Chương 809: Bình định Hà Tây.

Chương 809: Bình định Hà Tây.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Kỳ thật Hán triều đã quản Hà Tây mấy trăm năm rồi, tất cả mọi người đều bình an vô sự, người Khương người Hán đều sống hòa thuận, đều có lợi ích chung, ta sẽ không lấy đi đồng cỏ của các ngươi, thậm chí còn phải nhờ các ngươi chăm ngựa cho triều đình, đây đối với người Khương cũng là lợi ích. Hà Tây rộng lớn đủ để nuôi sống tất cả chúng ta, ta chỉ hy vọng các bộ lạc đều có quyền lực quyết định sự vụ của mình không để cho ngoại lai can thiệp, giống như Nam Cung Tác vậy phá hỏng sự cân bằng ở Hà Tây, mang dã tâm phá hỏng sự hòa thuận Khương Hán, ta tuyệt sẽ không dễ dàng tha thứ.

Lưu Cảnh cùng lúc trấn an bọn họ, hứa hẹn việc này không liên quan gì đến bọn họ cả, về phương diện khác cũng đã cảnh cáo bọn họ, ai dám phá hỏng sự cân bằng thế lực hành lang Hà Tây sẽ tuyệt không tha thứ, người Khương đều hiểu được ý này của Lưu Cảnh, cùng nhau quỳ tạ tội.

Lưu Cảnh vừa cười nói:

- Con cháu các ngươi bị bắt làm con tin ta sẽ thả ra, tuy nhiên ta cũng có một điều kiện.

Hai tù trưởng ngơ ngác nhìn nhau đều đồng thanh nói:

- Xin Điện hạ cứ nói.

- Nam Cung Tác đã chết, ta muốn bộ tộc Nam Cung phải đầu hàng, hy vọng các ngươi phái binh đi theo ta cùng nhau tiến đến thành Trương Dịch, cuối cùng lấy phương thức hòa bình cùng nhau chấm dứt sự tranh chấp ở Hà Tây.

Hai tù trưởng đều tỏ vẻ nguyện ý sẵn lòng đi theo quân Hán, bọn họ cáo từ trở về điểm binh, Lưu Cảnh đứng lên tiễn bọn họ. Lúc này tù trưởng bộ tộc Chiêu Bắc nhỏ giọng nói với Lưu Cảnh:

- Điện hạ, Ti chức có một đề nghị có thể bảo vệ Hà Tây lâu dài.

Lưu Cảnh cười nói:

- Tù trưởng xin mời.

- Thật ra Nam Cung bộ do chín bộ tộc nhỏ tạo thành, bọn họ ở gần bãi cỏ thành Trương Dịch, Điện hạ có thể chia rẽ Nam Cung bộ, khiến chín tiểu bộ lạc này độc lập, sau đó chia rẽ họ đến các đồng cỏ ở Hà Tây, chỉ cần không tồn tại cùng một chỗ thì Nam Cung bộ sẽ không tồn tại nữa.

Mắt Lưu Cảnh híp lại, phá địch cần phá từ bên trong những lời này không giả chút nào. Tuy rằng người này cũng có tư tâm nhưng đề nghị của gã là biện pháp tốt nhất giải quyết người Khương ở Hà Tây.

Ba ngày sau, năm vạn quân Hán chủ lực trong đó có ba vạn quân đội của Mã Siêu đã binh lâm dưới thành Trương Dịch, mặt khác còn có có hai vạn kỵ binh của bộ lạc Hợp Ly và bộ lạc Chiêu Bắc đi theo quân Hán tiến đến, tổng cộng có bảy vạn đại quân triển khai trận thế dưới thành Trương Dịch.

Lúc này Nam Cung Thịnh chịu sự ủy thác của Nam Cung Bá Ngọc tiến đến đại doanh quân Hán đàm phán, trong một mảnh đao quang kiếm ảnh, Nam Cung Thịnh bị áp chế trong đại trướng, Lưu Cảnh toàn thân mặc khôi giáp tay cầm Thanh Công Chiến kiếm, ngồi ngay ngắn ở vị chủ soái lạnh lùng nhìn Nam Cung Thịnh đang bị áp giải vào.

- Nam Cung Thịnh tham kiến Hán Vương Điện hạ.

Nam Cung Thịnh quỳ xuống, nằm rạp người thi lễ, Lưu Cảnh hừ một tiếng:

- Nam Cung Tác đã chết, sao ngươi không mau chóng mở thành đầu hàng?

Nam Cung Thịnh liền nói:

- Khương Vương dù đã chết nhưng trong thành còn có hai vạn chiến sĩ nguyện ý tử chiến, nếu quân Hán công thành cũng phải trả giá nghiêm trọng, chúng tôi chỉ hy vọng có thể hòa giải thỏa đáng, giải quyết hợp lý vấn đề Hà Tây.

- Hợp lý?

Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng:

- Đơn giản là rao giá trên trời thôi với ta, các ngươi bây giờ còn tư cách đó sao? Nếu khôn ngoan hãy nhanh chóng mở thành đầu hàng, nếu không ta đánh vào thành Trương Dịch, tàn sát hết cả bộ tộc Nam Cung.

- Chúng ta không có rao giá trên trời, chỉ có điều hy vọng có thể giữ lại bãi cỏ của Bộ tộc Nam Cung, có thể bảo vệ lợi ích cơ bản nhất của chúng ta.

Ánh mắt Lưu Cảnh sát khí đằng đằng, thét lên ra lệnh:

- Mau đem ra ngoài chém!

Mười mấy tên lính như hổ sói đẩy Nam Cung Thịnh đi ra. Nam Cung Thịnh lớn tiếng chửi tên binh lính trảm thủ y, chỉ lát sau đầu người được dâng lên, hai gã tùy tùng đi cùng Nam Cung Thịnh sợ hãi đến mức ngồi phệt xuống đất. Lưu Cảnh nhìn hai người kia lạnh lùng nói:

- Các ngươi mau trở về thông báo lại cho Nam Cung Bá Ngọc, nếu y không chịu đầu hàng ta sẽ giết cả gia tộc của y, nếu y dám can đảm chống cự, một khi ta công phá thành thành công ta chắc chắn tàn sát hết cả bộ tộc Nam Cung, nam nữ già trẻ một tên cũng không chừa.

Hai gã tùy tùng cuống quít dập đầu chạy trối chết, Lưu Cảnh nhìn thấy bọn chúng đã chạy xa liền đứng dậy truyền lệnh:

- Truyền gọi Mã tướng quân đến, bày trận cho ta.

- Thùng! Thùng! Thùng!

Tiếng trống gõ thật lớn, quân Hán ngoài thành chuẩn bị trận thế tiến công, phương trận quân Hán dày đặc từng mảnh, nón trụ minh giáp sáng choang, đằng đằng sát khí, không đếm được bao nhiêu cái thang bắt đầu xuất hiện, còn có năm mươi chiếc tổ xe thật lớn, thanh thế hùng mạnh.

Trên đầu thành binh lính Khương Hồ nơm nớp lo sợ, ai cũng kinh hồn bạt vía, lúc này gia tộc Nam Cung gần như toàn bộ tiêu vong chỉ còn lại một người là Nam Cung Bá Ngọc, lúc này gã chỉ mới mười ba tuổi, tính cách không quả quyết, đã không còn chỗ dựa là tổ phụ Nam Cung Thịnh, gã không hề có ý chí chống cự. Lúc này gã cũng biết bộ tộc Cư Diên đã bị kỵ binh quân Hán giết hại hơn phân nửa, chỉ còn lại một bộ phận chưa tới ngàn người trốn vào Đại Mạc, các bộ lạc người Khương đều tự lập, không hề thừa nhận bộ tộc Nam Cung là Khương Vương, bọn họ đã bị tất cả xa lánh.

Lúc này một gã tướng lĩnh bước nhanh lên trước nhỏ giọng nói với Nam Cung Bá Ngọc:

- Vương tử, tại hạ mới nhận được tin tức, tám trưởng lão đang họp bí mật, chuẩn bị mở thành đầu hàng.

Nam Cung Bá Ngọc chấn động, bộ lạc Nam Cung là do chín bộ tộc tạo thành, Nam Cung chỉ là bộ tộc lớn nhất trong đó, nếu tám bộ tộc còn lại phản bội thì bộ lạc Nam Cung cũng tiêu rồi, trong lòng gã tâm đã loạn, giọng gấp gáp nói:

- Ta nên làm gì bây giờ?

Tướng lĩnh thở dài nói:

- Chuyện cho tới lúc này ta không hiểu Vương tử còn do dự điều gì, đầu hàng đi! Nếu chậm nửa ngày bộ tộc Nam Cung của chúng ta xem như tiêu rồi.

Nam Cung Bá Ngọc khóc không ra tiếng:

- Nếu mọi người đã nguyện ý như vậy hãy mở thành đầu hàng đi, ta cũng không có ý kiến gì.

Tướng lĩnh lắc đầu bước đi, hô lớn với quân giữ cổng thành:

- Vương tử có lệnh, mở thành đầu hàng.

Thành Trương Dịch đầu hàng, dấu hiệu cho thấy năm quận Hà Tây lần nữa trở về Hán Vương triều, chính thức trở thành một phần lãnh thổ của Hán quốc. Lưu Cảnh liền chia rẽ chín bộ tộc Nam Cung, thế lực lớn nhất Khương Hồ ở Hà Tây đã bị tiêu diệt. Lưu Cảnh bổ nhiệm Mã Siêu làm Đô đốc Hà Tây, suất lĩnh mười ngàn quân trấn thủ Lương Châu, đại quân còn lại trở về Lũng Tây, kết thúc cuộc chiến nửa năm củng cố ở Quan Lũng.

Rất nhanh, Hán quốc đổi tên quận Tây Hải sở tại Cư Diên Hải thành quận Cư Diên, thiết lập cao quận Tây Hải ở cao nguyên Tây Hải, lại thiết lập quận Hà Khúc, xây thành tạo huyện, di chuyển quân hộ gia quyến đến Lũng Tây, Hà Tây, Hà Hoàng, Tây Hải. Các bộ tộc Khương Đê, Hồ tộc đều quy thuận Hán quốc, điều này có ý nghĩa quân Hán đã bắt đầu đứng vững ở địa khu Quan Lũng.

Lúc này Lưu Cảnh nhận được thư nhà, Tôn Thượng Hương đã sinh hạ cho hắn một đứa con, Lưu Cảnh mừng rỡ đich thân đặt tên con là Lưu Lũng, kỷ niệm hắn bình định Quan Lũng.

Đề xuất Voz: Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN