Chương 1243: Đại chiến Trung Nguyên (bốn)

Chương 1243: Đại chiến Trung Nguyên (bốn)

Trong đại trướng, Tào Nhân chắp tay sau lưng đi qua đi lại, có vẻ rất là tâm phiền ý loạn, gã vừa mới nhận được tin tức, quân Hán lại điều động năm vạn đại quân từ Ích Châu và Hán Trung chạy tới Nam Dương, nói cách khác, tổng binh lực sau cùng quân Hán đầu nhập vào chiến dịch Trung Nguyên đã đạt tới hai mươi lăm vạn.

Mà bọn họ chỉ có mười lăm vạn, sau khi hai vạn quân tinh nhuệ của Vu Cấm bị quân Hán tiêu diệt, chỉ còn lại có mười ba vạn quân, binh lực quân Hán so với quân mình gấp hai, trận chiến dịch này đánh thế nào đây?

Tào Nhân quả thật cảm thấy vô cùng bị động, gã không rõ Tào Phi tại sao phải tới đây, tới đây rồi liền can thiệp vào chiến lược của gã, khiến cho tất cả bố trí của gã đều trôi theo dòng nước, làm cho gã bị vây trong một thế cực kỳ bị động.

Quân đội của Vu Cấm bị tiêu diệt chính là ví dụ chứng minh tốt nhất, gã đương nhiên biết Vu Cấm rút lui về phía bắc nhất định sẽ bị quân Hán chặn lại, cho nên gã mới lệnh cho Vu Cấm rút về Từ Châu, tránh đi quân Hán chủ lực đông tiến, mà cùng thời khắc mệnh lệnh của gã đưa đến đại doanh Vu Cấm, mệnh lệnh của Tào Phi cũng đưa đến trong tay Vu Cấm, lệnh Vu Cấm lập tức bắc thượng tiếp viện huyện Tiếu.

Điều này khiến cho Tào Nhân tức giận đến thiếu chút nữa hộc máu, cho dù gã có muốn khuyên Tào Phi bỏ đi mệnh lệnh này cũng không còn kịp rồi, qua qua lại lại cũng cần mấy ngày thời gian, rơi vào đường cùng, Tào Nhân đành phải chấp hành mệnh lệnh Tào Phi cho gã, không được đánh mất huyện Tiếu, gã suất lĩnh tám vạn đại quân đi huyện Tiếu, đồng thời phái người đi báo cho Vu Cấm biết, tạm hoãn hành quân, chờ sau khi quân chủ lực của gã đến rồi, sẽ cùng gã ta hội hợp.

Đây là cơ hội duy nhất để Tào Nhân tránh cho quân đội Vu Cấm toàn quân bị diệt, cho dù Tào Nhân hành quân hỏa tốc, nhưng gã vẫn là chậm một bước, hai vạn quân đội của Vu Cấm đã bị quân Hán tiêu diệt toàn quân, cứ như vậy, kế hoạch của gã liền bị làm rối loạn hoàn toàn, điều này làm cho Tào Nhân có một loại cảm giác mệt mỏi sâu sắc, gã nhất thời mờ mịt.

Mưu sĩ Mãn Sủng đứng một bên, lặng yên nhìn Tào Nhân đi qua đi lại, y biết Tào Nhân là bất đắc dĩ, vốn Tào Nhân trấn thủ Từ Châu, chỉ huy tác chiến toàn cục, hiện tại lại trở thành Tào Phi trấn thủ Từ Châu, Tào Nhân biến thành đại tướng, tình huống này khiến cho những chuẩn bị của giai đoạn trước và thực tế tác chiến sau này đã tách rời rồi.

- Đô đốc, hiện tại quan trọng nhất là phải bình tĩnh, nếu quân đội Vu Cấm đã không thể cứu vãn được nữa, Đô đốc cũng đừng để chuyện này nhiễu loạn tâm thần, nếu Đô đốc mất đi bình tĩnh, toàn bộ quân Tào sẽ phải đối mặt với nguy cơ thật lớn.

Lời khuyên của Mãn Sủng rốt cục khiến Tào Nhân từ từ tỉnh táo lại, tự mình Tào Nhân cũng biết lúc này không thể nóng nảy được, mặc dù Tào Phi tiếp quản quyền lực quyết sách, nhưng người chấp hành đại chiến Trung Nguyên là gã, đại chiến Trung Nguyên có đạt tới thắng lợi cuối cùng hay không, mấu chốt còn phụ thuộc trên người Tào Nhân gã.

Tào Nhân đi đến trước sa bàn, chăm chú nhìn vào sa bàn, trầm tư một lát hỏi:

- Theo tiên sinh bước tiếp theo của quân Hán là ở nơi nào?

Mãn Sủng nhặt lên cây gỗ chỉ hướng huyện Tiếu nói:

- Nếu ta đoán không sai, quân Hán sẽ không vội vã tấn công huyện Tiếu, mà là sẽ vây thành đánh viện binh, bọn họ chân chính muốn đối phó chính là tám vạn quân của Đô đốc, cho nên quân Hán nhất định sẽ ở phụ cận huyện Tiếu hạ xuống đại doanh, chờ đợi quân đội Đô đốc tới gần huyện Tiếu.

- Tiên sinh nói không sai, Lưu Cảnh luôn có sở trường về chiến lược, hắn biết làm thế nào để lợi dụng nhược điểm của đối phương, lần này Thế tử xuôi nam, giành lấy quyền chỉ huy, hắn sao có thể không biết, hắn nhất định sẽ lợi dụng trọn vẹn điểm này.

Tào Nhân chắp tay đi hai bước, nói với Mãn Sủng:

- Ta nghĩ lệnh cho Ngưu Kim vứt bỏ Tiếu quận, suốt đêm dẫn quân chạy về Từ Châu, tập kết binh lực đối phó quân Hán, tiên sinh cảm thấy có ổn thỏa không?

Mãn Sủng trầm tư chốc lát nói:

- Đây đúng là thượng sách để chuyển từ bị động thành chủ động, nhưng vị trí huyện Tiếu hết sức không tầm thường, sau khi vứt bỏ huyện Tiếu, Đô đốc phải suy xét giải thích với Thế tử thế nào, nếu tương lai có thể đoạt lại huyện Tiếu tất nhiên là không có vấn đề gì, nhưng một ngày còn không đoạt được trở về huyện Tiếu, Đô đốc sẽ phải gánh vác hết thảy trách nhiệm, hơn nữa huyện Tiếu thất thủ, nếu bị Ngụy Công biết được, ta lo lắng Ngụy Công sẽ không chịu nổi đả kích này.

Lời nói của Mãn Sủng khiến cho Tào Nhân lâm vào thế khó xử, tiến quân, gã cảm thấy rất bị động, thối lui binh, gã lại khó mà chống đỡ nổi trách nhiệm đánh mất huyện Tiếu, nghĩ nửa ngày, Tào Nhân rốt cục quyết định nói:

- Thôi được! Ta trước tiên sẽ thuyết phục Thế tử, chờ y đồng ý rồi mới rút quân, tạm thời không vội.

Tào Nhân lập tức viết một lá thư, mệnh một đội kỵ binh lấy tốc độ nhanh nhất mang đến Bành thành, hy vọng có thể thuyết phục Tào Phi đồng ý phương án rút quân của gã...

Bóng đêm lặng lẽ giáng lâm, màn đêm nặng nề bao phủ lấy bình nguyên bát ngát, trên quan đạo phía nam huyện Tán, xuất hiện một chi kỵ binh quân Hán hơn vạn người, đây là một vạn hai ngàn Quan Lũng kỵ binh do Bàng Đức suất lĩnh, quân Hán tổng cộng huấn luyện ra ba vạn kỵ binh, đầu nhập vào đại chiến Trung Nguyên một vạn năm ngàn người, năm ngàn người khác do Lãnh Bao suất lĩnh, trú đóng ở quận Hà Nội, còn có một vạn kỵ binh đóng giữ Trường An.

Sau khi Lưu Cảnh đã quyết định thực thi chiến lược vây thành đánh viện binh, ngay lập tức bắt đầu bố trí, kỵ binh Bàng Đức suất lĩnh chính là quân tiên phong, đây là vì phòng ngừa quân Tào thoái binh mà chọn lựa chiến thuật kềm chế, một khi quân Tào rút lui, kỵ binh liền phát động tấn công hậu cần quân nhu của quân Tào.

Kỵ binh của Bàng Đức ở trên quan đạo cách huyện Tán ước chừng ngoài hai dặm chậm rãi mà đi, quy mô hơn một vạn kỵ binh đủ để bị quân Tào phát hiện, rất nhanh, kỵ binh quân Hán liền qua huyện Tán, đi vòng qua hướng đông nam của Huyền thành, Bàng Đức phái ra mấy đội thám báo tiến đến phụ cận tra xét động tĩnh của quân Tào.

Lúc này, một gã kỵ binh từ phía sau vội vàng chạy tới, từ xa hô to:

- Tướng quân, Điện hạ có mệnh lệnh!

Bàng Đức vội vàng ghìm chặt chiến mã, quay đầu ngựa lại hỏi:

- Mệnh lệnh gì?

Binh lính lấy ra một phần chỉ thị do Hán Vương tự tay viết, Bàng Đức vội vàng mở ra, hướng về ánh lửa vội vã nhìn xem, Lưu Cảnh lệnh y ở phía đông huyện Tán làm ra thanh thế mà đến, Bàng Đức hiểu ý đồ của Hán Vương, chính là muốn đoạt đi đường rút quân của Tào Nhân về Từ Châu.

Y lúc này lệnh nói:

- Đội ngũ theo ta!

Bàng Đức chợt tăng nhanh tốc độ ngựa phóng, suất lĩnh một vạn hai ngàn kỵ binh hướng đến phía đông Tào doanh chạy đi.

Thời gian tám vạn quân Tào chủ lực đến huyện Tán cũng không dài, chỉ có ba ngày thời gian, bởi vì nóng lòng đến huyện Tiếu, phần lớn quân nhu quân dụng đều tụt lại phía sau, mặc dù trong vòng ba ngày, đại lượng quân tư lương thực đã vận chuyển vào đại doanh quân Tào, nhưng vẫn còn một bộ phận lương thảo mới đi được nửa đường.

Khi kỵ binh quân Hán đột nhiên đánh giết đến phía đông Tào doanh, thật khéo làm sao, vừa lúc một chi đội quân nhu quân Tào từ đằng xa tới, đội quân nhu do hơn một ngàn xe ngựa tạo thành, chủ yếu vận chuyển lương thực và cỏ khô, đội quân nhu này còn cách đại doanh quân Tào chỉ có mười dặm, bọn họ vốn định nhân lúc tinh thần đang cao thì làm ngay cho xong việc quay về đại doanh nghỉ ngơi, lại không nghĩ rằng sẽ gặp phải kỵ binh quân Hán.

Song phương đều cảm thấy kinh ngạc, nhưng loại kinh ngạc này chỉ ngắn ngủn trong nháy mắt liền biến mất, năm trăm quân Tào hộ vệ lương thực hô to một tiếng, đều nâng nỏ hướng đến tiền phương kỵ binh quân Hán mà bắn, một đội kỵ binh quân Hán trở tay không kịp, bị tên nỏ của quân Tào bắn ngã hơn mười người.

Bàng Đức lập tức giận dữ, đối phương không những không chạy trốn, còn dám dùng nỏ bắn chết kỵ binh của mình, y lập tức ra lệnh:

- Bao vây bọn chúng, chém tận giết tuyệt cho ta!

Hai bên quan đạo tiếng hô giết rung trời, kỵ binh quân Hán theo bốn phương tám hướng đánh tới, đội hộ vệ lương thực quân Tào thế mới biết bọn họ gặp phải không phải là đội thám báo của quân Hán, mà là kỵ binh chủ lực của quân Hán, sợ tới mức không thèm để ý đến xe ngựa, chạy trốn tứ tán.

Nhưng lúc này đã muộn, ba ngàn kỵ binh dẫn đầu giết tới, xông vào trong đội hộ vệ quân Tào, chiến đao bổ chém, trường đao đâm nhanh, giết đến binh lính quân Tào phải khóc hô mấy ngày liền, đều quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, cầu xin tha mạng.

Nhưng Bàng Đức đã hạ lệnh giết tuyệt, kỵ binh quân Hán không chút lưu tình, trước sau tàn sát, chỉ chốc lát liền đem năm trăm binh lính quân Tào giết chết toàn bộ, chỉ còn lại có một đám phu xe sợ tới mức ngồi chồm hổm dưới đất, bọn họ không có lọt vào vòng tàn sát của kỵ binh quân Hán, lệnh giết tuyệt không không bao gồm đám bọn họ.

Lúc này, kỵ binh mang hơn mười phu xe đến trước mặt Bàng Đức, bọn họ đều quỳ xuống đất dập đầu cầu xin tha thứ, Bàng Đức hỏi:

- Chúng ta có bao nhiêu kỵ binh?

- Tiểu nhân... Không biết!

- Nói! Rốt cuộc có bao nhiêu?

Bàng Đức hét lớn một tiếng, mấy người sợ tới mức cả người run rẩy, một gã phu xe cố lấy dũng khí nói:

- Ước chừng có mấy ngàn người.

- Không phải là mấy ngàn người, là hơn hai vạn kỵ binh, thấy rõ ràng chưa?

Bị Bàng Đức quát tháo, hơn mười phu xe nơm nớp lo sợ nhìn lại một lần, quả nhiên là kỵ binh đếm không hết, phỏng chừng cũng có hai ba vạn người, bọn họ gật gật đầu:

- Tiểu nhân thấy rõ ràng?

- Thả bọn họ đi, cho bọn họ đi Tào doanh báo tin.

Hơn mười phu xe bị quân Hán mang đến Tào doanh cách đó không xa, một gã Quân hầu kỵ binh chỉ vào đại doanh quân Tào ở xa xa ra lệnh:

- Đi đại doanh quân Tào!

Hơn mười phu xe sợ tới mức nghiêng ngả lảo đảo hướng tới quân doanh quân Tào chạy đi, không bao lâu liền chạy đến trước đại doanh, bọn họ hô to với thủ binh:

- Chúng ta là phu xe vận chuyển lương thảo, đến đây báo tin.

Binh lính quân Tào sớm đã phát hiện bên ngoài có khác thường, hơn một vạn cung nỏ thủ đã tiến vào vị trí chiến đấu, chuẩn bị nghênh chiến quân Hán đánh lén, thì bỗng chạy tới mười mấy người, lớn tiếng gọi mình là phu xe vận chuyển lương thảo, khiến cho bọn lính quân Tào ngơ ngác nhìn nhau, một gã tướng lĩnh vung tay lên, có binh lính chạy đi, mang bọn phu xe vào doanh.

Tào Nhân cũng nghe được tin tức phát hiện quân Hán, vội vàng chạy tới Đông doanh trước đại môn, cao giọng hỏi:

- Bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu quân Hán?

Nha tướng đang trực khom người nói:

- Thám báo trinh sát nói, có ít nhất hơn vạn người, trong đêm đen nhìn không rõ ràng.

Tào Nhân giận dữ:

- Đến tình hình quân địch nhiều ít cũng không rõ ràng, vậy thì dùng thám báo trinh sát để làm cái gì?

Lúc này, một gã Nha tướng nhanh chân chạy tới nói:

- Khởi bẩm Đô đốc, có hơn mười phu xe chạy tới, nói là đội vận chuyển lương thảo, đội lương thảo của bọn họ bị quân Hán chặn giết.

Tào Nhân cảm giác giống như đầu bị phang cho một gậy, đội lương thảo của gã không ngờ bị quân Hán chặn giết rồi, trong lòng của gã đau nhức không chịu nổi, lập tức ra lệnh:

- Mang bọn họ đến gặp ta!

Chỉ chốc lát, hơn mười phu xe bị binh lính quân Tào mang tới, bọn họ quỳ xuống đầy đất, cầu xin tha mạng, Tào Nhân tâm phiền ý loạn, hét lớn một tiếng:

- Tất cả câm miệng cho ta!

Hơn mười phu xe sợ tới mức thở mạnh một hơi cũng không dám, Tào Nhân chỉ vào một tên phu xe tuổi tác khá lớn trong đó:

- Ngươi tới nói, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Phu xe lắp ba lắp bắp đem chuyện bọn họ gặp phải quân Hán, tất cả binh lính quân Tào đều bị đối phương giết chết, còn bọn họ thì bị quân Hán thả tới đây báo tin, rõ ràng rành mạch thuật lại một lần, lông mày Tào Nhân sớm đã chau thành một đoàn, lại hỏi:

- Ngươi có nhìn lầm hay không, có hai vạn kỵ binh sao?

- Cụ thể thực sự không biết có bao nhiêu, nhưng quả thật rất nhiều, ít nhất cũng phải trên vạn người, chúng ta không dám lừa gạt Tướng quân.

Tào Nhân biết lời bọn họ nói đều là thật, bọn họ không có lá gan tới lừa gạt mình, lương thảo bị cướp đi chỉ là thứ yếu, quan trọng là gần hai vạn kỵ binh quân Hán xuất hiện ở hậu phương của mình, đây là việc cực kỳ không ổn, làm cho gã rơi vào tình huống không cách nào phản hồi Bành thành.

Giờ khắc này, Tào Nhân bỗng nhiên hiểu ra, quân Hán làm ra động tĩnh, kỳ thực chính là muốn cho mình biết, ngoại trừ ra ngoài quyết một trận tử chiến, gã không có khả năng thoái binh được nữa, cứ cho là gã chấp nhận quyết một trận tử chiến với quân Hán đi, nhưng phía sau lại mọc ra thêm một chi kỵ binh quân địch, một trận chiến thế này có thể đánh thế nào đây?

Đề xuất Voz: Chuyện tình Game thủ - My Love's Name
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN