Chương 1272: Định đỉnh thiên hạ (hết trọn bộ)
Chương 1272: Định đỉnh thiên hạ (hết trọn bộ)
Tào Chương suất lĩnh một vạn quân đội rời khỏi đại doanh quân Tào, một đường hành quân gấp về hướng đông, sắc mặt y âm trầm, không nói lời nào, trong lòng hối hận mình không nên suất quân xuôi nam đi Nghiệp Đô.
Nếu lúc ấy y có được hai vạn tinh binh thì có thể trực tiếp đi Liêu Đông, gây dựng cơ nghiệp ở Liêu Đông, thậm chí còn có thể tấn công tiêu diệt Triều Tiên, bản thân thì ở hải ngoại bảo tồn xã tắc Tào Ngụy, nhưng chỉ một suy nghĩ sai lầm của y mà đã khiến y chọn sai phương hướng.
Tào Chương lại cực kỳ căm hận sự tàn nhẫn và bảo thủ của Hạ Hầu Đôn, có một nữa xã tắc Tào Ngụy là bị hủy trong tay Hạ Hầu Đôn, cũng bao bồm đại bộ phận quân đội của y.
Hiện tại Nghiệp Đô đã bị quân Hán công phá, tam đệ và bách quan lại đầu hàng, y đã không còn đường lui, chỉ có thể chạy tới Liêu Đông, dựa vào một vạn quân đội trong tay để một lần nữa gây dựng lại xã tắc Tào Ngụy.
Tào Chương dẫn một vạn quân đội hành quân gấp gáp, lúc trời sáng, y đã suất lĩnh quân đội đi được hơn năm mươi dặm, phía trước là một tòa thung lũng thấp, hai bên đều là rừng rậm tươi tốt, nơi này là giao giới giữa quận Thường Sơn và quận Cự Lộc, chung quanh không có thành trì, qua thung lũng chính là quận Cự Lộc.
Lúc này Tào Chương mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, y quay đầu nhìn lại, phát hiện binh lính đều đã vô cùng mệt mỏi, đội ngũ hành quân kéo dài đến năm, sáu dặm, y liền ghìm chiến mã ra lệnh: - Tiền quân tạm dừng!
Binh sĩ tiền quân lập tức ngừng lại, đội ngũ kéo quá dài, y nhất định phải chờ binh lính phía sau, lần này đi Liêu Đông đường xá xa xôi, y không thể đi quá mau.
Đúng lúc này, hai bên thung lũng vang lên tiếng trống vang trời, chỉ thấy hai đội quân từ trái từ phải giết ra. Bên phải là một lão tướng, đầu tóc bạc trắng, dáng người hùng vĩ, trong tay cầm một thanh Kim Bối Khảm Sơn đao, chính là lão tướng Hoàng Trung, mà bên trái là một đại tướng tay cầm song kích, thân hình cao lớn khôi ngôi, ánh mắt sắc bén, chính là mãnh tướng Cam Ninh.
Vì tiêu diệt hoàn toàn quân Tào không để sót lại chút lỗ hổng gì, Lưu Cảnh đã sớm bày ra thiên la địa võng, phía tây là Thái Hành Sơn, quân Tào không còn đường để đi.
Lưu Cảnh đích thân dẫn chủ lực ngăn chặn con đường quân Tào bắc thượng, đại quân của Triệu Vân và Văn Sính thì phá hỏng thông đạo xuôi nam của quân Tào.
Mà Hoàng Trung và Cam Ninh dẫn tám vạn quân từ mặt đông bọc đánh tới đây, chính là vây quân Tào rút lui về mặt đông, lại vừa lúc cản được quân đội của Tào Chương đang chuẩn bị trốn về Liêu Đông.
Tào Chương kinh hãi hoảng sợ, thúc ngựa bỏ trốn, Hoàng Trung nhìn thấy, lão rút một mũi tên ra, giương cung lắp tên, kéo cung như trăng tròn, dây cung buông lỏng, Lang nha tiễn bắn ra như thiểm điện.
Dù cách xa khoảng năm mươi bước, nhưng với tài nghệ bắn cung của Hoàng Trung, Tào Chương khó có thể thoát được, một mũi tên này cắm trúng vào phần gáy của Tào Chương, đầu mũi tên xuyên qua cổ họng, Tào Chương ôm cổ họng từ trên chiến mã ngã xuống.
Tám vạn quân Hán từ bốn phương tám hướng đánh tới, cắt đứt tất cả đường lui của U Châu quân, giết cho U Châu quân gào khóc kêu cha gọi mẹ, quỳ xuống đất đầu hàng.
Lúc này, Hoàng Trung thúc ngựa đi tới bên Tào Chương, thấy Tào Chương chưa chết, còn có chút hơi thở, lão rút đoản mâu tinh cương ra, hung hãn đâm xuống.
Có một số người có thể tiếp nhận đầu hàng, nhưng có một số người nhất định phải chết trận, đây là điều mà Hán vương Lưu Cảnh đã dặn dò chủ tướng các quân, Hoàng Trung đi theo hắn đã lâu, lão hiểu rõ thâm ý này của Hán vương.
Sáu vạn quân Tào ở huyện Cao Ấp đã bị gần bốn mươi vạn quân Hán vây khốn ba ngày, binh lính đê mê, quân tâm sụp đổ, tất cả tướng sĩ đều biết rằng thành Nghiệp Đô đã bị phá, tướng sĩ quân Tào không còn lòng ham chiến nữa, chỉ đợi thời khắc chủ tướng hạ lệnh đầu hàng.
Vào đêm, tiếng hồ già thập bát phách thê lương từ xa truyền đến, tiếng nhạc réo rắt ngân nga sầu thảm, tràn ngập nỗi nhớ nhà và người thân, vô số binh lính quân Tào đều đi ra khỏi lều lớn, dưới ánh trăng ngơ ngác nghe tiếng nhạc từ xa truyền tới.
Binh lính ngã quỵ xuống đất, lệ rơi đầy mặt, ngay cả mấy ngàn Hổ Bí vệ kỵ thủ vệ cửa doanh cũng tinh thần chán nản, không còn lòng dạ nào mà bán mạng cho Hạ Hầu Đôn nữa, đều buông bỏ binh khí, trở về doanh trướng.
Đã không có Hổ Bí vệ ngăn trở, cửa doanh quân Tào mở rộng ra, vô số binh lính quân Tào đều cởi khôi giáp, vứt bỏ binh khí, kết thành đội đi ra cửa doanh, giơ cao hai tay đi về hướng đại doanh quân Hán xa xa.
Trong đại trướng trung quân, Hạ Hầu Đôn ngồi một mình trước bàn uống rượu, bên cạnh y đã có mười mấy bầu rượu rỗng, y cứ rót từng cốc từng cốc rượu để uống, chếnh choáng say mèm.
Lúc này, một gã thân vệ vội vàng chạy vào bẩm báo: - Đại tướng quân, quân doanh đã mất đi khống chế, lính đào ngũ nhiều lắm, thật sự không ngăn được rồi.
Hạ Hầu Đôn như không nghe thấy, vẫn tiếp tục uống rượu, lúc này, tâm phúc bộ tướng Triệu Khai của y chạy vào cao giọng: - Đại tướng quân, đi mau, chúng ta có thể tràn trộn vào trong hàng binh để phá vây ra ngoài.
Hạ Hầu Đôn đứng lên, chậm rãi nói với các thân binh:
- Các ngươi đều đi chuẩn bị đi! Ta thu thập vài thứ ở đây một chút rồi ra ngay.
Nhóm thân binh đều ra khỏi trướng đi chuẩn bị chiến mã binh khí, Hạ Hầu Đôn loạng choạng đi lấy bảo kiếm ở trên kệ, y chậm rãi rút bảo kiếm ra, mũi kiếm sáng lóng lánh, vô cùng sắc bén.
Đây là bội kiếm của Viên Thiệu, hai mươi năm trước, Ngụy công đã đích thân tặng kiếm này cho y, y từng giơ kiếm lên thề, kiếm còn quân Tào còn.
- Đây thật sự là ý trời!
Hạ Hầu Đôn bỗng nở nụ cười sầu thảm, đưa mũi kiếm về phía cổ mình, máu bắn ra, nhất đại mãnh tướng Tào Ngụy Hạ Hầu Đôn đã tự sát như vậy.
Chủ tướng Hạ Hầu Đôn tự sát, quân Tào đã mất đại thế, Trương Liêu, Quách Hoài và Hứa Chử đều dâng binh đầu hàng quân Hán, cuối cùng sáu vạn quân Tào đã bị tiêu vong trong sự vây khốn của bốn mươi vạn quân Hán.
Ba ngày sau, Lưu Cảnh dưới sự hộ vệ của một vạn kỵ binh chậm rãi từ phía bắc Nghiệp Đô tiến vào Đô Thành nơi cũ của Hán Vương, hai bên đường phố, từng nhà từng nhà đều lập hương án, quỳ xuống đất nghênh đón Hán Vương Điện hạ vào thành.
Giờ khắc này, cảm xúc của Lưu Cảnh phập phồng, khởi binh từ Sài Tang, chinh chiến gần mười tám năm, rốt cuộc hắn đã thành công phá bỏ trở ngại cuối cùng, thống nhất thiên hạ.
Tấm màn chiến tranh kia chậm rãi vụt qua mắt hắn, mọi chuyện như mới phát sinh ngày hôm qua, nhưng lại đã trải qua bao nhiêu năm rồi.
Lưu Cảnh đi tới trước Nghiệp Cung, Nghiệp Cung đã bị quân Hán đóng kín, Thái hậu Tào Tiết bị giam lỏng, ấu vua bù nhìn cũng bị mời rời khỏi đế vị, trước Nghiệp Cung đứng đầy thị vệ quân Hán.
Lúc này, Lưu Hổ tiến lên bẩm báo: - Khởi bẩm Điện hạ, Nghiệp Đô đã phong kho đóng cung, không hề phát sinh bất cứ nhiễu loạn gì.
Lưu Cảnh gật gật đầu: - Vất vả ngươi rồi.
Hắn xoay người xuống ngựa, bước nhanh về hướng Nghiệp Cung, hai người Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng đi sau hắn, đến trước đại điện, Lưu Cảnh ngước nhìn chủ điện khí thế to lớn.
Hắn quay lại cười nói với Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý: - Không chỉ một người từng khuyên ta, sau khi đánh vào Nghiệp Đô phải thiêu hủy Đổng Tước Cung và Nghiệp Cung, phải đoạn tuyệt hoàn toàn Vương khí của Tào Ngụy và cựu Hán, nhị vị nghĩ thế nào?
Tư Mã Ý khẽ cười nói: - Sau khi Tào Tháo đánh hạ Tương Dương, có người khuyên ông ta thiêu hủy Châu Mục phủ của Lưu Biểu, nhưng Tào Tháo nói, Vương khí tự tại dân tâm, trừ phi ngươi giết toàn bộ dân chúng thiên hạ, nếu không Vương khí sẽ xuất hiện ở bất cứ địa phương nào, những lời này thần xin chuyển lại cho Điện hạ.
Lưu Cảnh cười ha ha: - Nói rất hay! Vương khí tự tại dân tâm.
Hắn đi nhanh lên bậc thềm đuôi rồng, hơn mười thị vệ đi sau hắn nhưng lại bị hắn khoát tay cản lại, bảo đám thị vệ ở ngoài chờ, một mình hắn đi vào đại điện Tuyên Chính.
Trong đại điện rộng lớn vắng vẻ, ánh mắt của Lưu Cảnh rơi vào giường rồng ngà voi trên cao, ở Trường An cũng có một giường rồng như vậy, nhưng đó chỉ là tượng trưng, hắn chưa từng ngồi bao giờ.
Nhưng hôm nay, giờ khắc này, Lưu Cảnh chậm rãi đi lên thềm ngọc, xoay người ngồi xuống giường rồng, hắn từ trên cao nhìn đại điện trống trải, tưởng tượng hai bên đứng đầy văn võ bá quan.
Bỗng trong lòng hắn nảy sinh một tia cô độc khó hiểu, nhưng cảm giác cô độc này chỉ thoáng một cái rồi biến mất, trong lồng ngực của hắn lập tức xuất hiện một hùng tâm tráng chí ngạo thị thiên hạ.
Lưu Cảnh thỏa thuê mãn nguyện đứng lên, đã đến lúc rồi, Thụy Triệu nên xuất hiện rồi.
(Hết trọn bộ)
Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc