Chương 1247: Đại chiến Trung Nguyên (tám)

Chương 1247: Đại chiến Trung Nguyên (tám)

'Ô —' kèn lệnh thổi lên, năm vạn quân đội của Hoàng Trung chờ ở phía nam sớm đã nóng lòng muốn thử, tiếng kèn vang kéo dài truyền đến, đây là tín hiệu xuất kích, Hoàng Trung vung lên đại đao, hét lớn một tiếng:

- Giết!

- Giết!

Năm vạn đại quân tựa như sóng cuồng, đánh giết tới quân Tào đang chiến đấu ác liệt.

Quân Tào đang lúc chém giết kịch liệt, mặc dù Tào Nhân cũng biết, còn có một chi quân Hán ở phía nam như hổ rình mồi, nhưng thân ở bên trong hỗn chiến gã đã chẳng còn quan tâm, gã khàn giọng hô to, chỉ huy quân Tào tác chiến, thanh âm đều đã trở nên khàn khàn.

Đúng lúc này, một gã thân binh bên cạnh Tào Nhân kinh sợ hô to:

- Đại soái mau nhìn!

Ngón tay của hắn chỉ về hướng đông bắc, vẻ mặt hoảng sợ, Tào Nhân thuận theo ngón tay của hắn nhìn tới, trong lòng lập tức trầm xuống mãnh liệt, như đang rơi xuống vực sâu, chỉ thấy một chi quân đội từ phía đông bắc chém giết tới, ước chừng trên ba vạn người, cờ xí phấp phới, khí thế làm cho người ta sợ hãi, vừa nhanh vừa hung mãnh hướng đến sau lưng quân Tào giết tới, đại tướng dẫn đầu cưỡi trên Mặc Long bảo câu, tay cầm Kim Bối Khảm Sơn đại đao, đầu đội ngân khôi, râu tóc bạc trắng, đúng là Trấn Nam tướng quân Hoàng Trung.

Tào Nhân ghìm chặt chiến mã, cả kinh liên tiếp lui về sau mấy bước, quân Hán từ phía nam đánh tới rồi, gã cảm nhận được áp lực tựa núi, gã tận lực ổn định tâm thần, vung lên trường kiếm, quát:

- Lệnh Hổ Báo kỵ nghênh chiến!

Hổ Báo kỵ do đại tướng Ngô Kiên làm Thống soái, Ngô Kiên là người quận Bắc Hải, dũng khí và lực lượng hơn người, hai cánh tay có lực ngàn cân, lần này Tào Hưu suất lĩnh mười ngàn Hổ Báo kỵ xuôi nam viện trợ Từ Châu, năm ngàn kỵ binh do Tào Hưu suất lĩnh, đóng tại Từ Châu, năm ngàn còn lại thì do tâm phúc của Tào Hưu Ngô Kiên chỉ huy, theo Tào Nhân cứu viện huyện Tiếu.

Hổ Báo Kỵ là đòn sát thủ của quân Tào, chỉ ở thời khắc mấu chốt mới huy động, tình thế lúc này nguy cấp, Tào Nhân cũng chỉ có thể đem Hổ Báo kỵ đầu nhập vào chiến trường.

Nghe được mệnh lệnh của Tào Nhân, Ngô Kiên lập tức nâng kèn, thổi vang, mấy chục người thổi tù và cùng nhau thổi lên, 'Ô ——' Ngô Kiên vung lên mã giáo, dẫn năm ngàn Hổ Báo thiết kỵ đón kỵ binh của đối phương xung phong liều chết mà đi.

Năm ngàn Hổ Báo thiết kỵ là kỵ binh trọng giáp, thân khoác khải giáp cưỡi ngựa, có thể chống đỡ cung tiễn, kỵ binh là từ mấy chục vạn quân Tào tuyển ra, mỗi người võ nghệ xuất chúng, trang bị hoàn mỹ, trở thành kỵ binh tinh nhuệ nhất của quân Tào, rất ít khi tham chiến.

Năm ngàn Hổ Báo thiết kỵ hăng hái lao nhanh, tựa như một cỗ máy sắt cường đại đang di động, trong nháy mắt đằng đằng sát khí tấn công tám ngàn quân địch do Trương Phi suất lĩnh xông vào trận địa ở trước mặt, ‘Ầm! ’ một tiếng nổ rung trời, Hổ Báo kỵ dùng lực lượng hùng mạnh đem mấy trăm binh sĩ xông vào trận địa đánh văng đầy đất.

