Chương 836: Ba nơi đọ sức (thượng)
Chương 836: Ba nơi đọ sức (thượng)
- Quân sư cứ việc nói thẳng.
Kì thật trong lòng Tôn Quyền cũng hiểu được lần thất bại này có liên quan đến việc y chuẩn bị lâm trận lại đổi tướng soái. Nhưng y không thể thừa nhận, hơn nữa việc sắp lâm trận đổi tướng soái không có gì không thỏa đáng cả, suy cho cùng thì gia tộc Lục thị đã có hướng theo Tôn Thiệu, vậy thì để Lục Tốn nắm binh quyền vô cùng nguy hiểm, hắn bất cứ lúc nào cũng có thể phát binh làm phản. Trong tình huống này cho dù là quân chủ nào đi chăng nữa cũng đều không do dự mà thay đổi tướng soái.
Với suy nghĩ này Tôn Quyền không hề để ý đến thất bại của Ngô huyện, hiển nhiên Trương Chiêu rất hiểu được chỗ khó xử của Tôn Quyền, điều này khiến y rất hài lòng, thái độ của y đối với Trương Chiêu cũng ôn hòa hơn.
Trương Chiêu cúi người nói: - Vi thần đang suy nghĩ, trong cuộc chiến lần nàyKinh Châu bị bao vây ở một nơi, bọn họ thật sự sẽ khoanh tay đứng nhìn sao? Vi thần hoài nghi rằng bọn họ ở sau lưng chúng ta ủng hộ quân Giao Châu, lần thất bại này của chúng ta rất có khả năng liên quan đến bọn họ.
Tôn Quyền chắp tay đi lại, vấn đề này y cũng đã từng nghĩ qua, cũng có hoài nghi. Nhưng mày không có chứng cứ, hơn nữa y không thể trở mặt với Lưu Cảnh, sự việc có liên quan đến việc Giang Đông phóng thích tù binh. Trong tình huống này, y chỉ có thể cố gắng lấy lòng Kinh Châu, mà tuyệt đối không thể chỉ trích. Cho dù là có chứng cớ đi chăng nữa, y cũng chỉ có thể nhẫn nhịn cơn tức này, huống chi là không có bất cứ bằng chứng gì.
Tôn Quyền cười khổ nói:
- Hoài nghi thì hoài nghi nhưng không có chứng cớ chúng ta cũng không thể nói cái gì. Ý của quân sư là muốn tìm chứng cớ sao?
- Không! Không !
Trương Chiêu vội vàng lắc đầu: - Ý của vi thần không phải như thế, đề nghị của vi thần là phải làm rõ địa vị của Dự Chương và Bà Dương với Kinh Châu. Vi thần hoài nghi lần này Lưu Cảnh sẽ nhân cơ hội mà mở rộng phía đông.
Tôn Quyền nhướn mày: - Lưu Cảnh sẽ làm như vậy sao?
Trương Chiêu gật đầu, khẳng định nói:
- Chúng ta đã tiếp xúc với Lưu Cảnh nhiều năm, lúc ở Sài Tang hắn đã lợi dụng cơ hội chúng ta xuất binh tây chinh chiếm lấy toàn bộ Giang Hạ. Hắn rất giỏi chớp lấy thời cơ, bây giờ hắn đã kí hiệp ước ngừng chiến với Tào Tháo. Lẽ ra tình hình Trung Nguyên bây giờ có lợi cho hắn, nhưng hắn lại ngừng tấn công Trung Nguyên. Một lí do tất nhiên là hắn muốn tiến đánh Khương Đê, củng cố vững chắc hơn việc chiếm Quan Lũng. Nhưng mặt khác rất có khả năng là do phía nam động thủ mở rộng thế lực ở phía nam. Mấy ngày nay vi thần suy nghĩ rất nhiều, cũng dần dần có thể hiểu được ý định của Lưu Cảnh.
- Tiếp tục Tôn Quyền vẻ mặt ngưng trọng nói.
Trương Chiêu đi đến bên cạnh bản đồ treo trên tường, nhặt cây gỗ lên chỉ vào Kinh Nam nói:
- Ngay từ đầu Lưu Cảnh đã lập ra một cái bẫy cho chúng ta, trên danh nghĩa cùng hợp tác đối phó Tào Tháo nhưng thực tế chúng ta lại chẳng làm cái gì cả. Nhớ lại sau trận Xích Bích năm đó, lúc vi thần và Kinh Châu tiến thành đàm phán về Kinh Nam, thái độ của Lưu Cảnh với Kinh Nam rất cứng rắn, từ đó có thể thấy Kinh Nam rất quan trọng đối với hắn, vì vậy vi thần dám khẳng định rằng hắn đã lập ra một cái bẫy rồi.
Cây gỗ của Trương Chiêu lại chỉ về hướng Giao Châu tiếp tục nói: - Lưu Cảnh dám lập ra cái bẫy này là vì hắn nắm rõ tình hình Giao Châu như lòng bàn tay. Hắn biết Lưu Bị đã thống nhất Giao Châu, nóng lòng muốn khởi binh tiến về phía bắc, nhưng lại kiêng kị quân Hán nên đem Kinh Nam nhường lại cho chúng ta, cũng là cho Lưu Bị một cơ hội.
Tôn Quyền lặng lẽ gật đầu, bây giờ nhìn lại mới thấy đúng có chuyện như vậy, Lưu Cảnh mưu tính sâu xa, Tôn Quyền y vẫn không bì kịp, Tôn Quyền thở dài: - Mời quân sư nói tiếp.
Trương Chiêu lại nói: - Quận Dự Chương sau đại chiến ở năm Kiến An thứ 14 kì thật đã định cho Kinh Châu, nhưng cuối cùng lại trả lại cho chúng ta. Không thể nói hắn không muốn lấy mà do thời cơ thâu tóm Dự Chương vẫn chưa chín muồi, hắn mới trả lại cho chúng ta. Hiện tại lãnh thổ nước Hán đã không còn chỗ để mở rộng, thực lực đã tương đương với Tào Tháo, thời cơ thâu tóm Dự Chương đã chín muồi, nhưng mà lại vấp phải trở ngại liên minh giữa hai nước, hắn không muốn thất tín. Trong tình huống như vậy biện pháp tốt nhất chính là để Giao Châu chiếm hai quận Dự Chương và Bà Dương, sau đó hắn sẽ cướp lại từ tay Giao Châu vẫn có thể hòa hảo quan hệ liên minh giữa hai nước. Nhưng vi thần tin rằng hắn sẽ không trả lại cho Giang Đông, trên thực tế, chúng ta và Giao Châu chỉ là hai quân cờ trên bàn cờ của hắn.
- Quân sư nhìn thật triệt để.
Tôn Quyền vô cùng bất đắc dĩ, y đã biết mình bị Lưu Cảnh đùa bỡn trong lòng bàn tay nhưng y lại không có cách nào, hắn không can tâm lại hỏi: - Quân sư có cách nào giúp chúng ta tránh khỏi kết cục này không?
Trương Chiêu suy nghĩ một chút: - Trừ phi dùng lợi ích khác mang ra trao đổi, nếu không Lưu Cảnh sẽ không bao giờ bỏ qua miếng thịt béo đã dâng đến tận mồm. Nhưng dùng cái gì để trao đổi vi thần cũng nhất thời không thể nghĩ ra. Tuy nhiên vi thần có một đề nghị, cho Tử Kính đi đàm phán với Lưu Cảnh một lần nữa, kiểm tra lai lịch của hắn, đồng thời có thể nhận được sự đảm bảo của Lưu Cảnh để quân đội Lã Mông thuận lợi rút về.
- Nhưng lần trước Lưu Cảnh không chịu gặp Tử Kính, lần này có thể gặp sao?
Tôn Quyền lo lắng hỏi
Trương Chiêu khẽ mỉm cười: - Trước khác bây giờ khác, vi thần đảm bảo lần này nhất định có thể gặp Lưu Cảnh.
Tôn Quyền trầm tư một lúc, Trương Chiêu nói đúng, thay vì ở đây lo lắng viển vông không bằng hành động một lần, lợi dụng quan hệ liên minh cùng tranh thủ thực hiện quyền lợi của Giang Đông, Dự Chương và Bà Dương rất quan trọng đối với Giang Đông, y không thể tiếp tục ngồi chờ chết. Nghĩ vậy, Tôn Quyền dứt khoát hạ lệnh: - Lập tức mời Đô đốc đến đây.
Tin tức Giao Châu đại thắng ở Ngô huyện rất nhanh truyền đến Sài Tang. Lúc này Lưu Cảnh vẫn còn ở Sài Tang, cho dù kết quả này nằm trong dự liệu của hắn nhưng quân đội Giao Châu chiến thắng Giang Đông lại làm hắn có chút lo lắng, Gia Cát Lượng lựa chọn thời cơ thật khéo léo, không phải chọn lúc quân Giang Đông ngủ say mà chọn lúc quân Giang Đông chuẩn bị rút lui. Lúc này quân Giang Đông đã mất hết sĩ khí chiến đấu, dễ dàng sụp đổ, từ đó có thể thấy Gia Cát Lượng tài trí hơn người.
Điều này khiến cho Lưu Cảnh bỏ đi ý tưởng khinh địch, thực tế hắn cũng không hề phái Hoàng Trung dẫn 5 vạn quân đóng ở Linh Lăng, Hoàng Trung vẫn còn ở lại Ba Quận, quân Kinh Châu chủ yếu tập trung ở Tương Dương. Hắn chẳng qua cũng chỉ vì muốn Gia Cát Lượng giao tù binh cho mình mà gây áp lực cho đối phương.
Lưu Cảnh tất nhiên sẽ không vì đả kích kẻ thù mà tạo ra một kẻ thù khác, hắn không thể để Lưu Bị mở rộng phía bắc. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của hắn, hắn hi vọng Lưu Bị chỉ đặt tinh lực ở việc kinh doanh Giao Châu, thay hắn quản lí tốt Giao Châu. Một khi tâm tư của Lưu Bị đặt ở việc mở rộng phía bắc, tài nguyên hữu hạn kia cũng không đặt lên việc kinh doanh Giao Châu.
Giao Châu chẳng qua cũng chỉ là một con cờ trên bàn cờ của hắn, hiện nay quân cờ này đã hoàn thành sứ mệnh, đã đến lúc đá nó ra khỏi bàn cờ. Lưu Cảnh nhận được tin tức của Ngô huyện vào đêm khuya, hắn bí mật ra lệnh cho Hoàng Trung lập tức đi Nam Quận, triệu tập 3 vạn quân ở Tương Dương và Ba Quận tập trung về Giang Lăng, đồng thời điều hết thủy binh ở Kinh Châu về Sài Tang, chuẩn bị cho hắn thu lại quân cờ.
Tất cả sự sắp xếp đều được tiến hành đâu vào đấy, nhưng trước khi tuyên chiến với Giao Châu, hắn còn cần thương lượng với Giao Châu một lần nữa, tỷ như việc đem toàn bộ tù binh Giang Đông chuyển đến Giang Hạ. Những tù binh đó rất quan trọng với hắn, lúc trước khi hắn đến thăm Giang Đôngđã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt. Người dân Giang Đông cảm kích hắn như vậy là có liên quan đến việc năm xưa hắn đã thả tù binh Giang Đông.
Gia tộc Tôn thị ở Giang Đông đã 3 thế hệ, thế lực ở đây đã ăn sâu bén rễ, cho dù Giang Đông tạo phản, chẳng qua cũng chỉ là nội chiến trong gia tộc Tôn thị. Lưu Cảnh hắn muốn cướp được Giang Đông trong tay gia tộc Tôn thị trước tiên phải thu phục lòng dân Giang Đông, mà thả tù binh Giang Đông chính là một biện pháp hay.
Hơn một vạn tù binh Giang Đông đều được sắp xếp ổn thỏa ở trong quân doanh ngoài thành Sài Tang, do đại tướng quân Thẩm Di dẫn 3 nghìn quân trông coi. Đây hóa ra đại bản doanh của quân Giang Hạ, có thể tiếp nhận mấy vạn người, bởi vì số lượng quân đóng ở Sài Tang giảm rất nhiều, quân doanh chỗ này liền hoang phế, tận đến khi vì để sắp xếp tù binh Giang Đông mới lại được sử dụng.
Lưu Cảnh trong lúc cùng đại tướng quân Thẩm Di đi thị sát tù binh trong quân doanh, tù binh đang bị giam giữ lại không rối loạn. Thẩm Di giới thiệu với Lưu Cảnh: - Mặc dù nhóm tù binh này tương đối bình tĩnh nhưng như này cũng chỉ là do tạm thời không gây sợ hãi đối với Giao Châu, thực ra nhóm tù binh vẫn rất sợ hãi, chỉ sợ sẽ có việc gì đó xảy ra.
- Bọn họ có gì lo lắng? Lưu Cảnh cười hỏi.
- Chủ yếu bọn họ lo lắng bị đưa đi mỏ quặng không quay về được với gia đình với làng xã. Ty chức cảm thấy bọn họ rất ghét chiến tranh, ao ước được quay trở lại quê hương và được đoàn tụ với gia đình. Hơn nữa buổi tối bọn họ sẽ hát Ngô ca, làm cho toàn bộ quân doanh đều cùng nhau hát, cảm giác rất bi thương.
Lưu Cảnh gật đầu: - Ta hôm nay đến thị sát chính là để giải quyết vấn đề này, ngươi đi tập hợp hết tất cả tù binh lại ta muốn nói vài lời.
- Ty chức tuân mệnh
Thẩm Di vội vàng đi, không bao lâu sau trong quân doanh nổi lên tiếng trống trận. Đây là mệnh lệnh tập trung, từng tốp tù binh chạy ra, trong tiếng quát lớn của cấp trên nhanh chóng tập trung trên binh trường, không bao lâu hơn một vạn hai ngàn người đã tập trung xong.
Lúc này Lưu Cảnh đi lên đài duyệt binh cao hai trượng, hắn nhìn binh lính Giang Đông đông nghịt ở phía dưới, cao giọng nói: - Các huynh đệ Giang Đông, ta xin tự giới thiệu ta là Hán Vương Lưu Cảnh. Nói như vậy hẳn mọi người đã biết ta là ai, cũng có không ít người gặp qua ta, hôm nay là ta cố tình đến thăm mọi người.
Một vạn hai nghìn tù binh im lặng như tờ, ai ai cũng vẻ mặt trang nghiêm, đa số người trong đó đều biết Lưu Cảnh. Lưu Cảnh thấy mọi người căng thẳng liền vừa cười vừa nói: - Kì thật ta cũng coi là một nửa người Giang Đông, ta là con rể của Giang Đông. Giang Đông chẳng phải có câu tục ngữ một con rể nửa con trai, ta đã lấy công chúa Thượng Hương của các ngươi làm vợ, một nửa thân phận người Giang Đông này cũng không thể mất.
Lời nói phóng khoáng như vậy đều khiến tất cả mọi người mỉm cười, Lưu Cảnh nói không sai, mọi người nghĩ tới Thượng Hương công chúa, trong lòng không khỏi sinh ra hi vọng. Cho dù Lưu Cảnh không nhất định sẽ thả bọn họ, nhưng Thượng Hương công chúa nhất định sẽ giúp bọn họ. Lúc này Lưu Cảnh khoát tay, sân luyện binh lại trở nên an tĩnh.
Lưu Cảnh cao giọng nói: - Ta nghe nói có rất nhiều huynh đệ lo lắng bị đưa đi mỏ, ta hôm nay chính là muốn nói cho rõ ràng. Đầu tiên, các ngươi không phải tù binh của quân Hán, là ta dùng ích lợi rất lớn đem đổi lấy các ngươi từ tay Giao Châu bởi vì ta không đành lòng nhìn các ngươi bị đưa về Giao Châu, từ nay về sau chia cách với gia đình, ta cứu các ngươi từ trong tay quân Giao Châu.
Lưu Cảnh nói tới đây, rất nhiều người con mắt đều đỏ, không ít binh lính Giang Đông còn nhỏ giọng khóc, Lưu Cảnh thấy mọi người bắt đầu kích động tiếp tục nói: - Thứ hai, ta đã hủy bỏ lệnh dùng tù binh quân Hán đưa đi khai thác mỏ, cho nên các ngươi yên tâm, các ngươi sẽ không bị đưa đi mỏ. Ta sẽ cho các ngươi về nhà đoàn tụ với gia đình ngay khi chiến tranh kết thúc. Mọi người hãy yên tâm chờ đợi, giữ gìn sức khỏe, tranh thủ sớm được về nhà.
Nhóm tù binh lập tức kích động, không biết ai hô lớn một tiếng: - Hán Vương vạn tuế!
Lập tức một vạn người đồng thanh hô to - Hán vương vạn tuế, vạn vạn tuế! Tiếng hô vang vọng tới cả chân trời, mỗi tiếng hô đều là từ nội tâm cảm kích mà nói ra, gần như tất cả mọi người đều rơi nước mắt biết ơn
Đây đúng là điều Lưu Cảnh muốn, hắn quay đầu nói với các tướng quân: - Lòng người đều là miếng thịt, đừng nhìn hôm nay bọn họ là binh lính của Giang Đông, ngày mai họ sẽ trở thành con dân của ta, phải đối tốt với bọn họ.
Lưu Cảnh phân phó Liêu Lập nói: - Công Uyên nên mời một nhóm người biết chữ đến thay những người kia viết thư về nhà. Nhất định phải đem toàn bộ thư đến tận tay người nhà của bọn họ, phải làm cho người nhà bọn họ cảm kích từ trong đáy lòng, các ngươi có hiểu ý ta không?
Mọi người cùng nhau cúi người đáp: - Tuân mệnh.
Lúc này một tên lính vội vàng chạy tới quỳ xuống bẩm báo: - Khởi bẩm điện hạ, sứ giả Lỗ Túc của Giang Đông và sứ giả Dương Nghi của Giao Câu đã đến, đều đang ở ngoài thành chờ.
Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn