Chương 1264: Sinh tử do trời.
Chương 1264: Sinh tử do trời.
Trương Tân lắc lắc đầu: - Ta không phải đến khuyên tướng quân đầu hàng, mà phụng lệnh Triệu đô đốc nhắn cho tướng quân một câu, Triệu đô đốc không đành lòng để cho dân chúng đói chết, nguyện ý đưa lương thực vào thành, hoặc là quân Hán sẽ lui binh mười dặm, thả quân Tào rời đi, quân Hán sẽ tiếp quản thành Lạc Dương.
Từ Hoảng im lặng một lúc lâu, hai điều kiện này đều không thể tưởng tượng được, điều kiện thứ hai coi như đáng tin, để cho mình rút quân khỏi Lạc Dương, quân Hán chiếm đóng Lạc Dương, nhưng điều kiện thứ nhất, Từ Hoảng cảm thấy căn bản không có khả năng, quân Hán chắc hẳn có trá.
Từ Hoảng trầm ngâm một lúc liền hỏi: - Quân Hán sẽ để chúng ta rút quân đến nơi nào?
- Triệu tướng quân chỉ có thể đảm bảo an toàn cho quân Tào trước khi qua sông Hoàng Hà, trước khi quân Tào vượt sông Hoàng Hà quân Hán sẽ không ngăn cản, nhưng khi đã vượt qua sông Hoàng Hà, quân Hán sẽ không cam đoan điều gì, có thể tránh được ngăn cản của quân Hán hay không, còn phải xem năng lực của tướng quân rồi.
Từ Hoảng cúi đầu trầm tư không nói, một lát sau mới chậm rãi trả lời: - Cho ta chút thời gian suy nghĩ, Trương tham quân xin mời đến trướng khác nghỉ ngơi.
Trương Tân lui xuống, Từ Hoảng lập tức cho người gọi mấy thuộc hạ thân tín đến đại trướng, nói với họ phương án của Triệu Vân, một tên tướng lĩnh nói: - Phương án thứ nhất cho dù là thật cũng không thể sử dụng, một khi lương thực vào thành, binh lính sẽ bị tan rã, sẽ không trấn thủ được thành trì.
Từ Hoảng gật gật đầu, y cũng có suy nghĩ này: - Vậy phương án thứ hai thì sao? Từ Hoảng hỏi ý kiến thuộc hạ.
Thiên tướng Hàn Nghĩa nói: - Từ tướng quân, ty chức cảm thấy phương án thứ hai ngược lại có thể suy xét, không phải ở bờ bắc Hoàng Hà có mười ngàn quân Tào đóng giữ sao, mười ngàn quân lính này có thể dễ dàng tiếp ứng cho chúng ta.
- Ngươi sao có thể tin tưởng vào hứa hẹn của quân Hán? Một thiên tướng khác cả giận nói.
- Triệu Vân là người biết giữ chữ tín, hắn đã hứa hẹn như vậy, tất sẽ không lừa dối.
- Nếu quân Tào không còn đóng giữ ở bờ bắc Hoàng Hà thì sao?
- Vẫn còn tốt hơn so với việc chết đói ở thành Lạc Dương!
Mọi người tranh luận đến mức mặt đỏ tai hồng, Từ Hoảng không thể nhịn được nữa, giận dữ quát lên: - Câm miệng hết cho ta!
Mọi người an tĩnh lại, lúc này Từ Hoảng mới trầm giọng nói: - Không cần bàn cãi nữa, Hàn tướng quân nói đúng, so với việc chết đói ở thành Lạc Dương, không bằng liều một lần, hôm nay quân Hán đã quyết tâm công thành, chúng ta không còn thời gian suy nghĩ nữa, hãy quyết định như vậy. Đêm nay chúng ta sẽ rút khỏi thành Lạc Dương trở về Nghiệp Đô, sinh tử do trời định!
Nước sông Hoàng Hà vào hạ tuần tháng mười hai đã hoàn toàn đóng băng, mấy trận tuyết lớn phủ lên lớp băng đã tạo thành một tầng tuyết dày trắng xóa, đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, giống như một đai lưng bằng ngọc bạch uốn lượn trên mảnh đất Trung Nguyên.
Cho dù mặt sông bị đóng băng, vượt sông không cần dùng đò, nhưng hàn khí trên tầng băng dày lại dễ gây hại cho người vượt sông, bởi vậy cho dù là đi bộ qua sông cũng cần phải đề phòng cẩn thận.
Trưa hôm nay, bến Diên Tân ở Đông quận, một nhánh quân Tào gần hai vạn người đang hành quân trên mặt sông, nhánh quân này chính là đội quân của Từ Hoảng rút lui khỏi thành Lạc Dương, cho dù Triệu Vân tỏ ý muốn cung cấp lương thực cho quân Tào, để đảm bảo tính mạng dân chúng bên trong thành, nhưng Từ Hoảng vẫn kiên quyết chấp nhận phương án thứ hai, rút lui khỏi Lạc Dương trở về Nghiệp Đô.
Đây không chỉ vì Từ Hoảng không tin tưởng quân Hán, hoài nghi bọn họ sẽ thừa dịp đưa lương thực vào thành, công hạ Lạc Dương, quan trọng hơn là, Từ Hoảng biết binh lực ở Nghiệp Đô không đủ, khó có thể ứng phó hơn mười vạn quân Hán công đánh, nếu như ba vạn quân của mình trở về Nghiệp Đô, chắc chắn sẽ tăng cường cho binh lực ở Nghiệp Đô.
Khi Từ Hoảng rút quân, lợi dụng triệt để lời hứa của Triệu Vân, không từ quận Hà Nội vượt sông Hoàng Hà, mà đi về phía đông mấy trăm dặm, từ Diên Tân Đông quận vượt sông Hoàng Hà, như vậy khiến cho khoảng cách của bọn họ tới Nghiệp Đô sẽ gần hơn, sau khi vượt qua sông Hoàng Hà đi thêm hai trăm dặm là đến được Nghiệp Đô, mặt khác, y lưu lại tám ngàn binh lính già yếu, thương binh ở lại Lạc Dương, chỉ dẫn hai vạn tinh binh rút lui, nhanh chóng hành quân trở về Nghiệp Đô.
Cùng lúc Từ Hoảng rời khỏi thành Lạc Dương cũng đã phái mười đội đi trước lên đường trở về Nghiệp Đô báo tin, yêu cầu Hạ Hầu Đôn phái quân xuôi nam tiếp ứng mình, như vậy, cho dù qua sông bị quân Hán bao vây, cũng có quân cứu viện kịp thời tiếp ứng.
Từ Hoảng cũng là nhất đại danh tướng của quân Tào, trước khi đưa ra quyết định trọng đại này, y cũng suy nghĩ rất nhiều, so với kết cục bị vây khốn mà diệt vong, không bằng mạo hiểm bắc thượng, một khi thành công, sẽ tăng cường sức mạnh cho quân Tào, cho dù thất bại, cũng chỉ là thời gian bị diệt vong sớm hơn một chút mà thôi, kết quả đều như nhau.
Vì không có chiến mã, nên quân Tào đành phải đi bộ hành quân, khi xuất phát mỗi người chỉ mang theo một đấu gạo, trên đường kiếm chút lương thực bổ sung, vì vậy mỗi người hiện có ba đấu gạo, còn có thêm mấy trăm con lừa, con la để vận chuyển lương thực.
Từ Hoảng cưỡi trên một con ngựa mới, con chiến mã này tuy khá hùng tráng, có thể chịu được thân hình cường tráng của y, nhưng so với chiến mã lúc trước của y vẫn còn kém xa, chỉ có thể miễn cưỡng cho y cưỡi, Từ Hoảng chỉ có thể âm thầm thương tâm.
- Tăng tốc độ! Trên mặt sông rất lạnh, chạy bộ hành quân!
Từ Hoảng lớn tiếng ra lệnh, binh lính không có áo ấm mùa đông để chống đỡ hàn khí, mặt băng dài hơn mười dặm rất dễ làm cho thân thể bọn họ chịu tổn thương do giá rét, hai vạn quân Tào hăng hái chạy bộ, không đến nửa tiếng, bọn họ đã tới gần bờ bắc Hoàng Hà.
Chuyện mà Từ Hoảng lo lắng nhất đã xảy ra, lúc này, mấy binh lính đi trước đã tháo chạy trở lại, rất nhiều người còn bị trúng tên, bọn họ lảo đảo ho lớn: - Tướng quân, bờ bắc có mấy vạn quân Hán, các huynh đệ chết thê thảm, chúng ta không lên bờ được!
Tâm Từ Hoảng dường như chìm xuống mấy tầng băng sâu, y biết Triệu Vân không thất tín, trước khi bọn họ vượt qua sông Hoàng Hà quả thật không bị ngăn cản, mà quân Hán cũng không hề ở trong Hoàng hà ngăn chặn bọn họ, mà là chặn đường đang ở bờ bắc, không cho bọn họ lên bờ.
Lúc này, hai vạn quân Tào đều ngừng lại, bốn vạn con mắt nhìn về phía chủ tướng Từ Hoảng. Từ Hoảng lại quay đầu nhìn về bờ phía nam, loáng thoáng nhìn thấy tinh kỳ rợp cả bóng trời, đó hẳn là đại quân của Triệu Vân theo phía sau, cắt đứt đường lui của bọn họ.
Bọn họ cuối cùng lại bị vây trên mặt băng Hoàng Hà, Từ Hoảng nhìn hai vạn binh lính bị đông lạnh, binh lính quân Tào quần áo đơn bạc, nếu không thể lên bờ, bọn họ không thể chịu đựng qua một canh giờ, Từ Hoảng quyết định tử chiến đến cùng, y cắn chặt răng ra lệnh: - Xông lên bờ bắc phá vòng vây!
Tiếng trống trận của quân Tào vang lên, hai vạn quân Tào đồng loạt hét lên, giống như thủy triều dào dạt xông vào bờ bắc.
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Quyết - Quỷ Môn Thiên Sư