Chương 838: Ba phương đấu sức (hạ)
Chương 838: Ba phương đấu sức (hạ)
Đối với việc quan phương Sài Tang duy trì sự kín kẽ việc Lưu Cảnh tiếp kiến Lỗ, không công bố ra ngoài, nhưng Dương Nghi vẫn tìm hiểu được tình hình từ một tên nha dịch, điều này khiến y rất buồn bực, Lưu Cảnh căn bản là ở trong thành, chỉ là không muốn gặp y mà thôi, thế mà lại gặp sứ giả của Giang Đông trước.
Dương Nghị cũng không phải muốn cùng Lỗ Túc so sánh ganh đua, mà là lo lắng cho quyết định của Lưu Cảnh sẽ gât bất lợi cho Giao Châu sau này, lần này y cũng là vì trách nhiệm nặng nề trên vai mà đến, quân sư tỏ thái độ rõ ràng, bọn họ thể buông tha cho bốn quận Kinh Nam, nhưng Giao Châu muốn quận Dư Châu và Bà Dương, như vậy cũng không xâm phạm lợi ích của Kinh Châu, không biết Lưu Cảnh có đáp ứng không?
Sau buổi cơm trưa, Dương Nghi tản bộ trên con đường cái, đây hẳn là thói quen của y, khi mới tới một địa phương mới, luôn phải tìm hiểu một chút phong tình ở địa phương, Sài Tang là y mới tới lần đầu, đã nghe qua nơi này là nơi lập nghiệp của Lưu Cảnh, trong lòng cũng có chút hiếu kỳ.
Chỉ có điều lúc này tâm tình y không tốt, cũng không xem kỹ càng, chỉ có đi quanh dịch quán một vòng, lúc này, y chợt nghe có người vẻ lo lắng gọi y:
- Dương chủ bộ!
Dương Nghi vừa quay đầu lại, chỉ thấy dịch thừa vội vàng hấp tấp chạy tới:
- Mã dịch thừa, đã xảy ra chuyện gì?
Dương Nghi nghênh đón hỏi.
- Dương chủ bộ, mau mau theo ta trở về, Hán vương điện hạ tới, ngay tại dịch quán.
Trong đầu Dương Nghị ong một tiếng, trong đầu loạn cả lên, không ngờ Hán vương lại đến đây, trong lòng hoảng hốt, không tiếp tục dạo phố mà hấp tấp vội vàng theo dịch thừa chạy về dịch quán.
Trong ngoài Dịch quán đã bị hơn một ngàn binh lính khống chế, hộ vệ vô cùng nghiêm mật, Lưu Cảnh không tiến vào nội đường, mà là khoanh tay đứng ở hồ cá trong đại viện dịch quán xem cá chép đỏ, hắn nhớ năm đó hắn thả vào hồ chỉ là cá bột, hiện tại nó đã lớn dài lại còn rất mập, với sắc thái rực rỡ, làm cho con người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Lúc này, bên cạnh Bàng Thống nhỏ giọng nhắc nhở hắn:
- Điện hạ, bọn họ đã đến.
Lưu Cảnh quay đầu lại thấy dịch thừa dẫn Dương Nghi ở phía sau mình, vô cùng khẩn trương, sợ quấy rầy mình nhìn cá, Lưu Cảnh áy náy cười:
- Hoá ra là tới rồi sao, tại sao không gọi ta?
Dương Nghi vội vàng tiến lên thi lễ:
- Chủ Bộ trong quân tướng Giao Châu Dương Nghi tham kiến Hán Vương điện hạ. !
- Dương chủ bộ đi đường khổ cực rồi, mời vào trong phòng nói chuyện.
Dương Nghi vội bàng dẫ Lưu Cảnh tiến vào trong viện của mình, ngồi trong nội điện, Bàng Thống cũng ngồi bồi một bên, lúc này, dịch thừa lên trà cho bọn hắn, Lưu Cảnh cười hỏi Dương Nghi:
- Không biết Dương chủ bộ đi đường nào tới đây?
- Hạ quan đi đường phía bắc huyện Tân Ngô, tới huyện Dương Tân trước rồi đi đường thuỷ tới Sài Tang.
Lưu Cảnh quay đầu về hướng Bàng Thống cười nói:
- Chính là con đường phía bắc mà quân sư đã đi !
- Đúng vậy! Con đường kia thực không dễ đi, đường núi dốc đứng, sông suối lại nhiều, chúng ta một đường vượt chông gai, lại đáp rất nhiều cầu tạm, đi gần mười ngày mới tới được huyện Dương Tân.
Dương Nghi vội vàng hành lễ:
- Một đường đi đến đây rất khó khăn nhưng lại có cầu, thì ra là do Bàng quân sư làm cầu, ta chỉ mất có bốn ngày để đến huyện Dương Tân, thật sự là phải cảm tạ Bàng quân sư rồi.
Mọi người mỉm cười, lúc này Lưu Cảnh chuyển đề tài thành chính sự, hắn uống một ngụm trà, dấu diếm thanh sắc hỏi:
- Dựa theo lần nhận thức chung lần trước của Bàng quân sư và Gia Cát quân sư, quân Giao Châu hẳn phải đem tù binh Giang Đông giao cho chúng ta chứ, không biết các ngươi đã chuẩn bị chuyển giao thế nào rồi?
Nét mặt của Dương Nghi cũng có chút mất tự nhiên, một hồi lâu mớin ói:
- Ta lần này đến đây, chính là phụng mệnh quân sư đến thảo luận với Hán Vương về việc này?
- Thảo luận?
Lưu Cảnh thoáng lên giọng, tỏ vẻ không hiểu, lập tức lại thản nhiên nói:
- Trong tình huống cụ thể ta sẽ để cho Bàng quân sư cùng Dương chủ bộ nói chuyện, hôm nay ta chỉ đến để thăm hỏi Dương chủ bộ mà thôi.
Ngữ khí của Lưu Cảnh có chút không hài lòng, đương nhiên, đây không phải là bất mãn Duơng Nghi, mà là bất mãn Gia Cát Lượng, đừng nói tới Gia Cát Lượng mà ngay cả Lưu Bị cũng không thể đánh đồng với mình được, Gia Cát Lượng không ngờ chỉ phái tới một Chủ bộ để cùng mình thương hiệp, y là cái gì chứ, chỉ là một Huyện lệnh Sài Tang sao?
Tuy nhiên làm người phải giữ địa vị, phải biết kiềm chế, trong lòng Lưu Cảnh tuy bất mãn, nhưng trên mặt không biểu lộ ra, hắn chỉ đứng dậy cười nói:
- Hoan ngênh Dương chủ bộ trở về Tương Dương, dành thời gian tham quan Tương Dương một cái, Tương Dương giờ đổi thay rất lớn,.
Nói xong, hắn dặn dò Bàng Thống hai câu, rồi xoay người bỏ đi, Dương Nghi mặt đỏ bừng bừng, y biết vấn đề ở đâu, chính mình nói chuyện không chú tâm, còn nói là phụng mệnh quân sư thảo luận với Hán Vương, như vậy rất không nên.
Môi y ngập ngừng, thầm nghĩ có nên nói lời xin lỗi hay không, nhưng chỉ biết trơ mắt nhìn Lưu Cảnh rời đi càng lúc càng xa, Bàng Thống ở bên cạnh cười nói:
- Dương chủ bộ, mời ngồi, chúng ta cùng nói chuyện.
Một lúc lâu, Bàng Thống vội vàng chạy về huyện nha, y bước nhanh đến nội đường, một gã thị vệ thấy y đã đến, liền cười nói:
- Bàng quân sư xin mời! Điện hạ đang ở công đường chờ ngài.
Bàng Thống đi vội đến nội đường, thấy Lưu Cảnh khoanh tay đừng trước sa bàn, vội vàng tiến đến thi lễ:
- Tham kiến điện hạ!
Lưu Cảnh gật đầu cươi nói:
- Nói một câu về thái độ của Giao Châu đi!
Bàng Thống lấy ra một phong thư, đưa cho Lưu Cảnh:
- Đây là thư tay của Gia Cát Lượng đưa cho Dương Nghi gửi cho điện hạ, mặt khác Dương Nghi hướng điện hạ xin lỗi, vì đã nói sai.
Lưu Cảnh tiếp nhận thư, cười:
- Ta biết là hắn đã nói sai, hắn phải nói là cùng hiệp thương với quý phương chứ không là hiệp thương với Hán Vương, nói chuyện không biết giữ miệng là điều tối kỵ trong quan trường, hy vọng hắn đã học được một bài học.
Lưu Cảnh lại mở thư của Gia Cát Lượng ra xem, trong thư Gia Cát Lượng viết rất hàm hồ, lập lờ nước đôi, Lưu Cảnh lại hỏi Bàng Thống:
- Cụ thể hắn ta đã nói chuyện gì với ngươi?
- Ý của Dương Nghi hy vọng chúng ta có thể đáp ứng để cho bọn họ chiếm cứ hai quận Dự Chương và Bà Dương, còn bốn quận Kinh Nam bọn họ hoàn toàn buông tha cho chúng ta.
- Còn tù binh Giang Đông thì sao, khi nào bọn họ đưa tới?
Giang Đông tù binh mới là việc Lưu Cảnh quan tâm, ở lần đàm phán trước, Giao Châu trước tiên phải đem tù binh Giang Đông đưa tới rồi chứ.
Bàng Thống cười khổ:
- Theo ý tứ của bọn họ, là muốn dùng tù binh Giang Đông làm điều kiện, hy vọng Điện hạ có thể tấu với triều đình, phong Lưu Bị làm Thái thú Dự Châu, sau đó bọn họ sẽ đem Giang Đông tù binh giao cho chúng ta.
Lưu Cảnh cười lạnh:
- Xem ra Gia Cát Lượng vẫn là kẻ không thức thời, chỉ mới đánh bại quân Giang Đông mà đã muốn quên hết tất cả rồi, muốn cùng ta cò kè mặc cả, tốt lắm, tù binh Giang Đông ta không cần, bọn họ đừng hòng về.
Bàng Thống thấy Lưu Cảnh nổi giận, vội vàng khuyên nhủ:
- Điện hạ xin bớt giận, nghe vi thần nói một lời.
Lưu Cảnh khắc chế lửa giận, thản nhiên nói:
- Ngươi nói đi!
- Vi thần cảm thấy, đây chỉ là Gia Cát Lượng muốn dò xét chúng ta, hắn cảm giác được chúng ta sẽ không đem Dự Chương và Bà Dương hai quận giao cho hắn, nhưng lại không thể khẳng định, cho nên muốn dùng tù binh Giang Đông làm mồi nhử, theo thần nghĩ với sự thông minh của Gia Cát Lượng sẽ phạm phải sai lầm thấp kén như thế.
Lưu Cảnh lắc đầu một cái:
- Xét cho cùng là chúng vẫn có dã tâm chiếm hai quận Dự Chương và Bà Dương, nhưng tuyệt đối là không thể.
- Nhưng bọn họ hao phí binh lực quân lương, đánh bại Quân Giang Đông, câu nói của điện hạ làm cho bọn họ không công mà lui, chỉ sợ bọn họ cũng không thể chấp nhận, vi thần nghe ý tứ của Dương Nghi, bọn họ muốn tìm một điểm để thăng bằng.
Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước, dùng giọng điệu không thoả hiệp nói:
- Không có điểm thăng bằng gì, ta biết họ sẽ không cam lòng, nhưng nếu họ muốn mở rộng phía bắc, thì phải dùng tới thực lực, nếu bọn họ muốn Dự Chương và Bà Dương, thì chỉ cần đánh bại quân Hán, không chỉ có Dự Chương và Bà Dương, mà bốn quân Kinh Nam cũng là của bọn họ.
Nói đến đây, Lưu Cảnh quay đầu lại nói với Bàn Thống:
- Ngươi đi nói cho Dương Nghi, tù binh Giang Đông ta muốn, nếu không đưa, thì ba vạn Quân Giao Châu liền lưu lại khai thác quặng cho ta đi!
Mười ngàn quân Giang Đông theo Lã Mông trở về Bành Trạch, Tôn Quyền cuối cùng suất lĩnh đội tàu Giang Đông rời khỏi Bành Trạch, trở về Kiến Nghiệp, mà lúc này quân Hán cũng bắt đầu tập kết ở hai chiến tuyến, một đường là lão tướng Hoàng Trung dẫn năm vạn đại quân ở Giang Lăng tập kết, Hoàng Trung nhận được lệnh Lưu Cảnh bắt đầu dẫn đại quân rời khỏi Giang Lăng, xuất phát về hướng quận Linh Lăng Kinh Nam.
Mà một đường khác là bốn vạn thuỷ quân Kinh Châu cũng bắt đầu tập kết ở Sài Tang, 800 chiến thuyền ngàn thạch tập hợp ở Sài Tang, trên mặt sông bị bao phủ bởi các chiến thuyền.
Trung tuần tháng chín, Lưu Cảnh lệnh Cam Ninh dẫn mười ngàn thuỷ quân đóng giữ Sài Tang, hắn tự mình suất lĩnh ba vạn thuỷ quân ngồi năm trăm chiếc thuyền rời Sài Tang, qua hồ Bành Trạch, tiến nhập Cán Giang, trùng trùng điệp điệp đánh tới hướng huyện Nam Xương, chiến tranh u ám lại bao phủ lên quận Dự Châu.
Quân Giao Châu từ khi đánh bại Quân Giang Đông, liền đem chủ lực một lần nữa dời về huyện Nam Xương, mà huyện Tân Ngô thì dùng để giam giữ hai vạn quân Giang Dông, hai vạn tù binh này Gia Cát Lượng dùng để cò kẻ mặc cả với Lưu Cảnh, y cũng không có đem nhóm tù binh đưa đi Giao Châu, càng không xếp bọn họ với Quân Giao Châu, Gia Cát Lượng rất rõ ràng, nếu xử trí không tốt đám tù binh này, thì bọn họ sẽ đối mặt chiến tranh với quân Hán.
Tứ Phương Lầu huyện Nam Xương, đây là học lầu chính của quận Dự Chương, là thúc phụ của Gia Cát Lượng - Gia Cát Huyền năm đó đảm nhiệm chức Thái thú Dự Chương mà xây dựng và cải tạo nên, Gia Cát Lượng tuổi thiếu niên cũng đã từng ở đây vài năm, Tứ Phương lầu là lầu cao nhất huyện Nam Xương, ở ngoài Đông Thành nơi có phong cảnh thanh tú xinh đẹp, gần cửa sổ mà trông có thể thấy rõ Cán Giang mênh mông gợn sóng.
Lúc này Gia Cát Lượng đang đứng ở một cửa cửa sổ nhỏ, trong lòng có hàng nghìn hàng vạn suy nghĩ, ngày hôm qua y thu được thư chuyển phát nhanh của chủ công Lưu Bị, trong thư chúc mừng chiến thắng của y đối với quân Giang Đông, đồng thời cũng muốn y tiếp tục bắc thượng, đánh hạ quận Lư Giang và quận Tân Đều, lấy quận Dự Chương làm trung tâm, bao gồm địa khu Trường Giang của ba quận Lư Giang, Bà Dương, Tân Đô, đánh tiếp về phía nam quận Lâm Xuyên, và Lư Lăng, như vậy liền đem địa khu Trường Giang và Giao Châu hợp lại thành một.
Hùng tâm tráng chí của Lưu Bị làm Gia Cát Lượng chỉ có thể cười khổ và phiền muộn, y có thể lý giải tâm tình của Lưu Bị khi muốn rời khỏi Giao Châu, nhưng rõ ràng Lưu Bị dường nhưng không hề để ý tới Hán quốc, nếu Lưu Bị biết rằng Lưu Cảnh từ đầu dến cuối ở ngay tại Giang Hạ, chỉ sợ ông ta đã không lạc quan đến thế, Lưu Bị nghĩ đến Lưu Cảnh đem trung tâm chính trị chuyển tới Quan Lũng, đax không quan tới địa khu phía nam nữa.
Chỉ có thể nói ý nghĩ của Lưu Bị không tệ, nhưng không thể thực hiện được, Gia Cát Lượng hiểu rõ Lưu Cảnh muốn động thủ, việc Dương Nghi từ Sài Tang trở về thì có nghĩa là Lưu Cảnh đã xé toang cái gọi là nguỵ trang trung lập mà bắt đầu thu hoạch rồi.
- Quân sư, có phải vì chúng ta không đem tù binh Giang Đông cấp cho Lưu Bị làm chọc giận tới hắn, cho nên giờ hắn quyết định xuất binh đấy chứ?
Dương Nghi ở bên cận thận hỏi.
Gia Cát Lượng lắc đầu, thở dài nói:
- Dương chủ bộ, ngươi nghĩ hắn quá đơn giản rồi, mặc kệ chúng ta có đem tù binh giao cho hắn, thì hắn vẫn sẽ xuất binh mà thôi, hắn ở Giang Hạ chính là chờ đợi thời cơ này, Giang Đông chiến bại rời đi, quận Dự Chương và Bà Dương đã không thuộc về Giang Đông, như vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận mà bỏ túi hai quận ấy, đây là kế hoạch tốt mà hắn đã sớm dự mưu, chúng ta vội vã bắc chinh không ngờ trở thành con cờ cho hắn.
Trong lòng Dương Nghi có một sự mất mát dị thường, một lúc sau lại hỏi:
- Vậy giờ chúng ta nên làm gì bây giờ?
Đề xuất Voz: [Truyện Ma] Chó thành Tinh