Chương 1263: Đàm phán cuối cùng.
Chương 1263: Đàm phán cuối cùng.
Tào Thực sau khi nghe Trình Dục khuyên nhủ, quyết định tận lực giúp Tào Ngụy tranh thủ thời gian, gã từ chỗ Hoa Hâm biết được huynh trưởng đã hai lần bí mật đàm phán với Lưu Cảnh, nhưng đều không thành công, nguyên nhân là điều kiện của Lưu Cảnh rất nghiệt ngã, muốn bọn họ phế bỏ " ấu nhi thiên tử".
Tuy nhiên cục diện biến đổi trong nháy mắt, khi Phục thái hậu ở Trường An hạ chỉ, không thừa nhận tân hoàng đế ở Nghiệp Đô, trên thực tế, ý chỉ này làm cho quân cờ thiên tử này đã mất đi ý nghĩa, có phế truất tân hoàng hay không, người trong thiên hạ cũng không quan tâm tới nữa, ngay cả thừa tướng Đại Hán Tào thị cũng không có quyền lực để kêu gọi.
Hiện tại Tào Thực đã không còn tư cách đàm phán với quân Hán, hy vọng duy nhất của Tào Thực, chính là khẩn cầu Lưu Cảnh còn để ý tới muội muội Tào Hiến mà đồng ý để hai nhà Hán Tào đình chiến nửa năm, đương nhiên, trên danh nghĩa là muốn cho dân chúng ở Hà Bắc có thể vui vẻ đón năm mới, nông dân có thể cấy xong vụ xuân.
Tào Thực biết Lưu Cảnh không ở Trường An, mà đang ở Thái Nguyên, gã lập tức phái Tư Đồ Đổng Chiêu mang theo phong thư gã tự tay viết đem đến Thái Nguyên, gặp mặt Lưu Cảnh.
Lưu Cảnh đúng là đang ở Thái Nguyên, ngay lúc hắn đang chuẩn bị dẫn quân đi qua Tỉnh Hình, tiến quân đến Hà Bắc thì nhận được tin chính biến ở Nghiệp Đô, tin tức này làm cho Lưu Cảnh lập tức thay đổi kế hoạch, hắn lệnh cho Ngụy Diên dẫn hai vạn quân bảo vệ Tỉnh Hình, còn hắn trấn thủ Thái Nguyên, yên lặng quan sát biến hóa của Nghiệp Đô.
Sáng sớm, Tư Mã Ý vội vàng đi qua hành lang, đến trước cửa phòng tạm thời của Lưu Cảnh, gã nhìn thấy cửa phòng đóng chặt, trước cửa có vài tên thị vệ, Tư Mã Ý liền thấp giọng hỏi: - Hiện tại có tiện hay không?
Thị vệ cười cười cổ quái: - Điện hạ đang nghỉ ngơi, tướng quốc tạm thời không nên quấy rầy.
Trong lòng Tư Mã Ý hiểu được, tối qua điện hạ uống nhiều mấy chén, lại có vài vũ cơ bồi tẩm, phỏng chừng khuya mới ngủ, trong phòng truyền đến âm thanh của Lưu Cảnh: - Là Tư Mã tướng quốc sao?
- Vâng! Tướng quốc có việc cầu kiến điện hạ.
- Mời vào đi!
Thị về đẩy cửa ra, Tư Mã Ý mới bước vào phòng, lại nhìn thấy Lưu Cảnh ngồi trước thư án phê duyệt tấu chương, tinh thần phấn chấn, gã nhìn thoáng qua, nhưng không thấy bóng dáng của vũ cơ nào. Lưu Cảnh hiểu được suy nghĩ của gã, liền cười cười nói: - Nửa đêm đã đưa về, tướng quốc không cần tìm.
Tư Mã Ý ha hả cười, không tiếp tục khuyên Lưu Cảnh không nên gần nữ sắc, gã biết rằng Hán vương cũng chỉ là thỉnh thoảng mới như vậy, không phải là miệt mài với nữ sắc, lúc này Lưu Cảnh mới để bút xuống hỏi: - Nghiệp Đô bên kia có tin tức gì sao?
- Khởi bẩm điện hạ, Tào Thực phái Đổng Chiêu làm sứ giả, đến Thái Nguyên cầu kiến điện hạ, phỏng chừng ngày mai sẽ đến.
Tất cả đều nằm trong dự liệu của Lưu Cảnh, nhưng hắn đã không còn hứng thú với việc đàm phán, lại hỏi: - Tình hình Nghiệp Đô mộ binh như thế nào?
- Nghe nói đạt chút hiệu quả, Lý Phù nói cơ bản tình báo đầu tiên của bọn họ, ước chừng tập trung được khoảng ba vạn người.
Lưu Cảnh cười khinh miệt: - Được ba vạn người, không nhiều lắm, ta nghĩ là họ ít nhất có thể chiêu mộ được một trăm ngàn người cơ.
- Điện hạ ngàn vạn lần đừng nên coi thường đối phương, Hạ Hầu Đôn là mãnh tướng của Tào Ngụy, luận về mưu lược và kinh nghiệm trong quân Tào thì hắn đứng đầu, huống hồ còn có các danh tướng Trương Liêu, Từ Hoảng, chúng ta tuy chiến thắng trong trận chiến Trung Nguyên, nhưng nếu xem thường, một khi Hà Bắc thất bại, quân Tào cũng sẽ lật ngược được tình thế, điện hạ, phải cẩn thận ạ!
Lưu Cảnh gật gật đầu, hắn đồng ý với lời khuyên của Tư Mã Ý, quả thật không thể xem thường, trầm tư một lát, Lưu Cảnh lại hỏi: - Trọng Đạt cho rằng Tào Thực phái Đổng Chiêu đến Thái Nguyên vì mục đích gì?
- Vấn đề này vi thần đã từng nghĩ qua, vi thần nghĩ trước mắt Tào Ngụy cần chính là thời gian, bọn họ nhất định là muốn tranh thủ thời gian, tận lực vì tia hy vọng cuối cùng.
Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng: - Ta sẽ không cho bọn hắn thời gian, lúc trước có thể thỏa hiệp, là vì tình thế cũng không cấp bách, ta cũng muốn cho binh lính được nghỉ ngơi, nhưng hiện tại thì không cầnLưu Cảnh ta cũng sẽ không trở thành Tống Tương Công thứ hai.
- Vậy điện hạ sẽ trả lời Tào Thực như thế nào?
- Không cần phúc đáp, trực tiếp khống chế Đổng Chiêu, người này là một nhân tài, về sau có thể trọng dụng hắn.
Đổng Chiêu nằm mơ cũng không nghĩ đến, mình mới đến Thái Nguyên lại trở thành tù binh của quân Hán, y không những không thể gặp được Lưu Cảnh, lại bị quân Hán trực tiếp giam lỏng ở trong thành Thái Nguyên, điều này làm cho Đổng Chiêu cảm thấy thổn thức không ngừng, khác với vận xui của Đổng Chiêu, Trình Khắc cùng ngày đến Thái Nguyên, nhưng gã lại được Hán vương Lưu Cảnh đích thân tiếp kiến.
Trong quân nha thành Thái Nguyên, Trình Khắc cung kính quỳ xuống, cúi đầu thi lễ với Hán vương Lưu Cảnh: - Tiểu dân Trình Khắc, bái kiến Hán vương điện hạ!
Lưu Cảnh tiếp kiến Trình Khắc, đương nhiên nguyên nhân tổ phụ gã là Trình Dục, Trình Khắc không lấy thân phận cá nhân đến đây, mà là thay mặt tổ phụ của gã, Lưu Cảnh khoát tay cười nói: - Trình công tử mời ngồi!
- Tạ điện hạ!
Trình Khắc ngồi xuống một bên, hai bên cạnh còn có hai tướng quốc Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng, gã lấy phong thư của tổ phụ ra, dâng lên: - Đây là thư tổ phụ gửi cho điện hạ, mời điện xem qua.
Thị vệ đứng bên cạnh trình thư lên cho Lưu Cảnh, Lưu Cảnh lại không vội mở ra, thân thiết hỏi han: - Sức khỏe của lệnh tổ như thế nào?
Trình Khắc ảm đạm, lắc lắc đầu: - Tổ phụ sau khi từ Từ Châu trở về liền nằm trên giường bệnh không dậy nổi, chúng tôi cũng không biết lão nhân gia có thể sống qua kiếp này được không, chỉ có thể cầu khẩn trời cao phù hộ.
Lưu Cảnh mở thư ra đọc, lại khiến hắn sững sờ, chỉ thấy trong thư chi chit từng hàng chữ nhỏ, hắn chậm rãi mở thư ra, mới phát hiện, hai mặt thư đều viết đầy chữ, phỏng chừng có hơn vạn chữ.
Trình Khắc vội vàng hỏi: - Phong thư này tổ phụ đã viết ba tháng, ông ấy mong điện hạ có thể xem kỹ.
Lưu Cảnh chỉ nhìn sơ qua cũng hiểu được nội dung trong phong thư, không ngờ Trình Dục đúc kết những bài học thất bại của Tào Ngụy, mặt sau là hy vọng hắn có thể tránh dẫm vào vết xe đổ của Tào Ngụy.
Có thể nói mỗi một câu, một chữ là tâm huyết của Trình Dục, điều làm làm cho Lưu Cảnh có một cảm giác cảm động khó hiểu, cho dù Trình Dục có ý muốn phó thác gia tộc, nhưng hơn cả Trình Dục là một văn thần đúng nghĩa, đối với những khát vọng và tiếc nuối chưa thể thực hiện được đều kỳ vọng vào tân Hán.
Lưu Cảnh cẩn thận gấp lại phong thư, hắn muốn cẩn thận đọc kỹ những di sản quý giá mà Trình Dục lưu lại, hắn nói với Trình Khắc: - Khổ tâm của lệnh tổ ta có thể thấu hiểu, mời công tử trước tiên đi nghỉ ngơi, ta sẽ có sắp xếp sau.
Trình Khắc thi lễ, liền chậm rãi lui xuống, Lưu Cảnh khoanh tay bước đến cửa sổ, đứng trước cửa sổ một lúc lâu, Gia Cát Lượng mới khẽ cười nói: - Tâm trạng của điện hạ như thế nào?
Lưu Cảnh gật gật đầu: - Nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện, tâm huyết ở những ngày cuối đời của Tình Dục tin tưởng sẽ giúp ta rất nhiều.
- Nhưng điện hạ có thể hiểu được dụng ý của Trình Dục không?
- Ta biết, ông ta hy vọng ta có thể đối xử tử tế với con cháu của ông ta.
Tư Mã ý đứng bên cạnh cười nói: - Vi thần đề nghị trước để cho gã tham gia vào lục bộ, nếu quả thật có tài năng, sẽ để gã ra ngoài làm huyện lệnh, đi từng bước một, điện hạ nghĩ như thế nào?
- Phương án này rất khả thi, chuyện này giao cho Tư Mã tướng quốc.
Dừng một chút, Lưu Cảnh lại nói với Gia Cát Lượng: - Hiện tại còn mười ngày nữa là đến tân niên, tạm thời ở Tịnh Châu chỉnh đốn và nghỉ ngơi, chờ qua tân niên, ngày mồng năm tháng giêng, tây tuyến, đông tuyến và nam tuyến đồng thời tiến quân về phía Hà Bắc.
Thời gian dần trôi, sắp đến hạ tuần tháng mười hai, lúc này thành Lạc Dương bị vây cũng gần nửa năm, Lạc Dương đã sớm mất đi vẻ phồn vinh của thành đô Hán triều, đại loạn cuối triều Hán khiến cho Lạc Dương ngập đầu trong tai ương, thành Lạc Dương phồn hoa ngày xưa nay trở thành tử thành không khói bếp, chuột rắn thành đàn.
Sau khi Tào Tháo thống nhất Trung Nguyên, Chung Diêu dần dần dẫn dân chạy nạn ở Quan Trung và Tịnh Châu trở về Lạc Dương, làm cho Lạc Dương khôi phục sức sống, đến năm Kiến An thứ hai mươi, Lạc Dương trở thành tòa thành lớn với gần năm vạn nhân khẩu, cho dù không thể so sánh với thời Tiền Hán, nhưng rốt cuộc cũng khôi phục lại chút sức sống.
Còn lần này Hán Tào đại chiến, khiến cho Lạc Dương chịu đả kích nặng nề, Từ Hoảng dẫn hai vạn quân tử thủ thành Lạc Dương, mà mười vạn quân Hán ở ngoại thành đã chiếm lĩnh các khu vực phụ cận Lạc Dương như Hứa, Dĩnh, Trần Hoằng, biến Lạc Dương thành một cô thành.
Gần nửa năm vây khốn, Lạc Dương giống như những thành trì bị bao vây khác, gặp phải nguy cơ thiếu lương thực trầm trọng, quân Tào trữ lương thực ở Lạc Dương không nhiều, chỉ có ba vạn thạch, đây là lương thực mà Từ Hoảng chuẩn bị cho hai tháng tác chiến, lại thật không ngờ, trận vây khốn này lại kéo dài nửa năm.
Cho dù Từ Hoảng đã nghĩ mọi biện pháp, động viên quân dân trong thành gieo trồng đậu đen dễ sinh trưởng làm lương thực, trong thành thực hiện nghiêm khắc chế độ mua bán cấp phát lương thực, dân chúng bình thường ăn uống hạ đến mức thấp nhất, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự sống.
Cho dù đã sử dụng mọi biện pháp, sau khi đến trung tuần tháng mười hai, quân Tào vẫn lâm vào tình trạng cạn kiệt lương thực, bình thường binh lính quân Tào chỉ ăn có nửa đấu lương thực, chiến mã và súc vật sớm bị giết sạch, ngay cả con ngựa mà Từ Hoảng yêu quý cũng giết làm thức ăn cho binh lính.
Mà dân chúng bình thường không buôn bán, chỉ có thể lột vỏ cây, bắt chuột, người già và trẻ em ốm yếu sắp chết.
Nhưng viện quân mà Từ Hoảng vẫn luôn chịu khổ chờ đợi lại không có một chút tin tức nào, thậm chí ngay cả bồ câu đưa tin cũng không thấy, ngay cả Từ Hoảng cũng bắt đầu tuyệt vọng rồi.
Vào buổi trưa, Từ Hoảng đang ngồi trầm tư trong đại trướng, bỗng nhiên, ngoài tiếng vang lên âm vọng " ầm, ầm", Từ Hoảng kinh ngạc ngẩng đầu, ngay sau đó lại vang lên vài tiếng trầm đục, Từ Hoảng bỗng nhiên nhận thức được, chẳng lẽ quân Hán bắt đầu công thành sao?
Y đúng lên, nhanh chóng bước ra khỏi đại trướng, lập tức sửng sốt, trong không trung nhiều mảnh giấy bay tán loạn, mỗi binh lính hầu như lấy được một mảnh giấy, đang tụ tập lại một chỗ bàn tán xôn xao.
Có một tờ giấy bay qua trước mặt Từ Hoảng, y vươn tay bắt lây mảnh giấy, mảnh giấy chỉ lớn khoảng lòng bàn tay, trên mặt viết dòng chữ: Nghiệp Đô bị vây, Tào Ngụy sẽ bị diệt, Lạc Dương đầu hàng, lương thực vào thành
Từ Hoảng ngơ ngác nhìn mảnh giấy, tin tức cuối cùng y nhận là Tào Phi chết, Tào Thực trở thành thừa tướng, nhưng hiện tại đã hai mươi ngày trôi qua, y không nhận được bất kỳ tin tức nào nữa, chẳng lẽ Nghiệp Đô thực sự bị quân Hán công phá rồi sao?
Không có khả năng! Nếu Nghiệp Đô bị công phá, vì sao không áp giải Tào Thực đến kêu gọi đầu hàng, Từ Hoảng nhìn kỹ lại, mới chú ý tới là Nghiệp Đô bị vây khốn, Tào Ngụy sẽ diệt vong, ý là còn chưa bị tiêu diệt, điều này làm y thoáng nhẹ lòng. Từ Hoảng lúc này mới ra lệnh: - Lấy lại tất cả mảnh giấy, không cho phép giữ lại, người nào vi phạm trảm thủ!
Lúc này, một tên lính chạy vội tới, khom người thi lễ nói: - Bẩm tướng quân, quân Hán phái sứ giả đến!
Từ Hoảng trầm ngâm một lát liền nói: - Dẫn hắn đến đại trướng gặp ta.
Không lâu sau, binh lính quân Tào dẫn một tên văn sĩ tới đại trướng của Từ Hoảng: - Tại hạ Trương Tân, là tham tướng dưới trướng Triệu đô đốc.
- Trương tham quân là tới khuyên ta đầu hang hay sao? Từ Hoảng lạnh lùng nói.
Đề xuất Voz: Có gấu là người Hàn đời đếu như là mơ