Chương 1246: Đại chiến Trung Nguyên (bảy)

Chương 1246: Đại chiến Trung Nguyên (bảy)

Sau hơn hai mươi ngày giằng co, quân Hán đã phát động tiến hành công thành huyện Tiếu, đối với Tào Nhân mà nói, gã đã không còn sự lựa chọn, nếu thoái binh, sẽ bị quân Hán trước chắn sau truy, gã chắc chắn sẽ thất bại.

Còn nếu tiếp tục giằng co, lương thực gã mang theo trong quân đứng trước quẫn cảnh thiếu thốn, quân Hán cắt đứt đường vận chuyển lương thảo, quan trọng hơn là, một khi quân Hán đánh hạ huyện Tiếu, không chỉ có ba vạn quân Tào trong huyện bị diệt toàn quân, mà gã cũng không thể ăn nói với Ngụy Công.

Chiến hay không chiến, Tào Nhân đã không tự chủ được, gã không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể tiếp nhận khiêu chiến của quân Hán, tại huyện Tiếu cùng quân Hán quyết một trận tử chiến.

Lúc tám vạn quân Tào xuất hiện ở mười dặm ngoài huyện Tiếu, quân Hán sớm đã chờ lâu lập tức tiến lên nghênh chiến, hai chi quân Hán nam bắc nhanh chóng tụ tập ở thành Đông, tổng cộng mười vạn quân Hán nghênh chiến tám vạn quân Tào.

Gió to thổi mạnh, cờ xí phấp phới, giữa đồng trống một trận cát bay đá chạy, bụi đất mù mịt trên không trung, tám vạn quân Tào đã ổn định vững vàng đầu trận tuyến, cung binh, nỏ binh, thương binh, khiêu đãng binh cùng với kỵ binh tả hữu theo thứ tự sắp hàng.

Năm ngàn Hổ Báo kỵ binh sắc bén nhất làm trung quân, vây lấy Tào Nhân ở trung gian đội ngũ, Tào Nhân ghìm ngựa dưới một cây đại kỳ, ánh mắt phức tạp nhìn tới một đường màu đen ở phương xa.

Tám vạn quân Tào cũng không lập tức xuất kích, mà đang dừng lại ở ngoài mười dặm, bọn họ hành quân suốt một đêm, binh lính chiến mã đều vô cùng mỏi mệt, nếu lập tức xông lên chiến đấu sẽ rất bất lợi cho bọn họ.

Binh lính quân Tào lợi dụng một chút thời gian này nghỉ ngơi tại chỗ, kỵ binh đều xuống ngựa cho chiến mã uống nước, đút cỏ khô, bản thân cũng vội vàng ăn mấy miếng lương khô để hơi lấp bao tử.

Lúc này, từ bên trong trận địa của quân Hán mơ hồ truyền đến tiếng trống, một gã lính quan sát trên đài cao hô to:

- Đô đốc, quân địch đang tiến đến chỗ chúng ta!

Tào Nhân nhìn chằm chằm đằng xa, hiện giờ đang là buổi sáng, vài tia sáng mặt trời từ trong mây đen dày đặc len lỏi rọi xuống, chiếu sáng nơi cao nhất trên cánh đồng bát ngát ở phương xa, chỉ thấy Hán Vương Lưu Cảnh suất lĩnh đại quân đang từng bước một tiến tới bên này, bọn họ dường như cũng nhìn ra quân Tào mệt mỏi, bắt đầu chủ động xuất kích rồi.

Tào Nhân lập tức lạnh lùng hạ lệnh:

- Đại quân lập tức làm tốt chuẩn bị chiến đấu!

- Ô ——

Tiếng kèn hiệu trầm thấp thổi lên trên không trung quân đội quân Hán, tiếng trống trận ầm ầm khua vang, binh lính quân Tào đều đứng dậy chuẩn bị chiến đấu, kỵ binh lên ngựa, nắm chặt dây cương, giương cung lắp tên, trường mâu chậm rãi nâng lên.

Mây đen vần vũ lần nữa khép kín, ánh mặt trời mất dạng, chỉ còn lại sự u ám do mây đen phủ xuống, mười vạn quân Hán ở ngoài ba dặm thì dừng lại bước tiến, bọn họ xếp thành trận hình tam giác, cờ xí theo gió giương mở, khôi giáp đen nhánh, trường mâu hình thành một mảnh rừng rậm sắc nhọn, giữa đất trời sát khí âm trầm sung mãn, đủ để khiến cho bất cứ một đối thủ nào tuyệt không dám khinh địch.

Lúc này Lưu Cảnh cũng đang nhìn chăm chú vào quân Tào đối diện, chỉ thấy bề rộng quân Tào kéo dài mười dặm, tám ngàn cung nỏ thủ xếp thành ba hàng, trận địa sẵn sàng đón địch, bọn họ chờ mong quân Hán phát động công kích trước tiên, để cho cung tiễn của bọn họ có thể phát huy uy lực.

Lưu Cảnh khoát tay chặn lại:

- Không được phép tùy tiện xuất kích!

Không có mệnh lệnh của Lưu Cảnh, quân Hán không phát động công kích, cả hai bên tựa hồ đều đang chờ đợi, lúc này, Chủ tướng cánh trái quân Tào Lý Thông nói khẽ với đại tướng Dương Điển bên cạnh:

- Ngươi nhìn thấy không? Quân Hán căn bản cũng không có ý tứ tiến công, phỏng chừng Đại đô đốc muốn dùng cung nỏ thủ chế trụ làm cho tính toán của đối phương hỏng bét hết.

Dương Điển hơi hơi thở dài:

- Quân Hán đã tác chiến với chúng ta nhiều năm, sao có thể không rõ ràng sáo lộ của đối phương chứ?

Thời gian thoáng trôi qua, song phương giằng co, không bên nào chủ động phát động tấn công, tựa hồ đang khảo nghiệm sự bền chí và chịu đựng, xem ai không kiên trì nổi trước.

Lúc này, một gã binh lính quan sát bỗng nhiên chỉ vào trận doanh của đối phương cao giọng nói với mưu sĩ Mãn Sủng:

- Mãn quân sư, đối phương giống như có động tĩnh rồi!

Mãn Sủng ngưng thần nhìn ra xa, chỉ thấy đầu trận tuyến quân Hán bắt đầu hiện rõ biến hóa, một chi kỵ binh quân Hán ước chừng bảy ngàn người rời khỏi chủ trận, chạy xéo tới phía bên phải quân Tào ngoài hai dặm, rất rõ ràng là muốn tấn công cánh sườn cung nỏ thủ.

Đây là up hiếp thật lớn đối với cung nỏ thủ, nếu quân Tào không thay đổi trận, cung nỏ thủ sẽ lọt vào công kích trí mạng, Mãn Sủng bỗng quay đầu lại nhìn tới chủ trận quân Tào, chỉ thấy Chủ tướng Tào Nhân vẻ mặt ngưng trọng, như trước án binh bất động.

Nhưng Mãn Sủng phát hiện quân cung nỏ đã thay đổi trận hình, ba ngàn kỵ binh quân Tào từ phía sau vội xông tới, vừa vặn giao tranh với kỵ binh quân Hán bên mặt sườn, yểm hộ cho quân cung nỏ, lòng Mãn Sủng thoáng buông xuống, Tào Nhân quả nhiên kinh nghiệm phong phú, sẽ không dễ dàng thay đổi trận hình.

Nhưng Mãn Sủng vẫn có chút lo lắng, y ngẩng đầu nhìn bầu trời, mây đen giăng kín, giữa tầng mây sấm sét ẩn ẩn chớp động, thời tiết phá lệ oi bức, mắt thấy một trận mưa tầm tã sắp trút xuống.

Trận tiền quân Hán, Lưu Cảnh đang làm động viên chiến tranh cuối cùng, tuấn mã cao lớn oai hùng đón gió chạy như bay, Ôn Hầu chiến kích trong tay va chạm trên trường mâu của tướng sĩ:

- Các tướng sĩ quân Hán, các huynh đệ cùng theo ta bách chiến bách thắng, hôm nay chính là ngày chúng ta quyết chiến tranh đoạt Trung Nguyên, hãy dùng tính mạng và nhiệt huyết của chúng ta để chứng minh, chúng ta mới là quân đội dũng mãnh nhất thiên hạ, các huynh đệ, đi theo ta anh dũng giết địch!

- Nguyện vì Hán Vương liều chết cống hiến!

Tướng sĩ quân Hán hò hét, tiếng như sấm rền lên xuống:

- Hán Vương vạn tuế!

Lưu Cảnh ngẩng đầu nhìn lên không trung, lúc này bầu trời bắt đầu mưa xuống, thời gian dần qua mưa càng rơi càng lớn, Lưu Cảnh kính nể giơ ngón tay cái lên về phía Bàng Thống, khi Bàng Thống dự đoán thời tiết thì khí trời không hề tồi.

- Hai cánh trái phải, xuất kích đường vòng cung!

Lưu Cảnh ra lệnh một tiếng, trống trận ầm ầm khua vang, hai cờ đỏ lam trên bình đài chỉ huy huơ múa, đây là hiệu lệnh tấn công đường vòng cung, quân Hán chợt phát động, chỉ thấy hai góc đáy của trận thế tam giác hướng đến hai bên tách ra, tạo thành hai đường tròn, tựa như hai cái sừng xoắn ốc của cừu a-ga.

Sáu vạn đại quân tạo thành hai đợt sóng triều màu đen mãnh liệt, mỗi bên đều rộng chừng vài dặm, Chủ tướng Triệu Vân suất lĩnh cánh trái và Chủ tướng Văn Sính suất lĩnh cánh phải, hướng đến hai cánh trái phải quân Tào đánh tới, trường mâu chiến đao dày đặc như rừng rậm, các chiến sĩ giơ lên cao tấm chắn, đón mưa to ra sức chạy băng băng, khí thế bi tráng dâng trào, làm cho thiên địa cũng theo đó mà biến sắc.

Cùng lúc đó, tiếng kèn trầm thấp của quân Hán vang lên, bảy ngàn kỵ binh bố trí ở cánh trái quân Tào dưới sự suất lĩnh của Bàng Đức, cũng chợt phát động tiến công, bọn họ hướng tới cánh sườn cung nỏ thủ chém giết mà đi.

Bầu trời bỗng nhiên mưa to như trút nước, khiến cho sắc mặt Tào Nhân đại biến, cung nỏ không thể sử dụng trong mưa, cung nỏ trận gã bày ra không ngờ mất đi hiệu lực rồi, trong lòng Tào Nhân khẩn trương, vội vàng hạ lệnh:

- Lý tướng quân nghênh chiến kỵ binh quân địch bên cánh sườn, quân cung nỏ lui lại!

Một chi trường mâu binh ba vạn người của quân Tào chia binh hai đường, trong đó một vạn người do đại tướng Dương Điển suất lĩnh, xông lên nghênh chiến Hán kỵ binh đánh tới cạnh sườn, song phương càng ngày càng gần, mũi thương lóe sáng, thế đến như bay, Bàng Đức hô to một tiếng:

- Chia binh!

Y phóng ngựa lao nhanh đến hướng bắc, hai ngàn kỵ binh theo sau y lướt qua quân tiên phong quân Tào, vô cùng nhanh chóng đánh tới quân cung nỏ đang rút lui, ưu thế của kỵ binh giờ khắc này biểu hiện ra vô cùng tinh tế, bọn họ nhanh như điện chớp chạy như bay, bằng một loại khí thế bẻ gãy nghiền nát, vọt vào trong quân cung nỏ quân Tào đang lui lại.

Mấy trăm danh cung nỏ binh quân Tào dưới lực tấn công hùng mạnh của kỵ binh lăn lộn ngã xuống đất, chỉ một thoáng, đầu người cuồn cuộn, huyết quang tung tóe, tiếng kêu rên vang khắp trời, đao bổ mâu đâm, chiến mã va chạm, chiến mã như bão táp quét qua, quân cung nỏ ở trong mưa không thể sử dụng cung tiễn, bọn họ khó có thể ngăn cản chi Hán kỵ binh sắc bén vô cùng này, trận hình của tám ngàn quân cung nỏ bị xé rách tán loạn lộn xộn.

Mà năm ngàn Hán kỵ binh khác do đại tướng Từ Thịnh suất lĩnh cùng với mười ngàn quân trường mâu do Dương Điển suất lĩnh ầm ầm đâm vào nhau, mâu cán đánh nhau, trường đao chém giết, hai phe tàn sát quyết liệt.

Lúc này, bốn vạn quân Hán cánh trái dưới sự suất lĩnh của Triệu Vân đánh giết tới, che trời phủ đất lao tới quân Tào, Tào Nhân sớm đã chuẩn bị, lạnh lùng lệnh:

- Hữu quân nghênh chiến!

Quân Tào dù sao cũng là một trong thiên hạ cường quân, huấn luyện nghiêm chỉnh, hai vạn bộ binh trường thương và bốn ngàn kỵ binh kết thành Thương binh đại trận do bộ kỵ hỗ trợ lẫn nhau, bên cánh phải là đại tướng Lý Thông suất lĩnh, xông lên nghênh chiến hai vạn Hán bộ binh đánh tới.

Trời giáng mưa to, phá hủy bố trí quân cung nỏ của Tào Nhân, mở đường cho bốn vạn bộ binh cánh trái của quân Hán, không gặp chút trở ngại nào đánh giết tới, bốn vạn trường mâu binh như sóng triều cuồn cuộn mãnh liệt, dưới sự suất lĩnh của Triệu Vân, từ bốn phương tám hướng phát động công kích Thương binh đại trận như gió bão mưa rào.

Thương binh đại trận là do Tào Nhân huấn luyện dùng để đối phó vũ khí sắc bén của Ô Hoàn kỵ binh, có phần giống với quân đoàn Macedonia phương Tây, chủ yếu là lợi dụng lực lượng tập thể, dùng trường thương dài hai trượng đối phó kỵ binh, cánh sườn là nhược điểm của bọn họ, cho nên ở hai bên đều có hai ngàn kỵ binh hộ vệ.

Triệu Vân nhìn thấu nhược điểm của quân Tào, cấp bách ra lệnh:

- Tập trung công kích kỵ binh bên trái!

Một vạn trường mâu quân Hán thế công như thủy triều, mạnh mẽ phát động, thế tiến công như bão táp, một lớp sóng tiếp một lớp sóng công kích kỵ binh hộ vệ bên trái.

Mùa hè tháng sáu phần lớn là mưa rào, sau một trận mưa to ngắn ngủi, mưa rút mây tạnh, mặt trời một lần nữa chiếu rọi xuống đại địa, cung nỏ binh quân Tào rối rít đổi dây cung, quân cung nỏ lại một lần nữa phát uy.

Văn Sính suất lĩnh ba vạn bộ binh hữu quân gặp phải năm ngàn quân cung nỏ Tào Nhân phái ra ngăn chặn, quân Hán tiếng kêu rung trời, bọn họ anh dũng xông lên phía trước, hướng tới quân Tào càn quét mà đi, bọn họ một tay nâng cao tấm chắn, một tay nắm trường mâu, đón mưa tên dày đặc lao tới trận địa quân địch mãnh liệt tấn công.

Đi được một trăm hai mươi bộ thì, quân nỏ của Tào Nhân bắt đầu bắn tên, mưa tên che trời phủ đất phóng tới trước mặt binh lính quân Hán, từng đám từng đám binh lính quân Hán bị bắn ngã, nhưng đại quân vẫn như cũ tựa như một con nước lớn màu đen cuồn cuộn, mãnh liệt dâng trào, vồ tới quân Tào.

Đối đầu gay gắt, Văn Sính cũng phái ra năm ngàn Hán nỏ binh phóng tên tới trận địa quân địch, bọn họ dùng hạp nỏ liên hoàn đặc chế, chính là trên thân nỏ trang bị một hộp gỗ, mỗi hộp có mười hai chi tiễn, sau khi bắn ra một chi, nó có thể tự động nạp tên, bọn lính chỉ cần kéo dây cung bắn tên, tốc độ cực nhanh.

Từng đợt tên nỏ tựa như mưa châu chấu vọt tới trận địa quân địch, một lượng lớn binh lính quân Tào đồng dạng bị bắn ngã, lúc này hữu quân quân Hán của Văn Sính rốt cục vọt tới trước trận quân Tào, cung nỏ thủ quân Tào đều quẳng xuống cung nỏ, chạy trốn về phía sau, hai vạn quân đội cánh trái quân Tào do Chủ tướng Hàn Tranh suất lĩnh nghênh chiến mà đến, theo phía sau là năm ngàn quân đao thuẫn, từ mặt sườn hiệp đồng tác chiến.

‘Ầm! ’ một tiếng vang thật lớn, hai chi đại quân như hai đợt sóng cồn khí thế mãnh liệt va chạm vào nhau, chỉ một thoáng sát khí mê loạn mắt người, vũ khí giao chiến, khôi giáp chạm nhau, vang lên tiếng leng keng, hai chi đại quân ác chiến kịch liệt cùng một chỗ, tiếng hô giết, tiếng kêu rên thảm thiết, đầu ngươi rơi xuống đất, máu chảy thành sông, chiến tranh tàn khốc là như vậy đấy, sinh mạng của binh lính vào giờ khắc này đều ti tiện như cỏ rác.

Một gã Hán binh hét thảm một tiếng, đầu bị búa chém thành hai khúc, máu tươi óc văng khắp nơi, hai gã binh sĩ vóc người khôi ngô đánh giáp lá cà, cùng nhau té lăn trên mặt đất, tên Hán binh đè chặt đối phương, tiện tay từ trên mặt đất cầm lên một mũi tên, nhắm ngay trán và mắt của gã ta đâm thẳng xuống một nhát lại một nhát, hô hấp của đối phương tắc nghẽn, chết thảm trên mặt đất.

Nhưng mặc kệ là hai cánh trái phải chiến đấu ác liệt thế nào, trung quân của Tào Nhân từ đầu đến cuối vẫn sừng sững bất động, Lưu Cảnh vẫn còn ba vạn quân tinh nhuệ chưa xuất chiến, mặt khác còn có năm vạn viện quân Hoàng Trung suất lĩnh cũng sẽ không dễ dàng xuất động.

Lúc này, Quân sư Bàng Thống hơi hơi vuốt râu mỉm cười, y đã nhìn ra thực lực quân Hán trên cơ bản thắng quân Tào một bậc, huống chi còn là mười lăm vạn đại quân đánh với tám vạn đại quân, bất kể thế nào, một trận chiến này bọn họ tất thắng không thể nghi ngờ.

Lưu Cảnh lại không lộ thanh sắc, xa xa quan sát hai quân chiến đấu kịch liệt, song phương đều toàn lực ứng phó, chém giết dữ dội, thời cơ Hoàng Trung xuất kích đã tới, hắn quay đầu lại ra lệnh:

- Lệnh Hoàng Trung bộ xuất kích!

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN