Chương 895: Quan Ngự Sử Đài mới.

Chương 895: Quan Ngự Sử Đài mới.

Mã Quân bảo các đồ đệ mang theo năm bộ phong nỏ, vì tầm bắn của nó khá xa nên trong hậu viện không thể thí nghiệm được, mọi người liền đi thẳng đến cánh đồng phía Bắc, nơi này đã được mấy chục học trò chuẩn bị người rơm mặc áo giáp, tay cầm lá chắn làm dáng vẻ như kỵ binh đang hăng hái tấn công vô cùng khí thế.

Đã tới nơi để các sinh đồ làm thí nghiệm, Lưu Cảnh gật gật đầu nói:

- Bắt đầu đi!

Mã Quân vung lục kỳ, mười lăm tên đệ tử chạy ra xa, ba người điều khiển một bộ phong nỏ, trong đó có hai người lên dây cung, một người cầm mũi tên lên rồi phát bắn, loại phong nỏ này có đặc điểm là có thể liên tục bóp cò, đây cũng là loại phát minh mới.

Cái gọi là bóp cò liên tục chính là không cần trang bị từng mũi tên mà sử dụng luôn một hộp tiễn đựng đầy mũi tên. Một phong nỏ trang bị mười hộp tiễn, tổng cộng có ba trăm mũi tên sắt, lúc tác chiến trực tiếp trang bị ba mươi hộp nỏ tên đặt vào trong giỏ sắt, sau một vòng bắn ra, lại lấy ra hộp không, thay vào hộp tiễn khác, như vậy trong thời gian ngắn có thể liên tục bắn ra nhiều mũi tên, không cần nhắm chuẩn, mà chỉ cần lực sát thương quy mô lớn là được.

Hai đầu dây cung nối với hai bàn kéo được thiết kế uốn lượn hình chữ thập xoắn, cần có hai binh lính đồng thời vặn, phối hợp ăn ý, hơn nữa dây cung và hộp lắp mũi tên không hề xung đột với nhau nên ai cũng tự thực hiện nhiệm vụ của mình.

Chỉ nghe những tiếng lạch cạch trên dây cung, Mã Quân sử dụng hồng kỳ vẫy lên, chỉ nghe âm thanh ken két phát ra, năm phong nỏ đồng thời bắn ra, một trăm năm mươi mũi tên sắt giống hệt như châu chấu bay ra dày đặc phi thẳng về trước kỵ binh người rơm ngoài ba trăm dặm, liền thấy xa xa một đám người ngã ngựa đỗ.

- Lần nữa.

Mã Quân hét lên một tiếng, lục kỳ huy động, các đệ tử nhanh chóng thực hiện động tác thuần phục, lên dây cung, trang bị hộp tiễn, bắn ra, gần như hành văn liền mạch lưu loát, lại một lần nữa mưa tên bắn ra liên tiếp năm hộp tên, trong lòng Lưu Cảnh ngầm tính kỵ binh lúc này đã ngoài ba mươi bước, hắn hô lớn:

- Ngừng.

Phong nỏ không bắn nữa Lưu Cảnh dẫn vài tên thị vệ cưỡi ngựa chạy vội lên trước đếm hơn trăm kỵ binh rơm bị ngã trước mặt, hình nộm người bị bắn ra tán loạn, trên thân thể trên chiến mã và trên tấm lá chắn bị bắn thủng cắm đầy thiết nỏ. Quả nhiên loại thiết nỏ này uy lực kinh người, tất cả bì giáp và tấm lá chắn đều bị bắn thủng, Lưu Cảnh gật gật đầu hài lòng với kết quả này.

Lúc này một gã thị vệ cầm tấm lá chắn đưa cho Lưu Cảnh nói:

- Điện hạ, tấm lá chắn này có chút kỳ quái.

Lưu Cảnh tiếp nhận tấm lá chắn quan sát, tấm lá chắn này rất mỏng chỉ được ghép từ hai miếng ván gỗ bình thường, nó tương đương như tấm lá chắn của người Khương, thuộc tấm lá chắn xưa nhất, so với tấm lá chắn của quân Hán thì kém xa, căn bản không ngăn cản được mũi tên thiết nỏ.

Mã Quân tiến lên cười nói:

- Người Hung nô không dùng tấm lá chắn, bọn họ chủ yếu là dùng hai lớp bì giáp, ở đây dùng tấm lá chắn chỉ là gia tăng sự khó khăn hơn mà thôi.

Nhưng điều Lưu Cảnh nghĩ không phải là tấm chắn của người Hung nô, hắn suy nghĩ đến quân Tào, hắn lấy ra một tấm chắn của quân Hán, đây cũng là tấm chắn ba năm trước thợ thủ công nghiên cứu chế tạo ra, quân Tào cũng làm nhái lại nên hai tấm chắn Hán Tào hoàn toàn giống nhau.

Loại tấm lá chắn này được làm bằng loại gỗ rắn chắc bao trùm bằng da trâu sống, lại được dùng vải bố ngâm qua dầu rồi quấn quanh, sau đó lại liên tục ngâm vào trong dầu sau đó phơi khô, để tạo ra một loại tấm chắn này phải mất thời gian nửa năm, tên thông thường không thể nào bắn thủng.

Lưu Cảnh nhướng mày nhìn Mã Quân nói:

- Nếu đổi lại là tấm lá chắn của quân Hán hoặc quân Tào thì sẽ thế nào?

Mã Quân lắc đầu:

- Thương vong giảm nhiều hơn.

Mã Quân thấy Lưu Cảnh có chút không hài lòng, vội giải thích:

- Điện hạ, ba trăm bước tầm bắn sát thương thật không dễ, dù là dùng cường nỏ năm trăm bước cũng khó có thể xuyên qua, phong nỏ dùng thiết làm mũi tên, sức đột phá của nó khá lớn. Khi nghiên cứu chúng thần nhắm vào kỵ binh Tạp Hồ nghiên cứu chế tạo ra, nó hoàn toàn có thể xuyên qua hai lớp áo giáp, hơn nữa kỵ binh Tạp Hồ không sử dụng tấm lá chắn, điện hạ cũng không cần suy nghĩ nhiều.

Bất đắc dĩ Lưu Cảnh đành cười nói:

- Được rồi, có thể tiến hành chế tạo với quy mô lớn, tạo ra hai ngàn đài mất thời gian bao lâu?

- Khởi bẩm điện hạ, chúng thần có trâu gỗ cường đại nên hai ngàn đài chỉ cần thời gian bốn tháng.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Vậy quyết định như vậy đi, Mã Giáo úy nhanh chóng trình lên Bình Chương Đài việc này, ta sẽ để bọn họ đặc biệt phê duyệt, mau chóng khởi công chế tạo.

- Vi thần tuân lệnh!

Lưu Cảnh lại nhặt lên một nhánh nỏ cười nói:

- Ta đối với thiết nỏ này rất hứng thú, xin Mã Giáo Úy hãy nghiên cứu một chút chúng ta làm thế nào mới có thể xuyên thấu qua tấm lá chắn của quân Tào. Trong Quân Giới Viện có thể tiếp thu ý kiến của anh em để có thể tìm ra phương án tốt nhất, ta sẽ thưởng ba trăm lượng hoàng kim cho người nào làm ra được.

Mã Quân quay đầu lại thoáng nhìn các sinh đồ, gật đầu nói:

- Điện hạ nói cũng có lý, dùng giải thưởng lớn khích lệ đổi mới đó cũng là biện pháp tốt, hạ thần sẽ công khai treo giải thưởng trong Quân Giới Viện.

Lưu Cảnh vỗ vỗ bờ vai của Mã Quân, bước nhanh trở về, hắn trở mình lên ngựa từ xa nói vọng lại với Mã Quân:

- Ta chờ tin tốt lành của Mã Giáo Úy.

Hắn quay đầu lên ngựa, mấy trăm thị vệ đi theo hộ vệ cũng phi nhanh ra hướng ngoài Quân Giới Viện, nhanh chóng đã ra khỏi cửa chính, Mã Quân lại nhìn thiết nỏ trong tay mình không khỏi lâm vào trầm tư.

Một chiếc xe ngựa chậm rãi đi trên đường cái Nghiệp Đô, hai bên dường có hơn mười kỵ binh hộ vệ, người đi đường nhìn xe ngựa chăm chú, trên ngựa có cắm lá cờ hàng hình tam giác, trên đó có ba chữ "Ngự Sử Đài" màu đen, ba chữ kia biểu thị quyền uy thật lớn.

Chiếc xe quan di chuyển trong dòng người tấp nập, người đối diện nhanh chóng tránh nhường đường để xe Ngự Sử Đài đi trước. Bên trong xe ngựa Dương Thiêm dựa vào xe nhìn xuyên màn xe, thấy một chiếc xe ngựa đối diện, đó là xe của Hồng Lư Tự vì sợ hãi quyền uy của y mà chủ động né tránh, điều này khiến trong lòng Dương Thiêm vô cùng đắc ý, y rất thích loại cảm giác được tôn trọng này.

Dương Thiêm trở về Nghiệp Đô đảm nhiệm Ngự Sử Trung Thừa đã ba ngày rồi, y cảm giác như chính mình đang năm mơ. Hai tháng trước y vẫn chỉ là tiểu nhân đổi hoàng kim giả ở chợ nam Thành Đô, nhưng chỉ trong chớp mắt đã đảm nhiệm chức quan lớn của Ngụy Quốc, trong tay nắm quyền giám sát thật to lớn, đúng là vận mệnh con người thật kỳ diệu.

Nhưng Dương Thiêm cũng biết không vô duyên mà trên trời lại rơi xuống mẩu bánh ngon cho ai cả, vận mệnh này được quyết định trong buổi sáng cách đó hai tháng, y gặp một người khách đặc biệt, chính là Hán Vương Lưu Cảnh, đúng là sự xuất hiện của Hán Vương Lưu Cảnh đã hoàn toàn đổi vận mệnh của y.

Lúc này y tựa như con diều bay lượn trên không trung, dù y có rạng rỡ cỡ nào nhưng hiện tại vận mệnh của y nằm trong tay Hán Vương điện hạ, điều này khiến Dương Thiêm thật không có cách này thoát ra, bên tai y vẫn còn vang vọng những lời nói của Lưu Cảnh khi gặp y ở Quan Trung: " Ngươi có thể an tâm đầu quân ở Ngụy Quốc, ta sẽ cho ngươi trở thành vị quan lớn của Ngụy Quốc, sẽ không bóc trần ngươi, khiến ngươi đi lên từng bước một nhưng ngươi không được quên bản thân mình, nếu ngày nào đó ngươi quên thân phận thật sự của mình, ngươi sẽ tan theo mây khói rơi vào mười tám tầng địa ngục".

Dương Thiêm cúi đầu thở dài một tiếng, y biết rằng chính mình được Hán quốc xếp vào vị trí thám tử cao nhất ở Ngụy Quốc, mặc dù y không muốn nhưng cũng không thể nào tự chủ được, lúc này xe ngựa chậm rãi dừng lại, một tên lính nói:

- Dương trung thừa, đã đến phủ của Trưởng công tử rồi.

Dương Thiêm nhìn thăm dò, quả thật đã đến phủ của Tào Phi, y xuống xe gựa bước nhanh đến cửa chính, một gã thị vệ tiến lên nói:

- Công tử đang đợi Trung thừa, xin mời theo ta.

Dương Thiêm gật đầu đi theo thị vệ hướng vào trong phủ, mới hôm trước y có gặp qua Tào Phi, hôm nay Tào Phi liền có chuyện qua trọng cần gặp, trong lòng y có chút không yên nhanh chóng đi thẳng một mạch vào thư phòng của Tào Phi. Lúc này đáng lẽ Tào Phi ở quan phòng mới đúng nhưng lại cho gọi y đến phủ tiếp kiến, Dương Thiêm đã ý thức được nhất định có việc tư mật cần tìm y.

Ở bên ngoài thư phòng thị vệ ở cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm công tử, Dương Trung thừa đến.

- Mời vào.

Trong phòng truyền đến thanh âm của Tào Phi, xem ra tâm tình rất tốt, Dương Thiêm vội chỉnh sửa trang phục bước nhanh vào thư phòng. Tào Phi đang ngồi ở bàn phê duyệt tấu chương, Dương Thiêm liền vội tiến lên bái lễ:

- Vi thần tham kiến Thừa tướng.

Tào Phi đặt bút xuống cười nói:

- Miễn lễ.

- Tạ ơn Thừa tướng.

Dương Thiêm ngồi thẳng người, có vẻ không yên nhìn Tào Phi, Tào Phi cảm giác được sự khẩn trương của y, mỉm cười nói:

- Mấy ngày rồi đã quen thuộc Ngự Sử Đài chưa?

- Cảm tạ Thừa tướng quan tâm, vi thần cũng quen dần rồi ạ.

Tào Phi gật gật đầu:

- Địa phương mà Dương Trung thừa vốn phụ trách giám sát nhưng thực tại địa phương giám sát đó đã nằm trong tay Tam đệ ta, ngươi chen vào không được đâu. Cho nên ta đã bẩm báo Ngụy Công đổi để ngươi giám sát bách quan, nhưng ngươi cũng nên hiểu đây là hư chức, thật sự không có quyền trong tay.

Dương Thiêm yên lặng y biết được ý của Tào Phi, thực quyền giám sát bách quan nằm trong tay Ngụy Công, y vượt qua Ngự Sử Đài thành lập Giáo sự, dùng mấy trăm quan Giáo Sự giám sát kinh thành, trong đó cũng bao gồm bá quan văn võ, Ngự Sử Đài chỉ có quyền giám sát trên danh nghĩa.

Tào Phi cười cười lại nói:

- Tuy rằng thực quyền trên tay Ngụy Công nhưng không phải nói Ngự Sử Trung thừa ngươi chỉ dùng để trang trí, thực tế ngươi có thể sử dụng quyền giám sát, đây là hai cơ cấu giám sát hoàn toàn khác nhau Ngự Sử Đài ngoài sáng, Giáo Sự ở trong tối, ngươi có thể quang minh chính đại tiến hành giám sát buộc tội, còn Giáo Sự chỉ có thể âm thầm báo cáo cho Ngụy Công. Hơn nữa ta tiến cử ngươi với Ngụy Công nên trong mức độ nào đó Ngụy Công sẽ ủy quyền thích hợp cho Ngự Sử Đài, ngươi hiểu không?

- Vi thần hiểu ạ, đây chính là sự ưu ái của Thừa tướng đối với vi thần.

Tào Phi rất hài lòng với cách xưng hô của Dương Thiêm, y lấy một chồng hồ sơ dày thật dày giao cho Dương Thiêm:

- Vụ án này phát hiện ra hơn mười ngày trước có liên lụy đến Dương Bưu và Thôi Lâm, hai người này tư thông với Hán quốc, ta nhất định phải thông qua Ngự Sử Đài để buộc tội, nhưng lúc ấy trong Ngự Sử Đài chúng ta không có người, nên chỉ có thể chờ ngươi đến, hiện tại đã đầy đủ chứng cớ, xem như vụ đại án đầu tiên trong tay ngươi đi.

Trong lòng Dương Thiêm cả kinh, y nhớ đến lời Lưu Cảnh nói "sau khi ngươi trở về kinh Tào Phi sẽ nhanh chóng có đại án giao cho ngươi, ngươi phải làm hết sức".

Hóa ra những lời Lưu Cảnh nói chính vì việc này, xem ra Tào Phi và Lưu Cảnh sớm có phối hợp với nhau, y lật xem hồ sơ, càng xem càng kinh hãi quả nhiên Dương Huấn đã tìm hiểu Thành Đô, rốt cuộc cũng có vụ án rồi nhưng trong lòng y cũng cảm thấy khó xử, dù gì y cũng được xem là con cháu Hoằng Nông Dương Thị, vậy mà đối phó với gia chủ, làm thế nào nhìn mặt gia tộc đây?

Tào Phi nhìn y chăm chú, dường như cũng nhìn ra được điểm khó xử của y liền lạnh lùng hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi không muốn tiếp nhận vụ án này?

Dương Thiêm sợ tới múc run cả người vội vàng nói:

- Vi thần không dám.

- Nếu đã như thế thì phải làm cho tốt vào, ta tin tưởng Ngụy công sẽ thưởng thức hành vi quân pháp bất vị thân của ngươi, đây có lẽ là bước đầu để ngươi thăng quan rất nhanh, để ta xem ngươi có nắm được cơ hội này không.

Trong lòng Dương Thiêm ngầm thở dài, chuyện tới nước này y không còn sự lựa chọn nào khác, y quyết định chắc chắn, cúi đầu nói:

- Vi thần sẽ dốc toàn lực.

Tào Phi mỉm cười gật đầu:

- Đi đi, Dương Huấn bị nắm thóp hắn ta chỉ còn nước phục tùng, hắn sẽ phối hợp với ngươi, đừng để ta thất vọng.

- Vi thần tuân mệnh.

Dương Thiêm đứng dậy rời khỏi phủ Tào Phi, đi ra khỏi viện tử, một luồng gió thổi đến gã mới phát hiện sau lưng mình áo ướt đẫm.

Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN