Chương 1261: Biến hóa động trời.

Chương 1261: Biến hóa động trời.

Trong khoảng thời gian mấy tháng sau khi đại chiến Trung Nguyên kết thúc, hai phái tại Nghiệp Đô đã tạo thành một thế cân bằng hết sức tinh tế, song phương cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sự cân bằng này cũng bao quát cả cân bằng lực lượng Thanh Châu và cân bằng tiến công của quân Hán.

Một khi sự cân bằng này bị phá vỡ, chắc chắn sẽ gây nên biến hóa động trời, mà quân Hán ở Hoàng Hà đã tiêu diệt toàn bộ ba vạn U Châu quân, liền phá vỡ thế cân bằng tại Nghiệp Đô, Tào Chương chịu tổn thất nghiêm trọng bắt đầu sinh ý thối lui, không muốn tiếp tục tham dự đấu tranh quyền lực Nghiệp Đô, mà cùng lúc đó, Tào Phi gia phong Tào Hưu làm Thái úy, Đại đô đốc, lệnh ông ta suất quân nhập Nghiệp Đô cần vương (cứu giúp triều đình trong cơn hoạn nạn).

Dường như chỉ trong một đêm thế cục bất chợt chuyển biến, theo Tào Phi trong tình huống cực độ bất lợi bắt đầu chuyển biến khiến cho bên phía Tào Thực bất lợi, thế cục cũng trở nên khẩn trương lên.

Đêm đến, một chiếc xe ngựa dưới sự hộ vệ của ba trăm kỵ binh, chậm rãi đến gần Quan Vân phủ, Quan Vân phủ ở tại thành Nam, hiện tại là dinh quan lâm thời của Hạ Hầu Đôn.

Xe ngựa đến nơi dừng lại, Tào Thực thân choàng áo khoác dài màu đen, đầu đội kim quan từ trong xe ngựa đi ra, trước cửa phủ đứng đầy thị vệ, thuộc cấp tâm phúc của Hạ Hầu Đôn Quách Hoài chờ đã lâu, gã thấy Tào Thực đã đến, liền vội vàng tiến lên thi lễ:

- Đại tướng quân đã ở nội đường chờ công tử, mời công tử đi theo ta!

Tào Thực gật đầu, theo sau Quách Hoài bước nhanh đi vào bên trong phủ, trong nội đường đèn đuốc sáng trưng, mấy chậu than đã được đốt lên, than củi trong chậu đang thiêu đốt hừng hực phát ra tiếng vang lốp bốp đôm đốp.

Hạ Hầu Đôn thì chắp tay đứng ở bên tường, nhìn chăm chú một bản địa đồ trên tường thật lâu, đó là bản đồ phạm vi thế lực của Tào Ngụy, hiện tại chỉ còn lại có ba vùng Thanh Châu, Hà Bắc và Tịnh Châu, ở Trung Nguyên cũng chỉ còn lại có Lạc Dương một tòa cô thành, thế lực Tào Ngụy từng bước suy sụp, không biết đến khi nào mới là điểm cuối cùng?

Hạ Hầu Đôn cúi đầu thở dài một tiếng, cục diện hỗn loạn này không thể tiếp tục kéo dài nữa rồi.

Lúc này, ở nhà dưới truyền đến những tiếng bước chân, Hạ Hầu Đôn vừa quay đầu lại, chỉ thấy Tào Thực dưới sự dẫn đường của Quách Hoài, bước nhanh đi lên nội đường, Hạ Hầu Đôn thu hồi suy nghĩ, chậm rãi xoay người.

Tào Thực bước nhanh lên phía trước thi lễ nói:

- Tham kiến Nhị thúc!

- Muộn như vậy còn gọi ngươi đến, là vì có chuyện trọng yếu đã xảy ra.

Tào Thực ngẩn ra:

- Nhị thúc, chuyện gì xảy ra?

Hạ Hầu Đôn cầm lên một quyển tín trục trên bàn đưa cho Tào Thực:

- Tự ngươi xem một chút đi!

Tào Thực vội vàng tiếp nhận tín trục mở ra, vội vã nhìn một lần, Tào Thực lập tức biến đổi sắc mặt, đây đúng là thư đại ca Tào Phi tự tay viết cho Tào Hưu, không chỉ phong Tào Hưu làm Thái úy, Đại đô đốc, còn đồng ý phong ông ta làm Lỗ công, yêu cầu ông ta tạm thời buông ra Thanh Châu, lập tức dẫn quân Thanh Châu đến Nghiệp Đô.

Tào Thực có chút khẩn trương hỏi:

- Nhị thúc lấy thư này từ đâu?

- Ta phái ra thám báo chặn lại sứ giả Tào Phi phái tới Thanh Châu, nhưng thật đáng tiếc, Tào Phi trước sau phái đi tổng cộng ba gã sứ giả, ta chỉ chặn lại được có một tên trong đó, hai tên khác hẳn là đã đến Thanh Châu.

Tào Thực nửa ngày mới thấp giọng hỏi:

- Bây giờ chúng ta nên làm cái gì đây?

Hạ Hầu Đôn ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi ngược lại:

- Nhị huynh của ngươi thái độ thế nào?

Tào Thực lắc đầu:

- Ta đã nhiều lần khuyên y, nhưng y cứ khăng khăng muốn trở về U Châu, nán lại nhiều nhất là hai ngày.

Tào Thực quả thật đối với thái độ của Tào Chương cảm thấy rất uể oải, lúc mới bắt đầu thì tích cực ủng hộ mình, hiện tại lại bắt đầu thay đổi, một mặt tất nhiên là bởi vì ba vạn U Châu quân ở Hoàng Hà đã bị diệt toàn quân, nhưng quan trọng hơn là, Tào Chương không quá xem trọng mình, y phải lưu một đường lui, liền bắt đầu có khuynh hướng duy trì thế trung lập.

Một khi Tào Chương rút quân trở về U Châu, mà Tào Hưu suất lĩnh ba vạn quân tới đây, tỉ lệ lực lượng giữa y và đại ca Tào Phi lập tức biến thành hai vạn đối đầu với bốn vạn, bọn họ bị vây ở thế hạ phong, tình thế đối với bọn họ vô cùng bất lợi.

Tào Thực hiện tại cũng không biết bọn họ nên làm cái gì cho phải? Mặc dù y không ngừng hô hào bách quan tạo áp lực, muốn Tào Phi gánh vác trách nhiệm chiến bại Trung Nguyên, nhưng đến bây giờ cũng đã ngừng rồi, từ đầu đến cuối Tào Phi vẫn duy trì trầm mặc, căn bản không thèm nhìn đến bách quan tạo áp lực, điều này cũng khiến cho Tào Thực vô kế khả thi.

Tào Thực bất an nhìn về phía Hạ Hầu Đôn, y hy vọng Hạ Hầu Đôn có thể quyết định một biện pháp, sở dĩ Hạ Hầu Đôn tìm đến Tào Thực, chính là vì phá cục cuối cùng, ông ta cũng không phải là loại thư sinh văn nhược, ông ta là Đại tướng thống lĩnh thiên quân vạn mã, ông ta có đủ sự quyết đoán và dũng khí.

Lúc trước sở dĩ ông ta chậm chạp không có động thủ, là bởi vì ông ta sợ ảnh hưởng đến bệnh tình của Ngụy công, nhưng theo tình báo của Đồng Tước Cung hai ngày nay, Ngụy công đã chìm sâu vào hôn mê, thời gian không còn nhiều nữa.

Hạ Hầu Đôn vốn là muốn chờ sau khi Ngụy công qua đời, mới động thủ với Tào Phi, nhưng theo thế cục trước mắt mà xem, bọn họ đã không còn thời gian rồi, còn tiếp tục trì trệ, tình thế sẽ hoàn toàn đảo ngược rồi.

Hạ Hầu Đôn chắp tay đi mấy bước, lạnh lùng nói:

- Một khi Tào Hưu đến, đám người chúng ta muốn chết cũng không có đất chôn thây, hiện tại tình thế tương đối gấp gáp, không cho phép chúng ta kéo dài thêm nữa, nhất định phải lập tức động thủ!

- Nhưng...

Tào Thực nhịn không được nói:

- Đại ca có một vạn Hổ Bí quân hộ vệ, chúng ta chỉ có hai vạn nhân mã, hiện tại nhị ca lại không chịu xuất binh trợ giúp chúng ta, ta lo lắng. Lực lượng của chúng ta không đủ.

Hạ Hầu Đôn lắc đầu:

- Không cần thiết cùng Hổ Bí quân liều mạng, mấu chốt là phải mau, nhất thương chế địch, chỉ cần khống chế được Tào Phi, Hổ Bí vệ lập tức không còn đáng để lo nữa, kỳ thực, ta đã chuẩn bị tốt, mời công tử đến đây, chính là hy vọng công tử có thể ở chỗ này an tâm chờ đợi, hừng đông ngày mai hẳn là sẽ có kết quả.

Tào Thực ngây ngẩn cả người, trước đó y không hề được báo trước tình hình, không ngờ nhị thúc đã chuẩn bị xong rồi, mà chuẩn bị tốt cái gì?

- Nhị thúc...

Không đợi Tào Thực nói thêm gì nữa, Hạ Hầu Đôn liền khoát tay chặn đứt lời vừa mới mở miệng của y, dùng một giọng điệu không cho phép phản bác:

- Chuyện này ta không muốn giải thích nữa, thời gian đã không còn nhiều, mời công tử an tâm chờ, ta tự sẽ an bài tốt hết thảy.

Nói xong, Hạ Hầu Đôn liền xoay người đi, Tào Thực chợt nhớ tới ông ta còn có một vấn đề vô cùng trọng yếu chưa nói, đó chính là an trí Tào Phi thế nào, đó dù sao cũng là bào huynh của y, y cũng không muốn huynh đệ tương tàn.

- Nhị thúc!

Tào Thực vội đuổi theo, nhưng Hạ Hầu Đôn đã đi xa, hai gã thị vệ ngăn cản đường đi của y, cung kính nói:

- Vì sự an toàn của công tử, xin hãy ở nơi này an tâm chờ đợi.

Giờ khắc này, Tào Thực đột nhiên cảm giác được bản thân trở thành một con rối, người thừa kế Tào Ngụy chân chính là Hạ Hầu Đôn, chứ không phải y, tuy nhiên, Tào Thực cũng thực sự không nghĩ ra, trong tay đại ca Tào Phi có một vạn Hổ Bí quân, cơ hội của Hạ Hầu Đôn ở nơi nào?

...

Hai ngày nay, Tào Phi cuối cùng dần dần thoát ra khỏi cảnh sứt đầu mẻ trán, nhị đệ Tào Chương ngày hôm trước đã tỏ thái độ, y sẽ duy trì thế trung lập, không tham dự vào tranh giành vị trí Thế Tử nữa, mặc kệ Tào Chương là xuất phát từ nguyên nhân gì mà đáp ứng đứng ở trung lập, nhưng ít ra bản thân mình cũng đã giảm bớt được áp lực rất lớn.

Đồng thời, Tào Hưu cũng đáp ứng suất lĩnh quân đội tới Nghiệp Đô, một khi Tào Hưu đến rồi, mình liền hoàn toàn xoay người, điều này làm cho Tào Phi thấy được một tia hy vọng, trong lòng của y cực kỳ hy vọng quân đội của Tào Hưu sớm ngày đến.

Hai canh giờ sau, Tào Phi đã ngủ, bỗng nhiên những tiếng kêu trầm thấp vang lên đưa y từ trong giấc ngủ mơ bừng tỉnh:

- Thế tử! Thế tử!

- Chuyện gì?

Cơn buồn ngủ của Tào Phi còn nồng đậm, thực sự có chút mất hứng.

- Vương ngự y đến đây, có chuyện khẩn cấp muốn tìm Thế tử.

Cơn buồn ngủ của Tào Phi lập tức biến mất không còn bóng dáng tăm hơi, Vương ngự y là y sĩ chăm sóc cho phụ thân y, đêm khuya ông ta tới đây, tất nhiên là vì tin tức trọng yếu, Tào Phi xoay người rời giường lệnh nói:

- Dẫn ông ta đến gặp ta!

Tào Phi mặc vào một kiện ngoại bào đi ra ngoài phòng, lúc này, Vương ngự y được thị vệ dẫn tiến vào, ông ta thi lễ với Tào Phi, gấp giọng nói:

- Thế tử, Ngụy công đã tỉnh.

- Phụ thân ta hiện tại thế nào rồi?

Tào Phi vội vàng hỏi.

- Ngụy công mới vừa rồi đột nhiên thức tỉnh, thần trí rất tỉnh táo, người nóng lòng muốn gặp Thế tử.

Nói đến đây, Vương ngự y lại tiến lên một bước, thấp giọng nói vào tai Tào Phi:

- Ty chức nghi ngờ đây là Ngụy công hồi quang phản chiếu, sợ rằng Ngụy công không trụ được nữa.

Tào Phi cả kinh, y liên thanh ra lệnh:

- Lập tức chuẩn bị xe ngựa, đi Đồng Tước Cung!

Lòng Tào Phi nóng như lửa đốt, y biết Vương ngự y nói đúng, phụ thân bỗng nhiên tỉnh táo, nóng lòng muốn gặp mình, đây tất nhiên là phụ thân hồi quang phản chiếu rồi, là trời cao an bài cho mình gặp mặt phụ thân lần cuối, y đi vài bước, lại quay đầu nói với Vương ngự y:

- Mời Ngự y lại đi báo cho nhị đệ và tam đệ ta biết, bảo bọn họ lập tức tới Đồng Tước Cung, mặt khác, lại đi tìm Chung Diêu, nói ông ta thông tri cho bách quan đi đến Đồng Tước Cung.

Vương ngự y đáp ứng một tiếng, vội vàng đi, Tào Phi đã không kịp thay y phục, lại mặc vào một kiện áo lông dày, liền leo lên xe ngựa, xe ngựa dưới sự bảo hộ chặt chẽ của ba trăm Hổ Bí kỵ binh thị vệ, hướng đến cửa thành Bắc chạy nhanh mà đi.

Bên trong xe ngựa, Tào Phi thầm cầu nguyện phụ thân có thể kiên trì thêm một hồi, tốt nhất có thể ở trước mặt ba huynh đệ và bách quan, trực tiếp bổ nhiệm mình làm Ngụy công, Tào Phi tâm loạn như ma, y cảm giác mình còn có quá nhiều chuyện phải làm, nhưng một chút đầu mối cũng không có.

Cửa thành Bắc đã bị Hổ Bí vệ khống chế, cửa thành chậm rãi mở ra, ba trăm kỵ binh hộ vệ vây lấy xe ngựa của Tào Phi xông ra khỏi cửa thành, hướng đến Đồng Tước Cung ở ngoài một dặm phóng đi, ngoài cửa thành vốn là khu chợ náo nhiệt, nhưng hiện tại mới lúc canh ba, trong chợ còn chưa có tiểu thương nào, lớp tuyết đen kết thành băng trên đất trống bị giẫm đạp nát bét, gió lạnh gào thét, rét thấu xương tủy, khiến cho Tào Phi bên trong xe ngựa không khỏi rùng mình một cái.

- Nhanh lên một chút, tăng thêm tốc độ!

Tào Phi thúc giục phu xe tăng nhanh tốc độ, trong lòng y có một loại cảm giác không ổn, y đi quá vội vàng, hẳn là nên chờ một chút, để cho mấy ngàn Hổ Bí vệ sĩ binh cùng theo mình mới đúng, cứ đi như vậy ra khỏi thành, có hơi quá nguy hiểm.

Vừa nghĩ đến đây, Tào Phi bỗng nhiên nghe thấy từ bốn phía truyền đến một mảnh tiếng kêu la thảm thiết, không đợi y kịp phản ứng, một mũi tên bắn xuyên qua cửa sổ xe, sượt qua trước trán Tào Phi, đính trên vách xe ngựa.

Tào Phi bỗng nhiên nghe thấy tiếng ngựa hí vang, y chỉ cảm thấy thân mình mạnh mẽ nghiêng một cái, đầu đập thật mạnh lên vách xe, đúng lúc này, một chi lang nha tiễn xuyên qua cửa sổ xe bắn vào, đâm ngay giữa cổ Tào Phi, Tào Phi hét thảm một tiếng, nặng nề ngã sấp xuống trong xe ngựa.

Đoàn xe của Tào Phi gặp phải năm ngàn binh lính phục kích, trong tên mưa dày đặc, ba trăm Hổ Bí vệ kỵ binh toàn bộ bị bắn chết, bốn con ngựa kéo bị loạn tiễn bắn chết, xe ngựa lật úp bên đường.

Một lát, Quách Hoài suất lĩnh hơn mấy ngàn binh lính từ bốn phía tiến lên vây bọc, mười mấy tên binh lính leo lên xe ngựa, mở cửa xe tìm kiếm, lúc này, Hạ Hầu Đôn cũng giục ngựa đến, ông ta có vẻ có chút khẩn trương, ông ta sớm đã mua chuộc Vương ngự y, truyền tin tức giả cho Tào Phi, ông ta có thể thành công hay không, chính là ở một lần hành động này.

- Tìm được chưa?

Hạ Hầu Đôn hỏi.

Quách Hoài vội vàng thi lễ:

- Hồi bẩm Đại tướng quân, đang tìm!

- Đại tướng quân, tìm được rồi!

Mấy tên lính hưng phấn hô to, đem Tào Phi thân người bị trọng thương từ trong xe ngựa kéo ra ngoài, Tào Phi cả người đẫm máu, sinh tử không biết, Hạ Hầu Đôn lập tức thở nhẹ nhàng thở ra một hơi dài, ông ta mặc kệ Tào Phi sống chết, chỉ cần có thể diệt trừ y, chính mình liền thành công rồi, Hạ Hầu Đôn kích động vung tay lên:

- Lập tức rút lui!

Mấy ngàn binh lính cấp tốc hướng phía tây bắc rút lui, không bao lâu, cửa thành Bắc mở ra, Đại tướng Hứa Chử tự mình dẫn mấy ngàn Hổ Bí vệ kỵ binh vọt ra, gã nhận được tin tức, Tào Phi đã ra khỏi thành đi Đồng Tước Cung rồi, Hứa Chử lo lắng Tào Phi gặp sơ xuất, liền tự mình suất lĩnh ba ngàn kỵ binh đuổi tới.

Nhưng Hứa Chử vẫn là chậm một bước, đuổi theo ra không đến một dặm, bọn họ liền nhìn thấy thi thể đầy đất cùng với chiếc xe ngựa lật úp, Hửa Chử ngây người một lúc lâu, không khỏi nặng nề thở dài, nội chiến Tào Ngụy chẳng biết đến lúc nào mới có thể chấm dứt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Đan Thần (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN