanh Châu, đội tàu thì tiếp tục đi tới, tại Hoàng Hà khẩu cùng với quân Hán hội hợp.

Ngay từ mấy tháng trước, đội tiền trạm của quân Hán đã ở trên núi vịnh nhập cảng xây dựng vài tòa tháp canh, dẫn đường cho đội tàu của quân Hán, từng chiếc từng chiếc thuyền lớn lái vào vịnh, Lương cảng nơi này vốn yên tĩnh tự nhiên trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Đội tàu lục tục cập bờ, bọn lính từ trên chiến thuyền băng băng chạy xuống, ở giữa đồng trống nhanh chóng dựng lều trại, trải qua hành trình đi biển gần nửa tháng, bọn lính cần ở trên bờ nghỉ ngơi.

Không bao lâu, trên cánh đồng bát ngát đã xuất hiện hơn một ngàn đỉnh lều trại, binh lính quân Hán lại đem mấy ngàn túi lương thực từ trên thuyền xuống, sau khi quân Hán đã nghỉ ngơi hai ngày, cầm vũ khí nhẹ tây tiến, mỗi tên lính chỉ mang theo mười ngày lương khô, mà đội tàu thì tiếp tục đi về hướng bắc tiến vào Bột Hải, đến nơi Hoàng Hà đổ ra biển hội hợp cùng binh sĩ quân Hán.

Lúc này, Quân hầu đội tiền trạm bước nhanh đi tới trước mặt Cam Ninh, quì một gối thi lễ:

- Tham kiến Đô đốc!

- Cực khổ rồi.

Cam Ninh trấn an Quân hầu vài câu, lại hỏi:

- Có phát sinh tình huống gì không?

- Khởi bẩm Đô đốc, không có gì khác thường, vùng này chỉ có một ít ngư dân sinh sống, nằm trong quản hạt của huyện Tráng Vũ, chẳng qua huyện lị ở ngoài năm mươi dặm, là một trấn rất nhỏ, trước mắt quan phủ còn không biết chúng ta đã đến.

Cam Ninh gật đầu, quay đầu lại hỏi Lục Tốn:

- Lục tư mã cảm thấy chúng ta nên xuất phát bây giờ hay là chờ nghỉ ngơi hai ngày lại đi?

Lục Tốn suy nghĩ một chút nói:

- Quân chủ lực Thanh Châu đều đã đi Từ Châu, bên này binh lực trống rỗng, chúng ta nhất định sẽ thế như chẻ tre công chiếm Thanh Châu, kỳ thực cũng không cần quá gấp gáp, ta đề nghị ngày mai xuất phát.

Cam Ninh cũng đồng ý đề nghị của Lục Tốn, lúc này lệnh nói:

- Nghỉ ngơi một ngày, sáng mai đại quân xuất phát!

Vì phối hợp với thủy quân Bắc thượng đến Thanh Châu, Lưu Cảnh cũng không nóng lòng cùng quân Tào chủ lực quyết chiến, mà là kiên nhẫn chờ đợi cơ hội, về phương diện khác, Trương Liêu suất lĩnh ba vạn quân đội cũng từ Duyên Tân vượt qua Hoàng Hà, tiến vào Lương quận.

Quân đội của Trương Liêu vốn là gấp rút xuôi nam tiếp viện Hứa Xương, nhưng đang lúc vượt Hoàng Hà thì đụng độ quân Hán Hà Nội ngăn chặn, song phương nổ ra chiến đấu kịch liệt, Trương Liêu lấy ưu thế binh lực đánh bại quân Hán, dùng bè da vượt qua Hoàng Hà, nhưng lúc này Hứa Xương đã thất thủ, Trương Liêu khinh binh xuôi nam, không có khí giới công thành, y bèn tạm thời trú đóng ở Đông quận, chờ đợi mệnh lệnh của Tào Phi.

Theo hơn mười vạn quân Hán và quân Tào chủ lực giằng co ở Tiếu quận, Trương Liêu cũng nhận được mệnh lệnh của Tào Phi, tiến vào Lương quận, chuẩn bị tham dự chiến dịch Trung Nguyên, có quân đội của Trương Liêu tham gia, khiến cho chiến cuộc Trung Nguyên trở nên phức tạp.

Đến giữa trưa ngày này, Lưu Cảnh dưới sự hộ vệ của hơn ngàn kỵ binh, đi đến dưới thành huyện Tiếu thị sát, trước mắt bên trong huyện Tiếu có ba vạn quân Tào, do đại tướng Ngưu Kim làm Thống soái, song phương giằng co đã gần đến nửa tháng, phòng ngự trên đầu thành cũng dần dần lơi lỏng, binh lính trên đầu thành cũng trở nên thưa thớt.

Khi đội ngũ của Lưu Cảnh đến dưới thành huyện Tiếu thị sát, trên đầu thành chợt vang lên âm thanh cảnh báo dồn dập, khiến cho binh lính quân Tào một trận rối ren, nhiều đội binh lính xông lên đầu thành, giương cung bạt kiếm, khẩn trương nhìn xuống dưới thành.

Lưu Cảnh ghìm ngựa trên một đồi núi nhỏ, cười nói với Triệu Vân bên cạnh:

- Phòng ngự của bọn họ khơi thông như thế, nếu tối hôm qua chúng ta đánh lén huyện Tiếu, nói không chừng liền đắc thủ.

Triệu Vân cười khổ một tiếng nói:

- Dù sao giằng co suốt nửa tháng, thời tiết lại trở nên nóng bức, phòng thủ của quân Tào lơi lỏng cũng rất bình thường, chẳng qua vẫn cứ tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, Điện hạ dự tính bao giờ cùng quân Tào quyết chiến?

Lưu Cảnh cười cười:

- Đệ đang chờ quân đội của Trương Liêu rút về Bắc, quân đội của Trương Liêu còn chưa rút, trận chiến này đệ sẽ không nắm chắc.

Triệu Vân ngẩn ra:

- Điện hạ vì sao cho rằng quân đội của Trương Liêu sẽ thoái binh?

Thủy quân của Cam Ninh Bắc thượng là một việc cực kỳ cơ mật, thậm chí cả những đại tướng như Triệu Vân, Văn Sính cũng đều không biết, chỉ có Tư Mã Ý và Bàng Thống hai vị quân sư là biết, Lưu Cảnh liền nói với Tư Mã Ý:

- Quân sư không ngại nói cho Tử Long biết nguyên nhân đi.

Tư Mã Ý khẽ cười nói:

- Triệu đô đốc có lẽ còn chưa biết, ba vạn thủy quân vào hơn nửa tháng trước đã theo đường biển Bắc thượng, Cam Ninh tướng quân hiện giờ hẳn là đã suất quân tiến nhập Thanh Châu, tin rằng mấy ngày nay sẽ có tin tức truyền đến.

Triệu Vân đầu tiên là sửng sốt, lập tức mừng rỡ, chuyện này không ngờ lại giấu kín như vậy, ngay cả y cũng không biết, nhưng y cũng không khó chịu, càng nhiều hơn là kích động, y không kìm nổi tươi cười rạng rỡ nói:

- Như thế, Tào Phi sẽ không thể không chia binh Bắc thượng rồi, trừ phi y không cần Thanh Châu, nhưng điều này lại không có khả năng.

Triệu Vân bỗng nhiên chần chừ một chút nói:

- Nếu Tào Phi lệnh cho quân đội của Tào Hưu chạy về Thanh Châu thì làm sao đây?

Lưu Cảnh thản nhiên nói:

- Cái gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, nếu quân đội của Tào Hưu trở về Thanh Châu, vậy Từ Châu làm sao bây giờ? Ai tới bảo hộ an toàn của Tào Phi y? Đại chiến Trung Nguyên tất nhiên trọng yếu, nhưng so với tầm quan trọng của an toàn bản thân y, còn hơi kém một chút, huống chi trong mệnh lệnh ban đầu của Tào Phi, vốn không có ý định để cho Trương Liêu tham dự chiến dịch Trung Nguyên, y chẳng qua là lo lắng U Châu quân đóng giữ Nghiệp Đô, lo lắng Tào Chương phát động chính biến ở Nghiệp Đô, mới mượn cơ hội lệnh cho Trương Liêu mang U Châu quân rời khỏi Nghiệp Đô, cho nên đệ kết luận Tào Phi nhất định sẽ lệnh cho Trương Liêu tiến Bắc cứu viện Thanh Châu, đã không có quân đội của Trương Liêu uy hiếp, chiến dịch Trung Nguyên này, đệ có chín phần nắm chắc.

Triệu Vân sau một lúc lâu mới thở dài một tiếng:

- Điện hạ đã nhìn thấu suốt Tào Phi rồi.

Đúng lúc này, xa xa một đội kỵ binh phóng ngựa chạy tới, Quân hầu cầm đầu giục ngựa xông lên đồi núi, nói vài câu với thị vệ của Lưu Cảnh, lập tức được mang đến trước mặt Lưu Cảnh, thị vệ nói:

- Điện hạ, Thanh Châu có tin tức!

Lưu Cảnh mỉm cười, vừa nhắc đến Thanh Châu, tin tức Thanh Châu đã tới rồi, hắn liền nói:

- Tin tức đâu?

Quân hầu đem một phong ưng tín (thư tín gửi bằng chim ưng đưa thư) trình lên cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh tiếp nhận đọc qua một lần, lập tức cười nói với Tư Mã Ý và Triệu Vân:

- Chúng ta trở về đi! Chuẩn bị cùng Tào Nhân quyết chiến Trung Nguyên.

Tư Mã Ý và Triệu Vân nhìn nhau, Tư Mã Ý vội hỏi:

- Cam Ninh tướng quân tới nơi nào rồi?

Lưu Cảnh đưa ưng tín cho Tư Mã Ý:

- Vào hai ngày trước y đã dẹp xong Lâm Truy, các quận Thanh Châu đều đang trông chừng mà hàng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN