Chương 810: Thế tử ám đấu.
Chương 810: Thế tử ám đấu.
Từ khi hai nhà Tào Lưu thật sự kí hiệp nghị ngưng chiến, Tào Tháo cũng vì thế mà giải thoát được nhiều năm chinh chiến, tuổi lão nay đã gần sáu mươi. Tuy không nhiều nhưng lão cũng có khá nhiều việc cần giải quyết, lão cần để quân dân nghĩ ngơi lấy lại sức, khôi phục thực lực một nước, còn cần xử lý tốt quan hệ của Ngụy quốc và với Hán triều, cũng cần tiến hành phân bổ lại quyền lực sau ba mươi năm, nhưng quan trọng hơn chính là lão phải chọn được người thừa kế.
Về vấn đề lựa chọn người thừa kế, chuyện này khá quan trọng, Tào Tháo trì trệ không quyết định được, tuy rằng lão bổ nhiệm con cả Tào Phi làm phó Thừa tướng, thay mặt xử lý chính vụ, thậm chí có thể tiến vào phủ thừa tướng, trong mắt nhiều người, con cả Phi đã là Thế tử rồi.
Nhưng trên thực tế Tào Tháo cũng vẫn chưa quyết định cho con cả thừa kế lão, lão còn đang phân phân giữa con cả và đưa thứ ba, con cả thì bình tĩnh lý trí, xử lý quyết đoán, đó là ưu điểm khiến ai cũng tán thưởng, nhưng y cũng có khuyết điểm là bạc tình phụ nghĩa, dã tâm quá lớn, lòng dạ thâm sâu thậm chí còn tin tưởng vào bọn gian nịnh.
Mà gian nịnh theo cách nói của Tào Tháo đó chính là Hoa Hâm, tuy rằng Hoa Hâm rất có khả năng, khá nghe lời, sẽ là tay sai đắc lực nhưng Tào Tháo lại không thích người này, người này luôn thiếu sự trung thành, cả ngày nghiền ngẫm ý nói sao cho hợp với bề trên, nếu không phải Tào Tháo còn cần một chó săn thì đã thịt gã ta từ lâu rồi.
Nhưng con cả Phi lại khá tin tưởng người này, điều này khiến cho Tào Tháo không vui, nhưng lão lại không nhắc nhở con cả vì lão sợ đứa con này sẽ đón ý nói hùa mà giấu diếm đón ý nói, cuối cùng sẽ khiến lão lựa chọn sai lầm.
Trong ba đứa con của lão có lẽ Tào Thực là đứa có tình tình chân thành nhất, là người tỉ mỉ có khát vọng chí lớn, có một trái tim thương người, Tào Tháo cực kỳ thích y, cho rằng y giống lão, cho nên Tào Tháo muốn lập Tào Thực làm Thế tử.
Tuy nhiên khuyết điểm của Tào Thực cũng khá rõ, y lý tưởng thái quá, không đoán được lòng dạ người khác, không thể không chế bản thân, nếu y là Ngụy chủ, không ngoài một năm Ngụy quốc sẽ bị tiêu diệt trong tay Lưu Cảnh.
Nghĩ đến Lưu Cảnh Tào Tháo lại không kìm được sự cảm khái, nếu Lưu Cảnh là con lão, lão không chút do dự mà để Ngụy cho hắn, lão tuyệt đối không lo lắng cho tiền đồ của Ngụy quốc. Thật đáng tiếc Lưu Cảnh lại đại địch của lão, là mối nguy trí mạng đối với Ngụy quốc, con cả Phi và con thứ ba Thực cũng không phải là đối thủ của Lưu Cảnh.
Trong hậu đường, Tào Tháo đang cùng đệ đệ Tào Nhân thảo luận việc luyện binh, thái độ của Tào Nhân khá rõ ràng, tuy rằng hiệp nghị ngưng chiến là năm năm nhưng nhiều nhất chỉ có thể duy trì được ba năm, cho nên việc luyện binh chuẩn bị chiến tranh là việc hết sức cấp bách.
- Thừa tướng, thần cho rằng cần học tập theo Hán quốc áp dụng biện pháp dân đoàn, cùng lúc thực hiện chiến lược tinh binh, duy trì quân thường trực ở mười lăm vạn, có thể cho binh lính sử dụng quân khí càng nhiều càng có lợi cho việc huấn luyện tinh binh, đồng thời tổ chức thành lập dân đoàn, để nông dân không rời nhà không rời đất đồng thời cũng được huấn luyện quân sự. Một khi chiến tranh bùng nổ có thể chiêu được một lượng lớn quân dự bị, đưa bọn họ chuyển thành quân chính thức, như thế mới có thể tiết kiệm được quân phí, cũng có lợi trong việc tập trung tinh binh luyện tập. Quân Hán đã bắt đầu thực hiện, chúng ta hoàn toàn có thể làm như thế.
Tào Tháo cũng hiểu "dân đoàn lệnh" mà Hán quốc ban hành gần đây, mục đích là hóa binh thành dân, vừa tiết kiệm quân phí, vừa khôi phục sản xuất, điều này có ý nghĩa khá lớn, không chỉ có Tào Nhân mà Trần Quần cùng nhiều văn thần cũng đề nghị noi theo "dân đoàn lệnh" của quân Hán.
Tào Tháo gật gật đầu nói:
- Ngươi nói không sai, chúng ta quả thật cần học hỏi biện pháp của Lưu Cảnh, tỷ như trường học thợ thủ công, khẩn điền lệnh, ngoài ra còn có dân đoàn lệnh, ta đã nói với Phi nhi rồi, nó sẽ tổ chức quan viên thương thảo rồi thi hành.
- Thừa tướng biết việc Lưu Cảnh bình định Khương Đê không?
Tào Nhân lại cẩn thận hỏi.
- Ta lúc nào cũng để ý tới.
- Kỳ thật thần cảm thấy có thể lợi dụng người Hồ, khơi mào Hà Sóc và Quan Nội......
Không đợi Tào Nhân nói xong Tào Tháo liền khoát tay cắt lời y:
- Phi nhi cũng đề cập với ta nên lợi dụng việc này nhưng ta bác bỏ, tuy rằng ta cùng Lưu Cảnh là kẻ thù, nhưng vấn đề khôi phục thống trị của Hán Vương triều ở biên cương ta hoàn toàn ủng hộ hắn, năm đó ta Bắc chinh Ô Hoàn, Lưu Bị từng đề nghị Lưu Biểu nhân cơ hội đó mà tập kích Hứa Đô, Lưu Cảnh lại kiên quyết phản đối, việc này ta nhớ còn khá rõ. Tử Hiếu, trên vấn đề đại nghĩa dân tộc, chúng ta không thể phạm sai lầm.
Tào Nhân xấu hổ cúi đầu:
- Ti chức hiểu rõ.
Tào Tháo lại thở dài nói:
- Tuy nói ta lợi dụng kỵ binh Đê Hồ ngăn chặn hắn ta Bắc thượng, nhưng cũng chỉ là lợi dụng, một khi lợi dụng xong ta cũng sẽ bình định Đê Hồ, chỉ có điều Lưu Cảnh làm tốt hơn xa hơn so với ta, không ngờ mang cao nguyên Tây Hải và địa khu Hà Khúc đều do vương triều Trung Nguyên quản lý, ta nghĩ Hà Sóc và Quan Nội hắn đương nhiên cũng sẽ không buông tha, sớm muộn gì cũng thu phục những địa phương đó, việc cấp bách hiện tại của chúng ta là khôi phục dân sinh, sau đó xác định lập Thế tử, không thể kéo dài hơn nữa.
Trong lòng Tào Nhân cả kinh, vội hạ giọng nói:
- Thừa tướng cảm thấy trưởng công tử không thích hợp cho vị trí Thế tử sao?
- Phi nhi tuy không có gì sai nhưng ta thấy Thực nhi cũng không tệ, cho nên đang do dự, rốt cuộc ai làm Thế tử mới tốt?
Nói đến đây Tào Tháo liếc qua Tào Nhân, thấy y muốn nói lại thôi liền cười nói:
- Ngươi là thúc phụ của chúng, hãy nói ý kiến của ngươi, đừng ngại.
Tào Nhân biết Tào Tháo khôn khéo vô cùng, rất nhiều chuyện không thể gạt được lão, y trầm ngâm chốc lát nói:
- Thừa tướng biết Trường An phát sinh một sự kiện không? Ta cùng Tam công tử có tranh chấp.
- Có phải ngươi muốn nói đến chuyện không cho dân chúng vào thành không, ta có nhận được thư nó.
Trong lòng Tào Nhân ngẩn ra, hóa ra Tào Thực thật sự có viết thư tố cáo y, trong lòng y càng thêm căm tức nhưng trên mặt không có biểu lộ gì cả, chỉ thở dài nói:
- Tam công tử là người nhân từ, thương yêu dân chúng, nếu hiện tại trong thời bình ta kiên quyết ủng hộ hắn kế thừa sự nghiệp Thừa tướng, nhưng hiện tại Lưu Cảnh thế lớn lực lớn, không phải là lúc nhân từ với thiên hạ, Tam công tử còn lâu mới có thể là đối thủ của Lưu Cảnh, Thừa tướng lập y làm người thừa kế thật không ổn.
- Chẳng lẽ Phi nhi có thể là đối thủ của Lưu Cảnh sao?
Tào Tháo thản nhiên hỏi.
Tào Nhân lặc đầu:
- Thẳng thắn mà nói trưởng công tử cũng không phải là đối thủ của Lưu Cảnh nhưng ít ra ý chí của y cũng kiên định, hơn nữa tác phong nhanh gọn đã dẹp yên dư nghiệt Viên thị, không tiếc đuổi tận giết tuyệt, ta cảm thấy y so với tam công tử thích hợp đối phó với Lưu Cảnh hơn.
- Đó là do ngươi không biết hai người bọn họ, ta định gả Hiến nhi cho Lưu Cảnh làm phi, Phi nhi không phản đối nhưng Thực nhi kiên quyết phản đối, nó đối phó với Lưu Cảnh càng có thái độ kiên quyết hơn, Phi nhi thì không có sự quả quyết này. Phi nhi đối phó được dư nghiệt Viên thị chẳng qua nó đối phó với kẻ yếu thế hơn, đối phó với cường nhân chưa chắc nó kiên quyết như vậy. Kỳ thật ta hy vọng nó chém giết trùm thổ phỉ, bỏ qua cho dân chúng bình thường nhưng nó lại không chút lưu tình, mang thù hận đổ lên đầu những người dân yếu thế, còn Lưu Cảnh thì sao? Hắn ta cố gắng giữ lại sức dân, dùng tù binh đào mỏ vài năm sau đó lại thả ra cho về nhà, đối với Phi nhi mà nói còn thiếu tâm thống trị, kém Lưu Cảnh xa, điều này thật không tốt chút nào.
Nói xong Tào Tháo vừa vừa cười nhìn Tào Nhân, Tào Nhân đỏ bừng cả mặt, giờ này y mới hiểu được Thừa tướng đối với việc y đối xử với dân chạy nạn ở Trường An khá bất mãn. Thừa tướng là ủng hộ Tào Thực, y vội cúi đầu nói:
- Ti chức có tội.
- Việc ở Trường An ta cũng không trách ngươi được, suy nghĩ của ngươi cũng không sai, quả thật phải đề phòng Ưng Kích Quân của Lưu Cảnh nhân cơ hội đó mà trà trộn vào, cần phải dạy dỗ một chút, chỉ có điều ngươi không đủ thông minh mà giải quyết, không giống như Chung Diêu giỏi về biến báo, để phụ nữ và trẻ em đi vào, sau này có gặp lại chuyện này ta tin tưởng đó là bài học cho ngươi.
- Ti chức quả thật được một bài học thích đáng, sẽ không làm chuyện điên rồ nữa.
- Đi đi, việc Thế tử để ta suy nghĩ thêm đã, nhưng theo ta để có thể tiêu diệt được Lưu Cảnh thì vẫn lập Thực nhi là là tốt hơn. Tử Hiếu, đây là tuyên bố mà huynh đệ chúng ta nói với nhau, ngươi không được nói cho bất cứ ai.
- Đệ nhớ rồi!
Tào Nhân thi lễ chậm rãi lui xuống, Tào Tháo khoanh tay chậm rãi đi về phía cửa sổ, đưa mắt nhìn về sóng nước nhộn nhịp của hồ Huyền Vũ xa xa, lão nghĩ đến việc Lưu Cảnh đã đứng vững gót chân ở Quan Lũng, đã thu phục được nơi sản sinh chiến mã, lão không khỏi thở dài, xoay người đi về ghế ngồi, không ngờ lão vừa đi được hai bước trước mắt bỗng dưng tối sầm, ngã xuống bất tỉnh.
Thị vệ bên cạnh sợ tới mức mất hồn mất vía, đều chạy tới hô to:
- Ngụy công! Ngụy công! Xin hãy tỉnh dậy.
Hoa Hâm vội đi dọc hành lang dài, đi đến trước quan phòng của Tào Phi, nhìn từ xa đã thấy Tào Phi cho chim két ăn, gã tiền tiến lên gấp gáp nói:
- Trưởng công tử, đã xảy ra chuyện.
- Ngươi gấp cái gì?
Tào Phi bất mãn trừng mắt nhìn gã, kéo dài giọng:
- Nói từ từ, có chuyện gì?
Hoa Hâm nhanh chóng ổn định cảm xúc nhỏ giọng nói:
- Tavừa mới nhận được tin của ngự y, sáng nay Thừa tướng ngất xỉu.
Ánh mắt Tào Phi cả kinh, nhưng sự kinh sợ cũng tiêu tan nhanh chóng, y khoanh tay đi qua phòng ngồi xuống trầm ngâm một lúc lâu hỏi:
- Ngự y nói thế nào? Tại sao phụ thân ta lại ngất xỉu?
- Vương ngự y nói Thừa tướng tuổi tác đã cao, tối qua lại có chút phóng túng, máu lưu thông không kịp nên mới ngất.
- Ừ, chắc không có chuyện gì.
- Vấn đề tuy không lớn nhưng đó là một tín hiệu, Thừa tướng thân thể không khỏe, nếu Người không nghỉ ngơi chỉ sợ.....
Hoa Hâm không nói gì thêm, vế sau đương nhiên Tào Phi biết rõ. Tào Phi khoanh tay đi qua đi lại trong phòng, lại dừng bước nhìn nóc nhà, sau một lúc mới nói:
- Trên bàn có một phong thư, ngươi xem đi.
Hoa Hâm sớm phát hiện trên bàn có một thư tín, gã cầm lên mở ra xem, hóa ra đó là thư của Tào Nhân, vội đọc qua một lần, tin tức này khiến Hoa Hâm chấn động, Thừa tướng không ngờ lại muốn truyền ngôi cho Tào Thực.
- Cách đây một canh giờ Tam thúc sai người mang mật thư tới, ta thật sự không ngờ phụ thân lại hy vọng sau khi bình định được Lưu Cảnh sẽ truyền ngôi vị Ngụy công cho Tam đệ, thật sự khiến ta khá thất vọng.
Tào Phi thở dài.
- Công tử, vậy nên làm thế nào bây giờ?
- Ta có thể làm gì được, ông ấy là cha ta, ta đương nhiên muốn ông ấy sống lâu trăm tuổi rồi.
Nói xong Tào Phi nhìn thị vệ đối diện ra lệnh:
- Chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đi thăm phụ thân.
- Trưởng công tử.
Hoa Hâm gọi Tào Phi lại.
- Hoa Ngự sử có chuyện gì nữa sao?
Tào Phi liếc mắt nhìn gã hỏi.
Hoa Hâm cẩn thận nhắc nhở gã:
- Lúc này Công tử còn chưa biết Thừa tướng bị ngất mới đúng.
Tào Phi ngẫm nghĩ một chút lắc đầu nói:
- Không sao, ta có thể nói do dự cảm việc phụ thân không khỏe, lo lắng nên đến thăm người một chút, cũng bình thường thôi.
Nói xong, Tào Phi nhanh chân bước đi ra ngoài, đi vài bước y dừng lại nhìn Hoa Hâm nói:
- Phái thuộc hạ thân tín đến theo dõi tam đệ cho ta, nhất cử nhất động của hắn đều phải báo cáo lại.
Tào Phi nuôi một nhánh mật thám tinh nhuệ do chính Hoa Hâm nắm giữ, Hoa Hâm vội khom người nói:
- Ti chức tuân mệnh.
Lúc này Tào Phi mới nhanh chóng đi ra ngoài.
Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Tử Vong Võ Hiệp