Trương Phi ở Giao Châu yên lặng nhiều năm, trong lòng đè nén sát khí, lần này y được phân làm Phó tướng của Hoàng Trung, sớm đã giống lang sói nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi, chờ cơ hội cùng quân Tào đánh một trận, hôm nay quân Tào và quân Hán đại chiến, cho y rốt cục chờ được ngày trở lại chiến trường xa cách đã lâu chiến đấu.

Năm vạn Kinh Châu quân từ bốn phương tám hướng bao vây Hổ Báo kỵ binh, Trương Phi xung trận ngựa lên trước, suất lĩnh tám ngàn quân cực kỳ dũng mãnh xông vào trận địa, chỉ một thoáng liền đem mấy trăm Hổ Báo kỵ binh chém đổ đâm ngã, thoáng chốc trên đất rải rác đầy chân tay bị chặt đứt, máu tanh gay mũi, không khí nghẽn đặc đến không hít thở nổi.

Tuy rằng chiến lực của Hổ Báo thiết kỵ cực kỳ hùng mạnh, nhưng đối mặt với Kinh Châu quân có binh lực hơn gấp mười lần, bọn họ vẫn không tránh khỏi tổn thất thảm trọng, nơi lưỡi đao quét qua, người ngã ngựa đổ, máu chảy thành sông.

Ngô Kiên không khỏi thẹn quá hóa giận, gã hét lớn một tiếng, phóng ngựa xông lên trước, vung giáo đâm nhanh, liên tiếp đâm chết hơn mười người, mấy trăm binh sĩ Kinh Châu quân còn lại sợ đến quay đầu chạy trốn, Ngô Kiên thấy quân địch chật vật, cười ha hả, tiếng cười của gã còn chưa dứt, Trương Phi đã đâm xéo tới, tiếng như hổ gầm, trượng bát xà mâu nhấc lên, mũi thương nhanh như thiểm điện, đâm cho Ngô Kiên ngã ngựa, lại bồi thêm một mâu kết liễu tính mạng của gã.

Chủ tướng bị giết, Hổ Báo kỵ binh bắt đầu chống đỡ hết nổi, dần dà hiện ra dấu hiệu bại trận.

Cùng lúc đó, hữu quân quân Tào cũng xuất hiện nguy cơ, hai ngàn kỵ binh hộ vệ ở phía trái của Thương binh trận bị trường mâu binh của quân Hán đâm lê đến hầu như không còn, lộ ra lỗ hổng bên cánh trái Thương binh trận, nơi này là điểm yếu của Thương binh trận, không đợi quân Tào thay đổi trận hình, Bàng Đức đã dẫn năm ngàn kỵ binh đánh giết tới, y hét lớn một tiếng:

- Tấn công phía trái Thương binh trận!

Năm ngàn kỵ binh quân Hán cuộn trào mãnh liệt mà lên, tấn công như bão tố, nháy mắt đã xông đến đầu trận tuyến của Thương binh trận, chỗ này đã tử thương chất đống, Thương binh đại trận chịu đủ tấn công của quân Hán rốt cục kiên trì không nổi, trận hình đại loạn, xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.

Lúc này, tiếng kèn hiệu từ xa xa vang lên, trống trận quân Hán dồn dập như sấm, Lưu Cảnh hạ mệnh lệnh công kích cuối cùng, hắn tự mình dẫn ba vạn quân Hán tinh nhuệ nhất, tiếng hô giết rung trời, tựa như cuồng phong nổi lên dưới bầu trời giăng kín mây đen, cuốn tới trung quân Tào Nhân.

Mà năm vạn Kinh Châu quân của Hoàng Trung cũng đã đánh tan Hổ Báo kỵ binh, kỵ binh tan tác, năm vạn quân đội từ phía sau đánh úp tới, Trương Phi vung xà mâu càng dũng mãnh không đỡ nổi, chém giết quân Tào đến người ngã ngựa đổ, đầu trận tuyến đại loạn.

Quân Tào hai mặt thụ địch, Mãn Sủng thấy tình thế không ổn, lập tức giục ngựa chạy lên trước hô lớn với Tào Nhân:

- Đô đốc, bây giờ nhất định phải nhanh chóng rút lui, nếu không, quân ta sẽ toàn quân bị diệt!

Tào Nhân sắc mặt trắng bệch, gã hung hăng cắn răng một cái, hô lớn:

- Lập tức rút quân, rút về huyện Tán!

Gã phóng ngựa chạy như bay, một ngàn thân vệ vây quanh gã hướng tới huyện Tán ở ngoài mười dặm chạy đi, Lưu Cảnh tự mình dẫn quân Hán tinh nhuệ đánh giết tới, khiến cho sĩ khí quân Tào càng thêm suy sụp, Thương binh đại trận dẫn đầu sụp đổ, ngay sau đó cánh trái quân Tào dưới sự suất lĩnh của Hàn Tranh nhanh chóng rút lui về phía đông, binh lính quân Tào bại như núi đổ.

- Giết!

Quân Hán la hét rung trời, sĩ khí đại chấn, đuổi theo quân địch đánh ập tới, đông nghìn nghịt bại binh liều mạng đột phá vòng vây chạy trối chết, bọn họ giẫm đạp lên nhau, bị nghẹt chết, bị đạp chết.

Ở ngoài mười dặm phía đông có một nhánh sông, bề rộng của con sông chừng bảy tám trượng, vốn là có một cây cầu gỗ bắc ngang, nhưng kỵ binh quân Hán đã phá hủy cây cầu, bại binh không có đường đào thoát, đều nhảy xuống sông tự thân bơi.

Đại bộ phận quân Tào đều không hiểu biết kỹ năng bơi, vô số người chết đuối giữa sông, thi thể gây bế tắc cả con sông, thân thể chồng lên nhau, thây chất như núi, rốt cục tạo thành một cây cầu máu thịt, bại binh phía sau đạp lên thi thể đồng bạn, hướng đến bờ bên kia chạy trốn, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ, tiếng thét chói tai, tiếng khóc la khắp trời, hết thảy cảnh tượng đều tựa như phát cuồng vậy, khủng bố, hỗn loạn.

Lời đồn quân Hán chém giết tù binh Hứa Xương khiến cho những binh lính đáng thương này không dám đầu hàng, cứ một mực liều mạng chạy trốn, cả vùng đất phía đông huyện Tiếu, khắp nơi đều là bại binh quân Tào chạy trốn tứ tán.

Nhưng bọn họ trốn không được bao xa, đã bị Bàng Đức và Từ Thịnh suất lĩnh kỵ binh quân Hán đuổi theo vây bọc, những người phản kháng đều chịu chung số phận bị giết chết, cuối cùng, mấy vạn quân Tào cùng đường buộc phải quỳ xuống đất dập đầu cầu xin tha thứ.

.....

Khi Tào Nhân dẫn mấy ngàn tàn quân sắp chạy tới huyện Tiếu thì, lại ngoài ý muốn gặp phải đại tướng Cao Lân và hơn ngàn bại binh từ huyện lỵ trốn tới, Cao Lân phụng mệnh Tào Nhân dẫn ba ngàn quân đội đóng ở huyện Tán, không ngờ y cũng bị quân Hán đánh bại, điều này làm cho Tào Nhân không khỏi kinh hãi, gã lập tức sai người tìm Cao Lân tới hỏi chuyện.

- Chuyện gì xảy ra, hiện tại tình huống huyện Tán như thế nào?

Không đợi Cao Lân mở miệng, Tào Nhân đã vội hỏi ngay.

Cao Lân vẻ mặt xấu hổ, quì một gối nói:

- Khởi bẩm Đô đốc, Lã Mông dẫn ba vạn quân Hán tiến công huyện lỵ, ty chức thật sự thủ không được, xin Đô đốc trách phạt!

Tào Nhân nửa ngày mới thở dài một tiếng:

- Ta hẳn là nên dự đoán được, nhưng lại không để trong lòng, đây là sơ suất của ta, đứng lên đi!

Cao Lân đứng dậy lại thấp giọng hỏi:

- Đô đốc, chúng ta phải đi đâu đây?

Tào Nhân trầm tư một lát, liền sai người tìm các đại tướng đi theo gã đưa đến, nói với Lý Thông cùng các tướng:

- Ý đồ của quân Hán là không cho ta trở về Từ Châu, nhưng bất kể thế nào ta cũng phải trở về phòng ngự Từ Châu, đây là cơ hội duy nhất để giữ được vùng Trung Nguyên của chúng ta, để thoát khỏi quân Hán, ta quyết định dẫn thân binh về Từ Châu trước, các ngươi có thể ở trong này triệu tập bại binh, tiếp tục giương cờ xí của ta, sau đó các ngươi nghĩ biện pháp phản hồi Từ Châu.

Ý tứ của Tào Nhân rất rõ ràng, gã phải tránh khỏi sự truy lùng của quân Hán, chỉ dẫn theo thân vệ lặng lẽ rời đi, mặt khác sẽ dùng quân Tào để mê hoặc quân Hán, đây mặc dù có chút ý tứ vứt bỏ mọi người, nhưng gã cũng là hành động bất đắc dĩ.

Lý Thông hiểu được dụng tâm lương khổ của Tào Nhân, thực sự không phải là vứt bỏ mọi người, y gật đầu nói:

- Xin Đô đốc yên tâm, ty chức sẽ triệu tập tàn quân, nhất định sẽ nghĩ biện pháp trở về Từ Châu, tuy nhiên Đô đốc phải ngàn vạn lần cẩn thận.

Trong lòng Tào Nhân có chút vui mừng, gã lại nói với mọi người:

- Mọi người nghe theo mệnh lệnh của Lý tướng quân, nếu có ai dám không tuân lệnh, giết chết không tha!

Mọi người cùng nhau khom người đáp ứng, Tào Nhân không chậm trễ thời gian nữa, gã lập tức suất lĩnh hơn trăm thân vệ, quay đầu ngựa lại hướng đến phương bắc phi nước đại mà đi, dần dần không còn thấy bóng dáng nữa.

Lúc này, xa xa tiếng kêu rung trời, kỵ binh quân Hán đã đuổi tới bên này, căn bản không cho bọn hắn thời gian thu thập tàn quân, Lý Thông bất đắc dĩ, chỉ đành dẫn dắt mấy ngàn tàn quân bại tướng chạy về hướng nam, dẫn dắt lộ tuyến truy kích của quân Hán.

Tào Nhân muốn trở về Bành thành thì phải đi về phía đông bắc huyện Tán, có thể vòng qua huyện Tán đi thẳng một mạch, cũng có thể trước đi Lương quận, lại từ Lương quận đi theo hướng đông tới Bành thành, Tào Nhân đại bại ở huyện Tiếu, trong lòng của gã vô cùng lo sợ không yên.

Mặc dù trước đó gã đã biết cơ hội thủ thắng của mình rất nhỏ, nhưng sau khi thật sự bị quân Hán đánh bại rồi, gã cảm nhận được áp lực cực lớn, gã biết rõ hậu quả của chiến bại huyện Tiếu, vô cùng có thể sẽ mất đi toàn bộ Trung Nguyên.

Hiện giờ, Tào Nhân chỉ có một ý tưởng, tận hết sức lực bảo vệ cho Bành thành, dùng Bành thành làm chệch hướng mưu đồ chiếm lĩnh Trung Nguyên của quân Hán, tận khả năng tranh thủ thời gian cho Tào Phi.

Tào Nhân suất lĩnh trăm tên thân vệ một đường Bắc thượng, buổi tối hôm đó, đoàn người liền tiến nhập Lương quận, lúc này Tào Nhân mới thoáng nhẹ nhàng thở ra, gã thấy thủ hạ đều đã mệt mỏi không chịu nổi, chiến mã cũng sắp không cầm cự được, bèn nói với mọi người:

- Nghỉ ngơi hai canh giờ rồi đi tiếp.

Bọn lính đều xuống ngựa, chôn nồi nấu cơm, phân công nhau tìm kiếm nguồn nước, Tào Nhân cũng tìm một tảng đá lớn ngồi xuống, gã lại quay đầu hạ lệnh:

- Không được đốt lửa, chỉ có thể ăn lương khô!

Tuy rằng gã đã tiến vào Lương quận, nhưng gã vẫn không dám lơ là, gã biết thám báo quân Hán lợi hại thế nào, trừ phi bọn họ vào đến Bành thành, nếu không bọn họ bất cứ lúc nào đều có thể bị quân Hán phát hiện.

Tào Nhân đưa tay lấy ra một tấm bản đồ, dưới ánh trăng nhìn xem chốc lát, bọn họ hiện tại hẳn là đang ở cảnh nội huyện Đãng, gã lại ngẩng đầu nhìn bốn phía, nơi này đồi núi và bình nguyên xen kẽ, rải rác những khoảnh rừng lớn, cách đó không xa có một con sông nhỏ.

Tào Nhân cảm giác mình đã từng tới nơi này, nếu nhớ không lầm thì, huyện lỵ nên ở trên dưới mười dặm về phía bắc, chỉ là bị một đồi núi thấp dài hơn mười dặm che lại tầm mắt.

Đúng lúc này, một gã thân binh chạy gấp tới, khẩn trương bẩm báo:

- Đô đốc, huynh đệ trinh sát tuần tra trên quan đạo phía bắc phát hiện vài tên kỵ binh quân Hán.

- Cái gì!

Tào Nhân đứng bật dậy, không ngờ lại phát hiện kỵ binh quân Hán, trong lòng gã lập tức ý thức được không ổn, mặc kệ kỵ binh quân Hán có phát hiện bọn họ hay không, nhưng kỵ binh quân Hán xuất hiện ở Lương quận, bản thân nó đã là một loại tín hiệu không tầm thường, Tào Nhân tức thì ý thức được nguy hiểm cận kề, gã lập tức ra lệnh:

- Lập tức lên ngựa, cấp tốc rời khỏi nơi này!

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Chi Vương
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN