Chương 835: Dự Chương binh bại
Chương 835: Dự Chương binh bại
Trận chiến thảm bại ở huyện Tân Ngô đã hoàn toàn thay đổi cục diện ở quận Dự Chương, quân Giang Đông từ thế chủ động đã bị chuyển thành thế bị động.
Tại bến tàu huyện Nam Xương, Trương Chiêu đang bước lên thuyền năm nhìn thạch của Tôn Quyền. Bước đi của lão không được khoan thai cho lắm, ngược lại lại có vẻ gấp gáp. Điều này cũng khó trách được, Trương Chiêu vừa nghe được tin quân Giang Đông đại bại ở huyện Tân Ngô, nghe đâu lý do là có liên quan đến việc Lục Tốn bị cách chức, chuyện này khiến cho lão cứ không ngừng thở dài.
Lão cũng hiểu được lý do tại sao Tôn Quyền phải thay Lục Tốn, chính là có liên quan đến sự thay đổi của cục diện chính trị Giang Đông, lão cũng không hiểu tại sao đến phút chót Lục gia lại quay sang ủng hộ cho Tôn Thiệu, điều này rõ ràng đặt Lục Tốn trên lửa nướng, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một kết luận đó là: cục diện Giang Đông phức tạp hơn họ tưởng tượng rất nhiều.
Trương Chiêu cũng rất lo lắng về sự chia rẽ của Giang Đông, dù gì đi chăng nữa thì lão cũng là người tham gia quá trình thành lập chính quyền Giang Đông, có tình cảm sâu đậm đối với Giang Đông, nếu như Giang Đông có thực sự bị chia rẽ, lão cũng khó mà chấp nhận được.
Trương Chiêu bước nhanh hơn, đi vào tầng thứ hai của khoang thuyền. Bên trong là khu vực mà Tôn Quyền dùng để xử lý công vụ, đúng lúc đó lại gặp được Nghị lang Trương Ôn. Trương Ôn cũng là một nhân vật quan trọng của phái Ngô Việt, hơn nữa lại đều có quan hệ thông gia với Cố gia và Lục gia, đồng thời y lại là sư phụ của con trai cả của Tôn Quyền-Tôn Đăng. Lần này y làm phụ tá xuất chinh.
Mặc dù bình thường phái phương bắc của Trương Chiêu và phái Ngô Việt tranh đấu rất ác liệt nhưng lúc gặp mặt thì vẫn có thể thuận miệng chào hỏi nhau, nhưng lần này binh bại ở huyện Tân Ngô, Giang Đông bị nhục nhã khi đối mặt với kẻ thù bên ngoài, thì òagiữa hai phái đã không còn khoảng cách như lúc bình thường rồi.
Trương Chiêu bước lên phía trước hỏi: - Ngô hầu bây giờ ra sao?
Trương Ôn vội vàng chắp tay nói; - Vẫn tốt, tương đối bình tĩnh, tình cảm cũng không bị đả kích nhiều lắm.
Trương Chiêu nghe xong như hạ được tảng đá trong lòng xuống, nhưng tự nhiên lại nghĩ lại: "Tôn Quyền bại nhiều thắng ít, có lẽ tâm lý của y cũng dần dần mạnh mẽ và kiên cường lên, sẽ không dễ bị hạ gục."
Trương Chiêu vội vàng chắp tay, bước nhanh về phía khoang thuyền của Tôn Quyền, khi đi đến của khoang, lập tức có thị vệ bẩm báo: - Khởi bẩm Ngô hầu, Trương quân sư đến rồi.
- Mời vào! Ngữ khí của Tôn Quyền coi như bình tĩnh, càng làm cho Trương Chiêu yên tâm lại.
Lão bước vào khoang thuyền thấy Tôn Quyền đang khoanh tay đứng trước sa bàn Giang Đông, không nói gì. Điều này đã làm cho Trương Chiêu ý thức được, chỉ sợ rằng Tôn Quyền đang quan tâm không phải là thắng thua trên chiến trường mà là thế cục của Giang Đông. Ngay lập tức, lão chắp tay hành lễ:
- Vi thần tham kiến Ngô hầu!
Tôn Quyền quay đầu lại liếc mắt nhìn lão, thản nhiên nói: - Chuyện huyện Tân Ngô đại bại, quân sư đã biết chưa?
Trương Chiêu thấy Tôn Quyền nói rất chi là nhẹ nhàng thì trong lòng cảm thấy hơi nao nao, nhưng rồi cũng lấy lại được bình tĩnh. Việc này ít nhất cũng không nên để ở trong lòng, mà cũng không biết bây giờ Ngô Hầu đang nghĩ gì đây? Lão không kịp nghĩ nhiều, mau chóng đáp lại: - Vi thần đã biết.
- Quân sư có cảm nhận gì về lần binh bại này?
- Xin thứ cho lão thần nói thẳng, lần này Binh bại chủ yếu là chúng ta tiến binh gấp gáp, lại chưa có sự chuẩn bị để ứng phó đối với sự tấn công của quân Giao Châu, hơn nữa sĩ khí của binh lính quá ủ dột, không có tinh thần ham chiến, lần thất bại này cũng chẳng có gì là lạ.
Trương Chiêu mặc dù là biết lý do quan trọng dẫn đến lần đại bại này là do Tôn Quyền đã can thiệp quá mức và cả sự nghi ngờ quá đáng, nhưng lão vẫn không thể nào nói thẳng ra được, dù sao thì Tôn Quyền cũng là quân chủ, dù sao cũng nên để cho ông ta một chút thể diện, đợi sau này tìm cơ hội thích hợp rồi dần dần khuyên nhủ, thế nên cuối cùng Trương Chiêu vẫn chọn cách lảng tránh vấn đề, chỉ nói đến những vấn đề bên ngoài, những vấn đề khách quan.
Tôn Quyền gật gật đầu, cười khổ và nói một tiếng: - Tuy rằng hai lần binh bại nhưng tổn thất vẫn chưa đến mức nghiêm trọng, ta vừa nhận được tình báo của Sài Tang. Lần trước hơn một vạn người bị bắt ở Dư huyện đã bị quân Hán dẫn đến Sài Tang, thế nên ta đoáng rằng số binh lính bị bắt lần này, Gia Cát Lượng cũng sẽ mang đến nộp cho Lưu Cảnh, dù sao chúng ta và Lưu Cảnh cũng đã có giao ước với nhau, dù hai bên có xảy ra lục đục thì ngoài mặt vẫn phải giữ thái độ hòa thuận, ta tin lần này hắn sẽ đem số binh lính đó trả về Giang Đông. Nói hắn mua chuộc lòng người cũng tốt, cố ý lấy lòng chúng ta cũng tốt, ít nhất là hơn ba vạn quân lính đó có thể quay về cố hương. Tóm lại, lần tây chinh này tổn thất của chúng ta cũng chưa đến hai vạn người.
Trương Chiêu bây giờ đã hiểu vì sao mà Tôn Quyền không bị lần binh bại này làm cho quá sốc, hóa ra là y vẫn luôn kỳ vọng vào Lưu Cảnh, đây thực sự không phải là một suy nghĩ mà người quân vương nên có.
Đang suy nghĩ thì y bị lời nói của Tôn Quyền làm cho tỉnh lại: - Nói trắng ra là lần này đúng là do binh lính không có sĩ khí, không có tinh thần ham chiến, nhưng tại sao sĩ khí lại như vậy? Căn nguyên là do nội bộ quân Giang Đông có vấn đề, ta nghe nói một ngày trước lúc rút quân, trong quân doanh truyền tai nhau những lời đồn, nói là Giang Đông sắp bị chia rẽ, xuất hiện ba vị Ngô chủ, những lời này là do ai cố ý phao tin đồn nhảm vậy? Có thể là ai chứ, Tử Bố nghĩ ra chứ?
Trương Chiêu lắc đầu: - Vi thần vẫn chưa nghĩ ra được.
- Đúng! Ngươi thực sự không thể nghĩ ra đâu, bởi vì lúc trước đã xảy ra một số việc kỳ quái, đó là một nhân vật quan trọng của Lục gia-Lục Minh đến tìm Lục Tốn rồi vội vàng lại đến huyện Tân Ngô, thế nên ta đã phái người đuổi theo, nhưng không có đuổi kịp, tiếp theo lại là chuyện Lục Tốn bị mất tích, đến cả hơn một trăm thị vệ của ta cũng không thấy một ai, đương nhiên cũng có thể xảy ra trường hợp bọn họ bị bắt cóc, nhưng ta vẫn cảm thấy việc mất tích của y có lên quan đến Lục Minh, mặt khác ngay cả những tin đồn trong quân doanh cũng có liên quan.
Suy đoán của Tôn Quyền cũng không phải là sai, những tin đồn ở trong quân doanh thực sự có liên đến Lục Minh, nhưng xuất phát điểm của y lại sai, y hoàn toàn không ngờ "Lục Minh" này không phải là Lục Minh thật sự, mà là người cải trang từ Sài Tang đến đây, chắc phải đợi đến khi Tôn Quyền trở về Giang Đông thì mới làm rõ được y đã trúng kế phản gián lần này.
- Vậy chúng ta bây giờ nên làm gì? Ngô hầu vẫn còn muốn đánh nữa sao? Trương Chiêu trầm ngâm hỏi tiếp.
Tôn Quyền thở thật dài một tiếng: - Tuy rằng ta không cam lòng, nhưng quân tâm đã không còn ý chí chiến đấu nữa, ta chỉ có thể trở về Giang Đông xử lý nội loạn, nội loạn không yên, thì có thể tấn công bên ngoài được nữa sao? Ta đã hạ lệnh cho Lã Mông từ bỏ Kinh Nam, lập tức trở về Bành Trạch, chúng ta cũng nên nhanh chóng trở về Bành Trạch, về phần hai quận Dư Chương và Bà Dương, ta chỉ tạm thời bỏ qua thôi, đợi đến khi xử lý xong việc nhà thì ta lại xuất binh đoạt lại.
Trương Chiêu trầm tư chốc lát nói: - Vi thần có một đề nghị, không biết Ngô hầu có ý muốn nghe?
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư