Chương 875: Giả Kim Án (thượng)

Chương 875: Giả Kim Án (thượng)

Một gã đàn ông mặc áo đen nhìn thấy Lưu Cảnh, lặng lẽ đi lên, nhỏ giọng nói:

- Vị tiên sinh này có muốn “hoàng hóa” không?

Trong lòng Lưu Cảnh hiểu ngay cái gì gọi là “hoàng hóa” ? Tên thị vệ phía sau tiến lên muốn đẩy người mặc áo đen ra Lưu Cảnh lại dùng quạt để ngăn cản thị vệ rồi cười hỏi:

- Hoàng hóa là cái gì?

Người mặc áo đen thấy Lưu Cảnh có hứng thú liền vội vàng nói:

- Chỗ này không phải chỗ nói chuyện, mời đến bên này.

Lưu Cảnh thực sự rất tò mò, hắn biết những người này là lái buôn nhưng hoàng hóa trong miệng của bọn họ là cái gì? Hắn đi theo người mặc áo đen về phía sau cây đại thụ. Lúc này gã ta mới thì thầm:

- Chính là hoàng kim, nếu như muốn chỗ chúng tôi có, có thể dùng vàng ròng đổi, cũng có thể dùng tiền đổi.

Hoàng kim cũng là tiền, nhưng lưu thông trên thị trường rất ít, thị trường lưu thôn chủ yếu là vàng ròng và tiền. Cũng tức là đồng thau, tiêu chuấn là 1 kg vàng ròng tương đương với 1 ngàn tiền, còn 1 kg hoàng kim thì trị giá 10 kg vàng ròng. Lưu Cảnh lại cười nói:

- Hoàng kim ở chỗ này của ngươi đổi giá thế nào?

Người đàn ông thấy hình như Lưu Cảnh có hứng thú liền chỉ vào một cái ngõ nhỏ nói:

- Chúng ta vào trong nói chuyện.

Lưu Cảnh càng cảm thấy hứng thú hơn, hắn biết rằng Vũ Xương có chợ đen đổi tiền. Giang Hạ bán tiền là chạy nhất, tiêu chuẩn và giá cả chợ đen không giống nhau. Hôm nay, hắn phát hiện ra chợ đen đổi tiền của Thành Đô, còn là lần đầu tiên nghe nói, Lưu Cảnh rất tò mò:

- Đi trước đẫn đường,

Người áo đen mừng rỡ dẫn Lưu Cảnh đi vào trong con hẻm nhỏ. Lưu Cảnh giơ quạt lên ngăn mấy tên thị vệ lại nói:

- Ở chỗ này chờ ta, ta không sao.

Mấy tên thị vệ nhìn nhau ngơ ngác, một gã thị vệ đưa cho Lưu Cảnh một cái túi nói:

- Trong này có 10kg vàng ròng, lão gia theo họ đổi tiền, như vậy chắc là không sao.

Lưu Cảnh nhận lấy túi vàng đi vào trong con hẻm nhỏ, mấy tên thị vệ vẫn còn đi theo phía xa. Sau khi, người đàn ông áo đen dẫn theo Lưu Cảnh đi vào chỗ khuất, đi vào một gian phòng tối om, có vài tên Đại Hán chắp tay trước ngực ở phía cửa sau, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hung ác.

Lưu Cảnh đi vào trong phòng, phát hiện không khí bên trong rất chua, làm cay cay lỗ mũi. Trong phòng vẫn có ánh sáng, có thể nhìn rõ 4 vách tường mốc meo. Phía bàn trong cùng có để một cái bàn dài, 5-6 người ngồi sau bàn. Một tên khách thương béo mập đang cò kè mặc cả, dường như y cũng bị tên áo đen kéo vào.

Người đàn ông áo đen vừa vào cửa liền cúi người nói:

- Tứ gia, lại một người nữa đến.

Lưu Cảnh lúc này mới chú ý đến tên Tứ gia này khoảng 50 tuổi, vừa gầy lại vừa bé, ánh mắt tràn đầy sự giảo hoạt, y nhìn Lưu Cảnh rồi chìa tay cười nòi:

- Mời quý khách ngồi.

Thoạt nhìn đối phương có vẻ khách sáo, thái độ cũng không tồi. Tên áo đen kia hành lễ rồi đi. Lưu Cảnh phát hiện, lúc này có muốn ra ngoài cũng không thể nữa rồi, hai gã đại hán đang nhìn mình, hắn liền ngồi xuống cười nói:

- Ta họ Lưu, vị ông chủ này họ gì?

- Tại hạ họ Dương, không biết Lưu tiên sinh muốn đổi bao nhiêu hoàng kim?

- Ông chủ Dương có thể nói giá trước được không?

Ông chủ Dương nheo mắt lại cười nói:

- Chúng tôi không lừa dối già trẻ, tiêu chuẩn là 10 ngàn tiền đổi được 1kg hoàng kim, hoặc 10 kg vàng ròng đổi 1 kg hoàng kim. Ở chỗ chúng tôi hơi đắt một chút, 1 vạn hai ngàn tiền đổi 1 kg hoàng kim, 13 kg vàng ròng đổi 1kg hoàng kim. Nhưng tôi nói trước, nếu như ngài không đổi thì cũng trả 500 tiền vào cửa, đây là quy tắc.

- Để cửa hàng đổi không được sao?

Lưu Cảnh lại cười hỏi.

Mấy tên chưởng quầy nhìn nhau rồi cùng cười ha hả, ông chủ Dương cũng cười nói:

- Xem ra vị huynh đệ kia đọc sách nhiều rồi, rất ít khi ra ngoài, cửa hàng lấy đâu là hoàng kim để đổi? chỉ có vàng ròng đổi tiền, chúng tôi không nói nhiều nữa, huynh đệ muốn đổi bao nhiêu hoàng kim?

Lúc này, tên thương nhân béo ở bên cạnh nói:

- Tỉ lệ hoàng kim này không đủ, ta không đổi nữa.

Ông ta vừa dứt lời thì một gã đại hán đi đến bên cạnh, tên thương nhân béo kia không dám lên tiếng nữa. Lúc này, ông chủ Dương lại híp mắt lại hỏi Lưu Cảnh nói:

- Lưu tiên sinh muốn đổi bao nhiêu?

Lưu Cảnh mở túi lấy mười thỏi vàng ròng, đây đúng là vàng ròng đủ tiêu chuẩn của quan phương. Mỗi thỏi nặng 1 kg giao cho ông chủ Dương, nói:

- 10 kg vàng ròng!

Vẻ mặt của ông chủ Dương liền tươi cười, ông ta ngắm nghía kĩ số vàng ròng, rồi lấy 12 thỏi hoàng kim nhỏ từ trong hòm gỗ ra đưa cho Lưu Cảnh nói:

- 1 lượng 1 thỏi, nhận lấy đi.

Lưu Cảnh cũng không nhìn kĩ, hắn cầm hoàng kim đứng dậy đi ra, chỉ cần đổi thật thì mấy tên đại hán cũng sẽ không làm khó hắn. Vừa mới đi ra khỏi phòng được mấy chục bước, Lưu Cảnh đã nghe thấy phía sau có người gọi hắn:

- Tiên sinh dừng bước!

Lưu Cảnh vừa quay đầu lại, vẫn là người thương nhân béo vừa rồi. Ông ta thở hồng hộc chạy tới, mặt mày nhăn nhó nói:

- Chúng ta bị lừa , ở chỗ này tỷ lệ hoàng kim không đủ, nhiều nhất cũng chỉ có 8 phần là vàng, còn lại là quan kim giả.

Ông ta lấy ra một miếng hoàng kim nhỏ, chiếu dưới ánh sáng mặt trời rồi nức nở:

- Ngươi hãy xem đi, màu sắc không đúng, mặt này còn có vàng ròng trộn lẫn, ta thật là ngu xuẩn, biết rõ là hắc điếm mà còn vào?

Lưu Cảnh lấy hoàng kim của mình ra, cũng có đánh số quan đúc, giống với của ông thương nhân béo kia, nhưng rõ ràng là màu sắc của hoàng kim không tinh khiết, là quan kim giả, hắn lại hỏi:

- Vì sao ông lại đổi hoàng kim?

- Còn không phải là vì tiện sao, ta là người Giang Châu, buôn bán trà lá, hơn 100 kg vàng ròng cầm nặng cho nên muốn đổi thành hoàng kim. Có người nói cho ta biết, chợ đen ở chỗ này có thể đổi được, ta tin là thật, muốn đổi trước một chút thử nhìn xem, kết quả lại bị lừa.

- Ông đổi bao nhiêu?

Lưu Cảnh lại hỏi.

- Vẫn may ta đổi giống ngươi, chỉ đổi 10 kg, ta không dám đổi nữa.

Lưu Cảnh vỗ vỗ vai ông ta nói:

- Rút ra bài học đi!

Người thương nhân béo kia đi với vẻ mặt đau khổ, lúc này có mấy tên thị vệ chạy ra chào đón, hỏi:

- Điện hạ, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lưu Cảnh lạnh lùng nói:

- Mau đi tìm Hoắc Tuấn, nói là lệnh của ta, lệnh cho y phái binh đến dọn dẹp cái chợ đen này. Bắt giữ tất cả người ở đây giao cho Phủ Doãn Thành Đô nghiêm ngặt thẩm vấn.

Sau nửa canh giờ, 2 ngàn quân Hán đã xông vào chợ Nam, bắt tất cả những người của sáu nhà phụ cận chợ đen đổi tiền lại, khoảng hơn 100 người, vàng ròng thu được hơn vạn kim, mấy ngàn vạn tiền cùng với một lượng lớn hoàng kim giả.

Theo luật Hán, người tự ý đúc quan tiền sẽ bị chém eo, người tự ý đổi tiền là trọng tội. Một tháng sau, cộng ba tội tự ý đúc tiền, tự ý đổi tiền và lừa gạt lại, hơn 100 người bị xử trảm, vụ án này làm trấn động cả nước Hán.

Đề xuất Linh Dị: Khủng Bố Phát Thanh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN