Chương 1260: Phá được Tịnh Châu.
Chương 1260: Phá được Tịnh Châu.
Trên đầu thành, trước mỗi cái thang mây đều có mấy chục tên quân Tào đang cùng quân Hán chiến đấu kịch liệt, trên một cái thang mây ở thành Tây, Quan Bình tay cầm thuẫn bài và đại đao, y đã chém giết đến đỏ cả mắt rồi, y dẫn đầu mười mấy tên binh lính quân Hán đang cùng quân Tào trên đầu thành mãnh liệt ác chiến, bọn họ đối đầu với binh sĩ tinh nhuệ của Hạ Hầu thị, mỗi người thể trạng cao lớn, tráng kiện như trâu, tay cầm thuẫn bài, huy động trường đao và lợi mâu.
Trường mâu đâm tới, chiến đao bổ chém, chém giết máu tanh, trên thang một gã binh lính quân Hán bị bổ trúng trán, máu trào như suối, ngửa mặt đổ xuống đầu thành, một gã binh lính quân Hán khác từ phía sau huy động trường mâu xông lên, trường mâu chọc thủng ngực quân Tào, đánh ngã gã xuống thành...
Quan Bình dùng thuẫn bài đẩy ra quân Tào, là người đầu tiên nhảy lên đầu thành, chỉ một thoáng, hơn mười chi trường mâu quân Tào từ tứ phía đâm tới, Quan Bình hét lớn một tiếng, khua múa đại đao, liên tiếp giết hơn mười tên binh lính quân Tào.
Quan Bình xông lên đầu thành, khiến cho vòng phòng ngự thang của quân Tào xuất hiện một chỗ hổng, binh lính quân Hán bị áp chế trên thang bắt được cơ hội, chỉ một thoáng, hơn mười binh lính quân Hán theo Quan Bình xông lên đầu thành.
Mà đúng lúc này, một mũi tên bắn lén từ bên cạnh phóng tới, Quan Bình không kịp đề phòng, bị một mũi tên bắn trúng cánh tay trái.
.....
Quan Bình bị thương, được bọn lính cứu xuống thành, thế công của quân Hán cũng theo đó bị ngăn trở, nhưng vào lúc này, trong đại doanh quân Hán tiếng trống trận nặng nề lần nữa vang lên, năm ngàn Trọng giáp bộ quân rốt cục đầu nhập vào chiến đấu, sào xa cao ngất xuất hiện, Xích kỳ cuốn lên che trời phủ đất.
Trên đầu thành, Mao Giới cảm nhận được áp lực thật lớn, hắn cũng không để ý tới phòng ngự thành Nam nữa, khàn giọng hô lớn:
- Từ thành Nam điều hai ngàn người đến trợ giúp thành Bắc.
Mao Giới truyền xuống mệnh lệnh tập trung binh lực, ba ngàn quân Tào nguyên bản phòng ngự ở thành Nam lại bị triệu hồi hai ngàn quân, gia nhập vào trong ác chiến tranh đoạt thành Bắc.
Hơn hai mươi bộ sào xa hình thể như người khổng lồ được trâu bò kéo động, từng bước một tiến tới đầu thành Thái Nguyên, năm ngàn Trọng giáp bộ binh đi theo phía sau sào xa, bọn họ tay cầm Trảm Mã Đao, đi lại chầm chậm mà nặng nề.
Lúc này thành hào ngoài thành Thái Nguyên đã kết băng, bị quân Hán lót lên tấm ván gỗ, quân Tào đem từng thùng dầu hỏa trút xuống đầu thành, bắn hỏa tiễn đốt lên dầu hỏa, khắp nơi là ngọn lửa thiêu đốt cháy bùng, khói đặc bao phủ tường thành Thái Nguyên.
Thời điểm này tám phần mười thủ quân thành Thái Nguyên đều tập trung ở thành Bắc, ba mặt tường còn lại đều là binh lực hư không, quân Hán hoàn toàn có thể theo ba mặt tường thành còn lại tiến công, nhưng Quan Vũ cũng ngang tàng hạ quyết tâm, ông ta sẽ theo thành Bắc công phá Thái Nguyên, để cho quân Hán dựa vào sức chiến đấu hùng mạnh cướp lấy thành Thái Nguyên.
Quân Hán công thành đã đầu nhập hai vạn năm ngàn người, dưới tường thành, một vạn năm ngàn cung nỏ thủ quân Hán bắn tên như mưa, lưới tên che trời phủ đất ép tới binh lính quân Tào không ngốc đầu lên được, ngay cả máy bắn đá của quân Tào cũng bị bức bách đình chỉ giữa chừng, binh lính quân Tào đều rối rít nằm sấp, tránh né tiễn trận hùng mạnh của quân Hán.
Lúc này binh lính phổ thông của quân Hán cơ bản đã đình chỉ tiến công, bọn họ đẩy mạnh sào xa, hợp thành bức tường thuẫn, yểm hộ sào xa và Trọng giáp bộ binh tiến lên, tất cả quân Hán đều trở thành trợ công của Trọng giáp bộ binh, bọn họ đem toàn bộ hy vọng đều ký thác vào trên người chi quân đội dũng mãnh nhất của quân Hán này.
Thanh âm Mao Giới đã khàn khàn, hô không ra tiếng, nhưng hắn cũng biết công kích mãnh liệt nhất của quân Hán đã sắp đến, hắn hạ giọng chỉ vào sào xa như người khổng lồ ở xa xa nhỏ giọng ra lệnh:
- Nghênh chiến sào xa, tuyệt không cho phép quân Hán trèo lên thành!
Lúc này mưa tên từ dưới thành dần dần biến mất, binh lính quân Tào đều lần nữa đứng dậy, bọn họ nhanh chóng tập kết, tay cầm trường mâu chiến đao, chuẩn bị nghênh đón công kích của binh sĩ quân Hán trong sào xa, hơn hai mươi chiếc sào xa thật lớn rốt cục đã tới đầu thành, năm ngàn Trọng giáp bộ binh là đợt công kích thứ hai, bên trong sào xa đã có một ngàn binh lính quân Hán đứng trên bình đài công thành của mỗi tòa sào xa, cùng chờ khoảnh khắc xuất kích.
Hơn hai mươi chiếc sào xa rốt cục cập vào tường thành, tấm ván gỗ to lớn phía trước trạm đài trên đỉnh sào xa hạ xuống, đáp lên đầu thành, hình thành một cây cầu giữa không trung, năm mươi gã binh sĩ quân Hán trên bình đài công thành múa may chiến đao, cuộn trào mãnh liệt xông đến đầu thành, sau lưng bọn họ, Trọng giáp bộ binh theo thang lầu leo lên đang không ngừng cuồn cuộn tuôn ra đến.
Một buổi sáng ác chiến, trên đầu thành tử thi chất đống, song phương tử thương thảm trọng, năm vạn đại quân quân Hán đã áp lên ba vạn người, binh lực chiếm ưu thế tuyệt đối, bọn họ từ từ bắt đầu chiếm thế thượng phong.
Đã có gần hai ngàn Trọng giáp bộ binh xông lên đầu thành, cùng quân Tào ở đầu thành ác chiến, Trọng giáp bộ binh có sức chiến đấu cực kỳ kinh người, bọn họ hai mươi người một hàng, xếp thành hàng tiến lên, Trảm Mã Đao thật dài bổ xuống, binh lính quân Tào thây người rầm rầm đổ xuống, máu thịt văng tung tóe, giết đến quân Tào liên tiếp bại lui.
Theo càng ngày càng nhiều binh lính quân Hán xông lên đầu thành, bại cục quân Tào dần dần đã định.
- Quân sư đi mau, đầu thành đã thủ không được rồi!
Một gã binh lính quân Tào chạy vội đến báo cáo.
Mao Giới rút mạnh ra bảo kiếm, sải bước đi đến chỗ dày đặc quân Hán nhất.
Trên đầu thành còn có ba ngàn binh lính quân Tào cuối cùng, mặc dù bọn họ đều là lão binh tinh nhuệ, nhưng đối mặt với Trọng giáp bộ binh quân Hán chém giết đầy máu tanh, đối mặt với thi thể đồng bạn tứ chi bị nghiền nát chất thành đống, bọn họ rốt cục bị tử thần dọa lui, bắt đầu khủng hoảng, đều quay đầu hướng xuống dưới thành bỏ chạy.
- Quân sư, đi mau!
Mấy tên lính hô to với Mao Giới.
Mao Giới thấy đại thế đã mất, hắn khàn khàn hô to:
- Tất cả binh lính toàn bộ rút lui khỏi đầu thành!
Mao Giới hạ lệnh rút lui, mấy ngàn binh lính quân Tào rốt cục sĩ khí sụp đổ, quăng mũ cởi giáp chạy trốn vào bên trong thành, trên hành lang chật ních binh lính quân Tào chen lấn chạy trốn, hơn mười binh lính trong lúc chen chúc chạy trốn mà bị đẩy rơi xuống tường thành, hét thảm rớt xuống thành.
Lúc này, tiếng kèn hiệu thắng lợi của quân Hán thổi lên, cửa thành đã mở ra, mấy vạn quân Hán như con nước lớn dâng lên, giết vào trong thành Thái Nguyên, Mao Giới thở một hơi thật dài, nhắm hai mắt lại, hắn đặt kiếm ngang cổ kéo mạnh qua.
.....
Thái Nguyên thất thủ, ý nghĩa tòa thành lũy cuối cùng của quân Tào tại Tịnh Châu đã bị công phá, cũng đồng nghĩa với quân Hán đã chiếm được toàn bộ Tịnh Châu, đồng thời khai thông yếu đạo chiến lược đi đến Hà Bắc, mười ngày sau, Lưu Cảnh tự mình dẫn mười vạn đại quân đến Thái Nguyên.
Quân Hán ở Thái Nguyên nghỉ ngơi và chỉnh đốn ba ngày, Lưu Cảnh liền suất lĩnh mười ba vạn đại quân xuyên qua yếu đạo Tỉnh Hình, thẳng tiến đến Hà Bắc, bên trong thành Nghiệp Đô đã xảy ra đại biến rung trời.
Đề xuất Voz: Nghiện ma tuý