Chương 839: Tướng soái mâu thuẫn.

Chương 839: Tướng soái mâu thuẫn.

- Ta đã nhận được tin, có đại lượng chiến thuyền Kinh Châu đang tập kết về hướng Sài Tang, đây là Lưu Cảnh chuẩn bị khai chiến, Kinh Châu có bốn vạn thuỷ quân, Lưu Cảnh không có khả năng mà vận dụng toàn bộ, hắn sẽ lưu lại một bộ phận để thủ Kinh Châu, như vậy có ít nhất ba vạn thuỷ quân đến Dự Chương.

- Ba vạn!

Duong Nghi cúi đầu kinh hô một tiếng, đây không phải là cảnh cáo, mà là muốn cùng khai chiến với bọn họ thật sư, trong lòng Dương Nghi lập tức khẩn trương.

Gia Các Lượng xoay người đi đến bên tường, trên tường có treo một bức bản đồ Kinh Châu thật lớn, y nhìn chăm chú vào khuvực Kinh Nam trên bản đồ, trầm tư chốc lát nói:

- Kỳ thật ta thật sự lo lắng không phải là ba vạn quân Kinh Châu này, mà là lo về nhánh quân khác của quân Hán, họ sẽ xuất phát từ Nam Quận, thẳng xuống Kinh Nam, uy hiếp Giao Châu, lần trước Bàng Thống có nói đến loại uy hiếp này, ta đã lo sợ nó sẽ trở thành hiện thực, dù sao quân Hán thực lực hơn xa chúng ta, bọn họ phái một đoàn mấy vạn quân xuôi nam hoàn toàn là chuyện hoàn toàn có khả năng, có thể Giao Châu sẽ mất!

Nói đến đây, Gia Cát Lượng trầm giọng nói với Dương Nghi:

- Ta nghĩ sẽ cùng Lưu Cảnh giảng hoà, lập tức đem tù binh giao cho Lưu Cảnh, sau đó chúng ta rút khỏi quận Dự Chương, nếu được như vậy, ta nghĩ ít nhất có thể bảo vệ được quận Lư Lăng.

- Nhưng điều đó với chiến lược của Hoàng thúc không khớp nhau, chỉ sợ hai vị tướng quân sẽ không đáp ứng.

Gia Cát Lương cũng biết nếu nhận thua rồi rời khỏi Dự Châu, Quan Vũ và Trương Phi nhất định sẽ mặc kệ, hơn nữa có thư tay của Lưu Bị, càng khó thuyết phục họ, nhưng cho dù thế nào y cũng phải thử một lần, y lập tức chỉ bảo tả hữu thân binh:

- Chuẩn bị ngựa, ta muốn đi quân doanh!

Quân Giao Châu đã hoàn toàn rút khỏi Kinh Nam, trước mắt ba vạn quân đội đều tận trung ở quận Dự Chương, trong đó Quan Bình dẫn năm nghìn quân đóng ở huyện Tân Ngô, trong coi hai vạn tù binh Giang Đông, còn lại hai vạn năm ngàn người đều trú đóng ở huyện Nam Xương.

Quân doang đặt ở phía bắc Nam Xương, chiếm hơn cả ngàn mẫu đất, xây dựng hơn ba ngàn lều lớn, những lều lớn này đều là chiến lợi phẩm của quân Giao Châu cướp lấy trong tay quân Giang Đông, còn có một lượng lớn khôi giáp quân giới. Vốn ban đầu trang bị của quân Giao Châu khá kém, binh lính có khôi giáp chỉ có ba phần, trường mâu chiến đao và cung nỏ đều khá lạc hậu, mà hiện tại, bọn họ nhờ có trang bị vũ khí của quân Giang Đông, sức chiến đấu cũng được đề cao lên nhiều.

Sĩ khí tướng sĩ cao ngất, ở quân doanh nỗ lực huấn luyện, chuẩn bị tiếp tục tiến công hướng đông, đánh tan hoàn toàn quân Giang Đông.

Nhưng lúc này, trong đại trướng trung quân không khí lại hết sức áp lực và nghiêm túc, đúng như lo lắng của Gia Cát Lượng, Quan Vũ và Trương Phi đều dứt khoát phản đối phương án rút quân cầu hoà của y, hơn nữa Trương Phi lại nổi trận lôi đình, toàn bộ quân trong đại trướng đều nghe thấy tiếng hô như sấm của gã.

- Năm đó ở Kinh Châu, chúng ta chịu khuất nhục còn ít sao? Bị người xua đuổi như con gà con chó, hiện tại nhớ tới tâm còn đang chảy máu, hiện giờ chúng mới mang quân tới chúng ta lại chạy trốn, chúng ta sẽ bị khinh gọi là gì? Loài chó dù còn biết giữ nhà giữ của, sợ chúng ta còn không bằng!

Sắc mặt Trương Phi như màu gan lợn, râu tóc đều dựng đứng, ánh mắt trừng còn lớn hơn cả chuông đồng, nắm tay xiết chặt rống giận về hướng Gia Cát Lương:

- Trương Dực Đức ta tung hoành thiên hạ vài thập niên nay, không biết đánh bại bao nhiêu trận, nhưng chưa từng một lần khuất phục, quân sư nếu ngại Lưu Cảnh, muốn chạy trốn thì cứ việc, Trương Phi ta không đi, dù có chết trận nơi sa trường cũng không đi!

Gia Cát Lượng thở dài nói:

Ta thực sự không phải là e ngại Lưu Cảnh, nhưng lo lắng quân Hán nếu tiến quân từ Kinh Nam đến Giao Châu, Giao Châu lúc này trống rỗng lấy cái gì mà chống đỡ đây?

Quan Vũ ở một bên nói:

- Quân sư nói lời ấy có chút không ổn, không nói đến quân Hán có tập kết ở Kinh Nam hay không, điều đó chúng ta còn chưa biết, cho dù quan Hán theo hướng Kinh Nam tiến quân thật, chúng ta có thể trở về kịp sao? Ta cam đoan nếu đánh bại quân Hán ở Giang Hạ chính là cách trợ giúp Giao Châu tốt nhất, quan trọng hơn là, chúng ta đã chiến thắng quân Giang Đông, cướp lấy quận Dự Chương, hiện tại muốn chúng ta chắp tay nhượng lại, thì ba vạn tướng sĩ sẽ không có người nào đáp ứng.

Nói xong lời cuối, Quan Vũ như cũng có chút tức giận, nhưng y không giống Trương Phi dễ dàng nổi trận lôi đình, thanh âm thong thả, trong ngôn ngữ không chừa một chút gì để thương lượng:

- Hôm qua đại ca có gửi một bức thư tới, trong đó chính là mệnh lệnh của huynh ấy, ta nghĩ đứng đầu Giao Châu chính là đại ca ta, nếu quân sư cho rằng không phải, như vậy chúng ta sẽ không miễn cưỡng quân sư, nhưng quân Giao Châu trung thành với đại ca của ta, bao gồm cả Quan Vũ ta trong đó, thậm chí là một tên đầu bếp quèn, cũng sẽ vâng lời theo mệnh lệnh của đại ca.

Gia Cát Lương sắc mặt tái nhợt, Trương Phi tức giận mắng y, y không thèm so đo, nhưng lời nói của Quan Vũ đã làm y tổn thương sâu sắc. Gia Cát Lương sau một lúc lâu mới nói:

- Quan tướng quân cho là ta không trung thành với Hoàng thúc sao?

Quan Vũ lắc đầu:

- Ta chỉ là luận sự, có lẽ đúng như lời quân sư nói, chúng ta không phải là đối thủ của Lưu Cảnh, ứng với bảo tồn thực lực lui binh, nhưng sự tình không hề đơn giản như vậy, quân sư nếu thực sự muốn rút quân, hẳn là nên thuyết phục đại ca, nếu đại ca đồng ý thay đổi quyết định, chúng ta tất nhiên sẽ vui lòng nghe theo lời quân sư an bài, hiện tại đại ca đã đưa quân lệnh đến, nhưng nếu quân sư dùng tâm mà hỏi, chúng ta hẳn là vâng theo chỉ thị của ai?

Gia Cát Lượng hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói với Quan Vũ và Trương Phi:

- Nếu Hoàng thúc đã bổ nhiệm ta toàn quyền làm chủ soái bắc chinh, như vây trước khi Hoàng thúc chwa thu hồi lại binh phù lệnh tiễn của ta, có phải các ngươi nên nghe theo quân lệnh của ta hay không? Huống chi tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không nghe, Hoàng thúc dù sao không có suy xét đến việc quân Hán sẽ nửa đường giết ra, ý nghĩ của ông ta căn bản không phù hợp với thực tế, chẳng lẽ chúng ta lại mù quáng nghe theo?

Trương Phi vừa tính phát tác, Quan Vũ đã khoát tay chặn lại, lạnh lùng nói:

- Nhưng ta vẫn phải nhắc nhở quân sư, lúc trước đại ca giao quần quyền cho quân sư chúng ta cũng có mặt ở đó, đại ca có nói rõ rành, chúng ta bắc chinh chỉ là vì cướp lấy bốn quận Kinh Nam, hay nói khác đi là quyền hạn của quân sư chỉ ở trong bốn quận Kinh Nam thôi.

Nhưng mà thật sự chúng ta đã vượt qua bốn quận Kinh Nam, quân sư lấy quyền Thống soái hạ lệnh, trên thực tế đã vượt quyền, chúng ta có thể không so đo, chỉ là hồ đồ không hiểu được suy nghĩ của quân sư, huống chi lời đại ca là quân lệnh, người làm vi thần nhất định phải phục tùng, đó mới là đạo quân thần cương thường, ta không thể tiếp nhận cách nói “tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không nghe”.

Quan Vũ lời nói rất nặng, dính tới quân thần cương thường, Gia Cát Lượng biết, một khi Quan Vũ và Trương Phi đã cho mình có lòng tạo phản, thì Lưu Bị tuyệt sẽ không tin dùng mình nữa.

Vạn bất đắt dĩ, Gia Cát Lượng đành phải thở dài một hơi:

- Được rồi! Nếu Vân Trường nhận định ta vượt quyền, ta đây cũng không biết nói gì hơn, vậy cứ theo mệnh lệnh của Hoàng thúc, đánh cho quân Hán một trận!

Từ huyện Nam Xương đến Cửu Giang, đi đường thuỷ ước chừng hơn ba trăm dặm, cần ba ngày để đi hết hành trình, lúc này đã vào cuối mùa thu, gió bắc thổi lất phất trên sông, năm trăm thuyền chiến, ngàn buồm như mây, theo gió vượt sóng ở Cán Giang, trên mặt sông kéo dài hơn mười dặm.

Cầm đầu là một lâu thuyền bốn ngàn thạch, đúng là chủ thuyền của quân Hán, cũng là thuyền của Lưu Cảnh, đây là lần đầu tiên Lưu Cảnh tới quận Dự Chương, hắn khoanh tay đứng trên đầu thuyền, đưa mắt nhìn cảnh sắc xinh đẹp tuyệt trần hai bên sông, lúc này, Lục Tốn chậm rãi đi lên trước cười nói:

- Điện hạ hình như không lo lắng trận đấu với quân Giao Châu?

Lục Tốn giờ là phụ tá của Lưu Cảnh, không đảm nhiệm chức vụ nào trong quân Hán, hiệp trợ Lưu Cảnh tham mưu quân sự, y biểu hiện sự trung thành với Lưu Cảnh không lâu, đối với sự tò mò của nhân vật huyền thoại này, Lưu Cảnh cũng không giấu diếm, hắn cười nói:

- Lúc trước Gia Cát Lượng có viết thư thỉnh cầu ta trực giúp quân Giao Châu mười ngàn thùng dầu hoả, bọn họ nguyện ý dùng voi để trao đổi, ta không đáp ứng, vì lòng ta rõ ràng, nếu ta giúp họ dầu hoả, hôm nay họ sẽ sử dụng thứ ấy để đối phó ta.

Lục Tốn gật đầu:

- Hoá ra điện hạ sớm đã chuẩn bị động thủ!

- Có một số việc, Bá Ngôn từ từ sẽ hiểu, tuy nhiên có một chút ta không ngại nói rõ.

Nói đến đây, Lưu Cảnh quay đầu nhìn thoáng qua Lục Tốn, thấy vẻ mặt y nhìn mình mong chờ, cười cười nói:

- Hai nước tranh bá, tình báo là quan trọng, nếu ta không rõ tình báo của Giao Châu, ta cũng sẽ không đem bốn quận Kinh Nam tặng Giang Đông, mà Tôn Quyền bại trận, ngay cả hắn hoàn toàn cũng không rõ việc xảy ra ở Giao Châu.

Lục Tốn không nhịn được nữa mà cảm khái nói:

- Trên thực tế, rất nhiều mưu sĩ Giang Đông sau này mới ý thức được Hán quốc nhượng bốn quận Kinh Nam là một cái bẫy, nhưng đã bị cái bẫy chụp lên đầu rồi, không còn tự chủ được, tới đâu thì tới đó, Tôn Quyền trong việc mưu toàn cục diện cùng thủ đoạn, quả thật không bằng điện hạ.

Lục Tốn khen Lưu Cảnh, mấy ngày nay y cũng dần dần hiểu được chân tướng, cũng dần ý thức được, Lưu Cảnh vì giành Giang Đông mà làm rất nhiều mưu tính sâu xa sắp xếp trong đó.

Lục Tốn cũng không cho rằng Lưu Cảnh mưu đồ Giang Đông có gì không ổn, hoặc là không đạo đức, ngược lại y vô cùng thưởng thức cái mưu đồ bố cục sâu xa đó, có thể nói hắn chính là người mưu đồ thiên hạ.

Nếu như nói Lục Tốn ban đầu đầu hàngLưu Cảnh, có ít nhiều là bất đắt dĩ vì lợi ích của gia tộc suy xét, nhưng hiện tại y đã vui lòng phục vụ Lưu Cảnh, trong tâm bắt đầu có sự kính trọng, sinh ra ý muốn trung thành.

Y trầm tư một lát, chậm rãi hỏi:

- Lần này điện hạ quyết tâm tiêu diệt Giao Châu sao?

Lưu Cảnh cười lắc đầu:

- Nếu như vì muốn tiêu diệt Giao Châu, thì lúc trước ta đã không thả Lưu Bị đi Giao Châu rồi, Lưu Bị là người có ưu thế lớn nhất, ông ta là người nhân nghĩa, đối với việc thống nhất Giao Châu, đoàn kết các thế lực Giao Châu rất có lợi, có Lưu Bị thay ta kinh lược Giao Châu, ít nhất sẽ giúp ta tiết kiệm ba mươi năm thống trị Giao Châu, cho nên lần này việc ta cần làm, chính là dập tắt mộng Bắc chinh của Lưu Bị, khiến ông ta ngoan ngoãn ở Giao Châu mà làm việc.

Lục Tốn xúc động thở dài:

- Tầm mắt và lòng dạ của người thường khó mà với tới!

Lúc này, một con thuyền nhỏ trinh sát lái tới rất nhanh, đến gần thuyền Lưu Cảnh, một binh lính trên thuyền nhỏ lập tức lên thuyền lớn, Lưu Cảnh tiến lên hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

- Khởi bẩm điện hạ, bờ tây phát hiên hai chi quân Giao Châu, đều có vạn người tả hữu, dọc theo bờ tây cấp tốc hành quân bắc thượng, cách quân ta chỉ có ba mươi dặm.

Lưu Cảnh gật đầu, xem ra trận chiến này không thể tránh né rồi, hắn quay đầu lại cười hỏi Lục Tốn:

- Bá Ngôn cảm thấy trận này nên đánh thế nào?

Trong lồng ngực Lục Tốn sớm có phương án, khẽ cười nói:

- Ty chức cho rằng, quân Giao Châu hiển nhiên nóng lòng muốn cùng quân Hán quyết chiến, bọn họ cũng biết Kinh Nam có quân Hán tiến quân về hướng Giao Châu, bọn họ liền muốn dùng phương thức một kích đánh bại chúng ta để trừ khử uy hiếp của Kinh Nam, nhưng một khi quân đội đã nóng lòng tác chiến, sẽ xuất hiện lỗ hổng, đương nhiên, điện hạ có thể tập trung binh lực đánh một trận đánh bại đối phương, chẳng qua ta thiên hướng về lợi dụng tâm tính vộng vàng của đối phương mà dụng kế thủ thắng.

Y nói khẽ với Lưu Cảnh mưu kế của mình, Lưu Cảnh vui vẻ cười nói:

- Cái này gọi là trí giả không mưu mà hợp, Bá Ngôn nói rất hợp ý ta.

Lưu Cảnh lập tức ra lệnh:

- Lện Thẩm Di dẫn mười ngàn trung quân, tại bờ sông giằng co với địch, còn lại đại quân tiếp tục xuôi nam.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN