Chương 1271: Bốn bề thọ địch.

Chương 1271: Bốn bề thọ địch.

Hạ Hầu Đôn gần như là trong trạng thái điên cuồng tiến công trại lớn quân Hán, lúc này Hạ Hầu Đôn đã nhận được tin thành Nghiệp Đô đã bị phá, y giống như con dã thú bị nhốt, liều chết phát động tiến công đối với quân Hán.

Giữa trưa, mặt đông quân trại của quân Tào lại tiếp tục phát động trận công thành một cách điên cuồng, do chủ tướng quân Tào Hạ Hầu Đôn đích thân dẫn ba vạn đại quân tiến công, mặt đông quân trại không chỉ có một con dốc, hơn nữa núi có cao có thấp, dùng thang công thành chế bằng đất có thể trèo lên trên, mặt khác địa hình mặt đông bằng phẳng trống trải, có thể bày đại trận tiến công.

Đi theo đại quân tiến công, còn có mấy trăm dùng đại thụ để chế thành thang công thành đơn giản, Hạ Hầu Đôn đã được ăn cả ngã về không, phái ra binh lính tinh nhuệ nhất.

Ba vạn đại quân sắp thành năm phương trận, từng phương trận cách nhau trăm bước, giống hệt như một tấm thảm màu đen rất lớn, cả vùng đất phập phồng tiến lên trước, họ từ ngoài núi hai dặm dần dần áp sát, tụ thành một biển quân đội, tiếng trống như sấm, kèn dài liên tiếp, tinh kỳ che khuất đầy trời, trường mâu như rừng, tấm chắn như núi, ánh mặt trời xuống màu đen tử vong.

Hạ Hầu Đôn cưỡi trên chiến mã, dùng chiến đao chỉ ra thành trì, hét to: - Tiến lên.

"U.... u..."

Tiếng kèn trầm thấp vang vọng thiên địa, trong đội ngũ quân Tào dựng lên vài tòa đấu phủ thô ráp chế bằng gỗ, cái này dùng để chống đỡ đá ném của quân Hán, nương theo âm thanh to lớn của bánh xe dưới đấu phủ, cùng với mấy trăm thang công thành, đội ngũ bắt đầu chậm rãi giết về hướng núi.

Quân Hán trong trại cũng đánh lên tiếng trống trận, đại tướng Tưởng Khâm ánh mắt đỏ bừng, rống lên liên tục, dù quân Tào chủ yếu tiến công mặt đông là chính, nhưng Hán Vương Lưu Cảnh cũng không hề cho y gia tăng quân coi giữ, dưới tay y vẫn chỉ có mười ba ngàn người, điều này đã tạo cho y áp lực cực lớn.

Ba mươi máy bắn đá to lớn kẽo kẹt kéo ra, máy bắn đá đen nhánh đứng sừng sững trên sườn núi, giống như ba mươi tượng ma thú, trăm tảng đá lá lớn nặng trăm cân bỏ vào túi đạn, hơn trăm người kéo túm dây lưng thô bằng cánh tay, cùng đợi mệnh lệnh để phóng ra.

Giữa máy bắn đá là bảy ngàn nỏ binh, bọn họ nửa quỳ trên mặt đất, bày ba hàng, nâng nỏ nhắm ngay vào quân Tào càng ngày càng gần.

Sau nỏ binh là ba nghìn cung binh, họ tay cầm trường cung đại tiễn, từng nhanh tiễn dài bốn thước đã đáp lên dây cung, thân tên thô bằng ngón tay, mũi tên sắc bén hiện lên hình giọt nước, bốn phía có máng lấy máu, đầu mũi tên lạnh như băng chĩa lên bầu trời.

Quân địch đã dần dần tiến nhập vào tầm bắn của máy bắn đá, Tưởng Khâm hạ mệnh lệnh bắn, y khàn giọng hô lớn: - Bắn!

Hồng kỳ vung lên, chúng quân ra sức, chỉ thấy ba mươi tay dài của ma thú chém ra, ba mươi khối đá lớn lăng không bay vụt, gào thét né xuống dưới núi.

Binh lính quân Tào hò hét một tiếng, đều trốn dưới đấu che, nhưng vẫn có một lượng lớn binh lính không có chỗ ẩn thân, họ gào thét trốn tránh chung quanh, tảng đá lớn nện xuống "thình thịch" những tiếng vang lớn, bụi đất tung bay, mấy tên lính trốn tránh không kịp, bị tảng đá lớn đập thành thịt vụn, dư kình của tảng đá lớn chưa hết, tiếp tục lăn về phía trước, liên tiếp đụng ngã hơn mười người mới ngừng lại được.

Một khối đá lớn đập trúng đấu che, nổ răng rắc, đấu che bị nện sụp, trăm tên lính vừa lăn vừa bò từ phía dưới chui ra, hòn đá lại bị đấu che bắn ngược, lại bắn về phía trước hơn hai mươi bước, vọt vào trong đám người, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Dù máy bắn đá của quân Hán mang đến thương vong gần ngàn người cho quân Tào, nhưng nó căn bản không thể ngăn cản hơn ba vạn đại quân tiến công, theo tiếng trống trận trong hậu trận quân Tào nhanh hơn, bọn lính bắt đầu chạy trốn, tính bằng đơn vị hàng, ngàn binh lính quân Tào như đàn kiến che trời phủ đất phóng về phía núi.

Tiếng trống lại lần nữa vang lên, mũi tên quân Hán đồng loạt phóng ra, tên dày đặc như gió bão mưa rào bắn về phía binh lính quân Tào chạy trốn, từng nhóm từng nhóm bị tên bắn trúng, kêu thảm ngã xuống đất....

Lưu Cảnh đứng trên tháp canh lạnh lùng nhìn chăm chú thế tiến công của quân Tào, hắn không để trận tiến công của quân Tào cho vào mắt, cho dù quân Tào có tấn công lên núi đồi thì có thể làm gì được, chẳng lẽ đánh bại mình, khôi phục giang sơn Tào Ngụy sao?

Đây chẳng qua là Hạ Hầu Đôn ngoan cố chống cự thôi, gần bảy ngày chiến đấu kịch liệt, quân Tào thương vong hơn hai vạn người, mà thương vong của quân Hán không đến ba nghìn người, binh lực đối lập đến bảy thành.

Quan trọng hơn là, Lưu Cảnh nhìn ra sĩ khí của quân Tào đã dần dần biến mất, hiện tại ba vạn binh lính đang tiến công là quân đội tinh nhuệ nhất của quân Tào, điều này nói rõ cái gì? Hạ Hầu Đôn đang liều mạng rồi.

Lưu Cảnh mệnh lệnh Triệu Vân trong ba ngày công phá Nghiệp Đô, hắn tin tưởng năng lực của Triệu Vân, theo thời gian có lợi, Nghiệp Đô vào hai ngày trước hẳn đã bị công phá rồi.

Như vậy lần tiến công này của Hạ Hầu Đôn chính là lần giãy dụa cuối cùng của cá chết lưới rách, nghĩ vậy, Lưu Cảnh quay đầu lại ra lệnh: - Mệnh cho Từ Thịnh dẫn tám ngàn đầu mâu thủ giúp phòng ngự.

- Tuân lệnh! Binh lính chạy nhanh xuống trạm canh gác.

Dưới đồi núi phía đông tử thi nhanh chóng chồng chất, máu chảy thành sông, từ trong đống xác chết chảy ra, nhuộm đỏ cả đại địa, theo tám ngàn đầu mâu thủ quân Hán do Từ Thịnh suất lĩnh, quân Hán phản kích càng thêm sắc bén.

Viễn trình có máy bắn đá ầm ầm đập nện, trong trăm bước có mười ngàn cung nỏ thủ bắn dày đặc, mà trong vòng ba mươi bước, tám ngàn đầu mâu thủ phát huy lực sát thương hùng mạnh, từng cây đoản mâu bắn xuống dày như mưa, trong vòng ba mươi bước trước núi, rất khó nói binh lính quân Tào còn sống được không.

Thương vong của binh lính quân Tào nhanh chóng gia tăng, nửa canh giờ ngắn ngủi, thương vong của quân Tào liền vượt qua năm ngàn người, mà ngoại trừ lợi dụng sườn dốc tiến công ra, thang công thành của quân Tào không phát huy được bất cứ tác dụng gì, sĩ khí quân Tào dần dần trở nên đê mê.

Tâm trạng Hạ Hầu Đôn cùng dần dần tuyệt vọng, y biết rằng quân Tào căn bản không có khả năng đánh hạ trại lớn của quân Hán, càng làm cho quân Tào thương vong nhiều hơn.

Lúc này, Quách Hoài cưỡi ngựa chạy gấp tới, hô lớn: - Đại tướng quân, đánh tiếp như vậy không phải biện pháp, chết rất thê thảm và nghiêm trọng rồi.

Khuôn mặt của Hạ Hầu Đôn co giật một hồi, bất đắc dĩ ra lệnh: - Lui binh!

"Keng keng....", tiếng chuông lui binh vang lên, quân Tào với sĩ khí giảm sút giống như thủy triều chạy trốn về phía sau, đội ngũ gấp gáp hỗn loạn, sớm đã không còn khí thế như lúc mới bắt đầu tiến công.

Binh lính quân Hán trên sườn núi lập tức hoan hô vang lên tận mây xanh.

Vào lúc ban đêm, trong đại doanh quân Tào lại đau buồn thê lương, liên tục tấn công thất bại khiến sĩ khí càng thêm đê mê, cùng lúc đó, một tin tức kinh người nhanh chóng lan truyền trong đại doanh, Nghiệp Đô đã bị quân Hán công phá, Tào Thực đầu hàng, Tào Ngụy đã diệt vong.

Tin tức này khiến tất cả tướng sĩ đều cảm thấy vô cùng khiếp sợ, dù là không người nào có thể xác nhận, nhưng mọi người đều nghi ngờ nó là sự thật, ai cũng biết, quân Hán ở vùng Hoàng Hà có mấy chục vạn đại quân, hiện tại quân Tào chủ lực đều bị đưa tới phương bắc, Nghiệp Đô chỉ có mấy chục ngàn tân binh trấn thủ, bọn họ có thể thủ được thành trì sao?

Cho dù bọn lính tin tức bế tắc, không biết chi tiết, nhưng các tướng lĩnh người nào cũng hiểu rất rõ, các tướng lĩnh quân Tào cũng bắt đầu sợ hãi, dù sao gia quyến đại bộ phận mọi người đều ở trong thành Nghiệp Đô, nếu Nghiệp Đô bị công phá, họ nên làm gì bây giờ?

Rất nhanh, lều lớn trung quân đều tụ tập mấy trăm tướng lĩnh từ quân hầu trở lên, trong lòng họ đều lo âu, đều yêu cầu Hạ Hầu Đôn đứng ra làm sáng tỏ sự thật, mà ở trong đại trướng, Hạ Hầu Đôn, Quách Hoài, Trương Liêu và Tào Chương đang khẩn cấp thảo luận đối sách.

Lúc này, Trương Liêu thấp giọng đề nghị: - Không bằng nói rõ với các tướng lĩnh, Nghiệp Đô không hề thất thủ, đây chỉ là kế dụ binh của chúng ta, sau đó chúng ta làm ra vẻ lui binh về hướng nam, dụ chủ lực quân Hán tiến lên truy kích, như vậy chúng ta có thể phản lại một kích, từ trong thất bại cầu thắng.

Quách Hoài lắc lắc đầu: - Hiện tại quân tâm dao động, chỉ cần chúng ta rút về phía nam, chỉ sợ lập tức dẫn phát binh lính chạy trốn, hiện tại không thể dễ dàng lui binh, nhất định phải ổn định quân tâm trước.

Tào Chương bên cạnh vẫn im lặng, hai vạn U Châu quân của y lọt vào thủ đoạn thôn tính của Hạ Hầu Đôn, mười ngàn kỵ binh bị mượn đi sau đó không trả lại, bị Trương Liêu khống chế, trong lòng y đã hận Hạ Hầu Đôn thấu xương rồi, âm thầm hối hận, mình không nên đến Nghiệp Đồ, hiện tại Nghiệp Đô đã bị công phá, Tào Chương y nên đi đâu?

Hạ Hầu Đôn liếc nhìn Tào Chương, hỏi:

- Ý kiến của Chương công tử?

Tào Chương không muốn để Hạ Hầu Đôn nhìn thấu tâm tư của mình, y vội vàng thu lại suy nghĩ, cung kính nói: - Hồi bẩm Đại tướng quân, ty chức đồng ý với ý kiến của Quách tướng quân, hiện tại chúng ta quả thật không thể hành động thiếu suy nghĩ, hơn nữa lương thực của chúng ta còn có thể kiên trì nửa tháng, việc cấp bách là khao quân, khích lệ sĩ khí, làm sáng tỏ lời đồn, đợi quân tâm ổn định lại, lại tiếp tục suy nghĩ về kế dụ binh cũng không muộn.

Lúc này Hạ Hầu Đôn cũng tiến thoái lưỡng nan, tuy rằng kế sách của Trương Liêu khả thi, nhưng Quách Hoài cũng nói rất có đạo lý, nếu không ổn định quân tâm trước, tất nhiên sẽ có một lượng lớn binh lính bỏ trốn. Hạ Hầu Đôn đành phải thở dài, nói:

- Mọi người trước tiên về nghỉ ngơi đi, sau khi ổn định quân tâm thì tiếp tục cân nhắc đối sách bước tiếp theo.

Mọi người cũng biết Hạ Hầu Đôn đã bó tay không biện pháp rồi, trong lòng thầm than rời đi, mấy trăm tướng lĩnh canh giữ ngoài đại trướng dưới sự khuyên bảo của Trương Liêu, Quách Hoài cũng đều rời đi, toàn bộ ban đêm, trong đại doanh quân Tào đều tràn đầy cảm xúc bất an và bi quan.

Vào lúc canh ba, Hạ Hầu Đôn bỗng nhiên bị thân binh đánh thức: - Đại tướng quân, mau thức dậy! Đã xảy ra chuyện.

Hạ Hầu Đôn bật ngồi dậy, vội hỏi: - Đã xảy ra chuyện gì?

- Vừa rồi đông doanh báo lại, Chương công tử suất lĩnh một vạn quân đội lao ra đại doanh, đi hướng đông rồi.

- Hả!

Hạ Hầu Đôn lập tức trợn mắt há hốc mồm, sau một lúc lâu nói không ra lời, y đã sớm hoài nghi Tào Chương có dị tâm, chỉ có điều cần quân đội ổn định, cho nên mới chậm chạp không ra tay đối với Tào Chương mà là áp dụng phương pháp xử lý từng bước thâu tóm quân đội của Tào Chương, không ngờ tên khốn kiếp này vào thời khắc mấu chốt lại chạy mất.

Đúng lúc này, ngoài trướng vải bỗng vọng đến những tiếng ồn ào, Hạ Hầu Đôn ngẩn ra, bất chấp việc Tào Chương, bước nhanh đi ra đại doanh, chỉ thấy vài tên thám báo hô to:

- Có quân tình khẩn cấp, chúng ta muốn lập tức gặp Đại tướng quân!

- Phát sinh chuyện gì? Hạ Hầu Đôn hét lớn hỏi.

Vài tên thám báo vội la lên: - Bẩm báo Đại tướng quân, ngoài phía nam cách quân doanh mười dặm, phát hiện vô số quân Hán, ước chừng có hơn mười vạn người, đang giết về hướng quân doanh chúng ta.

Hạ Hầu Đôn lui về phía sau hai bước, trước mắt tối sầm, suýt nữa ngã xuống đất ngất đi.

Ba vạn quân của Lưu Hổ đóng trú ở Nghiệp Đô, mà Triệu Vân và Văn Sính thì dẫn mười tám vạn đại quân hăng hái Bắc thượng, cuối cùng đuổi tới huyện Cao Ấp, nhưng Triệu Vân vẫn tới chậm một bước, Tào Chương suất lĩnh một vạn quân đội phá vây mà đi, theo đại quân của Triệu Vân đến, Lưu Cảnh cũng cải biến sách lược, không hề cố thủ quân trại, hắn hạ lệnh phản công, gần ba vạn quân Hán bao vây đại doanh quân Tào, lúc này, binh lực của quân Tào đã không đủ sáu vạn, sĩ khí đê mê, quân tâm dao động, quân đội sắp bị diệt vong rồi.

Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN