Chương 894: Thị sát Trường An.
Chương 894: Thị sát Trường An.
Kế hoạch lúc đầu của quan viên là để Hán Vương cùng gia quyến trực tiếp vào ở Vị Ương cung mới tu sữa xong nhưng lại bị Lưu Cảnh phản đối, lấy lý do "'Dân điền chưa trị, dân tâm chưa thập, vừa vào đã xa xỉ, không phải đạo hưng bang" để phản đối.
Chính thế nên các quan chức mới cải biến phương án tạm thời đóng cửa Vị Ương Cung, để Hán Vương cùng gia quyến vào Tây Viên Cung, đây là nơi ở của Hán Linh Đế Lưu Hồng lâm thời từng ở khi đi thị sát Trường An, nói là cung nhưng trên thực tế chỉ là tòa nhà được xây rộng trên trăm mẫu đất, còn Vị Ương Cung thì xây đến mấy ngàn mẫu nhìn vô cùng thanh lịch tao nhã, có các bức tranh được treo dọc hành lang, có hồ nước chảy kéo dài, ven hồ có bờ liễu ngã bóng, đúng là phong cảnh tuyệt đẹp.
Vương phi và người trong nhà đều vô cùng bận rộn để chuyển đồ đạc, còn Lưu Cảnh đi thẳng đến đại quân doanh ở Bắc thành thị sát cũng như an ủi tướng sĩ. Quân Hán ở Quan Trung có một trăm ngàn quân, ở Lũng Tây, Hà Hoàng cùng địa khu Hà Tây có năm vạn quân, toàn bộ địa khu Quan Lũng có mười lăm vạn đại quân, trong đó tám vạn quân trực tiếp đóng giữ quanh Trường An, chủ yếu phân trú ba nơi chính là Bá Thượng, Cức Môn và Liễu Tam, vì có vị trí địa lý quan trọng nên đến nay vẫn còn đang tiếp tục duy trì.
Lưu Cảnh thị sát quân doanh rồi đến thẳng phòng thủ Trường An, nằm ở Trường Nhạc cung khi xưa phía Bắc ngoài thành. Nơi này binh lính có hai vạn người, chịu trách nhiệm phòng thủ và duy trì trật tự thành Trường An, quân doanh đóng với quy mô lớn, sau khi Trường Nhạc Cung bị dỡ bỏ đã bị san bằng nền nên rất thuận tiện để đóng quân.
Lưu Cảnh cùng Triệu Vân và Trương Nhậm cùng xuống ngựa, đi lên Tây Khuyết Đài. Tây Khuyết Đài ở Trường Nhạc Cung nối liền Đông Khuyết Đài Vị Ương Cung có thể tương hỗ lẫn nhau tạo thành cảnh tượng nguy nga tráng lệ, Hán Cao Tổ Lưu Bang đã lên Tây Khuyết Đài để cúi nhìn thiên hạ, phân đất cho chư hầu.
Tuy nhiên lúc này Tây Khuyết Đài đã bị đổi thành Duyệt Binh Đài, trên nhìn xuống có thể thấy mấy ngàn quân doanh đang đóng quân, đương nhiên cũng có thể thấy phía Tây khí thế nguy nga của Vị Ương Cung. Lưu Cảnh đi ra trước lan can hướng nhìn ra xa, xa xa nước sông Vị Hà cuồn cuộn chảy về hướng Đông, đứng trên lan can nhìn ra xa khiến cho lòng người cảm thấy trống trải.
Dưới Khuyết Đài lại có quân doanh dày đặc, có thể thấy được binh lính xếp thành hàng ngay ngắn huấn luyện, Lưu Cảnh quay đầu nhìn Triệu Vân và Trương Nhậm cười hỏi:
- Sao không thấy kỵ binh huấn luyện?
Trương Nhậm tiến lên phía trước nói:
- Khởi bẩm Điện hạ, Trường An có hai vạn cảnh vệ và ba nghìn kỵ binh, tuy nhiên ba nghìn kỵ binh đi quân doanh Tây Hải tập huấn rồi, huấn luyện nửa năm, đến hai tháng sau mới có thể trở về.
Đi cao nguyên Tây Hải tập huấn là quốc sách của Lưu Cảnh, gần như mỗi người lính đều luân phiên đến quân doanh Tây Hải huấn luyện nửa năm, như thế mới nâng cao thể lực binh lính, làm thế để nâng cao lực lượng và thể trạng yếu kém cùng sức chiến đấu của binh sĩ, điều này có tác dụng hết sức quan trọng.
Lưu Cảnh gật đầu, hắn cúi xuống xem toàn cảnh quân doanh, lại đi xuống Khuyến Đài đến quân doanh của binh lính. Một đám người đi vào một tòa lều lớn trong trướng vải, có vài binh lính mới huấn luyện xong đang nghỉ ngơi chợt thấy một nhóm đại quần thần đi vào sợ đến mức liền đứng lên.
Triệu Vân cười nói:
- Đây là Hán Vương Điện hạ, người đến thăm các ngươi.
Các binh sĩ vội tiến lên hành lễ, Lưu Cảnh khoát tay cười nói:
- Không cần khách khí, mời ngồi rồi nói chuyện.
Hắn ngồi xuống, ba tên lính ngồi đối diện hắn vô cùng hoảng sợ lúc này lại có thêm vài binh lính lặng lẽ tiến vào quân doanh vây quanh hai bên, Lưu Cảnh nhìn bọn binh lính cười nói:
- Tất cả mọi người ngồi xuống đi, cứ tự nhiên.
Các binh sĩ đều ngồi trên chiếu, Lưu Cảnh cười hỏi tên ba người lính:
- Các ngươi tên gì, người ở đâu?
- Khởi bẩm Điện hạ, Ti chức Dương Thanh, người Hà Gian.
- Ti chức La Tiểu Lục người Hán Trung.
- Ti chức Tiền Xuyên người Lũng Tây.
Lưu Cảnh cười hỏi tên lính có da ngăn đen:
- Ngươi là người Hà Gian sao lại ở nơi này, lúc trước bị bắt đi lính à?
Binh sĩ da đen này gãi đầu nói:
- Khởi bẩm Điện hạ, Ti chức mới tòng quân năm nay nghe nói ở Quan Trung có thuế phú thấp nên cả nhà bảy người liền từ quận Hà Gian đến Quan Trung mưu sinh, ở nhà hạ thần là con thứ ba, vì cần có hai mươi mấy mẫu quân điền nên cha mẹ để hạ thần nhập ngũ.
Binh lính này bộc trực thẳng thắng nên mọi người đều mỉm cười, Lưu Cảnh gật gật đầu hỏi:
- Vậy nhà các ngươi bây giờ thế nào, có bao nhiêu đất?
- Nhà Ti chức được an trí ở huyện Lam Điền, cả nhà bảy miệng ăn, có một trăm hai mươi mẫu đất, có hai con trâu.
- Đất đai là của gia đình sao?
Lưu Cảnh lại hỏi.
- Khởi bẩm Điện hạ, bảy mươi mẫu là sản điền thuộc về mình, hai mươi mẫu là quân điền, chỉ cần ty chức nhập ngũ năm năm quân điền đó sẽ thuộc về mình. Mặt khác ba mươi mẫu là quan điền thuê, chỉ cần liên tục canh tác không để hoang trong vòng năm năm có thể miễn thuế phú.
Lưu Cảnh lại quay đầu hỏi hai mươi mấy binh lính:
- Trong các ngươi ai có tình huống tương tự như hắn?
Trong đám binh lính có mười mấy người giơ tay, lúc này Triệu Vân đứng bên cạnh nói:
- Cảnh vệ quân hầu hết đều là tân binh, bảy mươi phần trăm trở lên đều là người phương Bắc, trong đó người Hà Bắc chiếm đa số, vi thần đã thống kê rồi, binh lính Hà Bắc có tám ngàn ba trăm người.
Lưu Cảnh tò mò hỏi tên lính da đen:
- Vì sao người Hà Bắc các ngươi lại trở thành binh sĩ nhiều thế?
Người lính trả lời:
- Nhân dân Hà Bắc còn nhớ Viên Bả Sơ, sau khi Tào Tháo thống nhất Hà Bắc đã thu thuế phú khá cao, hơn nữa lại ép dân chúng nhập ngũ, người Hà Bắc chúng tôi vẫn rất hận Tào Tháo, hạ thần có hai người anh họ đều bị chết trong trận chiến Xích Bích, đại ca cũng vì trận chiến Xích Bích mà bị bắt sau được Hán Vương Điện hạ thả về, điều này khiến cả nhà chúng thần vô cùng cảm kích, nên khi nghe đồng hương nói ở Quan Trung chiêu mộ dân, cha mẹ thần liền quyết định dẫn cả nhà di chuyển đến Quan Trung một phần cũng vì năm đó Điện hạ phóng thích đại ca.
Tên binh sĩ này kể rõ khiến Lưu Cảnh có chút cảm khái, hắn không nghĩ quyết định năm đó của mình đã khiến nhiều người cảm động và nhớ lâu đến vậy, có thể thấy được trong lòng dân chúng đều là cán cân chính xác, ai đúng ai sai họ đều rõ cả.
Lúc này một gã thị vệ chen vào trướng đến bên tai Lưu Cảnh nói:
- Mã Giáo Úy đã đến, đang chờ ngoài lều lớn.
Lưu Cảnh gật gật đầu đứng dậy cười nói:
- Không quấy rầy sự nghỉ ngơi của mọi người, mọi người cần nghỉ cho khỏe để huấn luyện cho tốt, xin mọi người nhớ kỹ lời ta, đổ giọt mồ hôi nhiều chừng nào thì thời gian chiến tranh sẽ chảy ít đi một giọt.
Mọi người liền khom mình thi lễ:
- Hạ thần nhớ rõ.
Lưu Cảnh đi ra khỏi lều, Mã Quân lập tức tiến lên thi lễ:
- Tham kiến Điện hạ!
- Mã Giáo Úy trở về khi nào?
- Khởi bẩm Điện hạ, vi thần mới về tới ạ, mời Điện hạ cùng thần thị sát Quân Giới Viện.
- Vất vả cho Mã Giáo úy rồi, chúng ta đi thôi.
Lưu Cảnh nhanh chóng cáo từ đám người Triệu Vân, hắn cùng thị vệ và Mã Quân đi khỏi cửa chính quân doanh.
Quân Giới Viện ở thành Tây, chiếm gần ngàn mẫu đất trên cánh đồng bát ngát, xung quanh được xây dựng hàng rào bao bọc, góc Đông Bắc còn có một con sông chảy qua, chảy vào Vị Hà. Quân Giới Viện được xây dựng gần trăm mẫu đất, mấy chục tòa nhà lớn nhỏ được hình thành, trước mắt quân giới thợ thủ công và sinh đồ cùng có tổng cộng hơn hai ngàn người chia ra làm các viện như Cung nỏ, Lá chắn giáp, Đao mâu, Hỏa khí, Quân thuyền...
Trong kế hoạch công Hồ của Lưu Cảnh, các loại vũ khí kiểu mới nhằm đối phó kỵ Hồ đều có tác dụng hết sức quan trọng, trong đó lấy cung nỏ công kích từ xa là chính.
Trên thực tế, mấy năm nay quân Hán chế tạo không ít vũ khí kiểu mới nhằm chống lại Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo, ví dụ như khi đánh Thượng Phương Cốc dùng đến phi đạn dầu hỏa, tầm bắn năm trăm thước, tỷ như cải tiến nỏ Đại Hoàng mới bắt đầu cần bốn năm người mới có thể điều khiển được nỏ Đại Hoàng nỏ mười thạch hạ xuống còn bảy thạch, cắt giảm gần một nửa sức mạnh, hai binh lính liền có thể thao tác, trước mắt đã tạo thành hai ngàn bộ, sát thương trong vòng ba trăm bước, tiễn có thể xuyên qua giáp.
Sở dĩ Lưu Cảnh vội vã đến Quân Giới Viện cũng vì hắn nghe được tin tức Mã Quân cùng đồ đệ nghiên cứu chế tạo ra loại Phong nỏ bóp cò liên tục, khả năng sát thương rất lớn, điều này khiến cho Lưu Cảnh vô cùng cao hứng thậm chí lần này hắn nóng lòng đến Trường An cũng có nhân tố này trong đó.
Đoàn người Lưu Cảnh theo Mã Quân vào Quân Giới Viện, Mã Quân cười nói:
- Điện hạ muốn thăm Quân Giới Viện trước hay thăm Phong nỏ mới trước?
Lưu Cảnh cười nói:
- Đi thăm Quân Giới Viện để sau đi, Phong nỏ ta chờ mong đã lâu.
- Nếu đã như vậy, xin Điện hạ hãy theo hạ thần.
Mọi người cũng tiến vào Cung nỏ viện, đây là một tòa đại viện ba tiến, tiền viện là nhà dạy học do năm gian phòng ốc tạo thành, tối đa có thể chứa năm trăm người đồng thời nghe giảng, trung viện là nơi nghiên cứu kiểu cung nỏ mới, có hai mươi mấy gian tạo thành, hậu viện là nơi thử nỏ, là mảnh đất được tạo nên bở khoảng mười mẫu đất, nơi này tổng cộng vừa thầy và sinh đồ có khoảng hơn ba trăm người.
Mã Quân gọi là nói Phong nỏ mới cũng có nguyên nhân, vì từ năm Kiến An thứ mười, trường học thợ thủ công Giang Hạ phát minh Phong nỏ sử dụng trên mặt nước, lợi dụng nỏ Đại Hoàng cải trang, trang bị trên thuyền nhỏ, nhưng khi thuyền địch đến gần mới có thể bắn được, nhưng lần này phát minh ra tân Phong nỏ hoàn toàn khác.
Trong phòng trưng bày Lưu Cảnh thấy được Mã Quân vô cùng gìn giữ phong nỏ, quả thật nó rất khác với phong nỏ từ trước đến nay, Lưu Cảnh thấy bề ngoài giống hình vuông ngăn tủ của trâu gỗ, tuy nhiên nó có bốn bánh xe, Lưu Cảnh vỗ vỗ ngăn tủ cười nói:
- Đây là cái gì, bốn bánh trâu gỗ sao?
Mã Quân cười một cách thần bí, phía sau ngăn tủ có chứa một cơ quan, ngăn tủ chậm rãi mở ra, hai gã đồ đệ của Mã Quân nhanh chóng kéo tấm lề, trước mắt liền xuất hiện nỏ hình chữ thập, dài chừng hơn sáu thước, chiều ngang rộng bốn thước, đều được chế tạo từ gỗ hạch đào cứng rắn tinh mịn mà thành.
Khung nỏ được hình thành từ mảnh sắt dài khoảng hai thước, được chế tạo từ sắt tinh chế, mài dũa vô cùng bóng loáng, ngay lối mở vào có nhiều lỗ nhỏ dày đặc ước chừng ba mươi lỗ, mỗi lỗ thả một mũi tên, hai đầu hộp sắt đều có dây cung gân trâu gỗ, một chỗ khác cố định khung nỏ hình chữ thập có hoành trục lên trên.
Lưu Cảnh không khỏi mỉm cười, đây không phải là phong nỏ được phóng đại sao? Mã Quân liền hiểu ý Lưu Cảnh cười giải thích:
- Loại phong nỏ này thực tế là cùng loại liên nỏ, liên nỏ trâu gỗ và nó có cùng một kiểu, tuy nhiên liên nỏ trâu gỗ có tấm bắn rất ngắn chỉ năm mươi bước là cùng, loại phong nỏ này có tầm bắn ba trăm bước, có thể bóp cò liên tục, uy lực vượt xa liên nỏ trâu gỗ.
Mã Quân rút một mũi tên đưa cho Lưu Cảnh:
- Kỳ thật khi nghiên cứu điều khó khăn nhất chính là tìm mũi tên thích hợp, Điện hạ hãy xem qua.
Lưu Cảnh tiếp nhận mũi tên nặng trịch, phát hiện nó là thiết mũi tên dài chừng một thước, mũi tên này ít nhất cũng nặng mười hai kí, hắn nhướng mày hỏi:
- Sao lại là mũ tên sắt?
Mã Quân nói chuyện rất chậm nhưng tiếng nói rất rõ, hơn nữa có thể nói dài hơn.... Nếu lần đầu tiên gặp không ai có thể ngờ mấy năm trước y bị bệnh cà lăm nghiêm trọng, nghị lực của Mã Quân cao hơn người thường nên dầu dần y khắc phục được căn bệnh bản thân mang từ nhỏ.
- Mũi tên nhiều lông vũ cân bằng tốt nhưng tốc độ bay khá chậm, nỏ thỉ lông chim lại ít tính ổn định kém dễ dàng bổ nhào trên không trung, còn nỏ sắt này không có lông vũ, có lông vũ sẽ ảnh hưởng đến tốc độ phóng đi, vừa mới bắt đầu chúng thần dùng mũi tên gỗ nhưng luôn không thành công, sau lại phát hiện nó quá nhẹ không chịu nổi sức cản của không khí cho nên chúng thần liền cải thành mũi tên sắt, tính ổn định của nó thật lớn, không ảnh hưởng sức gió.
- Dùng mũi tên sắt có thể giải quyết được vấn đề thăng bằng sao?
Lưu Cảnh lại hỏi.
- Chỉ có điều cần cân bằng độ lắc của nó, vấn đề này cũng hao phí của chúng ta rất nhiều tâm huyết.
Mã Quân lấy một mũi tên sắt dùng đầu ngón tay vuốt, nói với Lưu Cảnh:
- Điện hạ nhìn kỹ xem bên ngoài thiết mũi tên có đặc điểm gì đặc biệt.
Lưu Cảnh cầm lên nhìn kỹ, tuy rằng toàn bộ mũi tên thoạt nhìn nó rất cân xứng nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện phần trước hơi thô, mũi tên nhọn hiện lên hình con thoi, hắn gật đầu nói:
- Trước nặng sau nhẹ.
- Đúng vậy, điều mấu chốt là chỗ này, hơn mười mũi tên đồng loạt bắn ra, bay theo một đường cong, đầu nó sẽ hướng xuống, lợi dụng sức nặng của thân mình mũi tên, hăng hái cắm mạnh xuống dưới, uy lực kinh người, chúng ta đã làm rất nhiều thực nghiệm, ngoài ba trăm bước có thể xuyên qua hai tầng bì giáp.
Lưu Cảnh không kìm nén được sự kỳ vọng trong tâm, cười nói:
- Ta muốn tận mắt chứng kiến.
- Có thể, mời Điện hạ!
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Tử Tiêu Thần Lôi