Chương 874: Tân niên vi hành.

Chương 874: Tân niên vi hành.

Đã đến canh hai, trong phòng nhỏ của Tôn Thượng Hương vẫn sáng trưng, thị nữ kê một giường lớn trong phòng ngủ của Tôn Thượng Hương, Tiểu Kiều và nàng cùng nằm ngủ. Đêm nay Lưu Cảnh phải làm bạn với Vương phi Đào Trạm, thế là Tôn Thượng Hương kéo Tiểu Kiều đến phòng ngủ cùng mình. Cho dù đêm đã khuya nhưng Tôn Thượng Hương mới gặp cố nhân, tinh thần rất hưng phấn, cho nên khó mà ngủ được.

Nàng buồn khổ vì mẫu thân lâm trọng bệnh, rồi lại căm hận hơn vì Giang Đông phân liệt, nàng càng hận huynh trưởng và Tào Tháo kết minh với nhau, nàng oán hận nói:

- Sao huynh trưởng ta lại ngu xuẩn đến thế, đi kết minh với Tào Tháo, đây có khác nào là muốn lột da hổ? Tôn Bí dã tâm bừng bừng thì cũng thôi, nhưng sao thằng bé Tôn Thiệu kia cũng muốn Giang Đông chia cắt, cứ gây sức ép như vậy, sớm muộn gì Giang Đông cũng bị hủy hoại trong tay của bọn họ mà thôi.

Tiểu Kiều đi đường đã khá mệt, nhưng tinh thần của Tôn Thượng Hương thì hưng phấn, nàng cũng đành phải cố gắng phấn chấn lên cùng Thượng Hương nói chuyện phiếm:

- Tôn Thiệu chỉ là một đứa trẻ, nó thì hiểu gì? Là Tôn Thiều lấy nó ra làm con rối, chia cắt Giang Đông là Tôn Thiều.

- Là y, vậy Tam thúc có đồng ý không?

- Nghe nói là đồng ý rồi.

Tôn Thượng Hương lập tức nóng nảy, căm giận nói:

- Ông ta sống đến ngần ấy tuổi rồi chuyện chia cắt Giang Đông sao có thể đồng ý chứ? Đây chẳng khác nào hủy cơ nghiệp của Tôn gia ở Giang Đông.

- Dù sao lòng dân Giang Đông bây giờ cũng đang hoang mang, đều nói sắp có trận chiến rồi, cho nên muội mới quyết định đến chỗ tỷ lánh nạn, nên tỷ cũng đừng đuổi muội đi.

- Hì hì! Ta mà đuổi muội đi thì muội đã bị tặng cho Tào Tháo rồi.

Tôn Thượng Hương trêu chọc nói.

Tiểu Kiều không ngờ là Tôn Thượng Hương cũng biết chuyện này, nàng nghĩ lại liền biết là Lưu Cảnh viết thư. Nàng thầm mắng hắn nhiều chuyện, tức giận nói:

- Chuyện này muốn trách thì phải trách huynh trưởng của tỷ, là y muốn tặng muội đi để đổi lương thực! Cũng phải cảm tạ phu quân của tỷ, là huynh ấy đã cứu muội. Cho nên chúng ta huề nhau, nếu không muội đã véo tai của tỷ rồi.

- A Kiều, muội thấy phu quân ta thế nào?

Tôn Thượng Hương cười hỏi.

Tiểu Kiều thấy ánh mắt của Tôn Thượng Hương sáng lên, rõ ràng là đang chờ câu nói hay của mình, nàng liền cười nói:

- Hán Vương đương nhiên là rất tốt, rồng trong loài người, tuổi trẻ oai hùng, hơn nữa có có tiền, có thế. Cô gái nào cũng hi vọng được gả cho hắn. Tuy nhiên muội lại cảm thấy hắn hơi háo sắc.

- Háo sắc?

Tôn Thượng Hương không kìm nổi cười nói:

- Muội nói vị kia nhà ta tham quyền thích lợi cũng có thể, duy chỉ có háo sắc là không, muội xem huynh ấy mới có 3 người thiếp, Tào Tháo có hơn trăm thiếp. Huynh trưởng ta cũng có mười mấy người! Những gia đình giàu có bình thường có ít nhất phải 5,6 người. Đại tỷ của ta còn hỏi thân binh của huynh ấy, ở bên ngoài huynh ấy cũng không háo sắc.

Nói đến đây, Tôn Thượng Hương bỗng kịp phản ứng cười nhỏ giọng nói:

- Vị kia nhà ta không làm gì với muội đấy chứ!

- Không, muội chỉ đùa với tỷ một chút, tuy chúng ta ở cùng một thuyền nhưng huynh ấy chưa bao giờ quấy rầy muội, thực ra muội cũng rất ngạc nhiên. Với địa vị của huynh ấy, nếu như huynh ấy muốn làm gì muội thì thực ra muội cũng không dám từ chối.

Tôn Thượng Hương thở dài nói:

- A Kiều, đó là muội không hiểu huynh ấy, thực sự huynh ấy không giống người thường, huynh ấy sẽ không ép người khác làm bất cứ chuyện gì. Muội xinh đẹp như vậy, lại ở cùng thuyền với huynh ấy. Ta nghĩ huynh ấy sẽ rất động lòng, chỉ có điều huynh ấy không ép muội. Nếu như muội có chút biểu hiện gì đó không muốn thì tuyệt đối huynh ấy sẽ không đụng vào muội. Muội có thể nói huynh ấy kiêu ngạo nhưng ý chí của huynh ấy thì người thường còn lâu mới bằng. Ta thấy huynh ấy là người đàn ông rất có sức hấp dẫn và quyết đoán.

- Tỷ nói tốt cho huynh ấy vậy sao?

Tiểu Kiều cũng cúi đầu thở dài, nàng không thể không thừa nhận Tôn Thượng Hương nói đúng. Từ sau khi rời khởi Sài Tang, hình như Lưu Cảnh hiểu được tâm tư của nàng cũng không vui đùa với nàng nữa. Hóa ra là hắn cảm giác được mình lạnh lùng với hắn, trong lòng tiểu Kiều liền có chút bất mãn.

- Huynh ấy rất tốt, cho muội tự do không bó buộc muội. Muội từng một mình đi du ngoạn núi Thanh Thành, huynh ấy còn thay muội đi hỏi thăm mẹ muội. Tỷ không biết trong lòng muội cảm kích huynh ấy cỡ nào và yêu huynh ấy cỡ nào đâu.

Nói đến đây, hốc mắt của Tôn Thượng Hương hơi ửng đỏ, Tiểu Kiều nhìn vào mắt nàng cười nói:

- Được rồi, được rồi, ta biết tỷ được gả cho một vị hôn phu tốt, ta rất hâm mộ tỷ đã được chưa?

Tôn Thượng Hương hơi ngại ngùng nói, nàng nhớ ra Tiểu Kiều vẫn còn độc thân, nàng lại cười quan tâm nói:

- A Kiều, lần trước ta nghe lệnh tôn nói, định tìm cho muội một người tốt, chúc mừng muội nhé!

Sắc mặt của Tiểu Kiều hơi trầm xuống, nàng hơi mất hứng nói:

- Cha muội muốn như vậy, muội mới lờ ông ấy đi, vì chuyện này muội và cha đã cãi nhau.

- Vậy muội không muốn tái giá sao?

Tiều Kiều do dự một chút rồi lúc này mới nhỏ giọng nói:

- Cũng không phải, thực ra muội vẫn muốn tái giá, chỉ có điều những người mà ông ấy mai mối muội không thích. Muội muốn gả cho người đàn ông mà muội thích, giống như phu quân của tỷ ấy.

Tiểu Kiều ý thức được mình đã nói lỡ rồi vội vàng giải thích nói:

- Muội chỉ nói là một người tương tự, tỷ đừng hiểu lầm.

Tôn Thượng Hương cười đến nỗi không đứng dậy nổi, một lúc lâu sau nàng mới thôi cười nhìn Tiểu Kiều thở hồng hộc nói:

- Ta biết rồi, hóa ra là muội coi trọng phu quân của ta.

Tiểu Kiều đỏ bừng mặt, vừa tức vừa vội, giận hờn nhào đến cù vào nách Tôn Thượng Hương:

- Tỷ lại nói lung tung rồi.

Tôn Thượng Hương cười đến nỗi không thở nối, liên tục cầu xin tha thứ. Lúc này Tiểu Kiều mới mím chặt môi nói:

- Không cho phép nói thế nữa, hơn nữa đã nghe thấy chưa?

Một lúc lâu, Tôn Thượng Hương mới bình tĩnh trở lại rồi thở phào nhẹ nhõm nói:

- Ôi, ông trời của tôi, hôm nay là ngày gì mà lại đưa đến cho phu quân tôi một mỹ nữ?

Nàng thấy Tiểu Kiều lại làm bộ giạn hờn, liền vội xin lỗi:

- Kiều tỷ tỷ tha mạng, ta không nói nữa.

Tiểu Kiều nằm xuống, tức giận nói:

- Thôi đi, không thèm nghe tỷ nói nữa, muội mệt chết đi được, muội đi ngủ trước đây.

Nàng đi qua không để ý đến Tôn Thượng Hương nhưng không biết tại sao, lúc này trong đầu nàng toàn hiện lên hình ảnh của Lưu Cảnh, trong lòng nàng lại có một sự tiếc nuối mơ hồ.

Tôn Thượng Hương lặng im nhìn bóng lưng của Tiểu Kiều, nàng là một cô gái tâm tư tinh tế, nàng đã nhận ra Tiểu Kiều đã thích phu quân của mình, cho nên mùa xuân năm nay nàng mới không chịu đến.

- Ngày mai phải hỏi lại nghi vấn về người kia!

Nàng thầm nghĩ.

Sáng sớm hôm sau, Lưu Cảnh không vội vã đi quan nha mà giả thành người thường để đi tới chợ nam Thành Đô. Hắn thường nói với thuộc hạ, một nơi có thống trị được hay không là do quan viên của nơi đó có tận lực hay không. Dân chúng có được an cư lạc nghiệp hay không cách xử lý trực tiếp chính là đi ra chợ quan sát. Từ sự thay đổi của giá hàng, tình hình kinh doanh khởi sắc chính là tấm gương phản ánh tình hình kinh tế.

Lưu Cảnh rời khỏi Thành Đô đã được nửa năm, trong nửa năm ngoài những quyết định quân quốc trọng đại, những việc còn lại hắn đều giao cho Bình Chương Đài, để cho mấy vị Thượng thư Bình Chương Đài thảo luận xử lý. Lưu Cảnh khá hài lòng với chế độ này, vừa tránh khỏi độc tài tướng quyền lại cũng giải quyết được tình hình chính trị đương thời có thuận lợi hay không.

Đương nhiên mặt này có liên quan đến vấn đề phân chia quân quyền và tướng quyền. Trước mắt, Lưu Cảnh giao đại bộ phận quân quyền cho Bình Chương Đài, nhưng tương lai sau này thống nhất thiên hạ, quân quyền và tướng quyền còn phải phân chia lần nữa rồi mới nói sau.

Xe ngựa đi được khoảng 3 dặm thì từ từ đi vào đại môn chợ nam, nhìn qua cửa xe, Lưu Cảnh phát hiện ra chỗ này náo nhiệt hơn Sài Tang nhiều. Có thể nói là người ngựa tấp nập, phồn thịnh nhất từ trước đến nay, giống như tổ chức tế thần vậy. Hầu hết ai cũng mang túi lớn, tủi nhỏ, xe ngựa lẫn trong đoàn người đi lại khó khăn. Phu xe quá lớn “nhường đường, nhường đường” !

Lúc này, thị vệ đi bên cạnh xe ngựa của Lưu Cảnh thấp giọng đề nghị:

- Điện hạ, quá nhiều người, hay là để hôm khác đi.

- Đi luôn hôm nay!

Lưu Cảnh đẩy cửa xe ra, đi xuống hắn ăn mặc giống đi thị sát Sài Tang, áo bào rộng, tay cầm quạt lông, trên mặt được vẽ mi thô, dính râu giả, hoàn toàn không giống dáng vẻ bình thường của hắn. Nhìn như sĩ tử trung niên, hắn phe phẩy quạt lông đi về phía cửa chính không chút hoang mang, mấy tên thị vệ vội vàng đuổi theo hắn.

Đi vào cửa chính, người trong chợ đi chen chúc, bọn họ chỉ có thể theo dòng người chậm rãi mà đi. Đi qua một cây cầu đá đầu cầu bên kia có cửa hàng lương thực, phía trước để hơn 10 cái sọt, bên trong đựng toàn ngũ cốc. Lưu Cảnh quan tâm là gạo trắng, gạo trắng là lương thực chủ yếu của người Ba Thục, giá cả cũng đắt nhất.

Trong sọt gạo trắng có cắm một tấm bảng gỗ, trên đó có viết “1 đấu gạo 60 tiền”, cậu tiểu nhị ở bên cạnh cười tủm tỉm nói:

- Khách nhân muốn mua gạo sao?

Lưu Cảnh chỉ vào tấm biển nói:

- Ta nhớ, tháng 4 vẫn là 1 đấu gạp 40 tiền, sao lại tăng thành 1 đấu gạp 60 tiền rồi?

- Khách nhân đúng là hồ đồ rồi, sắp đến tết, đương nhiên các thứ cũng phải đắt hơn một chút chứ.

Lúc này Lưu Cảnh mới phản ứng, thì ra là như vậy, đến tết giá hàng cũng đắt hơn một chút, hắn lại cười hỏi:

- Qua tết, giá go có trở lại 40 tiền một đấu không?

- Không thể nào!

Tiểu nhị lắc đầu như trống bỏi:

- Tháng 6 năm nay, đã tăng lên 1 đấu gạp 50 tiền, muốn quay về 1 đấu gạo 40 tiền là không thể nào, nhiều nhất là giảm 10 tiền thôi.

- Vì sao vậy?

Tiểu nhị thấy hắn hỏi nhiều, có vẻ mất kiên nhẫn mà nói:

- Kinh Nam đang đánh giặc, ông không biết sao? Đánh trận đương nhiên giá cả lương thực phải tăng lên. Vẫn tốt, chỉ tăng 10 tiền, nếu là Hán trung đánh giặc thì ít nhất giá gạo cũng phải tăng lên 100 tiền. Nếu ở Ba Thục, giá cả con tăng đến kinh người, giống như năm đó Hán Vương suất quân đánh Thành Đô, một đêm 1 đấu gạo tăng tới 500 tiền, tôi vẫn không thể quên được.

- Nhưng đánh giặc đã xong rồi!

- Tôi không biết, dù sao bây giờ trên thị trường tiền quá nhiều rồi, việc lương thực tăng giá là hoàn toàn chính đáng. Thực ra sang năm giá có giảm được không tôi vẫn chưa biết! Này, rốt cuộc ông có mua hay không? Hỏi nhiều như vậy làm gì?

Lưu Cảnh cũng không để ý đến tên kia, liền quay đi. Hắn lại đi đến cửa hàng vải, cửa hàng thịt và cửa hàng ngựa, la. Hắn phát hiện, ngoài giá súc vật có giảm thì đại bộ phân các vật phẩm đều tăng giá. Giá súc vật giảm là vì trâu ngựa của Lũng Tây và Hà Tây đều vào Ba Thục với một lượng lớn. Hơn nữa biên độ giảm giá cũng không nhỏ, một con ngựa tốt năm ngoái là mười vạn tiền thì năm nay chỉ cần năm vạn tiền là có thể mua được, giá trâu cũng giảm đi một nửa.

Tin như vậy cũng làm người ta phấn chấn. Lúc Lưu Cảnh chuẩn bị rời khỏi cửa sau của Nam thị thì chợt phát hiện mấy tên áo đen ngồi bên cạnh, ánh mắt sắc bén không giống người lương thiện. Thỉnh thoảng bọn chúng lại tìm kiếm mục tiêu trong đám người khiến Lưu Cảnh thấy hơi lạ, những kẻ đó là ai?

Đề xuất Tiên Hiệp: Hoàng Đế Này Không Chỉ Sống Buông Thả, Mà Còn Không Có Tố Chất
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN